| VĂN
HỌC & NGHỆ THUẬT

Bùi
Giáng, thi sĩ kỳ dị - Kỳ 7: Vị trí hai người đẹp
Kim Cương và Marilyn Monroe trong lòng Bùi Giáng
Bùi Giáng yêu cũng thật lạ lùng. Trong lòng ông
có rất nhiều người đẹp, nữ nghệ sĩ Kim Cương và
diễn viên điện ảnh Mỹ Marilyn Monroe chiếm một vị
trí đặc biệt. Đối với hai người này, Bùi Giáng mạnh
dạn nói năng mà không hề e ngại điều gì. Bởi trong
tâm thức ông, họ là hiện thân của cái đẹp nhân gian.
Hiện có rất nhiều giai thoại về chuyện Bùi Giáng
mê Kim Cương, nhưng có lẽ ta cũng không cần tìm
hiểu rằng chúng thật giả bao nhiêu phần trăm, bởi
điều đó không mấy quan trọng. Vì như trường hợp
Marilyn Monroe, một người ở tận bên kia đại dương
mà vẫn nhập vào hồn ông được, huống gì là Kim Cương
tài sắc ở ngay tại Việt Nam.
Kim Cương là đối tượng số một của Bùi Giáng. Hình
bóng của người đẹp này dường như thường trú trong
vô thức của ông chứ không phải thỉnh thoảng mới
hiện ra như một số người khác. Bùi Giáng đã dùng
mọi cách biểu đạt kỳ quái nhất để nói về Kim Cương.
Bài thơ sau đây hẳn sẽ làm cho một số độc giả nữ
cảm thấy "kỳ kỳ" nhưng đồng thời nó cũng
cho thấy sự ám ảnh kinh khủng của người đẹp Kim
Cương đối với ông. Đó là bài Cô Kim Cương ơi, in
trong tập Sa mạc phát tiết, nguyên văn như sau:
"Nếu ngày sau tôi chết đi, mà cô không thể
giỏ cho một giọt nước mắt/Thì cô có thể giỏ cho
một giọt nước tiểu cũng được/(Nhớ giỏ ngay trên
nấm mồ)/Ở dưới suối vàng tôi sẽ ngậm cười mà đón
nhận/(Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây)".
Thật là một bài thơ không thể nào tưởng tượng nổi.
Nhưng không chỉ có vậy. Trong cuốn sách Con đường
ngã ba, Bùi Giáng còn bị ám ảnh dữ dội hơn nhiều.
Suốt mấy trang liền, ông nhắc đi nhắc lại "lời
đề nghị" ở trên: "Cô Kim Cương hãy đi
tiểu trên nấm mồ tại hạ. Thiên tài buổi Hoàng Hôn
thốt một lời như thế. Nhưng Vũ Lâm Xuân của Thệ
Đa Lâm vẫn không thể trùng sinh trên đống xương
tơi tả của mình..."... "Cô Kim Cương hãy
đi tiểu trên nấm mồ tại hạ. Đó quyết nhiên là lời
rốt ráo tối hậu. Không cách gì nói khác. Nấm mồ
tại hạ. Không thể đổi tiếng đó ra làm một tiếng
nào khác. Hãy đi tiểu. Có thể nào đổi tiếng đi tiểu
ra làm một tiếng khác..."... "Cô Kim Cương
hãy đi tiểu trên nấm mồ tại hạ vẫn vĩnh viễn là
ngôn ngữ tuyệt trù bất tận thi nhiên. Vì chỉ nói
như vậy thì ngàn vạn năm sau riêng hình ảnh cô Kim
Cương sẽ vĩnh viễn đi về Trong Tháng Ba Lễ Hội để
giải oan cho Tượng Vương hồi xứ Hoa Nghiêm Kinh..."...
"Cô Kim Cương hãy đi tiểu trên nấm mồ tại hạ
là sự vụ cần yếu ban sơ cho cuộc tối sơ đi về hủy
thân giữa trần thổ. Cô Kim Cương vén xiêm đi tiểu
xong rồi, thì từ nấm mồ của trần thổ hủy thân đó
sẽ nảy nở ra cuộc đầu thai nơi núi đá...".
Cứ một ý như vậy mà Bùi Giáng nói dông nói dài mãi.
Nhưng sau đó, cách khoảng mấy trang, Bùi Giáng lại
đổi ý, không muốn giữ lời đề nghị trên nữa: "Hỡi
mẫu thân Kim Cương! Mẫu thân hãy dừng cuộc đi tiểu
trong một thời gian để suy ngẫm trở lại xem có thể
tạo ra một vũ trụ khác để đi tiểu".
Chúng ta không cần quan tâm đến ý nghĩa của từng
câu chữ. Nhưng chúng mang cái ý nghĩa tổng quát,
đó là sự ứng xử của vô thức đối với từng khái niệm.
Ở đây là sự ứng xử với cái đẹp khác giới tính của
thi sĩ trong trạng thái tâm thần không bình thường.
Theo sau Kim Cương, Marilyn Monroe cũng được Bùi
Giáng mê cuồng. Ông đã sáng tác một số bài thơ về
người đẹp này. Ta hãy đọc bài Trời khóc Marilyn
để xem Bùi Giáng viết về người đẹp này như thế nào:
"Trời xanh úp mặt nghe tin/Thôi rồi! Em Má
Ri Lyn đi rồi/Từ đây ta bỏ ngai trời/Thu thời gian
đập tơi bời càn khôn/Giữa hư vô nếu em còn/Nhớ ta
em gửi cái hồn cho ta/Úp môi ôm mặt khóc òa/Cồn
lê lên miệng là ba bốn lần".
Đó là bài thơ ông in trong tập Hoa lá cồn, xuất
bản năm 1963. Sau đó trong phần Mưa nguồn hòa âm,
ông lại viết một bài thơ với cái tựa cũ là Trời
khóc Marilyn. Bài thơ có mấy chục câu bắt đầu từ
chữ luống, một loạt câu khác bắt đầu từ chữ một.
Bài thơ này có một số câu chữ đi vượt quá giới hạn
"đố tục giảng thanh", không thể trích
dẫn vào đây được. Nhưng nó cho thấy rõ cái cách
mà Bùi Giáng trình bày về cái đẹp trần tục theo
cảm hứng của ông.
Có lẽ nói mãi cũng không hết được chuyện Bùi Giáng
làm thơ về những người đẹp. Cho nên ta hãy đọc mấy
câu thơ mà ông "phân loại đánh giá người đẹp"
trong bài Quốc sắc Việt Nam sau đây: "Nam Phương
Hoàng hậu đẹp một cách thong dong/Kim Cương Nương
tử đẹp một cách thoải mái/Hà Thanh Công chúa đẹp
một cách cởi mở/Trí Hải Ni cô đẹp một cách không
lời". Bài thơ này còn dài nhưng chỉ trích dẫn
chừng này câu cũng đủ cho thấy "vị giám khảo
cuộc thi Người đẹp Việt Nam" này có con mắt
tinh đời lắm.
(còn tiếp)
Trần Đình Thu

|