| 
Nhân
Văn Giai Phẩm : Khóc
Phùng Quán
Đêm khuya, chuông điện thoại reo có vẻ giục giã...
Tôi cầm ống nghe. Từ đầu dây, tiếng nói hồi hộp
của anh bạn từ Hoa Kỳ vang lên: "Anh ạ, Phùng
Quán đã qua đời!" Tim tôi thắt lại, tâm trí
bàng hoàng, thẫn thờ... Một lúc sau, tôi bỗng thốt
lên: "Phùng Quán ơi! Sau bao nhiêu bão táp
của cuộc đời mà anh phải hứng chịu, cuối cùng thì
anh đã đứng vững!" Đúng thế, anh đã đứng vững!
Phùng Quán ơi! Cách đây hơn nửa năm, tôi mừng xiết
bao khi được đọc bài anh viết hồi tháng 12.1992,
kể lại chuyến anh cưỡi xe đạp đường trường phóng
về đến tận Thái Bình để tìm thăm Nguyễn Hữu Đang,
và bằng những nét chấm phá tinh tế anh đã mô tả
cuộc đời của người trưởng ban tổ chức "Ngày
Độc lập" (2.9.45) sau khi mãn án 15 năm tù
ngồi dưới chế độ gọi là "xã hội chủ nghĩa"
vì "tội gián điệp" (!) trong vụ án văn
chương quái gở nhất lịch sử nước nhà, được mệnh
danh là "vụ án Nhân Văn - Giai Phẩm".
Tôi rất mừng vì nghĩ rằng anh còn "chân cứng
đá mềm", còn mạnh khỏe lắm cả về thể chất lẫn
tinh thần...
Và cũng cách đây vài tháng thôi, tôi được xem bản
tài liệu "mật" của Ban tư tưởng - văn
hóa Trung ương ĐCSVN để thanh minh trước đảng viên
về "vụ án xét lại - chống Đảng", về việc
bắt Nguyễn Hộ, v.v... thì tôi thấy tên anh "được"
liệt kê vào loại "một số người trong vụ Nhân
Văn - Giai Phẩm còn có tư tưởng chống đối"
(nguyên văn). Người ta viết: "... Đầu năm 1994,
Đỗ Trung Hiếu đã tổ chức cho Phùng Quán từ Hà Nội
vào gặp gỡ ở nhà riêng, trong đó có cả Nguyễn Hộ,
Tạ Bá Tòng, Hồ Hiếu, Bùi Minh Quốc để nghe Phùng
Quán trình bày...", cố nhiên, theo họ là những
tư tưởng "chống đối, đả kích Đảng cộng sản
Việt Nam" (những chữ trong ngoặc kép là nguyên
văn). Đọc tài liệu đó, tôi vừa lo cho anh và tất
của các anh chị em khác, lại vừa mừng cho anh đã
có một chuyến đi và những cuộc gặp gỡ chắc là thú
vị và bổ ích lắm.
Thế mà hôm nay anh không còn nữa! Đau đớn thật!
Song cuộc đời "sớm còn tối mất", sống
chết là lẽ thường. Điều quan trọng là sống thế nào,
chết thế nào, phải không anh?
Nghĩ đến anh, suốt đêm tôi cứ trằn trọc mãi, nước
mắt giàn giụa, đọc đi đọc lại từ đầu đến cuối bài
thơ "Lời Mẹ Dặn" của anh đăng trên tờ
báo "Văn" số 21 ngày 17.9.1957:
"Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc
- Con ơi, trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
- Con ơi, một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu.
Từ đấy người lớn hỏi tôi
- Bé ơi, bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
- Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ.
Nhưng không! Những lời dặn dò
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vời
In lên vết son đỏ chói.
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Đứa bé mồ côi thành nhà văn
Những lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Đi trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu.
Tôi muốn làm nhà văn chân thật
Chân thật trọn đời
Đường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn trên đá".
Tôi còn nhớ rõ hồi đó, khi bài này được đăng báo,
đám "bồi bút" lồng lộn, nhao nhao la ó:
"Bọn Nhân Văn ngoan cố lại ngóc đầu dậy"
(toàn là từ ngữ cải cách ruộng đất!). Còn Tố Hữu,
trùm "văn nghệ xã hội chủ nghĩa", cậu
ruột nhà văn, thì nói: "Cái thằng đó chỉ huênh
hoang, khoác lác thế thôi". Riêng tôi thì coi
bài thơ của anh là "Bản tuyên ngôn cuộc đời
nhà văn Phùng Quán", định rõ cách sống cũng
như phương châm sáng tác của nhà văn. Tôi luôn luôn
thầm theo dõi bước chân anh... "đi dây"
trong cái chế độ độc tài, đảng trị, cực kỳ khắc
nghiệt, xem anh có "đi trọn đời trên con đường
chân thật" được không và thầm cầu mong sao
để "sét nổ trên đầu không xô" anh "ngã".
Cho nên khi thấy anh "đi trọn đời" rồi
thì câu đầu tiên tôi thốt lên là: "...Cuối
cùng thì anh đã đứng vững!" Đó là tiếng reo
ca ngợi "chiến tích" vẻ vang của anh!
Phùng Quán ơi! Cha ông ta từ xưa đã nói "cái
quan luận định", nghĩa là sau khi đậy nắp quan
tài rồi thì lời bàn hay dở về một người mới xác
định được. Bây giờ thì anh đã đi trọn cuộc đời rồi
mà không đường mật, công danh, tù tội, đọa đày nào
có thể làm anh khuất phục, có thể làm anh bẻ cong
ngòi bút, viết lên những điều không chân thật. Bạo
lực, bão táp, sấm sét không thể nào quật ngã được
anh và anh đã đứng vững, ngẩng cao đầu để nêu tấm
gương sáng muôn đời cho trí thức, văn nghệ sĩ, cho
mỗi người Việt Nam noi theo để sống "chân thật
trọn đời", không quỳ gối, uốn lưỡi ca ngợi
bọn độc tài khoác áo dân chủ, bọn "tư bản đỏ"
đội lốt công nhân, vô sản, bọn cường hào mới mạo
xưng nông dân lao động. Bài thơ anh viết đến nay
đã 38 năm trời, những điều tâm niệm của anh ghi
trong bài thơ đó anh đã làm đúng, hoàn toàn đúng,
không mảy may "huênh hoang, khoác lác".
"Lời Mẹ Dặn" thực sự đã chỉ phương hướng
cho cuộc đời của anh, cho lẽ sống của anh: chân
thật trọn đời. Điều đó làm tên tuổi anh thêm vinh
quang sáng chói, đồng thời làm hởi lòng hởi dạ cho
những ai đang đấu tranh để xóa bỏ chế độ cực quyền,
xây dựng chế độ dân chủ đích thực, trong đó mọi
quyền tự do, nhân quyền và dân quyền được hoàn toàn
bảo đảm.
Phùng Quán ơi! Anh với tôi là người cùng trên một
chiến tuyến dân chủ, dù chúng ta chỉ đấu tranh bằng
ngòi bút, lời nói mà thôi; chúng ta là đồng hương,
lại cùng chung số phận đau thương, đầy oan trái;
trong giờ phút này, tôi thắp một nén hương, thành
kính hướng toàn tâm toàn ý đến anh để cầu nguyện
cho hương linh của anh sớm được siêu thoát.
Trần Minh
1. Bài này đăng trên "Thế giới Ngày Nay"
số 127, tháng 3.1995 và trên tờ"VietNam- Forum"
số 4, do Nguyễn Thị Thu Cúc dịch ra tiếng Đức.

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|