Để trả lời, hãy đặt câu hỏi: việc đọc một cuốn
tiểu thuyết bắt đầu khi nào và ở đâu, ở phần nào
của văn bản; việc đọc một cuốn tiểu thuyết chấm
dứt khi nào và ở đâu. Điểm đầu và điểm cuối của
một tiểu thuyết, chỗ bắt đầu và chỗ kết thúc của
sự đọc, chúng được ước định như thế nào? Tiểu thuyết
có nhất thiết phải có đoạn kết không? Thật ra, đoạn
kết của một tiểu thuyết hay một tác phẩm văn chương
là cái gì? Liệu đoạn kết đó chỉ có thể có một và
không thể khác? Một tiểu thuyết hay vở kịch có thể
có bao nhiêu cái kết?
Tôi đã tìm thấy một số lời đáp cho những câu hỏi
đó trong quá trình viết. Từ lâu tôi đã hiểu ra rằng
có những nghệ thuật “thuận nghịch” (reversible art)
và những nghệ thuật “phi thuận nghịch” (non-reversible
art). Có một số nghệ thuật cho phép người thưởng
ngoạn tiếp cận tác phẩm từ nhiều phía, thậm chí
đi xung quanh tác phẩm để nhìn cho thấu đáo bằng
cách thay đổi điểm nhìn, cự ly và hướng nhìn tùy
theo ý thích riêng; đó là trường hợp của kiến trúc,
điêu khắc hay hội họa, chúng là nghệ thuật thuận
nghịch. Những nghệ thuật khác như âm nhạc và văn
chương là nghệ thuật phi thuận nghịch, chúng như
những con đường một chiều mà trên đó mọi vật di
chuyển từ đầu tới cuối, từ sinh tới tử. Tôi từng
luôn ao ước biến văn chương, vốn là nghệ thuật phi
thuận nghịch, thành một nghệ thuật thuận nghịch.
Vì vậy các tiểu thuyết của tôi không có đoạn đầu
và đoạn cuối theo nghĩa cổ điển.
Chẳng hạn, Từ điển Khazar là một “tiểu thuyết -
từ điển gồm 100.000 từ”, và tùy theo bảng chữ cái
của mỗi thứ tiếng, cuốn tiểu thuyết sẽ có một đoạn
kết khác nhau. Bản gốc của Từ điển Khazar in bằng
chữ cái Cyrillic kết thúc bằng đoạn trích tiếng
La tinh: “sed venit ut illa impleam et confirmem,
Mattheus”. Bản dịch tiếng Hy lạp kết thúc bằng câu:
“Tôi đã nhận ra ngay rằng có đến ba nỗi sợ trong
tôi chứ không chỉ một.” Bản tiếng Anh, Do thái,
Tây ban nha và Đan mạch của Từ điển Khazar kết thúc
bằng câu: “Khi người đọc quay trở lại, mọi thứ diễn
ra theo thứ tự ngược lại, và Tibon tiến hành sửa
chữa bản dịch dựa trên ấn tượng khi nghe kẻ khác
vừa đi vừa đọc to bản dịch ấy”. Bản tiếng Serbia
in bằng chữ cái La tinh, bản tiếng Thụy điển, tiếng
Hà lan, tiếng Czech và tiếng Đức kết thúc bằng câu
sau: “Cái nhìn ấy tạc cái tên Cohen vào không khí,
làm cháy bấc đèn và soi đường cho nàng về đến tận
nhà”. Bản tiếng Hung thì kết thúc như sau: “Thiên
thần chỉ muốn lưu ý ngài, đâu là bản chất đích thực
của ngài”. Bản tiếng Ý và tiếng Catalan kết thúc
như sau: “Và quả thật, cái lọ Khazar vẫn được dùng
đến ngày nay, dù đã lâu nó không còn nữa”. Bản tiếng
Nhật do NXB Zogen Sha kết thúc bằng câu: “Người
đàn bà cho ra đời đứa con gái nhanh - cái chết của
nàng; trong cái chết đó sắc đẹp của nàng được chia
ra thành váng sữa và sữa đánh, dưới đáy nhìn thấy
rõ cái mồm cắn chặt rễ cây sậy giữa hai hàm răng”.
