| 
Đạo
diễn Michael Verhoeven nhận giải "Thành tựu
trọn đời"
Ban
tổ chức Giải thưởng phim Bavari ngày 13/12 đã quyết
định vinh danh đạo diễn người Đức Michael Verhoeven
(ảnh) với giải thưởng "Thành tựu trọn đời".
Lễ trao giải sẽ diễn ra vào ngày 19/1/2007 tại thành
phố Munich, Đức. Ông Michael Verhoeven nổi tiếng
với các phim về đề tài chống phát xít Đức. Trong
sự nghiệp điện ảnh của mình, ông từng trải qua nhiều
vai trò khác nhau, có lúc viết kịch bản, làm nhà
sản xuất phim, đạo diễn, có lúc kiêm luôn diễn viên.
Một trong những phim được chú ý
nhất của ông - “The White Rose” (1982) kể lại quá
trình đấu tranh của một nhóm chống phát xít. Bộ
phim này cũng chính là nguồn cảm hứng cho Marc Rothemund
thực hiện bộ phim được đề cử Oscar “Sophie Scholl-
The Final Days” (2005).
Seattle:
Thành phố chiụ đọc sách baó nhất Hoa Kỳ
Trong
bản nghiên cứu có tên gọi là America’s Most Literate
Cities, Seattle được xếp hạng đầu trong số 70 thành
phố lớn có cư dân hạm chuộng đọc sách báo nhất toàn
quốc Hoa Kỳ. Và đây là năm thứ tư Seattle giữ vững
được ngôi vị đầu bảng này. Tiêu chuẩn xếp hạng được
căn cứ trên số lượng phát hàng báo, số nhà sách,
số lượng sách báo trong thư viện, số các tạp chí
định kỳ xuất bản trong vùng, thành tích học tập
và truy cập internet. Hai thành phố “cầm đẻn đỏ”
trong bảng xếp hạng này là Stockton, California
và El Paso.
Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng
các thành phố tiêu thụ sách báo nhiều lại là các
thành phố có quan điểm tự do. Lấy số liệu trong
kỳ bầu cử tổng thống năm 2004, các nhà nghiên cứu
ghi nhận các thành phố đạt đa số phiếu bỏ cho ứng
cử viên John Kerry lại là những thành phố xếp hạng
cao trong bảng hơn những thành phố có đa số phiếu
bầu cho TT Bush. Số bình quân xếp hạng bầu cho Kerry
là 27 trong khi con số bình quân xếp hạng bầu cho
TT Bush lại là 51.
Vẫn theo các nhà nghiên cứu, lượng
phát hành báo đã giảm tại 57 trong số 70 thành phố
lớn tại Hoa Kỳ kể từ năm 2003 đến nay. Tại Seattle
chẳng hạn, mặc dù được xếp hạng nhất, nhưng số phát
hành baó chí tại đây đã giảm đến 12%. Theo ghi nhận
cuả các nhà nghiên cứu, hiện chưa có bằng chứng
thuyết phục nào cho thấy số lượng baó in giảm là
vì người dân đọc báo trên mạng. Nghiên cứu cho thấy
những thành phố có số lượng báo phát hành ổn định
lại là những thành phố có số lượng độc giả đọc báo
trên mạng gia tăng.
Tranh
cãi về hình tượng rồng Trung Quốc
Các
điệu múa rồng chiếm phần quan trọng trong
các lễ hội ở Trung Quốc
Những người dùng internet Trung Quốc đã khuấy
động cuộc tranh cãi về vị trí của rồng,
vốn được xem là biểu tượng quốc gia.
Một số học giả cho rằng người Trung Quốc
và Tây phương có những quan niệm khác nhau
về rồng.
Con rồng Trung Quốc là biểu
tượng siêu nhiên, và không có những nét hung
hăng như trong ý nghĩ của người Tây phương.
Cuộc tranh luận bắt đầu khi
một giáo sư ở Thượng Hải nói quan niệm của
Tây phương về rồng có thể khiến người ta nghĩ
tiêu cực về Trung Quốc.
Nhưng 90% người trả lời khảo
sát của một trang web Trung Quốc không đồng
ý, nói rằng con rồng vẫn là biểu tượng truyền
thống.
