|
"Sự
huyền diệu của văn chương luôn dẫn dắt con người"
Đới
Tư Kiệt (Dai Sijie) - nhà văn, đạo diễn người Trung
Quốc nổi tiếng thế giới với tác phẩm văn học và
bộ phim cùng tên Balzac và Cô bé thợ may Trung Hoa.
Ông sinh năm 1954 tại Tứ Xuyên, Trung Quốc, sang
Pháp học đạo diễn từ năm 1984. Đới Tư Kiệt khởi
nghiệp bằng bộ phim China, My Sorrow (Trung Quốc,
Nỗi muộn phiền của tôi) - 1989 và đoạt một số giải
thưởng điện ảnh quốc tế. Tuy nhiên, mãi đến năm
2000, khi cuốn tiểu thuyết đầu tay Balzac và Cô
bé thợ may Trung Hoa được xuất bản thì ông mới thực
sự nổi tiếng. Tiểu thuyết viết bằng tiếng Pháp và
được các nhà phê bình bản địa khen ngợi về khả năng
sử dụng ngôn ngữ trong sáng, tinh tế và lịch lãm
cùng với một câu chuyện cảm động mà tươi sáng, buồn
mà dí dỏm. Cuốn sách nói về sự quyến rũ của văn
chương cổ điển phương Tây đối với những tri thức
trẻ Trung Quốc thời Cách mạng văn hoá (1971 - 1974)
mà bản thân Đới Tư Kiệt là một người trong cuộc.
Cuốn sách này đã trở thành best-seller ở Pháp năm
2000, đoạt 5 giải thưởng Văn học, được dịch và xuất
bản trên 25 nước, trong đó có Việt Nam với bản dịch
của Lê Hồng Sâm (NXB Văn học 2003). Bộ phim cùng
tên do chính ông biên kịch (cùng với biên kịch Pháp
Nadine Perront) và đạo diễn, được chọn giới thiệu
trong chương trình Un Certain Regard (tập hợp những
bộ phim mang tính chất thể nghiệm nghệ thuật hay
những đề tài mang màu sắc văn hoá, nghệ thuật) tại
LHP Quốc tế Cannes 2002 và được đề cử giải phim
nước ngoài hay nhất tại giải Quả cầu vàng 2003,
giải thưởng điện ảnh lớn và uy tín thứ hai của Mỹ,
sau Oscar. Đây là bộ phim điện ảnh thứ 4 do Đới
Tư Kiệt đạo diễn sau các phim Trung Quốc - Nỗi muộn
phiền của tôi, Người ăn mặt trăng, Người thừa.
Cuối
năm 2003 vừa qua, Đới Tư Kiệt cho xuất bản cuốn
tiểu thuyết thứ hai của ông, có tên Complex from
Di (Phức cảm của Di) và cũng trở thành một hiện
tượng văn học trong giới phê bình Pháp, được trao
giải tiểu thuyết Fémina- giải thưởng văn học lớn
thứ hai của nước này.
Được
biết Đới Tư Kiệt đang ở Việt Nam để tìm bối cảnh
cho một bộ phim mới của ông dự định quay ở nước
ta (bộ phim thứ ba của Đới Tư Kiệt - Người thừa
cũng từng được quay ở Việt Nam năm 1998), chúng
tôi đã tìm cách liên lạc với ông. Cuộc gặp gỡ đã
diễn ra rất thân mật tại Hà Nội vào một chiều đầu
thu với sự có mặt của một số văn nghệ sĩ Việt Nam
rất yêu quý tác phẩm của ông như dịch giả Dương
Tường, nhà văn Châu Diên, nhà văn Hồ Anh Thái...
Cũng từ cuộc gặp gỡ này, nhà văn - đạo diễn Đới
Tư Kiệt đã đồng ý trả lời phỏng vấn báo Sinh Viên
Việt Nam. [1]
Một
câu chuyện trong veo giữa dâu bể cuộc đời
Cuốn
tiểu thuyết đầu tay Balzac và Cô bé thợ may Trung
Hoa được ông viết trong năm 2000, tức là lúc ông
đã 46 tuổi. Tại sao ông khởi nghiệp văn chương muộn
đến thế? Ông có nghĩ nếu cuốn tiểu thuyết này được
viết sớm hơn, ngay sau thời Cách mạng văn hoá Trung
Hoa chẳng hạn, thì tác phẩm này sẽ có tiếng vang
và tạo được hiệu ứng lớn hơn ở Trung Quốc?
