| 
Ai
Lên Xứ Lạng Cùng Anh
Nguyễn
Mộng Khôi
‘’Ai
lên xứ Lạng cùng anh
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em.(Ca dao)
Tôi và chú
em về thăm người chị ở Ninh Bình. Chúng tôi cho
chị biết sẽ đi Lạng Sơn. Hôm từ giã, chị nói, cậu
có người bạn thân hồi nhỏ, lên dạy học ở đó đã lâu.
Mấy năm trước về chơi có nhắc đến cậu. Chị dặn tôi,
gặp nhau, tránh bàn chuyện chính trị; vì cả nhà
đều là đảng viên kỳ cựu. Họ đang được chế đô ưu
đãi.
Khu
di tích lịch sử Chi Lăng
Ngay chiều hôm tới Lạng Sơn, chúng tôi đến thăm
anh vì chỉ cách khách sạn chúng tôi có 2 nhà. Tôi
gõ cửa, anh không nhận ra. Ngày rời quê hương, chúng
tôi mới 10 tuổi, nay đã trên 6 chục. Tôi phải xưng
tên. Anh mừng rỡ, ôm lấy tôi rồi gọi vợ con ra chào.
Vợ anh cũng là em của môt người bạn khác. Trước
kia, hai vợ chồng đều là giáo viên cấp 3,dạy môn
văn, nay đã nghỉ.
Đặc
sản vịt xứ Lạng
Nhà
anh chị rông rãi, có lầu, có sập gụ, tủ chè. Anh
chị ở chung với gia đình người con cả. Hai vợ chồng
nhất định giữ chúng tôi ở lại dùng cơm tối. Chị
sai người đi mua thức ăn. Cái món vịt quay, chị
bảo là đặc sản Lạng Sơn. Đó là vịt bầu, nhưng mỡ
ít, thịt dày, được tẩm gia vị với lá mác mật, gừng
băm nhỏ, tương tàu choong...Khi quay phải lấy mật
ong pha dấm bôi lên thân vịt. Thưởng thức món vịt
với rượu Mẫu Sơn. Thật là tuyệt vời. Đang ăn thì
người con lớn đi làm về. Cháu chào anh em tôi. Tôi
không hỏi nghề nghiệp, nhưng thấy có người tài xế
mặc quân phục lái xe.
Tôi thắc mắc là anh chị làm gì cho hết những ngày
hưu. Anh nói, 2 vợ chồng viết sách. Từ ngày thôi
dạy, anh chị đã xuất bản mấy quyển. Anh chị hỏi
về tôi. Tôi không nói lại cái quãng đời phi công
bay bổng, mà chỉ nói bâng quơ là đi làm tư chức.
Bây giờ thì đọc sách và vui với hôi Y Thư . Tôi
tóm tắt những sinh hoạt của Hôi bằng 4 câu thơ của
chị Tú:
‘’Có phải chúng tôi lòng như sách.
‘’Giấy mỏng mực thơm chữ hiền hòa.
‘’Mỗi năm thêm tuổi vào chương mới.
‘’Thành quyển Y-Thư giữa cỏ hoa.
Tôi nói thêm là khi về Mỹ sẽ có môt câu chuyện Lạng
Sơn với các anh chị Y-Thư.
Chúng tôi dè dặt không muốn nói nhiều về mình. Nhân
tiện có món ‘’ Nem Chua Lạng Sơn ‘’. Tôi đổi đề
tài và đọc lại bài ca dao ‘’ Ai Lên Xứ Lạng Cùng
Anh’’ mà chúng tôi đã thuôc lòng hồi còn ở lớp Ba:
Phố
kỳ lừa ngày xưa (1885 )
‘’Con
cò bay lả bay la,
Bay ra rung lúa, bay vào Đồng Đăng(1).
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,Có nàng Tô Thị(2), có chùa
Tam Thanh(3).
Ai lên phố Lạng cùng anh.
Bõ công bác mẹ, sinh thành ra em.
Tay cầm bầu rượu nắm nem(4),
Mải vui quên hết lời em dặn dò.
Gánh vàng đi đổ sông Ngô,
Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương.
Vào chùa thắp môt tuần hương,
Miệng khấn , tay vái bốn phương chùa này.