Tiểu thuyết thứ hai của tôi, Phong cảnh vẽ bằng
trà (có thể so sánh với trò ô chữ), nếu đọc theo
chiều dọc thì chân dung các nhân vật sẽ được đưa
lên tiền cảnh. Còn nếu đọc cũng những chương đó
theo chiều ngang (nghĩa là theo “cách truyền thống”),
cái được đưa lên tiền cảnh là cốt truyện và sự phát
triển cốt truyện. Ta hãy bàn đến đoạn đầu và đoạn
kết của tiểu thuyết trong cả trường hợp này. Trước
hết, nếu người đọc là phụ nữ thì cuốn tiểu thuyết
này kết thúc bằng một cách, còn nếu người đọc là
đàn ông thì bằng một cách khác. Dĩ nhiên, đoạn đầu
và đoạn kết của tiểu thuyết này còn thay đổi tùy
theo người ta đọc nó theo chiều dọc hay chiều ngang.
Phong cảnh vẽ bằng trà, nếu đọc theo chiều ngang,
sẽ có đoạn đầu như sau: “Một cái tát chưa tung ra
thì không nên mang xuống tận mồ”. Với những ai đọc
theo chiều ngang, cuốn tiểu thuyết kết thúc bằng
câu: “Độc giả sẽ không ngu xuẩn đến mức không nhớ
nổi những gì đã xảy ra với Atanasije Svilar, kẻ
từng có thời tên là Razin”. Nếu đọc theo chiều dọc,
Phong cảnh vẽ bằng trà sẽ bắt đầu với câu sau: “Để
trao tặng món quà này cho người bạn, người đồng
học và vị ân nhân của chúng ta, kiến trúc sư Atanas
Fyodorovich Razin, còn gọi là Atanas Svilar, kẻ
có lần lấy lưỡi khắc tên mình lên lưng những người
đàn bà đẹp nhất thuộc thế hệ chúng ta...” Và nếu
đọc theo chiều ngang, tiểu thuyết sẽ kết thúc bằng
câu: “Tôi chạy vào trong nhà thờ”.
Sau tiểu thuyết-từ điển và tiểu thuyết-ô chữ, tôi
lại tìm cách đưa từ điển vào hàng ngũ các nghệ thuật
thuận nghịch. Đó là Mặt trong của gió, một cuốn
tiểu thuyết - đồng hồ cát. Nó có hai trang bìa trước,
và tốt nhất là hãy đọc nó một lần rưỡi, như nhà
khảo cổ nổi tiếng Dragoslav Srejovic từng nói. Đoạn
kết nằm ở chính giữa, khi cặp tình nhân trong câu
chuyện huyền bí này là Hero và Leander gặp nhau.
Nếu bạn bắt đầu đọc từ phía của Leander, đoạn mở
đầu của tiểu thuyết sẽ là: “Mọi tương lai đều có
một phẩm tính lớn: chúng không bao giờ giống như
bạn hình dung...” Ở phía này của cuốn tiểu thuyết,
đoạn kết sẽ như sau: “Chính vào lúc mười lăm giờ
năm phút các ngọn tháp bùng nổ khủng khiếp, bắn
tung lên trời mang theo những ngọn lửa mà trong
đó xác của Leander tiêu tán”. Nếu bạn đọc Mặt trong
của gió từ phía của Hero, đoạn mở đầu sẽ là: “Ở
nửa đầu của cuộc đời, người đàn bà sinh nở, còn
ở nửa kia, cô ta giết chết và chôn hoặc chính mình
hoặc những kẻ quanh mình”. Nếu bạn đọc cuốn sách
từ phía của Hero, đoạn kết sẽ như sau: “Theo viên
thiếu úy đang lúng túng như gà mắc tóc kia thì mãi
đến chiều ngày thứ ba, cái đầu của Hero mới thét
lên bằng giọng khủng khiếp và sâu thẳm như giọng
một con người”.
Cuốn sách mới nhất của tôi, Mối tình cuối ở Constantinople,
là một tiểu thuyết - bộ bài gồm 22 chương ứng với
các lá bài của bộ Major Arcana. Như ta đã biết,
nhờ bộ bài tarot, người ta có thể đoán tương lai,
và Mối tình cuối ở Constantinople có một số chìa
khóa giống như chính bộ bài. Nói cách khác, tiểu
thuyết này là một cuốn sách hướng dẫn bói toán và
có thể “dùng” theo nhiều cách khác nữa. Nhưng cuốn
tiểu thuyết không đoán tương lai cho các nhân vật
của nó mà cho độc giả. Có thể đọc bằng cách quy
nghĩa của các lá bài taro vào các chương trong cuốn
tiểu thuyết (các chương cũng có tên gọi và được
đánh số thứ tự giống như bộ bài tarot). Có thể đọc
bằng cách quy nghĩa của các chương trong tiểu thuyết
vào nghĩa các lá bài trong quá trình bói. Có thể
dùng cuốn tiểu thuyết mà không cần bộ bài. Lại nữa,
tùy theo hướng của bộ bài tarot được cho trong cuốn
tiểu thuyết, đầu tiên bạn có thể tung các lá bài,
sau đó đọc các chương sách tùy theo thứ tự các lá
bài rơi xuống trên bàn.
