VƯỜN
HỒNG
NHƯ
THẾ MÙA XUÂN - Nguyễn
Thu Hương
Anh
và em
Chẳng biết tự bao giờ
Đã thành người có tuổi
Cuối
buổi đông
Giữa dòng người lạnh lẽo
Chuyến xe đời ta đi chực chỉ hướng về nhà.
Ở
đó, giữa chúng ta là bếp lửa
Và khuôn mặt những đứa con sau một ngày xa cách
Nở như hoa khi thấy mẹ cha về
Bình yên.
Anh
và em
Cùng chung tay đóng lại khung cửa nhà
Bỏ lại ngoài kia những lo toan bận bịu
Cửa đóng lại, em gỡ trên đầu anh tóc bạc
Anh phủi mưa phùn trên áo khoác của em
Giữa
chúng ta là bếp lửa
Nồi cơm sôi, rưng rức cánh hoa đào
Hai đứa con vò đầu cha mẹ
Cười như sương
Có
tiếng còi tàu rất xa vọng đến
Giục ta đi đến hết buổi đông
Và như thế, thời gian không còn tuổi
Chúng ta còn vĩnh viễn mùa xuân.
XEM
TIẾP
|