Chùa này có môt ông thầy,
Có hòn đá tảng, có cây ngô đồng.
Cây ngô đồng không trồng mà mọc.
Rễ ngô đồng cái dọc cái ngang.
Ngoài chùa có quả dưa gang,
‘Để anh đi hái, tặng nàng làm duyên"
Khi đọc xong. Anh chị, chú em và tôi đều hào hứng
bàn luận; vì không ai muốn kể lại cái quá khứ mà
bốn chúng tôi phục vụ cho 2 quốc gia đối nghịch...
Chúng
tôi có sự đồng ý đầu tiên là người đàn bà Việt Nam,
tần tảo nuôi chồng nuôi con và được ví như con cò:
‘’Con cò lặn li bờ sông.
‘‘Gánh gạo đưa chồng, tiếng khóc nỉ non, (Ca
dao)
Hoặc:
‘’Quanh năm buôn bán ở ven sông,
Nuôi nấng năm con với môt chồng."
Lặn li thân cò khi quãng vắng.
Eo sèo mặt nước buổi đò đông." (Trần Tế
Xương)
Câu này là hình ảnh‘’Con cò’’ mệt nhọc ‘’bay lả,
bay la’’ như người vợ lính vất vả với rung vườn,
nay theo chồng lên trấn thủ Đồng Đăng.
‘’Con cò bay lả bay la,
Bay ra ruông lúa, bay vào Đồng Đăng."
Động
Tam Thanh
Người Lạng Sơn thanh lịch, có thị trấn Đồng Đăng
sầm uất, phố Kỳ Lừa tấp nập, lồng vào những thắng
cảnh tuyệt vời như Hòn Vọng Phu, nàng Tô Thị, núi
đá Chi Lăng, hồ Bản Quyền và nhiều danh lam như
chùa Tam Thanh, Nhị Thanh.
‘’Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh."
Anh lính hãnh diện bảo vợ :Em sinh nơi quê mùa được
theo anh lên xứ Lạng là nơi đô hôi, thật bõ công
sinh thành của mẹ cha :
‘’Ai lên xứ Lạng cùng Anh,
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em."
Chẳng bao lâu người chồng bị cảnh phồn hoa quyến
rũ. Anh thường lui tới những chốn ăn chơi mà người
vợ đã hết lời dặn dò, can ngăn.
‘’Tay cầm bầu rượi , nắm nem,
Mải vui quên hết lời em dặn dò."
Những gánh lúa vàng, bán đi, nay đổ vào chốn ăn
chơi hoang phí như đổ nước vào ‘’ sông Ngô biển
Sở ‘’:
‘’Gánh vàng đi đổ sông Ngô..."
Trong giấc chiêm bao, anh mơ thấy người đẹp ở bến
sông Thương:
‘’ ...Đêm nằm tơ tưởng đi mò sông Thương."
Người chồng ngày càng say đắm ăn chơi. Người vợ
tủi buồn. Thời gian ở quê nhà, mỗi khi có chuyện
lo nghĩ, nàng thường đến chùa cầu Phật. Ở đây, nghe
đồn có môt ngôi chùa linh thiêng, nàng bèn mua hương
hoa để cúng dường chư Phật bốn phương gia hô đô
trì cho chàng trở về cái chân tính ngày xưa.
‘’Vào chùa thắp môt tuần hương,
Miệng khấn tay vái bốn phương chùa này."
Có lần, người chồng cũng theo vợ tới chùa:
‘’Ngoài chùa có quả dưa gang,
Để anh đi hái, tặng nàng làm duyên."
Chùa tịch mịch, cảnh như thoát tục. Có môt nhà sư
trầm mặc:
‘’Chùa này có môt ông thầy.."
Hình
ảnh nhà sư sống môt mình, không phiền muôn; Rồi
cái ‘’ cây ngô đồng không trồng mà mọc’’như
niềm an vui tự tại, không mong cầu. Người chồng
bỗng ‘’ ngộ’’và thay đổi nhân sinh quan từ đấy.
Thi sĩ Chu Mạnh Trinh cũng có lần ‘’ngộ’ như vậy,
khi đến thăm chùa Hương:
‘’Lạ thay vừa bén mùi thiền,
Mà trăm não với ngàn phiền sạch không."
