| 
Villi Breinholst
Mạt
cưa mướp đắng
Toa hạng
nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho
mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một
mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình.
Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe
bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách
chiếc va-li da, bước vào.
Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc va-li lên giá để
hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối
với cộ Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.
- Rất cám ơn! - Cô mỉm cười và trong một thoáng,
mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm
giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả
như vậy thật thì cô đã không gặp may.
Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và
chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng
để trước khi tàu đến Lyon có thể lấy lại sức lực
và chỉnh đốn tư thế. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra
tận ga đón. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong
suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ cô
biết bao.
Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút
từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng
cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng
rất ý thức được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp
chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ
đầu giường mình và thiếp đi.
Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng vẫn ngồi và đang
tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của
mình.
- Ôi thật kinh khủng, - cô thốt lên, - tôi bị mất
ví rồi! Biết làm sao đây? Bây giờ tôi không còn
một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 phờ-răng
để mua vé máy bay.
Cô gái nhìn vào mắt hắn:
- Anh có thể cho tôi vay 200 phờ-răng được không?
Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin
vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong
người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì.
Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã
phải khó nhọc tích cóp trong suốt 5 năm trời.
- Không, đáng tiếc là không có, - vì thế hắn trả
lời.
Cô gái nở một nụ cười quyến rũ:
- Đưa tôi 200 phờ-răng, anh sẽ dễ dàng thoát thân.
Hắn nhìn cô không hiểu:
- Tôi sẽ dễ dàng thoát thân? Cô ngụ ý gì vậy?
- À, đơn giản là tôi muốn nói rằng tôi cần phải
kiếm được 200 phờ-răng trước khi tàu chúng ta tới
Dijon. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 phờ-răng.
- Ô không, cô nói gì vậy, - Pierre gật đầu - tất
nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết
cô là ai! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà
đây là cả một việc...
Thoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào.
Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt
ánh mắt của hắn.
- Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu
như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm “đề
phòng sự cố” và kể với trưởng toa rằng anh định
cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những
trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình
trong cùng cupe với phụ nữ trẻ đã giở những trò
như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh
nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt
ư, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang
khao khát những tin giật gân nữa chứ! Để thoát khỏi
một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không
tiếc 200 phờ-răng đâu.
- Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ
không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, - hắn thờ ơ nói
và rít thuốc.
- Anh hãy nghe đây này, - cô gái mỉm cười tự tin,
- tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn
toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù
đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang
gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những
người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện
này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người
ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những
hành vi vô lại đối với phụ nữ!
- Cô quả là đê tiện hết sức...
Cô gái cắt ngang lời hắn:
- Chẳng lẽ không đáng trả 200 phờ-răng để thoát
khỏi tất cả những điều khó chịu đó sao! Tôi nhìn
thấy anh đeo nhẫn cưới. Vợ anh sẽ nói gì khi cô
ấy đọc trên báo rằng chồng cô ấy đã...
- Cô thật là ghê tởm.
Cô gái mỉm cười:
- Ồ không hẳn vậy đâu! Tôi rất hiền lành với anh
đấy. Bởi tôi chỉ đòi anh vẻn vẹn có 200 phờ-răng
thôi, phải vậy không? Có những trường hợp tôi còn
moi được nhiều hơn gấp bội cợ Chẳng hạn 500, 1.000,
đôi khi thậm chí còn xoay được vài nghìn ấy chứ!
Các chính trị gia với tiếng tăm không mấy trong
sạch thường vui lòng “ứng” cho tôi những khoản tiền
không nhỏ để phòng ngừa những vụ xì-căng- đan. Tôi
thường bao giờ cũng nhắm trước cho mình con mồi.
Tôi đánh giá anh khoảng 200 - 300, thậm chí có thể
tới 500 phờ-răng, nhưng tôi chỉ xin anh có 200 thôi.
- Cô thôi đi được rồi đấy! - Pierre đứng dậy chụp
lấy va-li của mình và muốn nhanh chóng thoát khỏi
cupe.
- Hãy ngồi xuống đấy! - Cô gái ra lệnh và ngay
tức khắc quay ra ngáng đường hắn, - hay là để tôi
kêu lên bây giờ! Trong chuyện này thì tôi lão luyện
lắm. Anh hãy tin rằng tôi rất lành nghề trong công
việc của mình!
Pierre quẳng va-li xuống ghế và ngồi phịch xuống.
Hắn tin rằng cô ta rất dám thực thi những lời đe
dọa đó nếu như hắn mưu toan chống lại cô tạ Liếc
nhìn sang, hắn thấy trên cườm tay cô ta những đồ
trang sức đắt tiền. Đó là một bằng chứng hùng hồn
cho thấy cô ta không hề cường điệu khi nói rằng
cô ta rất lão luyện trong nghề.
Cô gái ngó nhìn đồng hồ đeo tay bằng vàng của mình.
- Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Dijon, mà tôi
thì phải xuống bến đó, - cô nói bằng một giọng hết
sức lạnh lùng sự vụ, - tôi cho anh đúng một phút
nữa để quyết định. Phanh hãm phòng sự cố nằm ngay
dưới cửa cupe đây. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để
xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi
có thể gào chói tai đến mức...
- Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc
trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào.
Cô đừng tưởng rằng...
Cô gái phì cười khinh bỉ:
- Những kẻ cưỡng dâm bao giờ chẳng nặn ra những
điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng
được. Nhất là trong những trường hợp nghiêm trọng
như thế này!
Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt
tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt
cô gái. Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm
lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng
xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt
sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ
để làm biến dạng khuôn mặt hắn - để “tự vệ” mà.
- Thôi được, - hắn nói, đồng thời nhún vai khuất
phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, - nhưng để bù
lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất
bằng hiện vật.
- Bằng hiện vật? Thế nghĩa là thế nào?
- Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn
có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một
nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới! Cô sẽ
nhận 200 phờ-răng, còn tôi thì được cái hôn. Như
vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào,
hay là cô có ý kiến khác?
Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô
chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về
phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất
dài.
- Thôi đủ rồi, - cô gái thốt lên rồi quẫy ra. Đúng
lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi va-li của mình
khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa cupe dõi
theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước
ra khỏi toa tàu. Đoạn, hắn trở lại, ngồi xuống chỗ
của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một
tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển
mình đi về hướng Lyon.
- Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, - hắn lẩm bẩm
không giấu vẻ khâm phục, - nhưng thật không may
cho cô ta là đã gặp phải mình.
Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc xuyến vàng
của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn
cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng
ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc
túi Pierre Joli vừa được phóng thích.
Hết

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|