| 
VƯỢT
CẠN MỘT MÌNH
Thu
chợt tỉnh khi nghe tiê’ng người y ta’ kêu tên của
một bệnh nhân nào đo’. Nàng chơp’ nhe đôi mă‘t để
đinh thần minh đang ở đâụ. Nàng không nhơ’ là mình
đã thiê’p đi được bao lâu trong cai’ mệt mỏi của
sư chờ đọị. Thu sửa lai thê’ ngồi cho đỡ mỏi, cảm
thâ’y ca’i cổ mình đau co’ lẽ vì gục đầu xuô’ng
qu’a lâụ Nàng nhận ra đã co’ thêm nhiều bệnh nhân
đê’n ngồi chờ đọi đã làm cho căn phòng không còn
yên tĩnh như tru’oc nũạ
Thu quay sang Hiền, đu’a cha’u ga’i ngồi bên cạnh,
như đo’an được y’ nàng, chau’ no’i:
- Ba Me cha’u vo’i chu’ Quỳnh và nhỏ Tru’c đi ra
ngòai rồi Co^. Chu’ bảo ngồi trong này ngột ngạt
qu’a, hai nữa nên để ghê’ cho bệnh nhân ngồi, chả
lẽ cả gia đình mình chiê’m hê’t chỗ sao.
Thu nhe gật đầu và đưa mă‘t nhìn quanh gian phòng….
Sa’ng
sơ’m hôm nay gia đình Thu là người đầu tiên co’
mặt ỏ phòng mạch này. Chờ đợi cả gần 2 tiê’ng rồi
mà hai cô cha’u nàng vẫn chưa được gọi tên để vào
gặp ba’c sĩ. Thu sô’t ruột qu’a, nàng dợm đư’ng
dậy để ra hỏi người receptionist ngồi ỏ ca’i cửa
sổ vuông nhỏ dằng kia, thì Hiền lại lên tiê’ng.
- Sao lâu qu’a Cô nhi ?
- Ừ! Chă‘c Cô phải ra hỏi ho xem, chư’ sao lại bă‘t
mình ngồi chờ lâu thê’!
Dư’t lời Thu rảo bươ’c đê’n ca’i cửa sổ hỏi người
thư ky’
- Xin lỗi, tôi còn phải chờ bao lâu nữa ?
- Tên cô là gì ?
- Không phải tôi, bên.h nhân là cha’u tôi, tên Amy,
ho Lệ
Cô thư ky’ giơ tay vo’i lâ’y ca’i bảng carton nhỏ,
trên co’ kẹp tờ giâ’y mà Thu nhìn thâ’y co’ những
hàng tên của những bệnh nhân co’ ca’i hẹn hôm nay.
Cô ta rà ngo’n tay trỏ của min`h trên những tên
và dừng lại ỏ tên họ của cha’u nàng
- À ! Phai rồi, chu’ng tôi đang chờ kê’t qủa ỏ phòng
thi’ nghiệm gủi đê’n. Cô làm ơn ngồi chờ thêm chu’t
nữa đi, khi nào chu’ng tôi nhận được kê’t qủa thì
Amy sẽ được găp ba’c sỹ ngaỵ
Thu ca’m ơn người thư ky’ và quay trở lai chỗ ngồị.
Dư’a cha’u ga’i nàng vẫn ngồi đo’, đầu hơi cu’i
xuô’ng để đọc môt bài viê’t trong cuô’n Magazine
làm ma’i to’c dài xỏa xuô’ng một bên, on’g mượt
lâ’p la’nh như một giải lua . Thu chợt nghĩ thầm,
những sọi to’c này đây rồi sẽ phải lần lượt rụng
rơi chỉ trong thời gian ngă‘n nừa thoi, vì` cha’u
nàng sẽ phải làm chemo cho bệnh tình của no’. Thâ’y
Thu trở lai, Hiền gâ’p cuô’n magazine ngươ’c lên
hỏi nàng:
- Ho bảo sao Cô ?
Thu lập lai cho cha’u nghe những gì người thư ky’
no’i, rồi nàng cu’i xuô’ng no’i nhỏ :
- Giô’ng như ngày hôm qua, la’t nữa Cô cun~g phải
bảo vơ’i người y ta’, cha’u cần Cô thông dịch thì
Cô mơ’i được vào cùng vơ’i cha’u, vì bệnh ly’ của
mỗi người đều phải được giữ bảo mât. Nê’u không
co’ ly’ do chi’nh đa’ng thì ho sẽ không cho Cô vào
đâu.
Hiền nhe gật đầu, lơ đãng nhìn chung quanh. Vừa
lu’c đo’, một cô ga’i to’c vàng bươ’c vào phòng
mạch, râ’t trẻ ma Thu đoa’n chă‘c cũng cỡ tuổi của
Hiền. Cô ta đi ngay lại phi’a bàn của người thư
ky’, để đăng ky’ sự co’ măt của mình. Hiền quay
sang ghe’ tai Thu:
- Cô này còn trẻ qu’a Cô nhỉ, vậy mà cun~g bi cancer.
Không biê’t cô ta bi cancer về ca’i gì…
Thu nhìn theo người con ga’i măc ca’i a’o pull đỏ,
bên ngòai khoa’c một ao’ jacket màu đen cho tiệp
vơ’i ca’i quần tây cũng màu đen bo’ sa’t từ trên
đùi xuô’ng gần tơ’i phi’a dươ’i thì loe ra. Hiển
nhiên cô ta thuộc loại người ăn măc râ’t hợp thời
trang nê’u không phải là model. Hiền vẫn hươ’g mă‘t
nhìn về phi’a cô ga’i ao’ đỏ, co’ lẽ Hiền đang so
sa’nh trường hợp của nàng vơ’i cô ga’i này hay là
Hiền cảm thâ’y đươc an uỉ dôi chu’t khi thâ’y cũng
co’ người còn trẻ như min`h mà cũng bi cancer, đồng
ca?nh ngô…..
Phải,
Hiền, cha’u nàng còn trẻ qua’, mơ’i 28 xuân xanh,
ca’i tuổi đẹp nhâ’t, chin’ mùi nhâ’t ỏ người thiê’u
nữ, và hơn thê’ nữa năm nay là năm Hiền lên xe hoa
lập gia đình. Dã gần 1 năm nay, Hiền và Dũng đang
chuẩn bi đe làm lễ thành hôn sau những năm tha’ng
yêu nhaụ.
Thu nhơ’ rõ vào buổi sa’ng hôm â’y, khi nàng vừa
bă‘t đầu một ngày làm việc ỏ sở thì nhận được email
cua Sang, bô’ Hiền gủi cho Thu và Quỳnh`, chồng
nàng.
Khi cai’ email pop up, Thu liê’c nhìn lên ỏ phần
subject thâ’y đề “ Tin râ’t xâ’u” , chưa kip mỏ
ra đọc, nhưng trong đầu o’c Thu cũng doan’ được
co’ lẽ là tin râ’t xâ’u của bô’ chồng nàng, cũng
là bô’ ruột của Quỳnh và Sang, bởi những người còn
cha me gìa như anh em Thu thì tin này cũng là tin
bă‘t buộc phải xảy ra thôi. Nàng vội vàng mở ra
đọc, trong đo’ chỉ vỏn vẹn 1 dòng như là 1 bư’c
điện tin’
“ Hiền bi breast cancer. Anh chi và cha’u mơ’i từ
nhà thương về.! “
Thu nghe ta’ hỏa tam tinh, nàng phone ngay đê’n
sở Quỳnh :
- Anh đã nhận được email của anh Sang rồi phải không
? Sao lại co’ chuyện đo’ xảy ra hả anh ? Anh co’
nghĩ là co’ chuyện nhầm lẫn không ?