Tôi sinh ra và lớn lên tại Tứ Xuyên,
Trung Quốc. Thời trẻ phải trải qua một cuộc tự cải
tạo trong thời Cách mạng văn hoá. Năm 1984 tôi sang
Pháp học đạo diễn và phải mất nhiều năm cho việc
học bộ môn nghệ thuật mà tôi yêu thích này. Sau
đó thì theo đuổi nó để làm phim. Việc viết văn thì
tôi cũng đã từng viết lúc ở Trung Quốc nhưng lúc
đó ở đây vẫn còn kiểm duyệt ghê gớm và nhà văn phải
tôn trọng đường lối chính trị đương thời. Nhân vật
của tôi lại không dính líu đến chính trị, hoặc không
phải là những người quá dấn thân nhiều đến chính
trị nên sau đó tôi quyết định dừng lại.
Một lý do khác là trong gần 20 năm
ở Pháp, đa số bạn bè tôi nhập quốc tịch Pháp nhưng
tôi vẫn giữ quốc tịch Trung Quốc nên cũng phải...
tính toán để còn đường về nước. Hơn nữa, với một
anh kỹ sư hay một người lao động bình thường thì
quốc tịch không ảnh hưởng nhiều lắm đến công việc
của họ. Với một người nghệ sĩ thì khác. Quốc tịch
không chỉ là một tờ giấy vô hồn mà nó còn dính đến
vấn đề bản sắc văn hoá của con người mà anh ta đề
cập trong tác phẩm của mình.
Ông
vẫn chưa nói đến tại sao ông lại viết Balzac và
cô bé thợ may Trung Hoa muộn đến thế?
À, việc tôi viết câu chuyện này
khá tình cờ và không hề có ý định từ trước. Và tôi
cũng không nghĩ câu chuyện tôi viết ra hơi mang
tính riêng tư lại được bạn đọc đón nhận thú vị như
vậy. Thực ra thì câu chuyện này tôi gần như thuộc
lòng và nó nằm đâu đó sẵn trong đầu mình, chỉ có
dịp là tôi viết ra thôi!
Tác
phẩm này, dù ông không cố ý nhưng có lẽ là một trong
ít cuốn tiểu thuyết tiếp thị tốt nhất giá trị và
sự quyến rũ của văn chương giữa thời buổi văn hoá
đọc đang bị lấn át bởi văn hoá nghe nhìn. Michael
Dirda, cây bút phê bình văn học của tờ Thời báo
Washington đã gọi tác phẩm này là "một khúc
ca lãng mạn, một tiểu thuyết về sức mạnh của nghệ
thuật trong việc mở rộng cánh cửa của trí tưởng
tượng, dù hoàn cảnh có thế nào đi nữa..." Và
đấy có phải là lý do khi tác phẩm này nhận được
nhiều sự đồng cảm của bạn đọc đến như vậy?
Đúng là như thế! Khi bạn đọc đương
đại đang tràn ngập trong không khí văn chương nghệ
thuật hiện đại thì việc xuất hiện một tác phẩm văn
học trong trẻo, tươi mát đề cập đến những con người
trẻ tuổi với niềm đam mê văn chương trong một bối
cảnh vùng núi xa xôi đem đến cho bạn đọc nhiều sự
mới lạ và hấp dẫn.
Một lý do nữa khiến tác phẩm này
thu hút được bạn đọc là nó đưa ra được sự đối lập
giữa hai kiểu văn hoá, đồng thời tạo ra sự va chạm
giữa chúng để đưa đến sự thay đổi trong tình cảm
và lý trí của những nhân vật chính trong cuốn tiểu
thuyết này.
Đấy
liệu có phải là sự đối lập và va chạm giữa văn hoá
phương Tây với phương Đông?
