| 

Chơi
Kiều trong dân gian
Truyện
Kiều của đại thi hào Nguyễn Du luôn hấp dẫn người
Việt bởi những thân phận của những câu thơ và những
tình huống thơ. Bởi thế mà từ xa xưa, người ta có
thể dựa vào truyện Kiều để xem bói, gọi là bói Kiều
hoặc dựa vào truyện Kiều để đưa đẩy cảm xúc, gọi
là lẩy Kiều. Ngày xuân, xin kể lại một vài chuyện
sưu tầm được, nói về ảnh hưởng và hiệu quả của việc
chơi Kiều trong dân gian, nhất là khi xuân về Tết
đến.
Chuyện thứ nhất
Sinh thời, nhà thơ Vũ Hoàng Chương đã nghĩ ra
lối lẩy Kiều và làm những bài thơ bốn câu bảy chữ.
Trong đó, mỗi câu ông sử dụng theo lối hoặc cắt
ở hai câu Kiều liền nhau hoặc bắt một chữ ở câu
tám xuống câu sáu, mà cũng mô tả được nhiều trạng
thái.Dưới đây là một ví dụ điển hình:
Đào nguyên lạc lối đâu mà đến
đây...kẻ đi muôn dặm một mình
Khi cúi đầu...khi vò chín khúc
Chân mây màu đất một màu xanh.
Ngày xuân đã dễ tình cờ mấy
khi...tử sinh liều giữa trận tiền
Hãy dốn ngồi...xem cho rõ mặt
Chẳng trăm năm cũng một ngày duyên.
Âm âm tiếng sóng kêu quanh ghế
ngồi...đốt lò hường giở phím đồng
Rỉ tiếng tơ...trầm bay lạt khói
Gió hiu hiu thổi một vài bông.
Mảnh gương còn đó phím đàn còn
đây...ruột tằm ngày một héo don
Cát đã đầy...gương lờ nước thủy
Thấy trăng mà thẹn những lời non.
Chuyện thứ hai
Một nhóm học trò lớn, nhân một hôm thầy giáo đi
vắng, mới ngồi vãn với nhau về Truyện Kiều.
Một câu nói: Trong suốt Truyện Kiều, cô Kiều lúc
nào cũng khóc, không lúc nào cười, lạ quá!
Một cậu đáp: Có chứ. Có một lần cô cười. Đó biết
là lần nào?
Nhóm học trò đang suy nghĩ, chợt một cậu nói:
Lần thăm mả Đạm Tiên ấy. Này nhé:
Vân rằng, chị cũng nực cười
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa.
Cả nhóm vỗ tay. Nhưng một cậu bẻ lại: Đấy là Vân
cười, đâu phải Kiều cười. Cô Kiều có cười mà lại
còn cười to nữa kia! Đó là lúc Từ Hải trở về rước
cô:
Cùng nhau trông mặt cả cười
Dang tay vẽ chốn trướng mai tự tình.
Chuyện thứ ba
Một cậu học trò quanh năm ở phố, nhân ngày xuân
cao hứng về quê chơi. Đi qua một bãi cỏ, thấy mấy
cô thôn nữ đang chăn bò và cười đùa vui vẻ, cậu
ta liền sấn đến định kiếm chuyện làm quen.
Một cô trong bọn lên tiếng ngay:
Trông chừng thấy một văn nhân...
Rồi cô bỏ lửng. Cậu học trò hí hửng, vuốt vạt
áo the, đứng ngóng câu tiếp theo. Chợt một cô khác
cất giọng:
...Mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao.
Những tưởng mình được là Kim Trọng đã tấp tểnh,
không ngờ lại bị coi là Mã Giám Sinh, cậu học trò
vừa thẹn vừa tức. Nhưng thấy các cô ngâm Kiều, mà
truyện Kiều lại là món sở trường của mình xưa nay,
anh ta chắc mẩm sẽ áp đảo được các cô, liền lên
mặt hợm hĩnh hỏi dấm dẳng: Chắc các cô thuộc Kiều
nhiều lắm đấy nhỉ? Một cô nhanh nhẩu nói: Chúng
em quê mùa, ngu dốt, đâu dám khoe tài. Anh chắc
giỏi Kiều lắm nên mới hỏi thế chứ gì? Vậy nhờ anh
đọc một câu Kiều bảo con bò đang đi chỗ kia, đứng
lại xem nào!
Cậu học trò chột dạ, tự nhủ: Chết rồi, mình có
dùng Kiều để điều khiển bò bao giờ đâu.
Nhưng rồi cũng đánh liều đọc:
Tần ngần đứng suốt giờ lâu
Dạo quanh chợt thấy mái sau có nhà
Cậu ta cố ý đọc chữ đứng để xem bò có đứng lại
không. Song bò vẫn lững thững bước một. Các cô cười
ầm. Tưởng con bò nghe chưa rõ, anh lại đọc một câu
khác:
Trong vòng tên đạn bời bời
Thấy Từ còn đứng giữa trời trơ trơ
Cậu thét to chữ đứng. Con bò vẫn tiếp tục đi.
Một cô liền nói: Thôi, anh chả bảo dược nó đâu,
để em bảo dùm cho.
Đoạn, cô ngâm:
Họ Chung có kẻ lại già
Cũng trong nha dịch lại là từ tâm.
Cô đọc to và kéo dài chữ họ. Quả nhiên con bò
đứng lại ngay. Kế đó, một cô thách: Bây giờ lại
đố anh bảo con bò đi rẽ sang bên phải xem nào!
Cậu chàng muốn gỡ thẹn, liền đọc luôn:
Nàng rằng phận gái chữ tòng
Chàng đi thiếp cũng một lòng xin đi.
Anh ta nhấn mạnh tiếng đi. Con bò có đi thật nhưng
lại đủng đỉnh đi thẳng, chứ không rẽ sang bên phải.
Anh chạy theo đọc lại lần nữa, nó cũng chẳng nghe
theo. Chợt nhớ ra một câu khác, tin chăc lần này
thế nào cũng có kết quả, cậu dõng dạc ngâm:
Dẽ cho đẻ thiếp bán mình chuộc cha
Cậu kéo dài tiếng dẽ. Con bò vẫn chậm rãi đi thẳng
đường. Các cô ôm bụng cười. Cậu chàng tiu nghỉu,
mặt đỏ rừ. Bấy giờ, một cô trong bọn mới đọc nhẩn
nha:
Một vùng cỏ mọc xanh rì
Nước ngâm trong vắt thấy gì nữa đâu.
Cô nhấn mạnh tiếng vắt, quả nhiên con bò ngoan
ngoãn rẽ sang bên phải thật.
(HNMĐT) - H.G (sưu tầm)

|