Pang Jin, giám đốc Trung tâm Nghiên
cứu Văn hóa Rồng Phượng Trung Quốc, nói không
nên lẫn lộn hình ảnh của hai nền văn hóa.
"Rồng trong văn hóa Tây phương
có một vị trí thấp, nhưng tại Trung Quốc
đó là biểu tượng văn hóa và tinh thần thể
hiện phồn thịnh và may mắn," ông nói
với Tân Hoa xã.
Một số học giả khác từng đề
nghị những ai nói tiếng Anh thì dùng âm Hán
- long - khi nói về rồng Trung Hoa, để phân
biệt với rồng Tây phương.
Có tin nói chính phủ Trung Quốc
quyết định không dùng rồng làm biểu tượng
Olympic vì những ẩn nghĩa trái ngược của
nó.
Thay
vào đó, Bắc Kinh tạo dựng năm con vật lấy
phước 'thân thiện' - gấu trúc, linh dương Tây
tạng, cá, chim nhạn và ngọn lửa Olympic. BBC
Tình
ca Nguyễn Văn Đông
Nhạc
sĩ Nguyễn Văn Ðông chụp tháng 10 / 2006. Hình của
Nguyễn Văn Ðông.
Bấm vào đây để nghe
tiết mục này 
Quý vị đang nghe bài “Chiều mưa
biên giới” nhạc phẩm nổi tiếng nhất của Nguyễn Văn
Đông, qua giọng hát Hà Thanh, ca sĩ trình bày nhạc
Nguyễn Văn Đông hay nhất …
Chương trình kỳ này, Thy Nga mời quý thính giả đến
với người nhạc sĩ ấy và những ca khúc đậm tình nước,
tình người do ông viết nên. Sau ba chục năm ẩn dật,
Nguyễn Văn Đông mới lên tiếng, trả lời các câu hỏi
của giới nghệ sĩ từ hải ngoại về thăm.
“Vô thường” …
Những người ái mộ nhạc Nguyễn Văn
Đông chẳng quên người nhạc sĩ này đâu, nhưng tôn
trọng ý ông muốn “gác kiếm” rời xa mọi sự.
Vừa qua, một thính giả RFA là cựu
quân nhân miền Nam đã viết đến mục “Thư tín” và
yêu cầu được nghe bản “Giờ này, anh ở đâu”.
Bài hát chứa chất nỗi niềm của người
binh sĩ nhớ thương về những đồng đội cùng chia gian
khổ với mình khi xưa, giờ này không biết phiêu bạt
nơi nào, nếu chưa yên nghỉ dưới lòng đất mẹ. Binh
lính miền Nam là thành phần gánh chịu thiệt thòi
nhất từ cuộc chiến đó.
Ca khúc “Giờ này, anh ở đâu” khơi
lại cảm xúc, và Thy Nga tìm cách liên lạc với một
người trong hoàn cảnh ấy, là nhạc sĩ Nguyễn Văn
Đông.
“Tôi từ thành phố Saigon xin gởi
lời chào trân trọng đến quý vị thính giả của Đài.
Tôi xin cám ơn chị Thy Nga đã quan tâm đến hoàn
cảnh của tôi hiện nay ở Việt Nam..
Thưa Chị, cuộc sống của tôi và gia
đình tôi hiện nay được ổn định nhưng riêng về mặt
sinh hoạt văn nghệ thì tôi không còn hoạt động tích
cực như trước năm 1975, một phần cũng vì tuổi cao
sức yếu, thiếu tiếp cận với xã hội hiện nay nên
cảm xúc của mình bị khô cứng, đánh mất sự rung cảm
của một thời đã qua vì vậy, tôi không còn hào hứng
cho việc sáng tác như trước 1975.
Từ sau ngày đi học tập cải tạo trở
về vào cuối năm 84, đầu năm 85, sức khỏe của tôi
lúc đó bị suy kiệt, tinh thần và thể xác bị sụp
đổ, mang nhiều thứ bịnh trong thời gian ở trại cải
tạo. Và trong 10 năm cho tới 1995, tôi đi nằm điều
trị ở nhiều bệnh viện trong thành phố Saigon.
