|
Bùi Hiển ::::
Ac cảm
Một chiếc cầu bắc trên dòng sông hẹp, ngăn thành
phố với ngoại ô. Sang khỏi cầu, sự thay đổi đột
ngột. Con đường xù xì lên những đá và đất đỏ. Những
đứa con nít, phần nhiều có một dải bùa vàng buộc
ở cổ áo, giỡn nhau giữa đường, chửi đùa nhau cũng
khá thô tục. Một đứa bé tí lem luốc bước trên hai
cẳng chân chưa vững và khóc bi be. Vài con chó chạy
nhong nhong, cúi ngửi bã mía. Từng khoảng một, hai
bên mép đường, mấy đứa con gái ngồi bán mía, em
nhỏ đặt ngồi cạnh để trông giữ luôn.
Hai dãy nhà lụp xụp nối dài, cửa che bằng phên
chống nghiêng nghiêng hoặc bằng mành tre rất to
nan. Trên giậu râm bụt, vắt phơi trơ trẽn những
quần áo bẩn thỉu, yếm váy vá chằng đụp.
Sông lờ đờ lê dòng hẹp màu vàng đục. Về chiều,
nhất là những ngày chủ nhật hay ngày lễ, người trong
phố ra ngồi bờ sông câu cá. Có người âu phục, có
người ra dáng thợ máy, có mấy cậu học trò, và không
biết tại sao, đôi khi lại có cả một bác lính mũ
chào mào. Họ ngồi kiên nhẫn dị thường, chặn đầu
cần câu dưới một hòn gạch hoặc đá, đoạn lơ đãng
ngắm cảnh vật hoặc nhìn lại những người đứng chơi
trên cầu nhìn họ.
Mấy người đàn bà lội xuống vo gạo, rửa rau, chè
hoặc bèo. Họ cũng có ý đứng xa một tí những người
đang giặt yếm váy. Họ khua tay trên nước mấy cái
cho bọt và rác dãn ra theo vòng sóng, đoạn nhúng
rổ xuống.
Đằng xa, một người đàn bà rán sức vung quá đầu
chiếc chiếu cuộn dẹt rồi đập lên mặt nước rất mạnh,
khiến nổ bật những tiếng như tiếng súng.
Giữa cái xã hội ngoại ô ấy, Mân sống đã mấy tháng
nay. Anh dạy học ở một trường tư trong tỉnh, sau
những buổi dạy, anh trở về túp tranh dựng ngay cạnh
cầu, thuê mười đồng một năm. Anh chưa quen thuộc
hẳn với cái xã hội mà anh cho là ô hợp ấy. Nhất
là những lúc nghe hàng xóm chửi bới nhau om sòm,
anh không nén được phiền bực.
Túp lều Mân ở tối om om. Mỗi sáng, soạn và chấm
bài, anh phải chong ngọn đèn dầu mãi đến bảy giờ.
Cái cửa sổ chấn song tre, cạnh đó kê bàn làm việc,
nhìn ra con đường nhỏ dẫn xuống bến sông. Người
gánh nước qua lại luôn, làm rộn trí anh. Nước đọng
vũng, mấy con vịt đến khoắng mỏ lục sục, hơi bùn
tanh nhạt, có khi thối hoắc, xông lên nặc mũi.
Một sự lầm lỡ đã đầy đọa Mân đến cảnh này. Chắc
mấy người hàng xóm của Mân chẳng ai ngờ rằng cái
ông giáo quèn vừa về sống cạnh họ và có bộ xơ xác,
đã có lần quản trị hàng vạn bạc. Trước, Mân chung
mở đồn điền với một người cùng huyện tên Bạc Hói.
ồ, đó không phải một tên Tàu, hay Cao Miên. Nhưng
lẽ ra - sau này Mân hối hận và nghĩ lại - với một
cái tên như vậy, Mân phải đề phòng hơn mới phải.
