|

HỒI
KÝ SƠN NAM
TỪ
U MINH ÐẾN CẦN THƠ
Có những người
nói tới nói lui có một chuyện,mãi đến khi người
nghe lộ vẽ nhàm chán thì người nói vẩn nói ,vì là
“vốn quí” của mình.Thấy trẻ con trèo lên cây me
để hái trái thì quát tháo: “Tụi bây là lũ bất hiếu,rủi
té gãy tay,lọi chân,cha mẹ tốn kém tiền thuốc men.”Rồi
dạy miên man rằng trong các loại cây thì “ chùm
ruột là thứ nhánh giòn nhất,dễ gãy.” Rồi cứ nói
thêm rằng cây trứng cá một thời đã được mọi người
ưa chuộng vì tăng trưởng nhanh ,nhiều lá để tạo
bóng mát ,trái màu đỏ,trẻ con ưa thích nhưng coi
chừng...rắn lục loại rắn con,vảy màu xanh dễ tiệp
với màu lá cây lắm khi rình rập trẻ con ,rắn lục
có nọc độc,nếu có chữa.
Có ai nghe thì nói ,lắm khi như nói một mình.Giới
trẻ đứng giây lát rồi bỏ đi,gọi lão đó ăn nói nghe
cũng hay nhưng dường như lẩm cẩm.Nhưng không nên
cãi vã,lão ta rất tự ái,tự tôn.
Có ai nghe thì nói ,lắm khi như nói một mình.Giới
trẻ đứng giây lát rồi bỏ đi,gọi lão đó ăn nói nghe
cũng hay nhưng dường như lẩm cẩm.Nhưng không nên
cãi vã,lảo ta rất tự ái, tự tôn.
Tự ái là phải.Vì lão ta không nói láo.Gần đất xa
trời rồi ! Nói láo làm chi cho mang tội.Chẳng qua
là kinh nghiệm trường đời có giới hạn,muốn truyền
lại,già trẻ ai muốn nghe thì nghe.Và dường như ít
ai nghe.Họa chăng khi lão mất ,người trẻ trở thành
người già,nhớ lại bóng dáng lão,rồi đánh giá là
người có tư cách.Theo ngôn ngữ xưa trước 1945,có
tư cách là có đầu óc là người quan tâm ít nhiều
đến chính trị,là người biết vinh biết nhục,có trách
nhiệm.
Thời bắt đầu kháng Pháp,khoảng 1946-1947,chúng tôi
đóng cơ quan ở phía ranh giới giữa Bạc Liêu và Kiên
Giang ngày nay, đất thấp và phèn,xa biển,phía Ngan
Dừa,Ninh Thạnh Lợi gì đó.Người dân làm chút ruộng
và lập vườn ổi.Vườn lần hồi suy thoái,phải chặt
bỏ,trồng lứa khác để có trái to, ít hột hơn.Nhà
cửa lưa thưa, đồng bào nghèo rất tốt,cười vui khi
gặp anh em cán bộ.Hôm ấy ,một ông lão cho biết trong
ngọn rạch còn một ngôi chùa, đúng ra là một cái
am nhỏ với ông thầy trẻ và đôi ba đệ tử.Chùa lợp
lá,nhưng thầy trò đều siêng năng tụng kinh,gõ mõ,tu
hành kiểu quái lạ: “Ông thầy thỉnh thoảng uống rượu
và làm “kinh tế tự túc”,tôi chưa rành,mình tới coi
thử”.Tôi nhận lời,vì tò mò. Ðến cho biết,với tâm
trạng vô tư. Ðược giới thiệu trước là “cán bộ tới
thăm”,thầy đón chào và mời vào căn nhà nhỏ bên hông
chùa. Ðôi ba chục con quốc(cuốc)bị trói chân,nằm
chật chội trong cái rộng bằng tre,thỏn mỏn.Thầy
giải thích đó là của đám đệ tử gài bẩy mấy ngày
qua,chờ đủ trăm con mới đem ra chợ bán lấy tiền
mua gạo cho chùa ăn qua ngày, đồng thời để tiếp
tế cho “Xưởng”.Hỏi thì biết rỏ hơn:Gần đó,hơn hai
ngàn mét có một xưởng nhỏ chế tạo lựu đạn nội địa,cung
cấp cho du kích.Bán hàng trăm con quốc, được thêm
tiền mua chuối, đu đủ cho anh em công nhân xưởng.Anh
em sống bí mật lắm,không được phép đi dạo trong
xóm,nói chi ra chợ làng.
Tu hành,không sát sanh,nhưng gài bẫy bán chim cho
người khác mua về ăn thịt,rồi lấy tiền làm việc
nghĩa.Cử chỉ ấy nói chung ai cũng khen,sát sinh
nhưng nhà sư và số đệ tử đã làm điều phải,nhập thế,còn
hơn là mãi tụng kinh sớm chiều.Lại nhớ năm xưa đó,lúc
cơ quan đóng nơi heo hút,trời chuyển mưa nhanh chóng,sấm
sét nổ lên,ai nấy giựt mình.Lát sau một thằng bé
chạy hơ hải báo tin có đúa bé bị sét đánh chết,dường
như nó là người của cơ quan.Anh em chạy ra ruộng,khiêng
đứa bé vào,tên nó là X.,cha mẹ xin cho nó từ hơn
tháng qua làm liên lạc,chèo xuồng,nấu cơm và học
chữ quốc ngữ.Một mặt,anh em báo tin cho cha nó biết,mặt
khác cứ làm hô hấp nhân tạo,xoa bóp tay chân.Trạm
y tế ở quá xa và ai cũng đoán chắc là nó đã chết,rồi
cha nó đến,mặt mày hơ hải,khóc không ra nước mắt,
ôm con giây lát nói nghẹn ngào:Anh em,thôi, được
rồi.Tôi biết chắc con tôi hết phần phước rồi.Anh
em cho tôi đem nó về.ai nạn nầy,anh em không có
gì đáng quở trách.Buồn là buồn cho thằng con tôi
chưa làm được gì giúp đất nước”.