Anh còn nghĩ tới tấm lòng chung thủy của vợ, tấm
lòng vững như ‘’tảng đá’’và bám rễ dọc ngang :
‘’Có hòn đá tảng, có cây ngô đồng.
Cây ngô đồng không trồng mà mọc.
Rễ ngô đồng cái dọc cái ngang."
Người chồng nghĩ đến chuyện ăn chơi trụy lạc cũ
mà hối hận. Anh hái quả dưa gang đưa cho vợ như
môt hành đông làm lành và sám hối:
‘’Ngoài chùa có quả dưa gang,
Để anh đi hái tặng nàng làm duyên."
Hai câu cuối kết thúc thì bữa cơm cũng vừa xong.
Anh em tôi chào anh chị để về khách sạn và tôi hứa
khi về Hoa Kỳ sẽ viết thêm và gửi sang đây .
Ghi
chú

**Bài ca dao này được truyền khẩu
từ thời Lê-Mạc (thế kỷ 16-17). Mãi đến năm 1787,
ông nghè Trần Danh Án ghi chép được môt số câu ca
dao, nửa Nôm, nửa Hán. Vì là truyền khẩu nên bài
ca dao có nhiều câu hoặc chữ ở những bản in khác
nhau. Người viết nhớ lại bài ca dao này từ ngày
còn nhỏ.
Lạng
Sơn; Những điều biết và chưa biết.
Đường
lên Xứ Lạng quanh co
....để vượt qua đoạn Quốc lộ 1A (mới) Hà Nội - Lạng
Sơn dài 150km chỉ cần khoảng 2 giờ ngồi xe hoặc
3 giờ nếu đi xe máy. Từ lúc bắt đầu vào địa phận
Lạng Sơn là bắt đầu xuất hiện những rặng núi trùng
trùng điệp điệp và những đoạn đường khúc khuỷu,
quanh co....
Một
góc Lạng Sơn
....Lạng Sơn là một thị trấn biên giới sầm uất và
lâu đời nhất của VN. Hiện nay Lạng Sơn được du khách
biết đến vì có nhiều các hang động, đền chùa cổ
kính và vì có các chợ đông đúc, nhiều mặt hàng giá
rẻ. Ở phường Tam Thanh có dấu tích của thành nhà
Mạc, có động Tam Thanh và Nhị Thanh, có hòn Vọng
Phu mang hình nàng Tô Thị ôm con chờ chồng. Ở phường
Chi Lăng có chợ Đông Kinh sầm uất, có động Chùa
Tiên, đền Ngũ Nhạc, đền Quan Tam Phủ, chùa Thành.
Ở phường Vĩnh Trại có đền Kỳ Cùng, đền Tả Phủ.
....
Đốc
Trấn Lạng Sơn Nguyễn Trọng Đang (1774)
.
. .Thế kỷ XIII, cả thế giới kinh hoàng trước vó
ngựa của đế quốc Nguyên Mông. Tuy nhiên, năm 1284,
khi cánh quân Nguyên qua ải Chi Lăng đã bị quân
ta chặn đánh kịch liệt và tướng Nguyên là Nghê Nhuận
bị giết chết tại chỗ. Chính Hưng Ðạo Ðại vương Trần
Quốc Tuấn đã thể hiện thiên tài quân sự của ông
ở đây: bằng hố bẫy ngựa, phục binh của ta từ dưới
hố dùng mã tấu phạt đứt chân ngựa, tách bọn Nguyên
Mông thiện chiến ra khỏi ngựa mà tiêu diệt chúng...
( DlL)
Ải
Chi Lăng -Tỉnh Lạng Sợn
Ải
Chi Lăng - Tỉnh Lạng Sơn
....Ải
Chi Lăng - vùng đất địa linh nhân kiệt và rực rỡ
chiến công ở miền biên ải phía Bắc . Với địa thế
hiểm yếu, ải Chi Lăng được coi là bức tường thành
của kinh thành Thăng Long trong việc chặn đứng các
cuộc viễn chinh khét tiếng từ phương Bắc tràn sang.