Có những cái tên hình như tiền định. Hắn hói mất
nửa đầu, nên có biệt danh ấy. Tên Bạc cũng chẳng
hay ho gì, khi nó dùng để ghép những chữ kép như:
bạc ác, bạc bẽo, bội bạc.
Quả nhiên, Bạc Hói lừa Mân. Hắn nắm được một chỗ
hở của Mân, đâm đơn kiện và tranh lấy cả đồn điền.
Mân thu vét tiền còn lại để theo kiện, nên bây giờ
nghèo xơ xác. Mân có của người kinh doanh cái óc
bao quát công việc và cái khiếu đón đầu thời cơ.
Nhưng anh đã tin người quá. Bao nhiêu những nhà
doanh nghiệp đều có quả tim khô khan và khóe mắt
nghi kỵ. Họ ngầm giữ miếng với cả những người tâm
phúc. Cũng một đôi khi Mân đã ngờ lòng Bạc Hói,
nhưng để rồi tự thẹn với mình, tự thẹn vì đã gán
cho kẻ khác những tình ý mà hẳn y không có.
Bây giờ Mân sống đoạn tuyệt với mẩu đời vừa qua.
Anh nguyền quên hết cả; anh bóp chết trong lòng
hình ảnh Bạc Hói cũng như kỷ niệm sâu cay của một
cuộc thất bại đau đớn. Nghị lực anh dựng một bức
tường cao ngăn hẳn hiện tại với quá khứ. Của thời
cũ, nếu Mân còn giữ lại cái gì, thì đó là cái kinh
nghiệm về lòng người, càng quý báu vì giá mua càng
đắt.
ở được ít lâu nơi ngoại ô, Mân có một bạn láng
giềng mới. Một chiều đi dạy về, đang đứng thơ thẩn
trước cửa, Mân thấy anh ta chuyển đồ đạc từ xe bò
vào túp tranh bên cạnh. Anh không nhìn thẳng vào
mắt hắn, nhưng đoán chừng hắn trạc ba bốn mươi.
Một hồi sau, ăn cơm xong, anh ra vườn thì lại thấy
hắn đứng rửa tay. Hắn quay nhìn sang phía anh, nhưng
cúi đầu nên anh không nhận rõ được mặt hắn. Trong
bóng hoàng hôn, anh tò mò ngắm hắn lâu lắm. Khuôn
mặt hắn tròn tròn, đều đặn, anh chỉ biết có thế.
Chợt tiếng reo nổi lên ngoài phía sông: hẳn một
con cá vừa mắc câu, giữa sự vui mừng huyên náo và
hơi trẻ con của những người xem. Hắn chưa quen tiếng
ồn ào ấy, ngước nhìn, và Mân được dịp nhận ra một
bộ mặt hiền lành, nhũn nhặn. Nhưng cùng một lúc,
Mân đột ngột cảm thấy cái gì như một phiền rầy:
có lẽ bởi anh bị bắt chợt đang nhìn trộm hắn. Anh
bèn quay vào.
Vú già nói cho anh biết là hắn sắp mở một quán
rượu đón những ông Xã bác Nhiêu lên tỉnh: rằng hắn
tên là Tạo. Đàn bà là những cơ quan thông tấn thực
nhạy.
Tin báo của vú già khiến lòng Mân nao lên một niềm
gì gần như giận dữ. Hàng xóm của anh chưa đủ ầm
ĩ hay sao mà hắn còn lo tụ tập lại những ông Lý
toét, những bác Nhiêu, chén rượu thịt chó vào rồi
hét oang oang như để cho cả trời nghe!
Chiều hôm sau trong lúc ngồi trông nom học trò
làm bài, Mân sực nhớ lại giấc mộng hồi đêm. Có nhiều
khi hồi ức giấc mộng đã cũ trở lại trí nhớ một cách
đột ngột như thế, trong một hoàn cảnh không liên
quan gì với chuyện trong mộng cả. Hình như anh đã
thấy trong chiêm bao một cảnh gì náo động lắm, có
điểm chút kinh hoàng thì phải, nhưng không nhớ rõ
chuyện gì. Mà hình như giữa sự hỗn độn của những
hình ảnh, có thoáng qua bóng dáng người láng giềng
mới của anh.