Anh em cử người tới dự buổi tống táng đứa bé.Rồi
hôm sau,lại dời nơi khác,ai nấy buồn và như hối
hận.
Cha đứa bé đứng nhìn theo,nói nghe tỏ rõ: “Phải
chi ngày hôm qua tôi chết thế cho con tôi.Tôi già
rồi.Nó còn trẻ.”
Nhìn lại ông,rồi anh em cán bộ cúi mặt. Ông đang
ở trần,dưới cơn mưa lất phất .Bấy giờ,ai cũng thiếu
áo.Thằng bé mất hôm qua mình mẩy ướt mem, áo rách.Nghi
ngờ gì nữa, ông đã cởi chiếc áo của mình ra mà đắp
cho thằng bé được ấm áp hơn,khi nó từ giã cuộc đời
nầy.
Mới đây, đọc báo thấy tả những cái khạp, được neo
lại không xa nhà cho lắm.Nạn nhân vụ lũ lụt to lớn
của đồng bằng .Chết giữa cảnh trời nước bao la,trong
phạm vi đôi ba cây số ngàn mới gặp mươi căn chòi
hoặc năm bảy cây gáo cổ thụ,rải rác vác chòm cây
điên điển tạp nhạp chỉ dùng làm chất đốt,nhưng được
ca ngợi vì gần như không trồng mà cứ mọc lan tràn,trái
khô rụng xuống là mọc trổ bông tươi ăn khá ngon,màu
vàng rực rỡ trong khoảng thời gian ngắn.Vài đưá
bé vô ý rơi xuống,nước đang ngập vào nhà ,lập tức
bị cuốn trôi giữa khu vực trước kia là đồng ruộng
nhưng lũ đã phủ lên đôi ba mét,chảy cuồn cuộn.Chọn
cái khạp đựng gạo hoặc cái lu (chum,vại to)liệm
với quần áo,chiếu.Nạn nhân dĩ nhiên gần như ngồi
trong khạp,co chân lại ,hai tay khó thẳng.Rồi đậy
nắp lại trét xi măng. Ðặt cái khạp ấy không xa nhà
cho lắm để dễ bề canh chừng,sợ nó trôi mất,và cha
mẹ cũng chẳng muốn rời đứa con đã mất nhưng còn
đó.Tìm bốn năm cây tràm nhỏ cắm chung quanh để rào
cái khạp với mớ dây kẽm,nhờ vậy cái quan tài tròn,ngộ
nghĩnh nổi lên rồi hạ thấp xuống tuỳ theo mưa nhiều
ít từ thượng nguồn không bao giờ chao đảo lắc lư,hy
vọng rằng đứa bé được yên thân,không trăn trở, “nghiên
mình”tức là không giữ được “tư cách” vì người chết
vẫn là người sống. “Lòng đây tưởng đó mất như còn”(
Ðồ Chiểu),mặc dầu lúc sống chưa làm được điều gì
đáng kể.Nạn nhân của lũ lụt nếu lớn tuổi hơn thì
chôn trong cái quan tài,gọi là như vậy cho khỏi
tủi thân,chỉ là mấy tấm ván mỏng ghép lại.Người
chết mặc nhiên được lau chùi sạch sẽ,khô ráo,mặc
quần áo tươm tất,nằm với tư thế đứng đắn nhất là
xuôi tay,xuôi chân,mặt nhìn ngửa lên trời,phải phun
rượu để uốn nắn lại trong trường hợp tay chân co
quắp.Ngày có những loại bao ny-lông to và dài theo
ni tấc của người lớn,bỏ vào bao,gìn giữ được mùi
hôi rữa, đặt vào quan tài,thêm nhiều mảnh ni-lông
rồi đưa ra khỏi nhà ,không quá xa để canh chừng.Giữa
trời nước bao la,sóng trào nước xoáy,cứ xốc bón
cây chổi như hình chữ X,treo lên cao;bên dưới,làm
thêm một cái sàn để quan tài dứ vào, để phòng khi
giông gió khiến quan tài rơi xuống đáy nước.Trên
nóc quan tài,làm kiểu mái nhà,bằng vải nhựa dẻo.Chưa
hết.Ngày nay lắm nơi bố trí hai cái ống tre,hoặc
ống nhựa cắm bên quan tài, đựng gạo và muối,tượng
trưng cho lương thực,thực phẩm cần yếu cho người
quá cố,vì còn bối rối,thân nhân không thể nào cúng
dường dịp cho tuần đầu,hai tuần đầu và cúng 100
ngày.Như việc tống táng với lương thực của người
dân tộc trên Cao nguyên.
Nhắc lại dông dài để nhớ mãi “tư cách” của con người.Sống
hay chết,già hay trẻ đều là con người,phải giữ tư
cách.
Xác cháu bé khi nước giựt xuống,cha mẹ sẽ đem chôn
kín dưới đất.Rồi mùa nắng,rồi mùa nước lụt năm sau,bông
điên điển hoang dã sẽ trổ vàng ngời soi bóng nước
từ đầu nguồn tuôn về. “Chúc hồn em mãi tiêu dao.Về
trần tìm lại chiêm bao thuở nào”.(Kiên Giang)


Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|