Không hẳn thế. Với sự tiếp cận những
giá trị văn hoá phương Tây, thông qua các tác phẩm
văn học cổ điển hay âm nhạc đã giúp các nhân vật
chính của truyện thấy rõ hơn sự ấu trĩ và man rợ
của cái gọi là Cách mạng văn hoá mà họ đang phải
gánh chịu. Đấy không phải là văn hoá phương Đông,
nhưng nó xảy ra ở phương Đông.
Văn
hoá luôn dẫn dắt con người
Sự va chạm văn hoá đó tạo ra sự
thay đổi trong nhận thức của mỗi nhân vật, đặc biệt
là Cô bé thợ may - người trước đó mù chữ và sống
với thứ bản năng hoang dã của mình. Sau khi được
Lạc và Mã, hai chàng thanh niên sống ở thành phố
bị đưa về vùng núi heo hút nơi cô ở để cải tạo giúp
cô khám phá ra vẻ đẹp và sự huyền diệu của văn chương,
Cô bé thợ may đã thay đổi không chỉ hình thức mà
cả tâm hồn của mình. Chi tiết cuối truyện, Cô bé
thợ may đã rời bỏ vùng núi quê hương cô để tìm đến
thành phố để tìm kiếm ý nghĩa đích thực của cuộc
sống. Khi Lạc hỏi cô tại sao cô lại ra đi, cô trả
lời rằng "Balzac đã làm cô hiểu ra một điều:
Sắc đẹp của người đàn bà là một kho tàng vô giá"
Khi tôi chia sẻ những cảm nhận này
với Đới Tư Kiệt và hỏi rằng liệu ông có hơi quá
"lấy lòng" bạn đọc phương Tây, ông nói
thêm: Cô bé thợ may ra đi sau những thay đổi do
sự quyến rũ của văn hoá phương Tây mang lại nhưng
đó là một cuộc ra đi bột phát, mơ hồ và không hề
đoán định được tương lai. Cô bé thợ may có thể hạnh
phúc, có thể không nhưng cái cô có lúc đó là có
được một chút tự do.
Sự
tiếp nhận của giới phê bình và bạn đọc ở Trung Quốc
và bên ngoài có khác nhau nhiều không - thưa ông?
Nói chung là không nhiều lắm. Tuy
nhiên, đến năm 2003 thì tác phẩm văn học của tôi
mới được dịch ở trong nước, còn phim thì vẫn chưa
được phổ biến rộng rãi. Tiểu thuyết nói chung là
được khen nhiều nhưng bộ phim thì tạo ra nhiều tranh
luận hơn - có khen, có chê. Nhiều nhà phê bình trong
nước cũng nói rằng không thể có một cô bé nông dân
chưa hề được học hành lại có thể tiếp nhận được
những giá trị của văn hoá phương Tây nhanh như thế.
Nông dân vẫn chỉ là nông dân mà thôi!
Tiểu
thuyết và phim của ông đề cập đến đề tài Cách mạng
văn hoá Trung Hoa. Một đề tài lớn mà nhiều nhà văn
và đạo diễn ở Trung Quốc cũng bỏ ra nhiều công thức
để sáng tạo và làm nên tên tuổi của họ như đạo diễn
Trương Nghệ Mưu, Trần Khải Ca... các nhà văn Giả
Bình Ao, Mạc Ngôn, Trương Hiền Lượng... hay các
nhà văn sống lưu vong ở nước ngoài như Amy Tan (tác
giả của Phúc Lạc Hội, Con gái thày Lang), Anchee
Min (Đỗ quyên đỏ)? [2] Thế nhưng dường như ông có
một cách tiếp cận khác họ?
Trong tác phẩm của tôi, Cách mạng
văn hoá chỉ là một cái nền và trên cái nền ấy con
người hành xử như thế nào mà thôi. Đối với các văn
nghệ sĩ khác, họ nghiên cứu nó nghiêm túc hơn. Đa
số họ phân tích cuộc Cách mạng văn hoá ấy và những
tác động của nó đến thân phận con người Trung Quốc.
Nói chung, họ thích đi sâu vào đề tài chính trị,
xã hội hơn tôi. Tôi nhìn thấy và đề cập sự phi lý
trong bối cảnh đấy, còn những văn nghệ sĩ trong
nước thì đề cập đến sự khổ đau và tàn bạo do Cách
mạng văn hoá gây ra cho con người.