Sau buổi dạy, trái với thói thường, Mân đi dạo
quanh vùng anh ở. Khi qua trước cửa hàng rượu, anh
quay nhìn vào một thoáng mau. Không hiểu tại sao
anh cứ phải chú ý đến Tạo. Hắn đang sắp lại mấy
phong thuốc lào trên quầy hàng, sực ngửng lên. Hắn
đon đả chào:
- Thưa ông giáo đi chơi... Ông ghé tạm vào chơi
xơi nước ạ.
Mân không bằng lòng với mình vì đã để cho hắn bắt
chợt luồng mắt mình. Anh trả lời:
- Cám ơn bác. Để hôm sau.
Hắn có dáng nhã thiệp, và một nụ cười nhũn nhặn,
dễ thương. Quần áo sạch sẽ, tóc chải gọn. Nhưng
những điều ấy, không biết tại sao, chỉ làm Mân ghét
thêm hắn. Hình như trong anh có tiếng nhủ thầm:
Hãy coi chừng! Hãy coi chừng cái bề ngoài ấy!
Đáp lại lời mời nhã thiệp của hắn, Mân đã lấy một
giọng hơi xẵng, hoặc ít ra cũng khô khan. Nhưng
mà anh không thấy tự thẹn vì sự thiếu lễ độ kia;
trái lại anh có một chút thỏa thuê trong thâm tâm.
Sau đó mấy hôm, vú già lại nói chuyện với Mân về
người láng giềng mới. Vú kể rằng lúc sáng, một ông
Phó lý ghé vào hàng hắn uống rượu, rồi ra chợ; một
lát sau hắn bắt được trên bàn cái túi, mở ra thấy
mấy tờ bạc; hắn vội vàng thuê xe ra chợ, rồi chạy
sục khắp chợ tìm cho được người khách lơ đễnh kia,
giao giả cẩn thận.
Câu chuyện ấy khiến Mân càng ác cảm với hắn thêm.
Anh nuôi sâu cái định kiến vô lý rằng hắn chỉ có
thể là một đứa gian tham. Chà! Nếu một hôm nào đó,
người ta bắt chộp được hắn đang pha nước vào rượu,
hẳn Mân sẽ bằng lòng vô cùng. Anh gắt đuổi vú già
xuống bếp. Anh cảm thấy hơi lo ngại, lo ngại cho
lòng tự ái, như khi nghe ai đưa lý lẽ để đánh đổ
một tin tưởng hồn nhiên nhưng sâu sắc của mình.
Sau cùng, Mân nghĩ ra. Chà, đó chỉ là một tấn kịch
dàn mặt. Hắn đã bày ra kế ấy để chiêu khách đến
cửa hàng mới của hắn. Ông Phó lý nào đó chỉ là người
hắn thuê đóng trò. ý nghĩ đó làm cho Mân hả hê.
Một buổi sáng, Mân vừa ra cửa, một toán con nít
đùa nhau xô cả vào anh. Sách vở anh cầm trong tay
văng ra đường. Chúng vội bỏ chạy. Vừa lúc ấy, Tạo
đi ngang qua, ý chừng lên phố. Hắn kêu lên:
- Ngỗ nghịch thế thì thôi!
Đoạn cúi xuống nhặt hộ một quyển vở. Mân vội tranh
nhặt, nhưng không kịp. Hắn phủi bụi cẩn thận, trao
trả Mân và nói:
- Con nít mình không biết dạy dỗ, đứa nào cũng
hỗn xược.
Hắn kèm lời nói bằng một nụ cười như để cầu xin
tha thứ cho bọn trẻ.
Mân nói: "Cám ơn", đoạn gọi xe lên trường.
Anh tự nhằn mình vì đã để phải chịu ơn hắn. Hắn
càng đáng ghét.