Chi Lăng là ải có quy mô hoành tráng và đồ sộ chạy
dài gần 20km, rộng 3km nối liền hai huyện Chi Lăng
và Hữu Lũng của tỉnh Lạng Sơn. ải Chi Lăng là thắng
cảnh được bao bọc bởi dãy núi đá Kai Kinh ở phía
Tây và dãy núi Bảo Ðài ở phía Ðông. Hai đầu ải có
những ngọn núi đá độc lập, cao chót vót tạo thành
thế hiểm. Lịch sử oai hùng của Chi Lăng gắn liền
với những hoạt động của các nhà quân sự thiên tài
như Lý Thường Kiệt, Trần Quốc Tuấn và những thủ
lĩnh tài năng của xứ Lạng: Phò mã Thân Cảnh Phúc,
Thế Lộc, Hoàng Ðại Huề... ( DL)
Mục
Nam Quan
....Cổng
Mục Nam Quan được xây dựng lên từ lưu vực sông Kỳ
Cùng, sát Đồng Đăng... Vùng cổng Đại Nam Quan với
hai dãy núi đá hiểm trở . Theo hiệp ước Pháp Thanh,
nó có công sự gồm cổng Nam Quan rất kiên cố, với
đài kiểm soát của cả hai quốc gia nằm ở trên, nhà
khách trọ phía VN làm bằng gạch ngói do Đốc Trấn
Lạng Sơn Nguyễn Trọng Đang xây lên năm 1774, và
hai cột mốc bằng đá do các nhà trắc lượng Pháp xây
để đánh dấu khoảng cách 100 m đến biên giới chính
thức là cổng Nam Quan. Ngoài ra, lại có trại lính
trên đỉnh núi nữa, có lẽ do Pháp xây lên....
( HCG)
Thành
Nhà Mạc
Thành
nhà Mạc
....Thành Nhà Mạc: Nằm trong khu vực phường Tam
Thanh Thành phố Lạng Sơn, dấu tích hiện nay còn
lại gồm 2 đoạn tường xây bằng đá giữa hẻm núi, đây
là di tích kiến trúc quân sự phản ánh thời kỳ phong
kiến Việt Nam. Hiện nay di tích thành Nhà Mạc đã
được xếp hạng di tích lịch sử Quốc gia và được đầu
tư, tôn tạo đưa vào phục vụ du khách du lịch tham
quan.....
Sân
ga xe lửa Lạng Sơn ngày xưa.
....Năm
1879, theo lệnh của Thống đốc Nam kỳ Le Myre de
Vilers, Giám đốc Nha Công chánh Thévenet xây dựng
dự án thiết lập hệ thống đường sắt ở Nam kỳ, đây
là bước khởi đầu của ngành hoả xa Đông dương. Ga
Lạng Sơn là sân ga cuối cùng trong địa phận Việt
Nam....
....đốc
trấn Lạng Sơn Ngô
Thì Sĩ (1777 - 1780 ) là người tìm ra động Nhị Thanh
.....Ðộng
Tam Thanh nằm sát thị xã Lạng Sơn gồm có 3 động
là: Nhất Thanh, Nhị Thanh, Tam Thanh. Nổi tiếng
nhất là động Tam Thanh ở phía tây phố Kỳ Lừa, trong
một dãy núi có hình đàn voi phủ phục trên mặt cỏ
xanh
Hang động Tam Thanh ở lưng chừng núi. Cửa hang nhìn
về hướng đông cao chừng 8 m có lối lên là 30 bậc
đá đục vào sườn núi, có nhiều cây cối um tùm che
khuất ánh nắng. Vách động bên phải có khắc bài thơ
của Ngô Thì Sĩ (1726-1780) khi ông làm đốc trấn
Lạng Sơn, ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Ý
của bài thõ là: "Suối trong tuôn chảy trên
hàng trăm mỏm đá như đang trò chuyện. Quay lưng
lại nhìn sang ngọn núi phía trước thấy hòn Vọng
Phu". Trong động có tượng Phật A - di - đà
và nhiều nhũ đá ngoạn mục.....
Đầu
nguồn sông Kỳ Cùng
...Bắt nguồn từ Trung Quốc, sau khi đã len lỏi qua
các đồi núi thung lũng của các huyện Cao Lộc, Lộc
Bình, sông Kỳ Cùng chảy qua thị xã Lạng Sơn. Bên
bờ sông Kỳ Cùng, dân Lạng Sơn địa phương xây dựng
nhiều đền chùa như đền Kỳ Cùng thờ thần sông Kỳ
Cùng, chùa Diên Khánh, thuộc xã Mai Pha, huyện Cao
Lộc....