Vì vậy, có thể kết luận rằng chúng ta có thể không
chỉ có một lối ra khỏi các tiểu thuyết đã mô tả
trên đây, mà còn có nhiều lối ra khác hẳn nhau.
Dần dần tôi mất khả năng phân biệt giữa căn nhà
và cuốn sách, và có lẽ đây là điều quan trọng nhất
tôi phải nói trong bài viết này. Nhưng ta hãy quay
lại câu hỏi khái quát hơn người ta thường nêu ra
gần đây. Liệu tiểu thuyết có phải đang đến hồi cáo
chung? Hãy hỏi những ai cho rằng chúng ta đang sống
ở một thời hậu lịch sử: Liệu sự cáo chung của tiểu
thuyết đang nằm phía trước hay đã ở lại phía sau
chúng ta? Có phải đó cũng là một thời hậu lãng mạn
chăng? Có phải chúng ta đã đi qua chỗ kết thúc mà
không biết, và giờ đây chúng ta đang cùng nhau chạy
trong một cuộc đua đã kết thúc rồi? Tôi tin rằng
không thể nói vậy, trừ phi chúng ta chịu một thảm
họa hạt nhân có quy mô vũ trụ. Tôi cho rằng đúng
hơn chúng ta đã đến chỗ cáo chung của một cách đọc.
Chỉ có khủng hoảng trong cách đọc tiểu thuyết, chứ
không có khủng hoảng của bản thân tiểu thuyết. Tiểu
thuyết kiểu con đường một chiều đang lâm vào khủng
hoảng. Một cái gì khác cũng đang khủng hoảng. Đó
là ngoại diện của tiểu thuyết. Nói vậy có nghĩa
là: bản thân cuốn sách đang lâm vào khủng hoảng.
Siêu văn bản đang dạy chúng ta rằng tiểu thuyết
có thể chuyển động cũng như tâm trí chúng ta chuyển
động, về mọi hướng cùng một lúc. Và có tính tương
tác.
Tôi đã cố gắng thay đổi cách đọc bằng cách nâng
cao vai trò và trách nhiệm của người đọc trong quá
trình tạo ra tiểu thuyết (chớ quên rằng trên thế
giới này có nhiều độc giả tài năng hơn là tác giả
và nhà phê bình văn học tài năng). Tôi dành cho
họ, cho độc giả, quyền quyết định chọn cốt truyện
và sự phát triển các tình huống trong tiểu thuyết:
đọc từ đâu và kết thúc đọc ở đâu, thậm chí quyền
quyết định về số phận của các nhân vật chính. Nhưng
để thay đổi cách đọc, tôi phải thay đổi cách viết.
Vì vậy không nên hiểu các dòng này chỉ bàn về hình
thức của tiếu thuyết mà thôi. Đây đồng thời còn
bàn đến nội dung của tiểu thuyết.
Đã hai ngàn năm nay, có thể nói là nội dung của
tiểu thuyết luôn luôn phải ở trong tình trạng “gọt
chân cho vừa giày”, luôn luôn phải chịu cắt xén
bởi cái khuôn bất di bất dịch và tàn nhẫn là hình
thức. Tôi tin rằng chuyện đó đã đến lúc kết thúc.
Mỗi cuốn tiểu thuyết phải chọn hình thức đặc thù
cho mình, mỗi câu chuyện có thể tìm kiếm - và tìm
thấy - cơ thể thích hợp của nó... Máy tính đang
dạy chúng ta rằng điều đó là có thể. Nhưng nếu không
thích máy tính, hãy nhìn xem nghệ thuật kiến trúc
có thể dạy ta những gì.
Ngành kiến trúc đang thay đổi cách sống của chúng
ta. Một tác phẩm văn học, nếu ta coi nó như một
ngôi nhà, cũng có thể thay đổi cách sống của chúng
ta. Tiểu thuyết cũng có thể là một căn nhà. Ít nhất
là trong chốc lát.