Sau thời gian đó, tôi mới đi đứng
được, và bỏ đi cặp nạng nhưng mà trong tình trạng
sức khỏe đó thì tôi cũng chỉ có thể giúp đỡ được
công việc gia đình mà thôi. Kinh tế gia đình và
cuộc sống của chúng tôi là nhờ vào cửa tiệm buôn
bán chạp phô do vợ tôi mở ra tại nhà.
Không tìm lại được cảm hứng để sáng
tác như trước nên tôi ngừng tham gia văn nghệ, chú
tâm lo việc phụ giúp cho gia đình.”
Thy Nga: Anh không sáng tác được
gì nhiều nhưng chắc là cũng có vài nhạc bản ra đời
sau khi đi cải tạo về?
Nguyễn Văn Đông: Tôi có viết chừng
5, 6 bài gì đó, vô thưởng vô phạt, đại khái như
cái bài “Tình đầu xót xa” nhưng mà cái tên của tôi,
tên Nguyễn Văn Đông, lại không được cho phép trình
diễn trên đài phát thanh cũng như trên TV.
“Về mái nhà xưa” qua giọng hát Thái
Thanh …
Trở ngược giòng thời gian, vào năm
1946 khi 14 tuổi, Nguyễn Văn Đông vào trường Thiếu
Sinh Quân Việt Nam, nơi mà cậu có cơ hội học nhạc
từ các giáo sư Pháp. Có lẽ do đó mà nét nhạc Nguyễn
Văn Đông mang sắc thái là lạ, hay hay. Bắt đầu viết
nhạc từ năm 16 tuổi, ông là tác giả nhiều tình ca
và nhiều bản nhạc lính.
Có những người viết nhạc lính nhưng
Nguyễn Văn Đông đặc biệt ở chỗ ông là sĩ quan tác
chiến, các nhạc bản như “Phiên gác đêm Xuân”, “Chiều
mưa biên giới”, ông viết khi nghỉ chân. …
“Phiên gác đêm Xuân” Thế Sơn hát.
Nhạc bản này, Nguyễn Văn Đông viết tại phiên gác
ở tiền đồn chiến khu Đồng Tháp Mười vào đêm Giao
thừa năm 1956.
Cùng năm ấy, cũng trong vùng Đồng
Tháp, “Chiều mưa biên giới” ra đời, và nổi tiếng
qua sự trình bày của nghệ sĩ Trần Văn Trạch, hát
hai thứ tiếng Việt và Pháp trong hợp đồng thâu thanh
với hãng dĩa của Pháp, là sự việc mà đến khi đó
chưa hề có.
Tuy ra chiến trường nhưng Nguyễn
Văn Đông lại rất tình cảm như ông thổ lộ trong một
buổi chuyện trò với nghệ sĩ Trường Kỳ, rằng cầm
súng là do nghịch cảnh chứ một con chim, ông cũng
không nỡ bắn.
“Sắc hoa màu nhớ” ghi lại một mối
tình học trò, Thanh Tuyền hát …
Ngoài tài sáng tác nhạc, Nguyễn
Văn Đông còn hát và sử dụng được nhiều nhạc cụ như
kèn, trống, mandoline và guitare Hawaiienne. Năm
57, Nguyễn Văn Đông đi tu nghiệp khóa “Chỉ huy và
Tham mưu” tại Hawaii. Trên bãi biển thơ mộng, tiếng
đàn Hawaiienne của chàng Trung úy tài hoa 25 tuổi
đã làm say mê Gina, một thiếu nữ bản xứ lai Pháp.
Cuộc tình ấy, anh ta đành khép lại
khi mãn khóa tu nghiệp, trở về nước. Thời đó, tức
là cách nay nửa thế kỷ, kết hôn với người ngoại
quốc là điều khó khăn lắm, anh chỉ còn biết tiếc
nhớ …
Một buổi chiều Xuân năm sau đó,
khi nỗi nhớ chất ngất, chàng nhạc sĩ viết nên bài
“Nhớ một chiều Xuân” mời quý vị nghe qua giọng hát
Lệ Thanh, ca sĩ đầu tiên trình bày bài này. Đây
là âm thanh trong dĩa hát Việt Nam thâu vào khoảng
thập niên 60.