Thu đã hỏi chồng một hơi như vậy, không để cho chàng
kip trả lời, bởi nàng thâ’y kho’ co’ thể tin được
lă‘m. Là vì nàng biê’t hiện giờ cả gia đình anh
Sang và 2 đư’a nhỏ Hiền Dũng đều đang bận bịu vơ’i
vu đa’m cươ’i să‘p diễn ra. Vì chỉ còn 2 tuần lễ
nữa là đê’n ngày đa’m cươ’i của Hiền rồi. Mơ’i tuần
trươ’c nàng no’i chuyện phone vơ’i chi An, me Hiền
và được biê’t hai đư’a đang lo dọn đồ đạc của chu’ng
no’ vào một condo mà Hiền và Dũng vừa thuê được
để sủa soạn cho tổ am să‘p thành hình. Ve’ ma’y
bay của vợ chồng nàng và ca’c con nàng đã co’ từ
mâ’y tha’ng naỵ Sao khi không lại co’ chuyện này
xảy ra. Thu cư’ tự hỏi như vậy và không tìm được
câu tra lòị. Nàng phone sang cho chồng lần nữa và
no’i về y’ nghĩ của mình.
- Em nghĩ nhâ’t định phải co’ chuyện nhầm lẫn anh
ạ. Bởi nê’u xa’c định được bệnh của Hiền như vậy,
thì phải mâ’t cả một thời gian để ba’c sỹ chuyên
môn họ làm đủ mọi thư’ test rồi mơ’i đi đê’n kê’t
luận được chư’ phải không anh ?
- Ừ! anh cũng nghĩ vậỵ. Chư’ mơ’i tuần trươ’c mình
no’i chuyện phone vo’i gia đình anh â’y mà đâu co’
thâ’y triệu chư’ng là co’ ai đau ô’m gì đâụ
Rồi Quỳnh no’i thêm:
- Nhiều khi anh Sang chu*a kie^?m chun’g duoc nen
no’i vay thoi. Co’ thể con be’ vì mải lo vu đa’m
cươ’i, no’ mệt nên thâ’y tư’c ngực, mà khi no’ kêu
đau ngực thì anh â’y lai hô’t hoảng lên. Em yên
tâm, đợi la’t nữa đi làm về mình phone sang hỏi
cho rõ, chư’ email khong no’i rõ được hê’t y’ đâụ
Suô’t
thời gian còn lại của ngày hôm đo’, Thu cư’ thâ’y
băn khoăn trong lòng. Nàng tự hỏi làm sao co’ thể
xa’c đinh được là đu’a cha’u ga’i nàng bi breast
cancer ? Căn cư’ vào đâu mà anh Sang lại ba’o tin
như vậy. Nê’u chuyện co’ thể xảy ra thì cũng phải
mâ’t cả hàng mâ’y tuần lễ để trải qua những cuộc
thử nghiệm chư’. Vì thê’ tuy lo lă‘ng, nhưng trong
lòng Thu vẫn đinh ninh rằng chă‘c co’ sư nhầm lẫn
nào đo’ và mọi việc rồi cũng sẽ ổn thỏa thôị
Thê’ nhưng buổi chiều hôm đo’, khi vừa về đê’n nhà,
Quỳnh đã phone ngay đê’n anh Sang, Thu cũng nôn
no’ng để được biê’t nên vừa lo thổi cơm, nàng vừa
cầm phone tay để nghe xem sự việc thê’ nàọ Ở đầu
giây bên kia, giọng Sang thât chua xo’t:
- Cô chu’ biêt không Hiền no’ đã làm tâ’t cả mọi
thư’ test mà ba’c sỹ chuyên khoa yêu cầu.
- Nhưng mơ’i tuần trươ’c Thu no’i chuyên vo’i chi
An sao không nghe gi hê’t vậy. Quỳnh ngă‘t lời anh
Sang.
- Dâ’y, chỉ ngay sau hôm đo’, no’ kêu đau ngực ,
đau đê’n nỗi ngủ không được như co’ ngan` mũi dao
đâm , chi An giục no’ đi kha’m ba’c sỹ, ho gửi đi
chiê’u điện và làm mammogram. Ca’i cuô’i cùng nhâ’t
là làm biopsy, và kê’t qủa cho thâ’y là Hiền bi
breast cancer.
Chi’nh ông ba’c sỹ đã no’i vơ’i anh “ Tôi cũng ngạc
nhiên khi thâ’y chuyện này xảy ra cho con ga’i ông.
Bởi thư’ nha^’t cô ta còn qu’a trẻ, thu’ 2 cô ta
là người A’ Châu, vì người phụ nữ A’ Châu tỷ lê
bi bệnh này râ’t thâ’p, thư’ 3 là cả 2 bên đại gia
đình của ông, không ai bi bệnh này từ trươ’c đê’n
nay, thì ca’i tỷ lê vươ’ng phải cũng râ’t là hiê’m
hoi. Thê’ mà con ga’i ông lại bị Tôi thật lâ’y làm
tiê’c. Xin chia buồn vơ’i ông .”
- Vậy chư’ anh co’ hỏi ông ta là mình phải làm gì
bây giờ không? Anh co’ cho ông ta biê’t là cha’u
Hiền no’ să‘p đa’m cươ’ị, và mình phải làm sao?
- Co’, anh co’ hỏi y’ kiê’n của ông ta thì ông ta
bảo bệnh này càng chữa tri sơ’m càng tô’t. Nê’u
mình muô’n hõan đa’m cươ’i lai thì ông ta co’ thể
bă‘t tay ngay vào việc chữa tri cho Hiền. hoăc là
chờ ngay sau khi việc đa’m cươ’i hoàn thành thì
mình sẽ bă‘t đầụ
- Hiền co’ đo’ không? Anh cho em noi chuyện vơ’i
cha’u một ty’.
Thu sô’t ruột chen vào vì nàng muô’n hỏi thẳng Hiền
xem coi trươ’c khi do’ no’ co’ triệu chư’ng gì không,
mà đùng một ca’i lại lòi ra ca’i bên.h qua’i a’c
nàỵ
- No’ đang ngủ. Ca’ch đây 2 hôm, anh chở cha’u lên
nhà thương để làm biopsy bây giờ chỗ că‘t đo’ vẫn
còn đau lă‘m. Lu’c nãy ngồi chờ ỏ phon`g mạch của
ông ba’c sỹ chuyên môn để lâ’y kê’t qủa, anh thâ’y
no’ đừ lă‘m rồị
- Như vậy anh chi và 2 cha’u định thê’ nào? Tôi
nghiệp cha’u qu’a! Sao sô’ no’ lận đận thê’. Ca’i
tin bi bệnh đã không vui rồi, â’y thê’ mà lại còn
xảy ra cho cha’u trươ’c ngày cươ’i của no’ như vậy
thì thật là ông Trời không công bằng ty’ nào hêt.
