| VĂN
HỌC & NGHỆ THUẬT

Bùi Giáng - thi sĩ kỳ dị
- Kỳ 3: Chuyện ly kỳ của ông thầy giáo cuồng si
nàng Kiều
Hai năm chăn bò có lẽ cũng quá đủ để nhà thi sĩ
thả hồn mình rong ruổi theo những dặm đường du mục.
Những ấn tượng sâu đậm trong thời kỳ này đã được
Bùi Giáng tái hiện trong một số bài thơ mà ông sáng
tác sau này. Ngoài bài thơ độc đáo Nỗi lòng Tô Vũ,
còn có bài Anh lùa bò vào đồi sim trái chín. Tuy
không hay bằng Nỗi lòng Tô Vũ nhưng bài thơ này
cũng thể hiện một tình yêu thiên nhiên đắm say và
mãnh liệt của Bùi Giáng: “Anh nằm xuống để nhìn
lên cho thỏa/Anh thấy lòng mở rộng đón trời xanh/Chìm
ngây ngất vào trong đôi mắt lả/Anh lim dim cho chết
lịm hồn mình", "Cây lá bốn bên song song
từng lứa/Sánh đôi nhau như ứa lệ ngàn ngàn/Hạnh
phúc trời với đất mang mang/Với bò giữa rừng hoang
đương gặm cỏ/Với người ngó ngất ngây đương nằm đó/Không
biết trời đất có ngó mình không". Quả thật
là một tâm hồn quá khoáng đạt.
Tháng 5 năm 1952, Bùi Giáng bỏ lại sau lưng những
đàn bò cùng "hồn hoa dại cỏ" trên những
đồi sim trái chín để ra Huế thi lấy bằng tú tài
tương đương. Bằng tú tài trước đây do Liên khu V
thuộc Chính phủ Kháng chiến cấp, đổi lại để vào
Sài Gòn là khu vực đang thuộc vùng địch tạm chiếm
ghi danh theo học Đại học Văn khoa. Nhưng một lần
nữa ông cũng quyết định bỏ học khi đọc danh sách
các giáo sư giảng dạy ở Đại học Văn khoa vì thấy
không "tâm phục khẩu phục". Theo tác giả
Thụy Khuê thì đây là lần cuối cùng ông bận tâm với
chuyện học hành. Sau sự cố này, Bùi Giáng không
bao giờ đi học nữa.
Sau khi kết thúc chuyện học hành, Bùi Giáng chuyên
tâm vào việc nghiên cứu, viết sách và sáng tác thơ
văn. Từ năm 1957, ông lần lượt cho ra đời một loạt
sách giới thiệu về văn học Việt Nam như Truyện Kiều,
Lục Vân Tiên, Chinh phụ ngâm... Sau đó ông bắt tay
vào dịch tác phẩm văn học, giới thiệu tác gia danh
tiếng của nước ngoài. Ngoài việc nghiên cứu và viết
sách, Bùi Giáng còn đi dạy ở một số trường trung
học. Và vì thế mới có những câu chuyện ly kỳ về
việc giảng Kiều của Bùi Giáng.
Câu chuyện sau đây do một tác giả thuật lại trong
một đặc san về Bùi Giáng, không nói rõ là mình chứng
kiến hay giai thoại. Chuyện kể rằng, một lần nọ
Bùi Giáng giảng Kiều cho các em học sinh, đến đoạn
Từ Hải bị chết đứng giữa trận tiền, ông cảm thấy
uất ức quá. Ông không chịu nổi việc một người anh
hùng như Từ Hải mà phải bỏ thân nơi chiến trường
vì bị mắc lừa. Từ bức xúc thái quá dẫn đến kích
động thần kinh nên Bùi Giáng la hét dữ dội. Càng
căm tức Hồ Tôn Hiến bao nhiêu thì ông càng la hét
bấy nhiêu. Rồi ông khóc tức tưởi, đập bàn đá ghế,
gục đầu thổn thức trên bàn giáo viên. Hết hét lại
khóc, hết khóc lại hét.
Học sinh lúc đầu còn ngạc nhiên thích thú nhìn
ông thầy mình thể hiện cảm xúc, nhưng sau thấy ông
làm quá thì đâm ra sợ hãi. Bởi trước mặt chúng đang
là một ông thầy đạo mạo bỗng nhiên trở thành một
con người không còn biết gì đến chung quanh, chỉ
la hét than khóc như cha chết mẹ chết. Quả thật
Bùi Giáng đã biến tiết dạy của mình thành đám ma
của Từ Hải, khiến từ học sinh cho đến ban giám hiệu
phải một phen hết hồn. Sau sự cố "đám ma Từ
Hải" đó, nhà trường đành phải mời thầy nghỉ
dạy vì không dám để thầy làm các em học sinh phải
thêm một phen hoảng hồn bạt vía nữa.
Cung Tích Biền cũng kể một câu chuyện tương tự
nhưng kỳ dị hơn nữa. Theo Cung Tích Biền thì đây
chỉ là một giai thoại, tuy nhiên căn cứ vào những
gì xảy ra với Bùi Giáng trước nay thì chúng ta có
thể tin được đó là câu chuyện có thật. Câu chuyện
xảy ra vào khoảng đầu thập niên sáu mươi. Bùi Giáng
đi dạy môn Việt văn cho một trường trung học ở một
vùng tỉnh lỵ nọ. Hiển nhiên dạy Việt văn thì phải
đến lúc ông đụng đến Truyện Kiều và Nguyễn Du. Và
chuyện gì đến phải đến. Trong một giờ Việt văn,
khi giảng đến đoạn nàng Kiều phải bán mình chuộc
cha để hồng trần lưu lạc, Bùi Giáng đã bật khóc
òa, khóc tức tưởi, khóc nức nở ngay giữa lớp học.
Có lẽ nước mắt cũng không làm ông nguôi bớt nỗi
cảm thương người con gái tài hoa bạc mệnh Thúy Kiều.
Vì thế ông vừa khóc vừa nhảy phóc qua cửa sổ lớp
học, chạy bộ ra bến xe rồi đón xe đò về Sài Gòn
tức thì. Học trò nam nữ trong lớp thì cứ ngồi chờ
mãi, tưởng thầy đi rửa mặt cho sạch nước mắt để
dạy tiếp hoặc đi đâu đó một lát rồi sẽ trở lại,
bởi vì trên bàn thầy vẫn còn sách vở, bao thuốc
lá. Nhưng hết tiết học cũng không thấy thầy trở
lại. Ngày hôm sau cũng không thấy thầy trở lại.
Cả tuần sau thầy cũng không quay lại. Bởi vì thầy
đã quyết định bỏ lớp bỏ trường, bỏ luôn cả vùng
đất tỉnh lỵ ấy đến nhiều năm sau. Hỏi thầy nguyên
nhân vì sao thì thầy ngậm ngùi nói "mần răng
mà trở lại nơi em Kiều đã một lần hy sinh cho cái
trò chơi nhân gian kỳ ảo chỗ liên tồn" ấy.
(còn tiếp)
Trần Đình Thu

|