“Nhớ một chiều Xuân” …
Câu hát “Người yêu dấu bên bờ thành
Vienne” làm nhiều người thắc mắc, không hiểu tại
sao lại có thành Vienne ở đó? Nhà văn Nguyễn Ngọc
Ngạn đã hỏi và được tác giả Nguyễn Văn Đông giải
thích là hình ảnh của Gina trong tâm tưởng ông đã
gắn liền với nhạc bản “A beautiful Vienna” mà ông
đàn nhiều lần cho nàng nghe vì nàng thích bài này
…
Đến
đây, Thy Nga xin tạm dừng, mời quý vị nghe tiếp
phần sau vào kỳ tới.RFA
Thêm
một đề cử Grammy 2007 cho Trung Quốc
Nữ
hoàng dòng nhạc folk của Trung Quốc Song Zuying
vừa nhận được một đề cử dành cho hạng mục album
nhạc cổ điển phá cách xuất sắc nhất tại giải thưởng
Grammy. Cuối năm 2005, Song Zuying phát hành album
Bainianliusheng tại 54 quốc gia, album tập hợp những
ca khúc nhạc phim Trung Quốc xuất sắc nhất từ năm
1905 đến năm 2005, đã tạo được nhiều ấn tượng. Đây
là lần thứ 4, một nghệ sĩ Trung Quốc được đề cử
tại giải Grammy. Trước đây, các nghệ sĩ Trung Quốc
từng được nhận đề cử Grammy gồm nhạc sĩ nổi tiếng
Tan Dun, nghệ sĩ violoncello Wang Jiang và ca sĩ
Dan Yuqiang. Lễ trao giải Grammy 2007 sẽ diễn vào
ngày 12-2-2007 tại Los Angeles.
Indonesia
xét xử chủ bút Playboy
Ông
Erwin Arnada nói không hề đăng hình khỏa thân
Chủ bút tạp chí Playboy tại Indonesia phải
ra tòa vì bị cáo buộc là đã đăng tải hình
ảnh và nội dung tục tĩu.Phe công tố nói ông
Erwin Arnada, 42, chịu trách nhiệm về hình
ảnh và đã chọn các bức hình hở hang đăng
trên tạp chí. Ông Arnada cãi rằng tạp chí
Playboy, bắt đầu phát hành hồi đầu năm, không
hề đăng ảnh khỏa thân và còn đứng đắn hơn
nhiều tạp chí Tây phương đang bán ở trong nước
.
Trong khi đó, các nhà đấu tranh
đã khởi kiện quốc hội về một điều luật
chống khiêu dâm gây tranh cãi.
Họ nói điều luật này, có các
khoản cấm hôn nhau nơi công cộng và vũ sexy
- là áp đặt các giá trị Hồi giáo hà khắc
và đe dọa tới tính khoan dung của xã hội
Indonesia.
Phản
ứng giận dữ
Ấn bản Indo của tạp chí Playboy
được tung ra sạp báo lần đầu vào tháng Tư
năm nay, trong có hình ảnh các cô gái ăn mặc
khêu gợi, nhưng không khỏa thân.
Việc phát hành tạp chí này
đã gây ra nhiều tuần biểu tình giận dữ cho
dù tranh ảnh khỏa thân không phải là hiếm
thấy tại Indonesia.
Các nhóm Hồi giáo tỏ ra lo
lắng rằng việc xuất bản tạp chí này sẽ
ảnh hưởng tới đạo đức xã hội.
Ban biên tập đã phải rời trụ
sở sau khi bị ném đá.
Phiên xử ông chủ bút đã tạm
ngừng tới ngày 14/12 khi có mặt một số nhân
chứng.Chủ đề Playboy đã đợc mang ra tranh luận
rộng khắp ở Indonesia, trước khi Quốc hội
tiến hành bỏ phiếu thông qua điều luật chống
khiêụ dâm.