Rồi nàng rên rỉ:
- Cả cuộc đời con ga’i chỉ co’ ngày cươ’i là ngày
đẹp nhâ’t và rạng rỡ nhâ’t, thì cha’u lại b.i tin
buồn này, thì còn lòng da nào mà lo được việc trăm
năm của no’ chư’, làm sao mà co’ được những bư’c
hình tươi vui để giữ làm kỷ niệm được.
Sang che’p miệng ngậm ngùi:
- Anh bảo vơ’i chi An bây giờ anh sẽ làm tâ’t cả
những gì mà 2 đư’a chu’ng no’ muô’n. Nê’u chu’ng
n’o vẫn muô’n tiê’p tục cử hành đa’m cươ’i thì anh
chi cũng sẽ chiều theo y’ thôi . Ngay lu’c ỏ nhà
thương về, Dũng no’ đã no’i vơ’i anh là no’ vẫn
muô’n tiê’n hành đa’m cươ’i như đã dư dịnh, chỉ
hủy bỏ vu honey moon để bă‘t tay ngay vào việc chữa
tri cho Hiền. No’ bảo dù bệnh tình của Hiền co’
thê’ nào đi chăng nữa, thì Hiền vẫn là vợ no’…
Nghe Sang kể Vậy, Thu thâ’y cảm động qu’a, nghĩ
thương cả 2 đư’a cha’u, những tưởng cuộc sô’ng lư’a
đôi chỉ còn 2 tuần nữa là sẽ mở ra một khung tròi
màu hồng cho 2 đư’a, nhưng không ngờ cai’ căn n
bệnh qua’i a’c kia đã nhẫn tâm cươ’p mâ’t di niềm
vui và hy vọng của 2 đư’a cha’u nàng.
Bỗng
nhiên trong lòng Quỳnh và Thu không còn thâ’y xôn
xao như trươ’c đây khi nghĩ đê’n ngày sang ăn đa’mm
cươ’i của Hiền nữạ. Hồi năm ngoa’i vo chong nang
cung da sang du dam cuoi cua Chau, chi cua Hien,
Anh Sang đã dăn:
- Năm sau là đa’m cươ’i của Hiền, cô chu’ chă‘c
chă‘n lại phải sang chơi thêm một lần nữa để dự
da’m cươ’i của no’, con này no’ nhạy cảm lă‘m, nê’u
vì ly’ do gì đo’ mà cô chu’ không sang được thì
no’ “ghim” đâ’ỵ Trong sô’ ca’c con anh, con Hiền
là đu’a thic’h chơi trội nhâ’t, vì thê’ no’ bảo
đa’m cươ’i của no’ sẽ nhâ’t định không thể thiê’u
một ai…
Chẳng thê’ mà ngay từ đầu năm, Thu và Quỳnh đã phải
book ngay ngày nghỉ vacation để chă‘c chă‘n ngày
cươ’i của cha’u vợ Chồng nàng sang được, không những
thê’ Thu cun~g phải bảo ca’c con nàng 14 thang 9
là ngày cươ’i của chi Hiền, ca’c con không thể vă‘ng
mặt được, và hai nữa đo’ cũng là ngày gia đình mình
hop mặt luôn. Bỏi ca’c con nàng đều làm việc ỏ kha’c
tiểu bang của Mỹ, muô’n co’ được một lần họp mặt
đông đủ thì chỉ vào những dip như thê’ này thôị
Từ ngày
gia đì`nh Sang đi theo diện HO sang Mỹ, ca’c con
nàng vẫn chưa co’ dịp để găp lại gia đình người
ba’c mà chu’ng no’ chưa hề gặp mặt kể từ lu’c chào
đời.
Thu co’ 3 đu’a con thì đu’a lơ’n nhâ’t của nàng
bằng tuổi vơ’i Hiền, hai đư’a co’ chung nhau một
ngày sinh nhật. Thu vẫn còn nhơ’ ngày nàng đi sinh
đư’a con đầu lon`g thì cũng đồng lu’c An, nguoi
chi em bạn dâu vơ’i nàng ỏ một nhà thương kha’c
cũng đang chịu chung sự đau đơ’n như vậy để sinh
đư’a con thư’ 3 tư’c là Hiền.
Sang ngày đo’ còn đang làm quận trưởng ỏ Củ Chi,
nghe tin vợ và em dâu đều sinh trong một ngày và
cả 2 đều mẹ tròn con vuông, chàng mừng lă‘m và tu’c
tô’c bay ve Saigon để thăm con và thăm đưa’ cha’u
đầu lon`g. Thu nhơ’ mãi câu tiê’u lâm của nguoi
anh chồng : “ chạy hê’t nhà thuơng này đê’n nhà
thương kia để thăm đàn bà đẻ làm mâ’y thằng li’nh
của anh chu’ng no’ bảo còn qu’a hơn là đi hành quân
tìm dich….”
Tuy đã biê’t ba’c từ ngày còn ỏ trong nươ’c, nhưng
lu’c â’y Vũ (con lơ’n của nàng`) còn nhỏ lă‘m, nê’u
còn nhơ’ đươc thì chă‘c cũng chỉ là mường tượng
thôi. Còn 2 đư’a em của Vũ thì khi sinh ra đã chẳng
biê’t mặt ba’c là ai, bỏi lu’c đo’ ba’c đã bi đi
học tập cải tạo rồị. Sự đổi đời mâ’t nươ’c, bac
bi di tu caỉ tao, vơ chồng con ca’i nàng vượt biên
trô’n thoa’t , và kể từ đo’ đê’n nay đã hơn 20 năm
ba’c cha’u chua* găp lai nhau, dù rằng ba’c đã sang
định cư ỏ Mỹ cũng đã kha’ lâu, nhưng cuợc sô’ng
bên đây co’ lu’c nào ngơi nghỉ cho những người tuổi
trẻ như ca’c con nàng. Vì thê’ chỉ co’ dịp cươ’i
xin như thê’ này thì may ra mơ’i làm cho những người
thân trong gia đình bă‘t buộc phải thu xê’p để găp
nhau thôi.
Càng gần đê’n ngày cươ’i của Hiền, ca’c con nàng
cũng xôn xao lă‘m để được gặp lai những người thân
mà trong bao nhiêu năm đã không được biê’t đê’n.
Khi được tin Hiền bi bệnh, Thu phân vân lă‘m, nàng
không biê’t co’ nên cho ca’c con nàng biê’t ngay
bây giờ không, hay là chờ cho đê’n khi vu đa’m cươ’i
xong đâu đâ’y rồi mơ’i cho biê’t . Bởi nàng không
muô’n làm mâ’t đi niềm xôn xao và vui vẻ của chu’ng
ỏ ca’i ngày đòan tụ, mà cũng là ngày vui nhâ’t đời
của Hiền.
Cho đê’n
cai’ hôm cả nhà Sang ra đo’n vơ chồng nàng ỏ phi
trường, nhìn đư’a cha’u bệnh hoạn co ro trong chiê’c
a’o len, vơ chồng Thu thâ’y xo’t xa qu’a. Thu thâ’y
mă‘t mình cay cay như co’ những giọt nươ’c mă‘t
să‘p trào ra. Nan`g ôm lâ’y vai cha’u:
- Cha’u gầy qu’a. Hãy can đảm lên cha’u ạ. Co’ phu’c
co’ phần.
