VƯỜN
HỒNG
Mầu
trắng - NGUYỄN
ÐỨC MẬU

Người bị cụt chân tập đi trong bệnh viện
Bàn tay em dìu đỡ mấy cho vừa
Lối mòn đời anh nhọc nhằn dấu nạng
Có một loài hoa trắng dịu dàng chưa
Kẻ bị câm nói bằng ánh mắt
Nói bằng tiếng rên, méo mó nụ cười
Dường như chỉ có em thấu được
Những bi thương hóa ngôn ngữ không lời
Những người mù nhìn mưa thấy nắng
Nhìn ngày dài nhấp nhóa khoảng đêm đen
Nhưng mắt họ nhận ra mầu trắng
Nghe được tiếng nói cười, tiếng bước chân em
Ðêm bệnh viện những vết thương đã ngủ
Người câm không câm, người mù không mù
Chiếc nạng gỗ hóa bàn chân đầy đặn
Mầu trắng thức ròng, mầu trắng hóa lời ru...
XEM
TIẾP
|