Nhiều
nơi cúng giỗ Phùng Quán
TP
- Mỗi người về cõi âm để lại cho gia đình, người
thân một ngày giỗ, như là “kỷ niệm” cuối cùng! Thường
thì ngày giỗ do người thân thiết nhất là bố mẹ,
vợ, con nấu cúng. Riêng nhà văn Phùng Quán thì lại
rất khác. Giỗ
Phùng Quán cũng lạ lùng như văn chương và cuộc đời
anh. Theo phong tục á Đông, ngày cúng giỗ là ngày
sống, tức là cúng trước ngày chết một ngày. Ngày
21 tháng 12 âm lịch là ngày giỗ anh Quán, ở Hà Nội,
Huế, Sài Gòn, Đồng Hới… đều cúng. Nơi
thì buổi sáng, nơi buổi chiều. ở Hà Nội thì chị
Bội Trâm cùng các con cúng giỗ chồng, giỗ bố… Còn
ở các tỉnh thì ai cúng?
Họ không phải là bà con họ hàng
gì với anh Quán cả, chỉ là bè bạn văn chương, hay
anh em quen biết, thế mà Phùng Quán mất đi là nỗi
đau của họ, nên ai cũng nhớ ngày cúng giỗ. Đó cũng
là một cách tồn tại riêng của Phùng Quán.
ở Hà Nội, ngày giỗ Phùng Quán bao
giờ cũng có mặt hàng trăm anh em văn nghệ sĩ, y
như là một cuộc tao ngộ, gặp gỡ định kỳ hàng năm.
Năm nào chị Bội Trâm cũng phải tiếp khách cả buổi
trưa và buổi chiều.
Những nhà văn, nhà thơ như Hoàng
Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Lê Huy Quang, Phùng
Cung (khi chưa mất) v.v… bao giờ cũng có mặt từ
rất sớm. Sau đó thì có thêm hàng chục nhà thơ, nhà
văn, các giáo sư, tiến sĩ, những người bạn cùng
câu cá Hồ Tây xưa kéo nhau đến thắp hương tưởng
niệm.
Nhiều cuộc giỗ, dù bận việc, thế
nào anh Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn cũng đến
thắp hương cho anh Quán. Nếu không đến được hôm
giỗ, thì thế nào hôm sau anh Thỉnh cũng đến thắp
hương và thăm gia đình.
Vào ngày giỗ Phùng Quán, các nhà
văn yêu anh từ Sài Gòn và các tỉnh lân cận đến Hà
Nội công tác đều ghé thắp hương lên bàn thờ anh…
Ai nhỡ quên việc đó thì áy náy cả năm!
Bữa giỗ, chị Bội Trâm chỉ nấu vài
mâm, nhưng anh em đến thêm bát thêm đũa, mua thêm
rượu, đồ mồi, thành ra cuộc tiệc rôm rả kéo dài,
giống y chang lúc anh Quán còn sống, cuộc rượu mỗi
lúc thêm đông! Đó là chuyện giỗ anh Quán ở Hà Nội.
Giỗ anh Quán ở các nơi mới thật
sự thú vị. ở Sài Gòn, nhà văn Xuân Đài cho biết,
năm nào anh cũng nấu giỗ Phùng Quán ở nhà mình.
Xuân Đài là người rất am hiểu Phùng Quán, thân thiết
với gia đình anh Quán từ những ngày sóng gió năm
1956-1958 đến nay.
Anh Xuân Đài là một trong bốn người
bạn duy nhất được vợ chồng Phùng Quán – Bội Trâm
mời dự bữa tiệc mừng đám cưới của hai người. Anh
Xuân Đài viết cả một cuốn truyện dày vài trăm trang
về cuộc đời Phùng Quán.
Năm nào giỗ Phùng Quán ở nhà Xuân
Đài đều có rất nhiều bạn bè đến dự. Vợ chồng kiến
trúc sư Nguyễn Trọng Huế – họa sĩ Anh Thơ cũng thường
nấu giỗ Phùng Quán. Đơn sơ chỉ một bức ảnh, lư nhang,
lọ hoa, nải chuối, chai rượu bày lên bàn…
Vái xong thì rót rượu chạm ly với
anh Quán rồi bạn bè ngồi quây quần bên mâm rượu
nói chuyện về Phùng Quán. KTS Nguyễn Trọng Huấn
là người lính quen biết Phùng Quán từ những năm
1947-1948 thời chống Pháp, là một trong những người
đã tổ chức cho anh Quán đi Đồng bằng sông Cửu Long,
Bảo Lộc, Đà Lạt năm 1992, đó là những cuộc đi rất
ấn tượng đối với Phùng Quán trong những năm cuối
đời.
