| 
Nhiều
nơi cúng giỗ Phùng Quán
TP - Mỗi người về cõi âm để lại
cho gia đình, người thân một ngày giỗ, như là “kỷ
niệm” cuối cùng! Thường thì ngày giỗ do người thân
thiết nhất là bố mẹ, vợ, con nấu cúng. Riêng nhà
văn Phùng Quán thì lại rất khác.
Giỗ Phùng Quán cũng lạ lùng như
văn chương và cuộc đời anh. Theo phong tục á Đông,
ngày cúng giỗ là ngày sống, tức là cúng trước ngày
chết một ngày. Ngày 21 tháng 12 âm lịch là ngày
giỗ anh Quán, ở Hà Nội, Huế, Sài Gòn, Đồng Hới…
đều cúng.
Nơi thì buổi sáng, nơi buổi chiều.
ở Hà Nội thì chị Bội Trâm cùng các con cúng giỗ
chồng, giỗ bố… Còn ở các tỉnh thì ai cúng?
Họ không phải là bà con họ hàng
gì với anh Quán cả, chỉ là bè bạn văn chương, hay
anh em quen biết, thế mà Phùng Quán mất đi là nỗi
đau của họ, nên ai cũng nhớ ngày cúng giỗ. Đó cũng
là một cách tồn tại riêng của Phùng Quán.
ở Hà Nội, ngày giỗ Phùng Quán bao
giờ cũng có mặt hàng trăm anh em văn nghệ sĩ, y
như là một cuộc tao ngộ, gặp gỡ định kỳ hàng năm.
Năm nào chị Bội Trâm cũng phải tiếp khách cả buổi
trưa và buổi chiều.
Những nhà văn, nhà thơ như Hoàng
Cầm, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Lê Huy Quang, Phùng
Cung (khi chưa mất) v.v… bao giờ cũng có mặt từ
rất sớm. Sau đó thì có thêm hàng chục nhà thơ, nhà
văn, các giáo sư, tiến sĩ, những người bạn cùng
câu cá Hồ Tây xưa kéo nhau đến thắp hương tưởng
niệm.
Nhiều cuộc giỗ, dù bận việc, thế
nào anh Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn cũng đến
thắp hương cho anh Quán. Nếu không đến được hôm
giỗ, thì thế nào hôm sau anh Thỉnh cũng đến thắp
hương và thăm gia đình.
Vào ngày giỗ Phùng Quán, các nhà
văn yêu anh từ Sài Gòn và các tỉnh lân cận đến Hà
Nội công tác đều ghé thắp hương lên bàn thờ anh…
Ai nhỡ quên việc đó thì áy náy cả năm!
Bữa giỗ, chị Bội Trâm chỉ nấu vài
mâm, nhưng anh em đến thêm bát thêm đũa, mua thêm
rượu, đồ mồi, thành ra cuộc tiệc rôm rả kéo dài,
giống y chang lúc anh Quán còn sống, cuộc rượu mỗi
lúc thêm đông! Đó là chuyện giỗ anh Quán ở Hà Nội.
Giỗ anh Quán ở các nơi mới thật
sự thú vị. ở Sài Gòn, nhà văn Xuân Đài cho biết,
năm nào anh cũng nấu giỗ Phùng Quán ở nhà mình.
Xuân Đài là người rất am hiểu Phùng Quán, thân thiết
với gia đình anh Quán từ những ngày sóng gió năm
1956-1958 đến nay.
Anh Xuân Đài là một trong bốn người
bạn duy nhất được vợ chồng Phùng Quán – Bội Trâm
mời dự bữa tiệc mừng đám cưới của hai người. Anh
Xuân Đài viết cả một cuốn truyện dày vài trăm trang
về cuộc đời Phùng Quán.
Năm nào giỗ Phùng Quán ở nhà Xuân
Đài đều có rất nhiều bạn bè đến dự. Vợ chồng kiến
trúc sư Nguyễn Trọng Huế – họa sĩ Anh Thơ cũng thường
nấu giỗ Phùng Quán. Đơn sơ chỉ một bức ảnh, lư nhang,
lọ hoa, nải chuối, chai rượu bày lên bàn…
Vái xong thì rót rượu chạm ly với
anh Quán rồi bạn bè ngồi quây quần bên mâm rượu
nói chuyện về Phùng Quán. KTS Nguyễn Trọng Huấn
là người lính quen biết Phùng Quán từ những năm
1947-1948 thời chống Pháp, là một trong những người
đã tổ chức cho anh Quán đi Đồng bằng sông Cửu Long,
Bảo Lộc, Đà Lạt năm 1992, đó là những cuộc đi rất
ấn tượng đối với Phùng Quán trong những năm cuối
đời.