Thu chỉ no’i được bâ’y nhiêu thôi bởi nàng xu’c
động qu’ạ
- Cô đưa cha’u xa’ch va ly cho
Miệng no’i, tay Hiền đỡ lâ’y ca’i valy trong tay
nàng, trong khi ca’c chi em Hiền cũng đang tranh
nhau làm ca’i công việc naỳ vơ’i Quỳnh ỏ đằng kia.
Bao giờ cũng vây, ca’c cha’u đô’i vơ’i cô chu’ râ’t
một mực ki’nh yêu.. Do’ cũng là ly’ do tại sao chu’ng
no’ lâ’y được cảm tình của Thu đê’n thê’. Thật ra
vơ’i vai vê’ trong gia đình, Thu là vợ của chu’
ruôt ca’c cha’u thì ca’c cha’u phải gọi Thu bằng
Thi’m. Nhưng ngay từ ngày đầu tiên khi nàng và Quỳnh
yêu nhau, thỉnh thoảng Quỳnh vẫn đưa Thu ghe’ thăm
gia đình Sang, lu’c bâ’y giờ anh chỉ mơ’i co’ đư’a
con trai đầu lòng, xưng hô cô cha’u đã quen rồi,
nên sau khi Thu trở thành vợ của Quỳnh, phi’a bên
gia đình chồng nàng đều đã quen vơ’i ca’ch xưng
hô như vậy cho đê’n bây giờ. Vì thê’ nê’u không
phải là người trong thân tộc hoăc là bạn bè thân,
thì ai cũng tưởng Thu là cô ruột của ca’c cha’ụ
Không biê’t co’ phải bă‘t nguồn từ ca’ch xưng hô
như vậy hay là vì tình cảm của cả 2 bên cho đi và
nhận về đều ngang ngửa như nhau, mà Thu râ’t thương
và qu’y mê’n ca’c cha’ụ Thu xem ca’c cha’u như ruột
thịt của mình, không những thê’ Thu còn râ’t hạp
vơ’i chu’ng no’ nữa. Năm nào cun~g vậy kể từ ngày
gia đình Sang sô’ng ỏ Mỹ, ngòai những thoi gian
đi nghỉ hè ỏ nơi đã được hoạch định sẵn, bên cạnh
đo’ Quỳnh và Thu đều để dành it’ nhâ’t là 1 tuần
để sang chơi vơ’i anh chi và thăm ca’c cha’u .
Năm nay sang dự da’m cươ’i Hiền và cũng là chia
xẻ những buồn phiền vơ’i cả gia đình Sang về tin
Hiền bi bệnh, vơ chồng Thu đã hủy bỏ tâ’t cả những
chương trình du lịch đo’ đây để chỉ chu’ tâm vào
việc chữa tri bệnh cho Hiền mà thôi.
Buổi
tô’i trưoc hôm đa’m cươ’i, khi cả gia đình ngồi
duyệt lại chương trình cho ngày hôm sau, Quỳnh đã
no’i cho ca’c con mình biê’t chi Hiền cua? chu’ng
no’ bi breast cancer và dăn chu’ng no’ ngày mai
trong lu’c đa’m cươ’i phải để y’ đê’n sư’c khỏe
cho chi, vì co’ thể Hiền sẽ bi ngâ’t xỉu bâ’t cư’
lu’c nàọ. Càc con nàng vô cùng sửng sot và không
thể ngờ ca’i tin xâ’u nhâ’t như vậy lại xảy đê’n
vơ’i người chi họ của chu’ng n’o trong một tình
huô’ng thật là không đu’ng lu’c. Mỗi đư’a đều quay
ra ôm lâ’y Hiền
- Em thật lâ’y làm tiê’c. Xin Trời Phật phù hô cho
chị
- Chi sẽ được chữa khỏi thôi, hãy yên tâm chi a
- Chi cần gì hãy cho chu’ng em biê’t. Chu’ng em
sẽ cầu nguyện cho chi…
Hiền nươ’c mă‘t rưng rưng không no’i được lời nào.
Nàng cảm động khi thâ’y mọi người trong gia đình
từ bô’ me chi em, cô chu’ cho đê’n những đư’a em
ho xa ca’ch bao nhiêu năm, nay mơ’i được găp lại,
chị em chưa chia vui được vơ’i nhau mà đã phải chia
xẻ sự lo buồn .
Suô’t đêm hôm đo’ ai cũng mang nặng sự ưu tư trong
lòng, phần vì lo lă‘ng không biê’t sư’c khỏe của
Hiền co’ kham nổi vơ’i a’p lực của những công việc
sửa soạn cho chi’nh mình và tiê’p kha’ch cho ngày
đa’m cươ’i không, phần vì thương xo’t cho Hiền vơ’i
những gì đang xảy đê’n cho nàng, nên chẳng ai ngủ
được. Sa’ng sơ’m hôm sau mọi người thư’c dậy ai
cũng mặt mũi bơ phờ, dật dờ vì sự mâ’t ngủ…
- Cô
ơi! Cô thâ’y cha’u được không?
Thu đang loay hoay xê’p những đĩa ba’nh và chưng
hoa lên bàn để la’t nữa đây sẽ đãi ho nhà trai sang
đo’n dâu thì Hiền đi ra để cho nàng xem, sau khi
Hiền đã được người cosmatic trang điểm cẩn thận
- Dep lă‘m Hiền ơi ! Cô không nhận ra cha’u nữa.
Hiền cười thật tươi và sung sươ’ng như đã mãn nguyện
phần nào ỏ sự nhận xe’t của Thu.. Trong khi đo’,
Thu cũng râ’t tha’n phục ca’i nghi lực của đư’a
cha’u mình. Mang trong người ca’i bệnh phải tranh
giành sư sô’ng từng ngày từng phu’t, â’y thê’ mà
no’ vẫn co’ thể co’ được những ne’t tươi trẻ hân
hoan dù chỉ trong chô’c la’t. Nàng thầm so sa’nh
vơ’i nàng, nê’u như ỏ vào hòan cảnh no’, chă‘c co’
lẽ nàng chi” biê’t nằm bẹp trên giường trùm chăn
mà gậm nhâ’m sư đau thương lẫ cha’n đời…..
Những
tràng pha’o tay nổi lên rào rào a’t hẳn đi tiê’ng
nhạc dồn dập và tiê’ng giơ’i thiệu của người MC
vơ’i quan kha’ch:
- Ki’nh thưa qu’y vi tiê’p theo đây là 2 nhân vật
chi’nh của ngày hôm nay đo’ là cô dâu Lê Da Hiền
và chu’ rể Hà Anh Dũng
Ngay lập tư’c, mọi người đều đổ xô nhìn về phi’a
co’ cổng ch`ao cong cong kê’t đầy màu să‘c của hoa
la’ và trên đỉnh co’ 2 bo’ đuô’c đang phun lủa phừng
phừng. Mọi người đều im lặng vaì giây để chờ đợi…
Từ trong phòng của cô dâu, Hiền và Dũng tay trong
tay từng bươ’c đi theo tiê’ng nhạc dập dìu của bản
nhạc The Wedđing đang trổi lên. Tư’c thi những ca’nh
hoa hồng hoa lan, và những nă‘m kim tuyê’n o’ng
a’nh được tung lên giữa tiê’ng trầm trồ của kha’ch
đê’n dự và những tiê’ng hu’yt gi’o của những người
bạn chu’ rể hòa cùng vơ’i tiê’ng vỗ tay của tâ’t
cả mọi người, đã làm không khi’ tưng bừng na’o nhiệt
qua’.