Nên cứ đến gần Tết Nguyên đán là
vợ chồng kiến trúc sư Huấn lại nhớ đến ngày giỗ
Phùng Quán. ở TPHCM còn có nhà sưu tầm đồ cổ Trần
Huy Bách, có rất nhiều kỷ vật về Phùng Quán. Trong
nhà anh Bách lập một bàn thờ Phùng Quán. Cứ đến
ngày giỗ Phùng Quán, anh Bách lại thắp nhang, rót
rượu…
ở Đồng Hới, Quảng Bình, giỗ đầu
anh Quán, các nhà thơ như Lê Đình Ty, Hải Kỳ, Hoàng
Vũ Thuật… tập trung ở nhà nhà thơ Hoàng Quang Đông
ở Cộn. Anh em lập một bàn thờ dưới một gốc mít cổ
thụ ở vườn nhà, treo ảnh Phùng Quán, mua con gà
giò đơm theo kiểu cúng và các món vàng mã, xôi,
rượu… y hệt một đám cúng theo tục lệ Quảng Bình.
Thắp nhang xong, chủ nhà khấn vái
Phùng Quán : “Mong anh yên tâm nơi chín suối, vì
bây giờ đất nước đã đổi mới, Đảng và nhân dân nhất
định sẽ hiểu anh, thương anh hơn, tác phẩm của anh
sẽ lưu truyền trăm năm…”. Rồi mọi người cầm nhang
vái lạy.
ở Huế ngoài gia đình bên nội anh
Quán ở Thủy Dương, còn có tới ba nơi nấu giỗ Phùng
Quán suốt mười một năm qua. ở chỗ nhà thơ Ngô Minh,
thì năm nào cũng vậy, đến ngày giỗ anh Quán, từ
sáng Ngô Minh đã lập một cái bàn thờ ở phòng viết
của mình, có ảnh anh Quán mặc chiếc áo có nhiều
chữ ký bạn bè do Nguyễn Đình Toán chụp, mà chị Bội
Trâm tặng ngày anh mất.
Rồi hoa quả, rượu. Bàn thờ thắp
nhang thơm nghi ngút suốt buổi. Buổi trưa, Ngô Minh
ra chợ Bến Ngự, chợ mà anh Quán thường đi, mua con
gà giò, hoa quả, nấu xôi, chè và các món cúng khác.
Rồi đi kiếm chai rượu Hiếu hoặc
rượu Chuồn, thứ rượu anh Quán thích. Đến giờ cúng,
các bạn thơ Mai Văn Hoan, Vĩnh Nguyên, Nhất Lâm…
kéo đến, thắp hương khấn vái, chạm ly rồi sụp lạy
anh Quán.
Sau đó mọi người vừa uống rượu vừa
nói chuyện Phùng Quán đến chiều mới tan. Có năm
Ngô minh còn “nối cầu điện thoại” với chị Bội Trâm
ở Hà Nội, để biết giỗ anh Quán ở Hà Nội đông đúc
như thế nào, và để cho chị Bội Trâm nói chuyện với
các nhà thơ em anh Quán ở Huế.
Năm 2003, nhà thơ Ngô Minh đã sưu
tầm và biên soạn cuốn sách “Nhớ Phùng Quán” dày
530 trang do NXB Trẻ và Công ty Phương Nam ấn hành.
Tập sách được độc giả trong và ngoài nước khen ngợi.
Năm 2006, Ngô Minh cũng đã tổ chức
tư liệu, biên soạn để NXB Văn nghệ in cuốn “Phùng
Quán – Ba phút sự thật” được bạn đọc tán thưởng.
Gia đình nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ - Hoàng Phủ Ngọc
Tường cũng thường nấu giỗ Phùng Quán.