Nên cứ đến gần Tết Nguyên đán là
vợ chồng kiến trúc sư Huấn lại nhớ đến ngày giỗ
Phùng Quán. ở TPHCM còn có nhà sưu tầm đồ cổ Trần
Huy Bách, có rất nhiều kỷ vật về Phùng Quán. Trong
nhà anh Bách lập một bàn thờ Phùng Quán. Cứ đến
ngày giỗ Phùng Quán, anh Bách lại thắp nhang, rót
rượu…
ở Đồng Hới, Quảng Bình, giỗ đầu
anh Quán, các nhà thơ như Lê Đình Ty, Hải Kỳ, Hoàng
Vũ Thuật… tập trung ở nhà nhà thơ Hoàng Quang Đông
ở Cộn. Anh em lập một bàn thờ dưới một gốc mít cổ
thụ ở vườn nhà, treo ảnh Phùng Quán, mua con gà
giò đơm theo kiểu cúng và các món vàng mã, xôi,
rượu… y hệt một đám cúng theo tục lệ Quảng Bình.
Thắp nhang xong, chủ nhà khấn vái
Phùng Quán : “Mong anh yên tâm nơi chín suối, vì
bây giờ đất nước đã đổi mới, Đảng và nhân dân nhất
định sẽ hiểu anh, thương anh hơn, tác phẩm của anh
sẽ lưu truyền trăm năm…”. Rồi mọi người cầm nhang
vái lạy.
ở Huế ngoài gia đình bên nội anh
Quán ở Thủy Dương, còn có tới ba nơi nấu giỗ Phùng
Quán suốt mười một năm qua. ở chỗ nhà thơ Ngô Minh,
thì năm nào cũng vậy, đến ngày giỗ anh Quán, từ
sáng Ngô Minh đã lập một cái bàn thờ ở phòng viết
của mình, có ảnh anh Quán mặc chiếc áo có nhiều
chữ ký bạn bè do Nguyễn Đình Toán chụp, mà chị Bội
Trâm tặng ngày anh mất.
Rồi hoa quả, rượu. Bàn thờ thắp
nhang thơm nghi ngút suốt buổi. Buổi trưa, Ngô Minh
ra chợ Bến Ngự, chợ mà anh Quán thường đi, mua con
gà giò, hoa quả, nấu xôi, chè và các món cúng khác.
Rồi đi kiếm chai rượu Hiếu hoặc
rượu Chuồn, thứ rượu anh Quán thích. Đến giờ cúng,
các bạn thơ Mai Văn Hoan, Vĩnh Nguyên, Nhất Lâm…
kéo đến, thắp hương khấn vái, chạm ly rồi sụp lạy
anh Quán.
Sau đó mọi người vừa uống rượu vừa
nói chuyện Phùng Quán đến chiều mới tan. Có năm
Ngô minh còn “nối cầu điện thoại” với chị Bội Trâm
ở Hà Nội, để biết giỗ anh Quán ở Hà Nội đông đúc
như thế nào, và để cho chị Bội Trâm nói chuyện với
các nhà thơ em anh Quán ở Huế.
Năm 2003, nhà thơ Ngô Minh đã sưu
tầm và biên soạn cuốn sách “Nhớ Phùng Quán” dày
530 trang do NXB Trẻ và Công ty Phương Nam ấn hành.
Tập sách được độc giả trong và ngoài nước khen ngợi.
Năm 2006, Ngô Minh cũng đã tổ chức
tư liệu, biên soạn để NXB Văn nghệ in cuốn “Phùng
Quán – Ba phút sự thật” được bạn đọc tán thưởng.
Gia đình nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ - Hoàng Phủ Ngọc
Tường cũng thường nấu giỗ Phùng Quán.
