|
Phan
Khôi : Bác cái thuyết tân cựu điều hòa
"Vào
đầu thế kỷ 20 trí thức Trung Quốc - tương tự như
Max Weber, song độc lập với ông - xác định Khổng
giáo là nguồn gốc của lạc hậu. Cuối thế kỷ 20 giới
lãnh đạo chính trị Trung Quốc - song song với các
nhà khoa học xã hội Phương Tây - lại ca ngợi Khổng
giáo như là nguồn gốc của tiến bộ". Nhận định
trên đây của Samuel P. Huntington trong tác phẩm
"The Clash of Civilizations and the Remaking
of World Order" ("Đụng độ giữa các nền
văn minh và sự sắp xếp lại trật tự thế giới",
Nxb. Simon & Schuster, New York 1996, trang
106) thật đáng lưu ý khi chúng ta đọc lại chùm bài
viết về chủ đề Phương Đông - Phương Tây trong "Tác
phẩm đăng báo 1928" của học giả - nhà báo Phan
Khôi. Không khó để nhận thấy sự tương đồng giữa
tinh thần phê phán "Tư tưởng Đông phương"
của Phan Khôi và trí thức Trung Hoa đầu thế kỷ 20.
Và cũng không khó để nhận thấy sức hấp dẫn của "chủ
nghĩa dân tộc văn hoá" như là giải pháp ý thức
hệ của nhà nước Trung Quốc hậu cộng sản đối với
quốc gia láng giềng Việt Nam. Giữa hai mốc lịch
sử này, những ý tưởng mà Phan Khôi đã triển khai
hiện lên như một truyền thống diễn ngôn ngắn ngủi,
không hề có cơ hội được tiếp nối ở cả hai miền Nam
- Bắc trước đây, và, sau sự đứt đoạn gần một thế
kỷ, vẫn còn nguyên vẹn tính thời sự.
Bác
cái thuyết tân cựu điều hòa
Mấy
năm gần đây, ở nước ta có một số ít người bàn luận
đến cái vấn đề tư tưởng cũ và tư tưởng mới, thì
hầu hết đều chủ trương cái thuyết điều hòa, nghĩa
là đem tư tưởng cũ và tư tưởng mới mà trộn lộn cùng
nhau. Cái thuyết ấy mới nghe qua dường như có lẽ
lắm, dễ nghe lắm, mà nghiền ngẫm cho kỹ, gạn hỏi
cho cùng, thì gần gần thành ra vô nghĩa, không có
thể đem mà thiệt hành ra được.
Tôi
rất lấy làm tiếc rằng mấy người chủ cái thuyết điều
hòa đó chỉ nói hàm hỗn [1] rằng điều hòa tư tưởng
cũ và tư tưởng mới mà thôi, chứ không nói rõ ra
lấy những cái gì bên tư tưởng cũ đem mà điều hòa
với những cái gì bên tư tưởng mới. Muốn điều hòa
hay không điều hòa, ít nữa cũng phải xét qua cái
nội dung của hai tư tưởng như ba điều tôi vừa kể
trong bài trước, rồi mới có thể định đoạt được.
Nay họ đã không nói rõ, vậy thì tôi xin lấy ba điều
đã xét được đó làm căn cứ, rồi đặt ra mấy câu hỏi
để mà thảo luận cái thuyết điều hòa.
Câu
hỏi thứ nhứt là hai cái tư tưởng như đã giải ra
đó có thể điều hòa được không? Phàm vật gì hai vật
đồng một chất, như rượu với nước, thì mới có thể
điều hòa. Còn hai cái tư tưởng đây rõ là tương phản
nhau như nước với lửa, thì làm thế nào mà điều hòa
được?
Câu
hỏi thứ hai là tại làm sao mà phải điều hòa? Hai
cái tư tưởng đó, cái nào chọn lấy một cái; nếu đành
giữ cái cũ thì làm như ông Gandhi bên Ấn Ðộ một
mực cự tuyệt văn minh phương Tây cũng được chớ,
sao lại phải điều hòa làm chi? Còn như đã cho văn
minh phương Tây là cần, ta không thể cự tuyệt được,
thì nên nhứt quyết theo tư tưởng họ để cố bước tới
văn minh ấy, chớ sao lại còn đem của ta mà điều
hòa cho thêm việc?
Câu
hỏi thứ ba là điều hòa để làm gì? Phàm định làm
việc gì trước phải lấy một mục đích, phải biết chỗ
lợi ích của nó rồi mới làm. Như việc điều hòa nầy
thì mục đích nó ở đâu? Sự lợi ích nó ở đâu? Cuộc
văn minh của người Tây như đã đi được trăm dặm rồi,
mà mình mới bắt đầu đi một vài dặm lẻ thì đi gấp
đường lên cho kịp mới phải, cớ sao lại kiếm cách
mà làm cho chậm lại? Thật thế, đem huyền học mà
điều hòa, tất phải dụt mất cái ánh sáng khoa học;
đem thống thuộc mà điều hòa, tất phải mòn mất cái
tinh thần tự chủ; đem an phận mà điều hòa, tất phải
cùn mất cái nhuệ khí tấn thủ. Không thấy lợi mà
thấy hại, thì điều hòa mà làm gì?