Cuốn
tiểu thuyết thứ hai - Phức cảm của Di hình như vẫn
tiếp tục đến đề tài này? Tôi đọc được từ một nguồn
thông tin cho biết ông viết tác phẩm này với một
kiến thức sâu sắc về phân tâm học xứng đáng là "môn
đệ của Freud"?
Chính trị và Cách mạng văn hoá vẫn
chỉ là một cái nền. Câu chuyện kể về một nhà phân
tâm học người Trung Quốc sang Pháp học và sau đó
trở về nước và đối mặt với cuộc sống hiện tại ở
đây. Balzac và Cô bé thợ may Trung Hoa trong sáng,
giản dị và gần với đời thường hơn còn Phức cảm của
Di phức tạp hơn và nói đến những vấn đề bao trùm
hơn mà tác phẩm trước chưa nói được. [3]
Tôi
cũng có thể viết và in sách ở trong nước
Ông
nói rằng ông vẫn giữ quốc tịch Trung Quốc? Ông có
định viết và xuất bản tác phẩm trong nước không?
Đúng vậy. Tôi về nước luôn và bố
mẹ tôi vẫn đang sống ở Tứ Xuyên. Tôi cũng có thể
viết và in được ở trong nước. Ở Trung Quốc bây giờ,
điều mà tôi thấy rõ nhất là sự thay đổi và sự phát
triển sôi động về mọi mặt.
Ông
sang Việt Nam đợt này khá dài ngày? Có phải ông
đang chuẩn bị cho một bộ phim về đề tài Việt Nam?
Đây là một dự án làm phim mới của
tôi do Pháp và Canada tài trợ. Nội dung câu chuyện
đề cập đến con người hiện đại Trung Quốc và sự mâu
thuẫn giữa các thế hệ trong một gia đình làm nghề
thuốc. Tôi chọn bối cảnh Việt Nam để quay phim này
như đã từng làm với phim Người thừa vì cảnh vật
ở nước bạn rất đẹp, phù hợp với bối cảnh của chuyện
phim hơn. Hơn nữa, giá thành ở đây cũng rẻ hơn nhiều
so với Trung Quốc. Rất có thể nữ diễn viên Châu
Tấn [4] sẽ vào vai chính trong phim này, một nhà
nữ thực vật học Trung Quốc - đây cũng là tiêu đề
của bộ phim.
Ở
Pháp, ông có xem một số bộ phim nổi tiếng của một
vài đạo diễn Việt Nam chúng tôi, như Trần Anh Hùng,
Đặng Nhật Minh?
Tôi
có xem 3 phim của Trần Anh Hùng và một vài phim
của Đặng Nhật Minh, trong đó có Thương nhớ đồng
quê. Phim của Trần Anh Hùng không phải là loại phim
tôi thích nhưng tôi kính trọng tài năng của ông
ấy. Phim của Đặng Nhật Minh, tôi có cảm nhận được
một vài góc độ nhạy cảm nhưng tôi không hiểu lắm!
Lê
Hồng Lâm
Sinh
Viên Việt Nam số 38 (22.9.2004)
--------------------------------------------------------------------------------
[1]Bài phỏng vấn này được thực hiện bằng tiếng Pháp
với sự phiên dịch của dịch giả, nhà văn Châu Diên.
[2]Hai nữ nhà văn Trung Quốc hiện đang sống tại
Mỹ. Tác phẩm của họ đã được dịch và in tại Việt
Nam.
[3]Trong cuộc gặp gỡ thân mật tại Hà Nội, Đới Tư
Kiệt có ý định tặng dịch giả Dương Tường tác phẩm
Phức cảm của Di và ông Dương Tường cũng cho biết
nếu có thể thu xếp được về vấn đề bản quyền, ông
sẽ dịch tác phẩm này.
[4]Châu Tấn (Zhou Xun) - nữ diễn viên trẻ nổi tiếng
Trung Quốc, quen thuộc với khán giả Việt Nam qua
các phim truyền hình Mùa quýt chín, Anh hùng xạ
điêu và đóng vai Cô bé thợ may trong bộ phim của
Đới Tư Kiệt.

|