| Nhân
ngày mất của Nhà văn, thơ Phùng Quán (22.1.1995)
Tuổi
Thơ Dữ Dội I
Tuổi
Thơ Dữ Dội II
Người
Bạn Lính Cùng Một Tiểu Đội
Thơ
- Phùng
Quán
Vịn
câu thơ đứng dậy
Phùng Quán
Tên khai sinh đồng thời là bút danh.
Nhà thơ Phùng Quán sinh tháng 1.1932 tại xã Thủy Dương,
huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên. Ông tham gia quân
đội trong thời kỳ chống Pháp, sau chuyển sang làm công
tác văn hóa. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Ông mất ngày 22.1.1995 tại Hà Nội.
*
Nhà thơ Phùng Quán đã cho xuất bản các tác phẩm:Côn
Đảo (truyện, 1955); Tiếng hát trên địa ngục (trường
ca, 1955); Trên bờ (bút ký, 1956). Ngoài ra ông còn
sáng tác cho thiếu nhi: Thạch Sanh (1956); Cuộc đời
đôi dép cao su (1956); Tuổi thơ dữ dội (1988); Dũng
sĩ chép còm, Người du kích hói đầu (1990); Tiếng đàn
trong rừng thẳm (1991).
- Nhà văn đã được nhận Giải ba, Giải
thưởng Hội văn nghệ Việt nam (1954-1955) trao cho tiểu
thuyết Côn Đảo. Giải A, Giải thưởng Hội Nhà văn Việt
Nam cho tiểu thuyết: Tuổi thơ dữ dội (1987).
Thay lời tựa
Phùng Quán (1932- 1995) Sinh tại Thừa
Thiên - Huế. 13 tuổi
***
Cả cuộc đời ông Là một nỗi buồn to lớn, dằng dặc của
một tâm hồn yêu nước, thương nòi, ngay thẳng, chân thật
mà phải chứng kiến quá nhiều bất công dối trá:
"Tôi muốn đúc thơ thành đạn
Bắn vào tim những kẻ làm càn
Những người tiêu máu của dân
Như tiêu giấy bạc giả!
Tôi đã đến dự những phiên toà
Họp suốt ngày luận bàn xử tội
Những con chuột mặc quần áo bộ đội
Đục cơm khoét áo chúng ta
Ăn cắp máu dân đổi chác đồng hồ
Kim phút kim giờ lép gầy như bụng đói"
"Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao doạ giết
Cũng không nói ghét thành yêu
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá"
"Tôi có quyền gì được no hơn nhân
dân tôi một miếng ăn?
Tôi có quyền gì lên xe xuống ngựa
Khi gót chân nhân dân tôi nứt nẻ bụi đường?"
"Một niềm yêu tôi không đổi thay
Một niềm tin tôi không thay đổi
viết trên giấy có kẻ giòng
Là nhà văn
Tôi đã viết suốt 30 năm
là chiến sĩ
Tôi là xạ thủ cấp kiện tướng trung đoàn
Tôi có thể viết như bắn
....
Không có gì đẹp hơn
Viết ngay và viết thẳng
Là nhà văn
Tôi yêu tha thiết
Sự ngay thẳng tột cùng
Ngay thẳng thuỷ chung
Của mỗi chữ viết"
"Có những phút ngã lòng
Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy"
"...Với một Gavroche, Vitor Hugo
đã viết nên những trang bất hủ. Trẻ em của chúng ta
đã anh dũng, hồn nhiên tham gia cuộc đấu tranh trường
kỳ gian khổ cùng với cha, anh; không kém gì những Gavroche
trên chiến luỹ cách mạng Pháp. Thế mà sách vở viết về
mặt này còn quá ít. Nhà văn Việt Nam còn mắt nợ các
em rất nhiều.
Với TUỔI THƠ DỮ DỘI, Phùng Quán đã bắt đầu trả nợ một
cách chính đáng. Sách dày 800 trang mà người đọc không
bao giờ muốn ngừng lại, bị lôi cuốn vì những nhân vật
ngây thơ có, khôn ranh có, anh hùng có, vì những sự
việc khi thì ly kỳ, khi thì hài hước, khi thì gây xúc
động đến ứa nước mắt... Tôi chỉ mong làm sao cho tất
cả các em thiếu nhi Việt Nam được đọc sách này"
Nguyễn Khắc Viện
|