KHOẢNG
KHẮC THU

Hà Nội không còn xa lạ nữa
Những
phố dài ấm áp bước người qua
Cây
cơm nguội thôi không buồn tủi
Mỗi
hoàng hôn chim sáo ríu ran về
Những
cây cầu vắt qua dòng sông Cái
Sớm
thu nay mây trắng níu bồng bềnh
Tôi
bước đi, bước đi lặng lẽ
Thấy
mình thành giàu có giữa trần gian
Không
vướng bận với bạc tiền áo mũ
Chấm
sao xanh nhấp nháy phía chân trời
Tôi
yêu Người - Hà Nội mến thương ơi!
Trương
Hữu Lợi