Vì sinh thời, anh Quán vào Huế thường
ở nhà này, có khi đến nửa năm trời. Đến ngày giỗ,
chị Dạ đi chợ mua các loại thực phẩm về làm mâm
cỗ, bày bàn cúng, thắp nhang rồi cùng bạn bè khấn
vái, mong anh Quán “phù hộ” cho anh em “làm thơ
hay!”.
Giỗ Phùng Quán trang trọng nhất
ở Huế phải là giỗ ở nhà vợ chồng thầy giáo Lê Gia
Ninh – Nguyễn Thị Thủy ở Thành Nội Huế. Lê Gia Ninh
là nhà văn của Hội Nhà văn Thừa Thiên – Huế. Nhiều
lần anh Phùng Quán vào Huế chơi, đã trú ngụ tại
đây hàng mấy tháng trời.
Khi anh Quán bị bệnh, chị Thủy cũng
đã ra Hà Nội chăm sóc anh Quán trong những ngày
cuối đời. Từ mười năm nay, nhà anh Lê Gia Ninh lập
một bàn thờ Phùng Quán ở bức tường phía cửa vào.
Bàn thờ được gắn vào tường, có ảnh Phùng Quán, có
bát nhang, lọ hoa, và luôn luôn được đơm hoa quả,
thắp nhang hàng ngày.
Trước ngày giỗ anh Quán vợ chồng
Ninh – Thủy đi chợ mua sắm các thứ anh Phùng Quán
ưa thích như rượu Chuồn, cá chép, xôi, chè, bánh
trái Huế, v.v… Ngày giỗ, anh Lê Gia Ninh mời hàng
chục người bạn là thầy giáo Huế, các nhà văn, nhà
thơ, họa sĩ, bạn bè yêu mến Phùng Quán đến dự.
Anh khách nào đến trong tay cũng
có chai rượu, túi hoa quả, thẻ nhang. Thắp nhang
bàn thờ xong, Lê Gia Ninh bắt đầu khấn vái : “Anh
Quán ơi, hôm nay ngày giỗ anh, anh có về Huế không?
Huế vẫn nhớ anh lắm…”.
Khấn xong, Lê Gia Ninh sụp lạy,
theo kiểu Phùng Quán lạy tạ làng quê. Rồi ngẩng
lên, đọc “Lời mẹ dặn”: Yêu ai cứ bảo rằng yêu. Ghét
ai cứ bảo là ghét. Dù ai cầm dao dọa giết. Cũng
không nói ghét thành yêu… Anh đọc thuộc bài thơ,
rồi nghiêm trang thắp thêm tuần nhang nữa…, sau
đó là bạn bè thắp nhang vái và nâng cốc, rồi đọc
thơ Phùng Quán!
Mới đây, bác Đặng Sĩ Dự, một cán
bộ hưu trí ở Huế, do yêu mến và cảm phục nhà văn,
đã lập một am thờ Phùng Quán trong vườn nhà mình
ở Hương Sơ. Bác dự định sẽ khai trương am thờ trong
dịp giỗ Phùng Quán lần thứ 12 này.
Nhiều nhà văn, nhà báo cũng “nấu
giỗ Phùng Quán” theo cách riêng của mình. Như Tổng
biên tập Tạp chí Sông Hương, năm nào đến kỳ giỗ
Phùng Quán cũng làm một số tạp chí đậm hơn về anh.
Các nhà báo Ngô Quy Nhơn, Tổng biên
tập báo Đà Nẵng, anh Dương Kỳ Anh, Tổng biên tập
báo Tiền phong… năm nào cũng in bài về Phùng Quán
vào ngày giỗ của anh hoặc số báo gần gần. Những
số bài, bài báo đó làm cho độc giả càng hiểu đúng
hơn về Phùng Quán, coi như một nén nhang thắp trong
ngày giỗ anh!
Nguyễn
Thị Minh Tâm@TIENPHONG
Trở
về Trang Văn học & Nghệ thuật
(Những
bản tin trên chúng tôi trích dịch từ BBC, Tân Hoa
Xã, VOA, Reuters, Fox, Vietnamnet, Thanh Niên, Tuổi
Trẻ...
Xin cám ơn các nguồn trên đã giúp chúng tôi chuyển
gửi tin tức đến độc giả HNPĐ
)

|