Cái
thuyết điều hòa đó chẳng qua là do một cái thói
quen của người nước ta. Người mình hễ ró [2] ra
đâu là điều hòa đó, cái trên trời, cái dưới đất
cũng điều hòa phứt đi được. Rượu thì pha rượu trắng
với rượu chát; đầu thì đùm tóc sùm sùm mà đội mũ;
hết "Tây Nam đắc bằng" rồi thì "Pháp-Việt
đề huề", tu thì tu tam giáo, nực cười nhứt
là đạo Cao-đài "nảy" kia thờ cả năm ông
giáo chủ là Khổng Tử, Lão Tử, Thích Ca, Gia-tô [3]
và Ma-hô-mết! Phải, việc dễ nhứt trong thiên hạ
là chỉ có việc điều hòa, điều hòa thôi thì vô sự
mà!
Nếu
họ bằng lòng thì cái thuyết điều hòa đó chỉ có bên
phương Tây ngày nay có thể dùng được. Ta cũng nên
trông cho họ lấy tư tưởng Ðông phương mà điều hòa
với của họ để giảm bớt cái khí phách lung lăng hay
ăn hiếp ta đi. Mà quả thật, sau cơn đại chiến, thấy
người chết của hết, sanh cơ hầu tuyệt diệt, thì
trong đám họ có nhiều kẻ đã tìm tòi bới nóc đến
văn hóa Ðông phương. Ông Tagore ở Ân Ðộ đã nhơn
dịp ấy mà bán được một mớ thi tập của ông. ông cũng
nói điều hòa, phương thuốc điều hòa của ông là bằng
cái tinh thần hòa bình hữu ái. Nhiều người sang
trọng nước Anh hoan nghinh ông lắm, đến nỗi làm
lễ ôm gót chơn ông, là lễ A-nan [4] đã làm cho đức
Phật thuở xưa. Không những ông Tagore thôi, cũng
dịp ấy, một ông lão nho Tàu tên là Cô Hồng Minh
có xuất bản một quyển sách Xuân thu đại nghĩa cả
bằng chữ Ðức và chữ Anh, gọi là The spirit of Chinese,
đại ý nói các nước phương Tây bây giờ đã hết phương
xoay xở rồi, chỉ còn có rước lấy cái tinh thần người
Tàu và nhận lấy đạo Khổng Tử. Ðối với sách ấy, người
Tây dầu phản đối mà cũng có thừa nhận.
Người
Tây nói điều hòa thì còn có lẽ; chớ người mình,
nếu đã quyết đi theo con đường văn minh ấy mà còn
toan dùng chước điều hòa thì thật là thất sách.
Ông lão nho Tàu đó chẳng nói làm chi; chí như ông
Tagore là một bậc thi thánh, có ảnh hưởng khắp thế
gian, ông lấy nghĩa hòa bình hữu ái mà điều hòa,
thì chưa biết có tạo được cái phước quả gì cho người
Tây cùng chăng, song đã chắc một điều là ông đã
tưới nước vào đống tro tàn Ấn Ðộ.
Phương
Tây họ uống rượu nho đã chán chê rồi, có lẽ họ muốn
pha một ít nước cho đỡ say; nhưng mà phương Ðông
ta thì đương thèm thuồng khát khao rượu nho lắm,
cứ để nguyên vậy mà uống còn chưa đã, cớ sao lại
toan đem pha nước?
Sau
cuộc chiến tranh 1914-1918 chính ở bên Tây có một
ít người hoảng hốt mà kêu lên rằng văn minh Âu châu
đã đến ngày phá sản. Rồi ở Ðông phương nầy cũng
có một bọn người ó lên mà bài kích văn minh Âu châu.
Nhưng mà nào đã chắc đâu. Nước Pháp đã trải qua
mấy lần đại cách mạng hồi cuối thế kỷ thứ 18, lúc
bấy giờ chắc cũng có người bảo rằng văn minh nước
Pháp đã phá sản; song từ đó mà nước Pháp thêm tấn
bộ, trở làm mẹ dân quyền cho các nước trong thế
giới, vậy thì là phá sản hay là phát tài? Cuộc chiến
tranh nầy biết đâu chẳng là cái cơ tấn bộ cho Âu
châu và cho cả toàn cầu, vì cái ánh sáng của thế
kỷ hầu tới đã ló ra một tia ở bên kia kìa!
Cái
thuyết điều hòa ở ta đây cũng có một phần bởi lời
đồn huyễn "văn minh phá sản" đó mà ra.
Những người chủ trương thuyết ấy sợ rằng nếu ta
theo hệt như văn minh Âu châu thì cũng có ngày sẽ
mang lấy đại hoạ như họ. Sợ như vậy thật là sợ hoảng,
đúng như lời tục ngữ ta thường nói: "Chưa giàu
đã lo ăn cướp"! Ta muốn ngóc đầu lên một chút
đây mà còn e chưa nổi, lại còn có tài nào sức nào
đủ gây ra cái đại hoạ ấy nữa kia?
Theo
các lẽ đã giải minh ra trên đây thì cái thuyết điều
hòa không thể thiệt hiện ra được. Mà không những
thế, về mặt lý luận, nó cũng không thành lập được
nữa.
Ðông Pháp thời báo, Sài Gòn, tr.780 (11.10.1928
. talawas

|