Cả 2
bên bô’ mẹ của cô dâu chu’ rể âu yê’m nhìn 2 đư’a,
trong an’h mă‘t của mỗi người co’ rưng rưng ngâ’n
lệ. Thu bă‘t gặp anh chồng mình đa~ đưa tay nâng
căp ki’nh lên để ki’n đa’o gạt nươ’c mă‘t, và người
chi dâu thì tỉnh bơ chậm nươ’c mă‘t bằng giâ’y napkin.
Nê’u co’ ai bă‘t gặp được hình ảnh này thì đo’ cũng
là sự tự nhiên thôị. Bỏi là cha me, khi đã lo được
cho con ca’i đê’n được như ngày hôm nay thì đo’
là sự hãnh diện và tru’t bỏ dược phần lơ’n tra’ch
nhiệm của bậc làm cha làm mẹ. Nhưng bên cạnh đo’
co’ người kha’ch nào hiểu được sự đơ’n đau và xo’t
xa trong lòng của những người thân của cô dâu chu’
rể trong lu’c này không?
Co’ người kha’ch nào biê’t được bên trong chiê’c
a’o cươ’i tră‘ng tinh đo’, những ca’i như’c nhô’i
của căn bệnh đã và đang han`h ha Hiền như thê’ nào
không?.??
Ngay lu’c vừa mơ’i đê’n nhà hàng để sửa soạn đo’n
kha’ch vơ’i ca’c con, anh chi Sang đã được ba’o
ca’o rằng Hiền tưởng đã phải chở đi nhà thương vì
thâ’y xây xẩm mặt mày, đư’ng không muô’n vững. Một
phần vì con bệnh hoành hành, và một phần vì nàng
qu’a mệt. Từ sag đê’n chiều không ăn uô’ng đươc
gì cả vì lu bu moi thư’ việc, lại con` phải chịu
biê’t bao a’p lực làm lễ này lễ nọ. Hê’t lễ gia
tiên rồi đê’n lễ cươ’i và bây giờ thì phải tiê’p
kha’ch cho đê’n khuyạ Khi nghe Sang kể Lại như vậy,
lu’c ngồi vào bàn tiệc, Quỳnh đã no’i vơ’i anh chi:
- Chẳng tra’ch cho con be’, không xỉu cũng là may
lă‘m rồị
Và chang` bàn vơ’i anh chi cùng bô’ me của chu’
rể là hay thôi bãi bỏ luôn việc cô dâu chu’ rể đi
chào bàn vi ly’ do su’c khoẻ cua Hiền.
Roi chang noi them:
- Dã sô’ng ỏ ngoại quô’c, những tập tục naò rườm
rà và thâ’y không cần thiê’t mình cũng nên chươ’c
giảm đi, hai nua con be’ dang bi benh thi viec di
chao` ba`n lai cang khong nen .
Nhưng đã mâ’y ai da’m làm chuyện này, vi` những
truyền thô’ng này đã ăn sâu vào cội rễ của những
người VN. Măc dù đã co’ người làm rồi, nhưng sau
đo’ thì nhận được sự chỉ tri’ch ngaỵ Bởi đo’ là
“ lệ bâ’t thành văn “ của người VN mình. Vi the
Sang da khong tan thanh. Anh nhin Quynh lac dau:
- Không thể làm kha’c hon đươc, danh phai vay thoi.
Quỳnh ngao ngan’ thở daì, anh nhin Thu voi a’nh
mat mỏi met..
Trong suô’t bừa tiệc cươ’i, Thu và tâ’t cả những
người thân trong gia đình của Hiền và Dũng đều để
y’ quan sa’t să‘c diện của Hiền, bỏi ai cũng phải
sẵn sàng để gi’up đỡ nàng nê’u như co’ việc ngâ’t
xỉu xảy ra. Râ’t may co’ Châu và Tru’c là 2 chi
em của nàng luôn tu’c trực bên ca.nh. Chợt co’ tiê’ng
thì thầm vào tai Thu :
- Cô giữ dùm cha’u ca’i tu’i xa’ch này, để cha’u
dẫn chi Hiền đi thay a’o că‘t ba’nh
No’i xong Tru’c â’n ca’i tu’i xa’ch màu đen vào
lòng nàng. Thu niu’ lâ’y tay Tr’uc:
- Dể cô đi cùng vơ’i cha’u, co’ gì cô phụ cho.
- Thôi cô a, co’ chi Châu và cha’u rồi, trong đo’
chật lă‘m, cô cư’ ngồi đây đi.
Chưa
đầy 15 phu’t sau, Hiền lộng lẫy trong chiê’c a’o
đầm màu xa’c pha’o để că‘t ba’nh cươ’i vơ’i chồng,
và cũng để mỏ màn cho buổi dạ vũ đêm naỵ Nhìn 2
đu’a dìu nhau trong tiê’ng nhạc rumba mùi mẫn, Thu
chạnh nghĩ phải chi nê’u không vươ’ng mă‘c phải
căn bệnh kia, thì đư’a cha’u ga’i của nàng giờ này
chă‘c đang lả lươ’t vơ’i những điệu nhảy fantasie
mà Thu đa được nhìn thâ’y trong lần đa’m cươi của
Châu hồi năm ngoai’.
Thât thê’ Hiền đã đặt biê’t bao nhiêu chương tr`inh
cho đa’m cươ’i của chi’nh mình, bởi nàng lu’c nào
cũng muô’n chơi trội hơn những người kha’c, đu’ng
y như lời anh Sang đã tiê’t lộ cho vơ chồng Thu
biê’t từ hôm đo’.
Ngay
sau hôm đa’m cươ’i, chưa đươc ngủ bù lại sau những
ng`ay lo vu cươ’i xin, thì Hiền đã phải câ’p tô’c
trở lên nhà thương để làm đủ mọi thư’ test. Những
lần test kỳ trươ’c là để định bệnh, thì lần test
này để xem coi bệnh đã lan đê’n đâu rồi. Vì thương
cha’u nên Thu và Quỳnh muô’n đi cùng vơ’i anh chi
dẫn cha’u đê’n nhà thương.
Thủ tục
làm việc ỏ nhà thương bên Mỹ không giô’ng như ỏ
Canadạ. Mỗi ngày đê’n nhà thương là một lần phải
làm lại giâ’y tờ hồ sơ ca’ nhân, vì thê’ mâ’t râ’t
nhiều thì giờ. Như hôm qua mình đã đăng ky’ vơ’i
nhà thương để ultra sound, và hôm nay phải đê’n
nữa để làm scan, thì lại phải khai lai từ đầu những
information của ca’ nhân mình và của nhũng hãng
bảo hiêm.v.v.v .
Ban đầu Thu tưởng mình đã khai ngày hôm qua rồi
thì hôm nay trở lại nhà thương không phải làm lại
thủ tục như hôm đầu tiên nữa, â’y thê’ mà ho vẫn
bă‘t bệnh nhân phải chờ đợi để làm lai thủ tục y
như ngày hôm qua, thê mơ’i thật là mâ’t thì giờ.
