| 
Ba người sau cánh
gà
“Như ta đây đào lẳng Tiểu
Phụng!”. Hát xằng một câu giáo đầu như thế rồi cười
ngặt nghẽo một mình là người đàn bà trẻ nửa nằm
nửa ngồi trong bồn tắm bốc hơi ấm. Mái tóc dài búi
cao tựa vành khăn nhung đen và màu nâu chín sẫm
của bồn tắm gỗ sồi như hợp sức tôn vẻ ngọc ngà cho
làn da trắng sữa. Nàng dùng hai bàn tay nhỏ nhắn
xoa nắn làm ấm thân mình, quên bẵng câu hát vui
mới dứt, tâm tưởng chuồi dần vào góc ký ức mụ mị.
Hơn mười năm trước, khi nàng mười sáu tuổi, bầu
San đã làm ấm cho nàng như thế. Không phải trong
bồn gỗ sồi mà trên cỗ xe ngựa lỉnh kỉnh các thứ
đạo cụ đỗ bên bến sông, nơi ông vừa kéo giật nàng
khỏi vòng tay thủy thần. Lúc đã hồi tỉnh, nàng vờ
nhắm nghiền đôi mắt, lịm đi vì xấu hổ, vì phát hiện
luồng xung động mới mẻ của bản thân, rồi vì sợ đôi
tay cháy bỏng kia dừng lại khi biết nàng có thể
tự chăm sóc. Đó cũng là lần đầu tiên có bàn tay
đàn ông chạm vào cơ thể nàng. Tất nhiên hai người
sống chung sau đó, cho tới bây giờ.
Công chúa Tiên Dung lấy cớ Chử Đồng Tử lỡ trông
thấy tấm thân lồ lộ của mình trong khi tắm mà buộc
vua Hùng phải cho nên nghĩa tào khang. Nàng và bầu
San thì không cần năn nỉ ai, cứ thế quấn riết lấy
nhau, như sinh ra để làm như thế, như trầu với cau.
Nhưng chỉ thế thôi, chỉ già nhân ngãi, dẫu trong
con mắt của các thành viên gánh hát cũng như của
người đời, nàng và bầu San khác gì vợ chồng. Nàng
nghe đâu trong giây phút tử biệt sinh ly với người
vợ yêu, bầu San lỡ hát mấy câu thề độc mãi ở vậy
nuôi con. Nhưng nàng không máy động tới chuyện ấy
bao giờ.
Gần một năm rồi bầu San thưa nhạt hứng thú với Tiểu
Phụng, cả khi nàng kín đáo gợi ý. Mỗi năm, khoảng
cách giữa ông và chiếc giường của nàng càng rộng.
Nếu không kính trọng bầu San, chắc nàng đã rời bỏ
đoàn hát mà đi tìm hơi ấm cho quãng thanh xuân bất
kham của mình. Hơi ấm đó dường như đang vây quyện
nàng, phát ra từ ánh mắt dài dại của kép trẻ Long
Điền...
Tiếng trống chầu cáo thiên hạ đêm diễn sắp khai
dội vào buồng tắm, kéo nàng ra khỏi sức hút của
dòng miên tưởng buông thả.
***
Long Điền ngồi vào bàn hóa trang, nhìn gương mặt
mình trong gương soi dần biến dạng sau những nét
tô vẽ đỏ đen, như nhìn thấy cả một cuộc chuyển lưu
thân phận của mình, từ quá khứ đến hiện tại.
Một ngày năm năm trước, cỗ xe ngựa gánh hát rong
dừng lại bên đình làng Hạ. Cuộc sống nhàn nhạt sau
lũy tre xanh phút chốc rộn ràng với tiếng trống
chầu. Người ta yêu ghét rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn
sau mỗi tuồng tích. Riêng cậu chàng mồ côi mười
lăm tuổi thì cái sân khấu nghèo nàn kia là một thế
giới bao la, kỳ diệu, có sức cuốn hút chết người.