Núi
Tô Thị (Vọng Phu): .
....Chếch
về phía tây bắc núi Tam Thanh là Núi Tô Thị hay
còn gọi là núi Vọng Phu đã đi vào truyền thuyết
của dân tộc. Trên đỉnh núi có tảng đá tự nhiên giống
hình người phụ nữ bồng con nhìn về phương xa. Từ
xưa, tảng đá hình người đã được gắn với truyện cổ
tích nàng Tô Thị bồng con chung thủy đứng chờ chồng
đi đánh trận Phương Bắc. Chờ mãi không được, nàng
cùng con đã hóa đá. Vì thế nên người đời cũng gọi
tảng đá là nàng Tô Thị. Trải qua bao năm tháng,
do tác động của thiên nhiên và con người, di tích
này đã bị hủy hoại. Tỉnh Lạng Sơn đã cho dựng lại
như nguyên bản để gìn giữ một di tích đã đi vào
tình cảm của người dân Việt Nam.
Chùa
Tam Thanh
3-Chùa Tam Thanh có từ thời Lê. Trong chùa có Hồ
Cảnh hay hồ Âm Ty, rất sâu. Chưa ai biết chắc đô
sâu là bao nhiêu. Đặc biệt có tấm bia ‘’Thiền Đông
Pháp Luân Thường Chuyển’’từ thời Vĩnh Thịnh năm
thứ 2 nhà Lê (1677) và bức phù điêu Phật Di Lặc
thời Lê-Mạc.
4-Tay cầm bầu rựợu nắm nem:Nem Lạng Sơn làm bằng
thịt lợn gồm:da (thái chỉ như sợi miến),thịt nạc,
môt chút mỡ cùng hạt tiêu và môt số gia vị ( giữ
bí mật nhà nghề ). Đặc biệt gói bao ngoài bằng lá
ổi non, lá sung, lá đinh lăng rồi dùng lá chuối
bó lại. Khi ăn, để thưởng thức trọn vẹn hương vị
nem Lang Sơn, thực khách phải dùng tay, nắm cả nem
và các thứ lá mới đưa vào miệng; Vì vậy không có
thể dùng đũa mà gắp được. ( DL)....
Đào
phai xứ Lạng
....Giữa
đất trời thoáng đãng, nền trời xanh nhạt, núi xanh
lam, sắc hồng của đào phai càng làm cho bức tranh
thiên nhiên thêm hoàn mỹ, sống động. Nào ai cắt
nghĩa vì sao lại gọi là "đào phai", khi
những cánh đào cứ phớt hồng như má thiếu nữ thế!...(
Lt)
Nguyễn
Mộng Khôi
CÙNG MỘT TÁC GIẢ:
Những
Kẻ Bị Cắt Tai
( Giác Chánh - NMK)
TRI
TÚC
CHÙA
TRẤN-QUỐC Ở HỒ-TÂY QUA LICH SỬ & THI VĂN
Hội ngộ với văn học và lịch sử
CỎ
CÂY CŨNG CÓ LINH HỒN
Không
khí không mất tiền mua
TÂM
BÊNH SANH THÂN BÊNH
ẤN
GIÁO-PHẬT GIÁO-HỒI GIÁO
Lý
Thường Kiệt
ĐỘNG
HOA VÀNG
Sức Mạnh Của Cầu Nguyện
Thành
Cổ Loa-Tình Mỹ Châu
BA
NGÀY GIẢI PHÓNG THĂNG LONG
BẢN DỊCH THƠ TRỊNH CỐC- NGUYỄN
MỘNG KHÔI
Vu Lan & Cúng Cô Hồn
VẠN
HẠNH THIỀN SƯ
Bà
Chúa Liễu Hạnh
Thăng trầm của chữ Nho qua
bài thơ ÔNG ĐỒ
Ai Lên Xứ Lạng Cùng Anh
Dương
Vân Nga :Từ chính sử đến truyền thuyết
LINCOLN
VÀ KENNEDY

|