Mơ’i hôm qua vơ chồng Thu và anh chi Sang đã dẫn
Hiền đi scan organs để xem coi cell cancer đã lan
đê’n đây chưa, thê’ mà cũng mâ’t gần một ngày. Trong
thòi gian này thì việc thủ tục giâ’y tờ kể như chiê’m
đê’n 2/3 thoi gian. Muô’n để trợ giu’p tinh thần
cho cha’u, Thu đã phải no’i dô’i vơ’i nhân viên
nhà thương là cha’u nàng cần co’ nàng để thông dịch,
vì thê’ Thu đươc phe’p vào vơ’i Hiền.
Dể làm
test scan organs, người ta đã phải chi’ch vào ca’nh
tay Hiền một loai chemical co’ châ’t san’g như lân
tinh, rồi cho Hiền nằm trên một ca’i bàn, co’ chiều
dài dài hơn một ng*ừoi nằm. Gọi là bàn chư’ thật
ra đo’ là một ca’i ma’y khổng lồ, trên và dươ’i
ca’i măt phẳng chỗ để cho bệnh nhân nằm là 2 dàn
ma’y ti’nh bằng computer. Khi Hiền đã nằm yên trên
mặt phẳng đo’ rồi, thi người technician bă‘t đầu
chạy điện. Ong ta điều khiển rà tơ’i rà lui , và
thỉnh thoảng lai phải chạy ra ỏ ca’i computer chin’h
để bâ’m nu’t.
Muô’n làm test này, bệnh nhân phải nhịn an từ tô’i
hôm trươ’c cho đê’n khi test xong mơ’i được an uô’ng.
Kể như vậy là Hiền đã phải nhịn ăn nhin uô’ng cả
hơn hai muoi mâ’y tiê’ng đồng hồ. Khi nhìn thâ’y
cây kim dài chi’ch vào ven ca’nh tay gầy guộc của
Hiền, nơi đã lâ’m tâ’m co’ những vê’t thâm ti’m
của biê’t bao nhiêu lần đi test, và lâ’y ma’u, Thu
đã không da’m nhìn, nàng giữ chặt lâ’y bàn tay kia
của cha’u mà trong long` thâ’y xo’t như thể chin’h
cây kim đo’ đang chi’ch vaò nguoì nàng vâỵ .
- Cha’u co’ ok không ? Co’ đau không cha’u ?
Tay Hiền lạnh ngă‘t đã bâ’u chặt lâ’y tay Thu
- Cha’u ok cô oi ! Nhưng sao trong người cha’u lạnh
qua’.
Thu vội quay sang người technician:
- Cô ta kêu lạnh qùa, ông co’ nghĩ rằng cô ta bi
di ư’ng bơi? thư’ thuô’c này không ?
- Do’ là lẽ tư nhiên, cảm gia’c này chi xảy đê’n
cho bệnh nhân trong thời gian test mà thôị sau đo’
cô ta ăn vào thì sẽ hê’t.
- Vậy còn bao lâu nữa ?
- Test này làm trong vong 30 ph’ut
Thu yên lăng ngồi nhìn cha’u nằm im thiêm thiê’p
trên ca’i bàn the’p lạnh, mă‘t Hiền nhă‘m lại không
biê’t vì mệt mà thiê’p đi hay là cha’u nàng cũng
đang thầm cầu nguyện trong đầu y như nàng bây giờ
vậy. Trong khi ỏ bên ngòai nơi phòng chờ đợi, vơ
chồng Sang và Quỳnh cun~g đang ngồi chờ thâ’p thỏm
lo âu…
Sa’ng
nay là buổi sa’ng quyê’t định xem coi là cancer
cell đã xâm nhập đê’n đâu trong thân thể của Hiền.
Hôm qua Thu nhơ’ là bà ba’c sỹ chuyên môn về chữa
tri chemo therapy đã bảo cho cô cha’u nàng biê’t
rằng, nê’u như cancer cell chua xâm nhập vào lục
phủ ngũ tạng của Hiền, thì bà ta sẽ tiê’n hành ngay
viec chữa tri chemo cho Hiền vào ngay hôm nay. Còn
ngược lai thì Hiền sẽ phải chờ quyê’t định của ông
ba’c sỹ chuyên môn về breast cancer, người đã kha’m
pha’ ra bệnh của Hiền để xem coi ông ta ti’nh thê’
nào, giải phẫu trư’oc rồi mơ’i chemo hay chemo xong
mơ’i giải phẫu .. v..v..
Thê’ là suô’t đêm qua lại chẳng ai ngủ được cả,
phòng mạch mỏ cửa 8:30 am thì gia đình Sang và vợ
chồng Thu đã co’ măt truo’c đo’ cả nửa tieng dồng
hồ. Trong lu’c chờ phòng mạch ba’c sỹ mở cửa và
nhân lu’c Hiền đi vào rest room, ỏ ngoài vườn truo’c
nhà thương, Sang đã no’i vơ’i vo co’ cả măt Qùynh
và Thu:
- No’i dại, nê’u con Hiền mà chê’t , anh se dọn
về VN để sô’ng, nhâ’t định sẽ không ỏ lại đây nữa
. Anh no’i để em liệu..
Chi An đư’ng yên, mă‘t rưng rưng ngâ’n lệ. Thây
thê’ Quỳnh vội trâ’n an:
- Không đê’n nỗi bi quan như vậy đâu, để la’t nữa
mình vào xem coi kê’t qủa thê’ nào đã. Bệnh này
ỏ Mỹ bây giờ chữa được rồi, anh chi cần nhâ’t phải
lạc quan để hỗ trợ tinh thần cho cha’ụ
Thâ’y chồng đưa ra nhận xe’t như vậy, Thu thêm vào
để không khi’ bơ’t căng thẳng:
- Anh chi không biê’t chư’ hom qua lu’c em ỏ trong
phòng scan vơ’i cha’u, trong khi ngồi đợi ho sửa
sọan chi’ch thuô’c để scan, em thâ’y cha’u bin`h
tĩnh lă‘m, trong khi chi’nh em lai run, không da’m
nhìn lu’c cây kim đâm vào ca’nh tay chau. Trươ’c
đo’ em bảo cha’u rằng: - “ Cô cầu xin cell cancer
vẫn nằm nguyên 1 chỗ, để ba’c sỹ dễ dàng chữa tri
cho cha’u”.
Hiền bảo em: “ Cha’u tin ỏ sô mệnh, nê’u o^ng Trời
cho cha’u sô’ng thì bệnh cha’u sẽ đươc chữa khỏi
thôi.
Nghe Thu kể Như vậy, anh chi Sang lại càng thâ’y
thương con hơn, bâ’t chợt Sang lên tiê’ng:
- Tô’i hôm qua lu’c cả nhà mình đi dạo ỏ bờ biển,
no’ hỏi anh rằng :” bên kia biển là gì hỏ ba ?.
Anh bảo “ Bên kia biển là quê hương của mình đo’
.” No’ no’i :” Con chỉ cầu xin cho con chữa khỏi
bệnh để con được về VN thăm Ông Nội và những người
thân thương của con còn ỏ laị. Ba biê’t không hồi
chiều anh Dũng đi cancel ve’ ma’y bay của tụi con
rồi. Ho hỏi anh Dũng nê’u muô’n đổi ngày thì ho
đổi cho, chư’ cancel nhu vay là mâ’t hê’t nửa phần
tiền, nhưng biê’t đê’n bao giờ con được khỏi bênh
hả ba…..?
