| VĂN
HỌC & NGHỆ THUẬT

Bùi
Giáng, thi sĩ kỳ dị - Kỳ 1: Người viết sách với
tốc độ kinh hồn
Bùi
Giáng là một con người gây kinh ngạc cho bất kỳ
ai quan tâm đến ông. Làm thơ, dịch tiểu thuyết của
các tác gia danh tiếng trên thế giới, viết sách
nghiên cứu triết học đông tây kim cổ với những kiến
thức vô cùng uyên bác… nhưng Bùi Giáng đồng thời
lại còn chạy nhảy la hét ngoài đường trong bộ dạng
của những con người mà ta quen gọi là điên.
Cuộc đời Bùi Giáng vì vậy luôn được bao phủ bởi
vô số những giai thoại ly kỳ, những thông tin hư
hư thực thực. Trước nay, có khá nhiều bài viết về
ông nhưng đều rất tản mạn, hầu hết chỉ là những
bài lẻ tẻ đăng báo hoặc bài của nhiều người viết
trong các tuyển tập hoặc đặc san kỷ niệm Bùi Giáng.
Dựa trên những tài liệu có được và những tác phẩm
của ông, chúng tôi cố gắng cung cấp cho bạn đọc
những thông tin tương đối có hệ thống về diện mạo
của con người tài năng thuộc hạng siêu phàm nhưng
rất kỳ dị này.
Từ năm 1962 trở đi, Bùi Giáng liên tục cho ra đời
nhiều đầu sách. Mỗi năm đều đều vài ba cuốn. Càng
về sau càng nhiều hơn. Nói về số lượng, thì ông
là một tác giả có tác phẩm in ra đứng vào hàng kỷ
lục ở miền Nam trước giải phóng. Sách của ông có
thể chất thành chồng cao cả mét, thơ thì phải kể
bằng đơn vị ngàn bài. Tuy nhiên, ông hoàn toàn không
phải một học giả cần mẫn, suốt ngày giam mình trong
thư viện, miệt mài bên trang sách mà thậm chí còn
ngược lại. Nhiều người từng gần gũi ông ngạc nhiên
nói rằng họ chỉ thấy Bùi Giáng suốt ngày lang thang
rong chơi nhàn nhã, bia rượu uống tràn, thế nhưng
khi nhà xuất bản cần, chưa đến một ngày ông đã mang
đến cả năm bảy trăm trang sách. Vậy ông viết sách
vào lúc nào?
Một nhà văn gần gũi với Bùi Giáng trước năm 1975
kể lại chuyện viết sách của ông như sau: "Tôi
chỉ kể tới Bùi Giáng, bởi suốt thời kỳ đó, có thể
nói, thầy Thanh Tuệ (Giám đốc Nhà xuất bản An Tiêm
lúc đó) vì một tấm lòng liên tài đặc biệt, chỉ mê
thích thơ văn Bùi Giáng, đã dành trọn phương tiện
cho ưu tiên xuất bản tác phẩm của Bùi Giáng trước
mọi tác giả khác. Và giai đoạn có thể đặt tên là
giai đoạn Bùi Giáng này, An Tiêm đã in đêm in ngày,
in mệt nghỉ, vì những năm tháng đó chính là những
năm tháng đánh dấu cho thời kỳ sáng tác kỳ diệu
sung mãn nhất của Bùi Giáng, cõi văn cõi thơ Bùi
Giáng bấy giờ ào ạt vỡ bờ, bát ngát trường giang,
mênh mông châu thổ, Bùi Giáng bấy giờ mỗi tuần viết
cả ngàn trang khiến chúng tôi bàng hoàng khiếp đảm".
Nhà văn này kể tiếp: "Vậy mà mỗi lần gặp thi
sĩ hồi đó, cảm tưởng bao giờ cũng giữ được là đã
gặp một Bùi Giáng rất nhàn rỗi, rất rong chơi. Bước
chân vào nhà thầy Thanh Tuệ, chúng tôi đã thấy Bùi
Giáng ngồi đó trước, tươi cười, ung dung trong cái
phong thái của một con người nhàn nhã nhất thế giới,
chẳng có một dấu vết nhỏ nào của một người viết
đang gió táp mưa rơi với ngàn ngàn trang sách".
Ai cũng lấy làm ngạc nhiên và cố gắng tìm hiểu nhưng
không thể nào hiểu nổi. Chưa bao giờ những người
gần gũi Bùi Giáng bắt gặp ông đang ngồi viết sách.
Vắn tắt là Bùi Giáng chẳng làm gì hết, chẳng ai
một lần nhìn thấy Bùi Giáng đang làm gì hết. Thầy
Thanh Tuệ cũng chỉ lắc đầu cười: "Tôi cũng
lấy làm kỳ. Ảnh lang thang suốt ngày, chẳng thấy
lúc nào ngồi viết hết. La cà hết nơi này đến nơi
khác, uống rượu say ngất rồi về lầu lăn ra sàn ngủ,
nhiều ngày bỏ cả bữa ăn. Đêm cũng không thức, chỗ
nằm tối thẳm. Nhưng ảnh viết tôi in không kịp, nói
ảnh tạm ngừng thì ảnh ngừng. Còn nói ảnh đem bản
thảo tới thì nói buổi sáng buổi chiều ảnh đã tới
ném bịch xuống cả năm, bảy trăm trang. Cứ thế đem
sắp chữ thôi, đâu có thì giờ đọc. Điều kỳ lạ là
thể loại trước tác nào ảnh cũng có ngay sách, dễ
dàng và nhanh vô tả. Từ thơ đến văn. Từ một cuốn
tiểu luận về Camus đến một cuốn tiểu luận về Nguyễn
Du. Từ dịch thuật tiểu thuyết tới phê bình triết
học. Tất cả như đùa như chơi vậy".
Có người ngạc nhiên quá, tìm cách rủ Bùi Giáng
tới quán uống rượu để tìm hiểu. Nhưng chỉ tốn rượu
đãi Bùi Giáng chứ chẳng khai thác được chút thông
tin nào. Vặn hỏi mãi ông cũng không giải thích điều
gì. Bùi Giáng chỉ cười cười, đốt điếu thuốc, cầm
lấy ly rượu và nói "vui thôi mà" trước
sự ngơ ngẩn của người hỏi chuyện. Trước sau ông
không hề giải thích bất cứ thắc mắc nào. Nhà văn
kể trên nói tiếp: "Chừng như ông không có gì
giải thích, sự thành hình một tác phẩm nơi Bùi Giáng
cuối cùng vẫn là một bí ẩn hoàn toàn trong cái vùn
vụt, cái bất tuyệt thao thao, cái chớp mắt đã là
của nó. Ừ, vui, ba chữ "vui thôi mà" là
câu trả lời mơ hồ nghịch ngợm duy nhất của Bùi Giáng
trước mọi sự tìm hiểu".
(còn tiếp)
Trần Đình Thu
Bùi
Giáng, thi sĩ kỳ dị - Kỳ 1: Người viết sách với
tốc độ kinh hồn
Bùi
Giáng, thi sĩ kỳ dị - Kỳ 2: Bài thơ lạ lùng của
anh chăn bò

|