Vì sinh thời, anh Quán vào Huế thường
ở nhà này, có khi đến nửa năm trời. Đến ngày giỗ,
chị Dạ đi chợ mua các loại thực phẩm về làm mâm
cỗ, bày bàn cúng, thắp nhang rồi cùng bạn bè khấn
vái, mong anh Quán “phù hộ” cho anh em “làm thơ
hay!”.
Giỗ Phùng Quán trang trọng nhất
ở Huế phải là giỗ ở nhà vợ chồng thầy giáo Lê Gia
Ninh – Nguyễn Thị Thủy ở Thành Nội Huế. Lê Gia Ninh
là nhà văn của Hội Nhà văn Thừa Thiên – Huế. Nhiều
lần anh Phùng Quán vào Huế chơi, đã trú ngụ tại
đây hàng mấy tháng trời.
Khi anh Quán bị bệnh, chị Thủy cũng
đã ra Hà Nội chăm sóc anh Quán trong những ngày
cuối đời. Từ mười năm nay, nhà anh Lê Gia Ninh lập
một bàn thờ Phùng Quán ở bức tường phía cửa vào.
Bàn thờ được gắn vào tường, có ảnh Phùng Quán, có
bát nhang, lọ hoa, và luôn luôn được đơm hoa quả,
thắp nhang hàng ngày.
Trước ngày giỗ anh Quán vợ chồng
Ninh – Thủy đi chợ mua sắm các thứ anh Phùng Quán
ưa thích như rượu Chuồn, cá chép, xôi, chè, bánh
trái Huế, v.v… Ngày giỗ, anh Lê Gia Ninh mời hàng
chục người bạn là thầy giáo Huế, các nhà văn, nhà
thơ, họa sĩ, bạn bè yêu mến Phùng Quán đến dự.
Anh khách nào đến trong tay cũng
có chai rượu, túi hoa quả, thẻ nhang. Thắp nhang
bàn thờ xong, Lê Gia Ninh bắt đầu khấn vái : “Anh
Quán ơi, hôm nay ngày giỗ anh, anh có về Huế không?
Huế vẫn nhớ anh lắm…”.
Khấn xong, Lê Gia Ninh sụp lạy,
theo kiểu Phùng Quán lạy tạ làng quê. Rồi ngẩng
lên, đọc “Lời mẹ dặn”: Yêu ai cứ bảo rằng yêu. Ghét
ai cứ bảo là ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng
không nói ghét thành yêu… Anh đọc thuộc bài thơ,
rồi nghiêm trang thắp thêm tuần nhang nữa…, sau
đó là bạn bè thắp nhang vái và nâng cốc, rồi đọc
thơ Phùng Quán!
Mới đây, bác Đặng Sĩ Dự, một cán
bộ hưu trí ở Huế, do yêu mến và cảm phục nhà văn,
đã lập một am thờ Phùng Quán trong vườn nhà mình
ở Hương Sơ. Bác dự định sẽ khai trương am thờ trong
dịp giỗ Phùng Quán lần thứ 12 này.
Nhiều nhà văn, nhà báo cũng “nấu
giỗ Phùng Quán” theo cách riêng của mình. Như Tổng
biên tập Tạp chí Sông Hương, năm nào đến kỳ giỗ
Phùng Quán cũng làm một số tạp chí đậm hơn về anh.
Các
nhà báo Ngô Quy Nhơn, Tổng biên tập báo Đà Nẵng,
anh Dương Kỳ Anh, Tổng biên tập báo Tiền phong…
năm nào cũng in bài về Phùng Quán vào ngày giỗ của
anh hoặc số báo gần gần. Những số bài, bài báo đó
làm cho độc giả càng hiểu đúng hơn về Phùng Quán,
coi như một nén nhang thắp trong ngày giỗ anh! Nhân
ngày mất
của
Phùng Quán
( 22-1-1995 )
Nguyễn
Thị Minh Tâm@TIENPHONG
Trở
về Trang Văn học & Nghệ thuật
(Những
bản tin trên chúng tôi trích dịch từ BBC, Tân Hoa
Xã, VOA, Reuters, Fox, Vietnamnet, Thanh Niên, Tuổi
Trẻ...
Xin cám ơn các nguồn trên đã giúp chúng tôi chuyển
gửi tin tức đến độc giả HNPĐ
)

|