No’i đê’n đây anh Sang im bặt rồi anh thở một hơi
dài như để tru’t bỏ sự xu’c động đang dâng ngập
trong anh.
Thu nhơ’ đê’n chỉ trươ’c khi cươi 2 tuần, chi An
đã cho Thu biê’t là sau khi cươ’i, vơ chồng Hiền
sẽ làm 1 chuyê’n đi choi VN, vùa đi honymoon và
vùa thăm gia đình. Chương trình sẽ là đi từ Nam
ra Bă‘c. Ngày Sang còn học tập cải tao o? ngoài
Bă‘c, ca’c con Sang nhiều lần muô’n đi cùng vo’i
me ra Bă‘c thăm nuôi Bo^’, nhung chi An không cho
theo vì đi thăm nuôi khổ cực lă‘m, phải đi bô va`
lôi suô’i băng rừng thì làm sao mà trẻ con theo
được. Hiền chỉ muô’n biê’t về quê cha đâ’t tổ của
ông bà bô’ me mình mà thôị. Khi hoach đ.inh chương
tr`inh cho Honeymoon sau khi đa’m cươ’i, Hiền đã
châ’m VN va` nhâ’t đinh muô’n về. Thê’ nhưng bây
giờ mọi plan đã không còn gì nữa ngoài sự chờ đợi
hôm nay xem kê’t qủa bệnh tình của Hiền sẽ ra sao….
- Ngay sau khi ba’c sỹ no’i kê’t qủa, em ra ba’o
tin ngay cho anh chi biê’t nhe’.
Sang quay sang dăn Thu khi nh`in thâ’y Hiền bươ’c
ra cửa .
- Vâng! Em sẽ ra liền.
Noi’ xong Thu tâ’t tả đi cùng vơ’i Hiền vào gặp
ba’c sỹ. Vừa đi Thu vừa âm thầm niệm Phật. Thu tin
rằng khi mình đang gặp phải một chuyện nan giải
và cực kỳ nguy hiểm đê’n ti’nh mạng, mà thành tâm
niêm Phật thì thê’ nào cũng được Dư’c Phật phù hộ
mà thôi.
Hai cô
cha’u Thu hầu như ni’n thở dể theo dõi từng sự đổi
thay trên ne’t mặt của bà ba’c sỹ khi bà â’y đọc
bản ba’o ca’o của phòng scan gửi lại. Cuô’i cùng
thì bà ta nhoẻn miệng cườị
- Tô’t lă‘m! cell cancer vẫn chưa lan đi đâu hê’t.
Toi sẽ cho làm chemo ngay bây giờ…
Chưa để bà ta no’i hê’t Thu đã xin lỗi bà ta và
chạy bay ra ngòai hien của phòng chờ đợi. Thu thâ’y
Quỳnh và vo chồng anh Sang đang đư’ng bồn chồn nhìn
về phi’a cuả cua phong mach. Vừa nhìn thâ’y ne’t
hơ’n hở tren mặt Thu, Sang đã biê’t, anh gật gật
đầu để ra dâ’u cho Thu và dơ ban` tay len ngăn chăn
lai, y’ no’i bảo Thu quay trỏ về phòng mạch ba’c
sỹ đi, khoỉ cần phai ra đê’n tận nơi vì anh hiểu
rồi..
Thê’
là nửa ga’nh lo âu đã đưoc câ’t nhă‘c khỏi trong
lòng của mọi người.. Thu thầm ca’m ơn Trời Phật
đã phù hộ cho cha’u nàng và cảm nhận được lời cầu
xin của nàng.
Thu đưa tay nă‘m lâ’y tay Hiền để chia xẻ sự vui
mừng vơ’i cha’u, trong khi bà ba’c sỹ đang giảng
nghĩa cho cô cha’u nàng những gì bà â’y sẽ làm để
chữa tri cho Hiền. Quay sang Hiền bà no’i:
- Một la’t nữa đây cô sẽ tiê’p nhận chemo lần thư’
1, tổng cộng sẽ là 3 lần và mỗi tuần 1 lần. Khi
thuô’c đươc chi’ch vào mạch ma’u của cô, sẽ co’
phản ư’ng tùy theo mỗi người.
Thu lo lă‘ng că‘t ngang hỏi:
- Xin bà cho biê’t thêm phản ư’ng đo’ như thê’ nào,
liệu cha’u tôi co’ thể chịu dươc không?
- Cảm gi’ac la `bệnh nhân sẽ thâ’y cồn cào trong
ruột, không muô’n ăn uô’ng gì hê’t, đầu o’c quay
cuồng, đi đư’ng không vững vàng, tay chân sẽ bủn
rủn, cô ta sẽ chỉ nằm nghỉ trên giường thôi. Co’
người còn bi mât’ ngủ và bi tiêu chảy nữa.
Chemo lần 2 to’c cô ta sẽ bi rụng, vì thê’ tôi phải
no’i trươ’c để đừng hoảng sơ. Tra’nh không được
để cô ta bi chảy ma’u vì nê’u bị trầy sươ’c hoăc
đư’t tay, ma’u sẽ kho’ cầm lại được. Và những người
bi cảm cu’m tra’nh không được đê’n gần cô ta vì
trong người cô ta không còn sự đề kha’ng nữa
- Nhu vậy làm sao một người con ga’i yê’u đuô’i
như cha’u tôi co’ thể chịu đựng được ? Thu khong
dâ’u nổi sư lo lă‘ng.
- Không chịu cũng phải chịu được thôi. Cô phải hiểu
rằng phương pha’p chữa tri bằng chemo co’ nghĩa
là chi’ch độc dược vào trong người bệnh nhân để
đa’nh nhau vơ’i con virus bệnh trong đo’, no’i một
ca’ch kha’c là chiê’n tranh sẽ diễn ra trong cơ
thể của cô ta thì chă‘c chă‘n cô ta se phải nhận
đươc những ti’n hiệu thật là kho’ chịụ. Diều cần
nhâ’t là phải no’i cô ta cô’ gă‘ng ăn uô’ng, tẩm
bổ thì mơ’i co’ sư’c để chô’ng chọi vơ’i con bệnh
hoành hành.
Rồi nhìn sang Hiền, bà ta tiê’p voi giong khi’ch
lê:
- Cô hãy can đảm lên, sư can dảm sẽ dẫn dă‘t cô
đê’n thành công. Tôi hy vọng rằng vơ’i 3 lần chemo,
chu’ng ta sẽ chiê’n thă‘ng…
Thu nhăn nho’ gật nhe đầu để tỏ cho bà ba’c sỹ biê’t
nàng đã hiểu tường tận những gì bà ta no’ị Thu đu’ng
dậy ca’m ơn bà ta và dă‘t cha’u theo chân bà ba’c
sy sang phòng để Hiền tiê’p nhận chemo.
Trong
phòng chemo, Thu nhận thâ’y co’ nhiều người voi
du moi lop tuoi đang nằm tren những giường să‘t,
ben canh mỗi người đêu co’ chiê’c cột să‘t cao,
trên co’ treo lủng lẳng bịch nuoc’ biển truyền vao
nguoi để cho thuô’c nhỏ giot thâ’m vào mạch ma’u.