Bài luận lý dạy hôm ấy, về sự công bằng, hiến dịp
cho Mân nghĩ về hắn một cách đúng đắn hơn. Người
ta ít khi kiểm soát lòng mình, vì lười biếng, và
nhất là vì nhát gan; người ta sợ không biện giải
được cho những hành động, những tình cảm của mình.
Mân nhận thấy mình vô lý. Anh đã bất công với Tạo.
Hắn có làm gì anh đâu? Trái lại hắn lịch thiệp và
ân cần với anh.
Mân tự hỏi duyên cớ cái ác cảm lạ lùng kia. Có
lẽ bởi Tạo là người chứng kiến một quãng đời suy
bại của anh chăng? Nhưng không, ác cảm của anh cũ
hơn kia; nó đã dậy lên đột ngột ngay từ cuộc giáp
mặt đầu tiên; anh thấy phiền rầy bực bội khi vừa
trông thấy hắn. Mấy lâu nay anh vẫn lánh mặt hắn
- tuy vẫn chú ý ngầm - để tránh cái phiền bực khó
hiểu. Mân nghĩ rằng cái phiền bực ấy thuộc về vợ
chồng trước khi lan sang địa hạt tinh thần; chắc
hắn có một cái cằm hay một cái mũi không ưa mắt
anh.
Từ đó Mân để tâm quan sát hắn. Anh thừa những dịp
hiếm hắn đứng ở vườn sau để ghé mắt qua khe vách
nhìn trộm rất lâu. Anh không tìm ra sự gì mới. Mặt
hắn vẫn có vẻ hồn hậu, trong những nét cân đối,
tròn trặn. Sau anh nghĩ ra: lỗi của anh là đã nhìn
kỹ quá. Khi mình tò mò ngắm một người thân, bạn
mình hay mẹ mình chẳng hạn, khi mình để ý đến từng
nét lông mày, từng vành môi, từng nếp mi mắt, thì
mình nhận thấy - điều này có vẻ trái ngược nhưng
mà quả thực thế - người ấy không giống bạn mình,
mẹ mình nữa.
Một hôm vú già báo rằng Tạo đánh tiếng muốn nhờ
Mân thảo hộ cái đơn xin mở thêm cái tiểu bài một
nhãn rượu khác. Tin ấy khiến Mân vui thích: bây
giờ anh nắm được chứng cớ cái làm ơn của hắn sáng
hôm nọ chỉ là vị lợi. Nhưng anh không quên lợi dụng
dịp tốt này để tìm hiểu cái điều làm anh thắc mắc
từ mấy hôm. Anh bảo với vú già hẹn hắn đúng tám
giờ tối sang nhà anh.
Chiều hôm ấy anh đi mượn một chiếc đèn lớn, đem
về treo giữa nhà. Ai hiểu được sự bố trí chu đáo
của anh, để đi tới mục đích nhỏ nhặt như thế nào,
tất phải buồn cười.
Đèn treo thắp sáng choang. Sau bữa cơm, Mân ngồi
làm việc ở bàn, nghĩa là quay lưng ra cửa. Khi Tạo
đến, tiếng guốc trên bậc đá sẽ báo trước. Đợi hắn
vào quá ngưỡng cửa một chút, anh sẽ vụt quay nhìn
ra. Anh không lóa mắt, vì đã quen với ánh sáng cây
đèn trên bàn làm việc. Lúc đó, ngọn đèn lớn sẽ chiếu
chênh chếch xuống mặt hắn, và làm nổi bật những
nét lồi lõm.
Cái việc xảy ra y như Mân đã dự đoán. Gần tám giờ
tối, Tạo bước vào. Mân xô ghế rất mạnh, quay nhìn.
Một nỗi sững sờ đột ngột chiếm lấy anh, lẫn với
cái cảm giác phiền bực mà anh đã từng biết rõ.
Làm sao lâu nay anh không nhận thấy điều đó? Mặt
hắn phảng phất giống mặt Bạc Hói.
1941
Rút từ tập truyện ngắn Nằm vạ

XEM
TIẾP
|