|  VƯỜN
HỒNG

Bích
Khê
TỲ
BÀ
Nàng
ơi! tay đêm đương giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tơ êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi
Vàng
sao nằm yên trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê
Cây
đàn yêu đương làm bằng thơ
Dây đàn yêu thương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
Thuyền hồn không đi, lên chơi vơi
Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung thương
Ôi tôi bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu
nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Ðâu tìm đào nguyên cho xa xôi
Ðào nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu
ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không màng như trăng thiu
Ðêm nay không màng như đêm hiu
Buồn
lưu cây đào xin hơi xuân
Buồn say cây tùng thăm đông quân
Ô! hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi! thu mênh mông
Tranh
Lõa Thể
Cặp
Mắt
Nghê Thường
Hiện
Hình
Mộng
Cầm Ca
TỲ
BÀ

|