Người nào người nâ’y to’c đều đã rụng, co’ người
chup trên đầu cai’ mũ len, co’ người đội to’c giả,
và co’ người cư’ để trơ lông lô’c ca’i đầu đã sạch
to’c. Thu a’i ngại nhìn sang cha’u, chỉ 1 tuần lễ
nữa thôi, Hiền cũng sẽ nhìn như những người này
vậy. Thu ôm lâ’y vai cha’u và dìu cha’u ngồi xuô’ng
ghê’. Hien no’i nho? vào tai Thu:
- Cô ra ngòai vơ’i Chu’ va` ba me cha’u đi, cha’u
ngồi đây 1 min`h dươc rồi, đơi thuô’c lâu lă‘m cô
ạ
- Không! cô muô’n ngồi đây vơ’i cha’u, để chu’ ngồi
vơ’i ba me cha’u được ma`.
No’i xong để gây thêm tinh thần cho cha’u, Thu bă‘t
qua chuyện kha’c để Hiền không cảm thâ’y đau đơ’n
khi người y ta’ â’n mũi kim vào mạch ma’u cổ tay
nàng. Mưòi lăm phu’t sau Thu thâ’y Hiền ngả dầu
vaò than`h ghê’ và thiê’p đi.
Trên
đường về nhà, Hiền vẫn tỉnh tuy mọi người cư’ luôn
miệng hỏi nàng xem coi đã thâ’y triệu chư’ng gì
chưa. Ma~i cho đê’n nửa đêm về sa’ng thì phản ư’ng
của thuô’c đã xảy ra y nhu lòi bà ba’c sy đã cảnh
gi’ac cô cha’u nàng. Dang ngu” chập chờn ỏ phòng
bên cạnh, Thu nghe co’ tiê’ng rên la của Hiền và
tiê’ng noi ri` ra^`m cun`g nhung buoc chan của vo
chong anh Sang. Lập tư’c nàng va Quynh chạy sang
thì thâ’y Hiền đang ôm bụng lăn lộn trên giường,
miệng muô’n nôn nhưng không nôn được vì thê’ lại
càng làm Hiền kho’ chịu, đau đơ’n hơn. Chi An xo’t
con nhưng không biet la`m gì, vi chi cuo^’ng len
roi. Chi cư’ chạy tơ’i chạy lui mang hê’t thu’ nay`
den thu’ no theo loi cua anh Sang de hoa may co
lam giam di su dau don cho Hien, trong khi anh Sang
đang ôm con vỗ về.
- Ba để cho con chê’t đi Ba oi !
Tiê’ng nưc nở của Hiền co’ lẽ vì không chịu nổi
sư đau đo’n hành ha cua thuô’c nên Hiền mơ’i thô’t
ra câu no’i đo’
- Con phải can đảm lên. Con là con ga’i của Ba nhâ’t
định con phải gìanh được sư sô’ng. Bởi trong Ba
co’ sự can dảm. Chi’nh vì can đảm nên Ba mơ’i còn
sô’ng đê’n ngày hôm nay sau những biê’n chuyển của
cuộc doì. Ba đã từng bi thương, từng bi đau đơ’n,
nhung Ba khong bao giờ đầu hàng, nhâ’t la đầu hàng
sư chê’t. Con phải can đảm lên …
Trong căn phòng vơ’i a’nh sa’ng mờ mờ của ngon đèn
ngủ tiê’ng vỗ về cu?a anh Sang, thỉnh thoảng lại
chen vào tiê’ng nôn ọe và tiê’ng rên rỉ của Hiền,
làm những người ỏ phòng ngòai thật là bồn chồn đu’ng
ngồi khong yên.
Thu nghi
~đê’n những sự đau đơ’n cua thể xa’c mà con người
thường phải ga’nh chịu, như sự mổ xẻ, hoac những
lần ngưoi đàn bà pha?i chịu đau đơ’n về sự lâm bồn
khi sinh con thi đo’ là những lu’c mà không co’
gì co’ thể đau đơ’n cho bằng.
-“ Dan ong đi biển cò bạn, đàn bà vươt cạn 1 mình.
..”
Câu vi’ của người xưa cũng đủ noi’ lên sự đôn thân
độc mã của người phu nữ khi mang trong thân thể
sự đau đơ’n đê’n tột cùng cua nhung lan sinh no*?.
Nhung khi chư’ng kiê’n tận mă‘t hin`h anh đau đơ’n
của căn bệnh ung thư chữa bằng chemo, Thu co’ cảm
tưởng no’ con` gâ’p mâ’y lần cai’ đau luc’ sinh
nở. Bởi khi đư’a be’ được sinh ra rồi thì ca’i đau
sẽ châ’m dư’t. Chữa bệnh ung thư không phải một
sơ’m một chiều như việc đi sanh. Vì chữa bệnh ung
thư là chi’ch độc tô’ vào ngườì để giê’t virus cancer
thì sư’c người làm sao mà chịu đựng được, và còn
phải chịu đựng trong vong` bao lâủ ?
Thu nhơ’ lại bà ba’c sy đã no’i vơ’i nàng, Hiền
sẽ phải làm chemo đê’n 3 lần như vâỵ Sau đo’ ba’c
sỹ sẽ thử ma’u lại và sẽ tùy theo mư’c độ thê’ nào
để chữa tri những phương pha’p kha’c.
Thu cũng được nghe qua lời những người bạn co’ thân
nhân bi cancer ho bảo sau chemo sẽ còn phải chay
radiation nữa để tri cho tuyệt nọc căn bệnh, và
khi đê’n thời kỳ này rồi thì i’t co’ người co’ đủ
sư’c khỏe để chịu đựng được lă‘m, kể cả bệnh nhân
là đàn ông.
Dêm nay mơ’i là đêm đầu tiên của việc chữa tri,
Thu bỗng rùng mình khi nghĩ đê’n những ngày ỏ tương
lai, rồi đây không biê’t cha’u nàng co’ kham nổi
hay không?
Hôm vợ
chồng Thu rời San Diego, đã không co’ Hiền tiễn
chân cô chu’ ra phi trường nhu moi lần trươ’c, bởI
Hiền yê’u qu’a không đi đưọc. Dù được bao bọc bởi
tin`h thương và sự chăm lo của bô’ me và tòan thể
gia đình, nhưng con đường cam go trươ’c mặt của
Hiền vẫn chỉ co’ mình nàng phải gan’h chịu. Thu
nhơ’ đê’n ngày đi sanh đư’a con đầu lòng, thâ’y
nàng đau đơ’n lu’c lâm bồn, me nàng thương con đã
no’i : “ nê’u con ga’nh nặng, me ghe’ vai đỡ cho
con được. nhung ca’i đau trong thân thể làm sao
me co’ thể ga’nh bơ’t cho con…. “
Thu
không da’m nghĩ đê’n cha’u ngày mai se ra sao .
Tâ’t cả chỉ còn trông nhờ vào hồng phu’c của gia
đình và lòng can đảm cùng sư lạc quan của Hiền mơ’i
vượt qua thôị
Ngồi trên ma’y bay, Thu đã thầm cầu nguyện cho cha’u
và cho tâ’t cả những ai đang vươ’ng mă‘c phải nhung
căn bệnh ung thu ngặt nghèo này sơ’m được cư’u chữa
và tho’at được ban` tay tử Thần.
Mộng
Thường
Những ngày cuô’i Thu
November 2002

|