Khi gánh hát nhổ rạp lên đường, chàng đã vượt qua
nỗi sợ hãi, đến cầu xin ông bầu cho theo đoàn. Bầu
San thương tình giao một chân coi sóc đạo cụ và
khi rỗi dạy chàng hát múa. Chính ông đặt tên Long
Điền cho chàng. Theo ông, cái tên quê kệch ở làng
Hạ khó lòng là cái tên của một nghệ sĩ danh giá
sau này. Rồi từng bước, chàng gian khổ thu dần khoảng
cách để có thể vói chạm tới vị trí mơ ước dưới ánh
đèn sân khấu. Từ làm quân chạy hiệu, đóng vai phụ
đến thế vai chính khi bầu San ốm bất ngờ... Nhưng
sự cố đánh dấu cái ngưỡng dấn thân vào tuổi trưởng
thành của chàng chỉ là một cái rùng mình tệ hại.
Chuyện xảy ra khi Tiểu Phụng vẫy chàng vào khoang
cỗ xe ngựa, gọi là giúp nàng “bắt gió” sau trận
mưa giông đầu hạ... Từ đó chàng như bị ma ám, ngày
đêm tơ tưởng đến ánh nhìn say đắm của nàng, mùi
thơm da thịt nàng... Trước mắt mọi người, nhất là
bầu San, chàng kìm giấu cảm xúc mới mẻ của mình.
Hạnh phúc nhất là khi được thay bầu San đóng cặp
với đào thương Tiểu Phụng. Lời hát, động tác ra
bộ đều từ trái tim khao khát của chàng mà nên.
Nhưng gần đây bầu San cố tình không xếp chàng đóng
cặp với Tiểu Phụng nữa.
Chàng đã vẽ mặt xong. Mặt thằng hề. Trong gương,
chàng bất giác trông thấy dòng nước mắt lăn dài
trên má thằng hề. Đêm nay gánh hát bầu San được
vinh dự diễn tại dinh phủ doãn, có đức hoàng thượng
ngự lãm. Ngài cho biết muốn đích thân tuyển diễn
viên bổ sung vào Thanh Bình thự, nhà hát cung đình.
Với vai hề không hợp tính cách làm sao chàng lọt
vào mắt xanh của hoàng thượng? Nhưng bầu San đã
lạnh lùng phân vai như thế. Ông vẫn đóng cặp với
đào thương Tiểu Phụng.
***
Tiểu Phụng đã rời khỏi bồn tắm đi sang phòng hóa
trang mà bầu San vẫn ngồi lặng sau tấm màn, nơi
ông tình cờ đóng vai anh chồng nhìn trộm vợ khỏa
thân, dẫu hai người không hẳn là vợ chồng. Đầu óc
càng mê muội vẻ đẹp chín muồi của Tiểu Phụng, ông
càng nhận ra khoảng trống rỗng lạnh băng không lấp
nổi trong người. Tiếng trống chầu cáo thiên hạ đêm
diễn tiếp tục dội vào kéo bầu San bật dậy.
Vào phòng hóa trang, bầu San đến thẳng chỗ Long
Điền. Từ phía sau, ông bảo: “Vẽ mặt lại đi, thay
tôi đóng cặp với Tiểu Phụng đêm nay”. Gương mặt
thằng hề trong gương đông cứng, chỉ có đôi môi mấp
máy: “Thưa thầy...”. Tiểu Phụng đang tô chân mày
cũng dừng lại, rúng động toàn thân, dẫu nàng không
nhìn hai người đàn ông. Bầu San bỏ đi, cố giấu cảm
xúc, làm ra vẻ bận rộn kiểm tra các thứ trước giờ
khai diễn.
Lát sau, bên cánh gà, Tiểu Phụng và Long Điền chuẩn
bị xuất bộ tiến ra sân khấu, bầu San lại gần, thì
thầm: “Các người không được đắm đuối với nhau như
trong xe ngựa đấy. Phải diễn đúng phép tắc nghệ
thuật. Tuồng chứ không phải đời. Mắt hoàng thượng
tinh tường không kém ta đâu! Thôi, ra đi, trống
giục rồi kìa!”.
NG.PH. VĨNH QUYỀN
|