| 
Mụ
Phù Thủy
Gloria Ericson
Phần I
Đọc
lướt xong bức thư sau cùng, tôi lơ đãng bóc một
bức thư mà người thư ký của tôi để nguyên chưa mở.
Có lẽ cô ấy nghĩ đây là thư riêng nên để nguyên
niêm. Không biết đầu óc để ở đâu, tôi quên không
coi địa chỉ người gởi, vì thế nội dung bức thư làm
tôi giật mình.
"Vì chúng tôi không tìm thấy người bà con
nào, trong khi dường như ông là người liên lạc thư
từ và là khách thăm duy nhất của bà ấy nên chúng
tôi xin báo cho ông biết là bà Miriam Winters đã
qua đời. Bà ấy chết thanh thản trong giấc ngủ vào
ngày 25 vừa qua".
Ánh nắng đang chiếu qua mành cửa sổ văn phòng tôi
bỗng trở nên lạnh lẽo. Tôi đang đứng khi mở bức
thư, bây giờ, tôi đã ngồi xuống, xoay cái ghế bọc
da một vòng, nhìn đăm đăm ra cửa sổ. Thế là, sau
cùng, bà ấy đã chết. "Khách thăm duy nhất".
Lạy Chúa, không hẳn thế ! Lần sau cùng gặp bà ấy
là khi nào nhỉ ? Năm năm ? Sáu năm ? Tôi nhớ có
nhận được một thiệp mừng Giáng sinh và bà ấy cứ
nhắc đi nhắc lại là tôi phải viết thư cho bà ấy.
Bà ấy cô đơn, cô đơn ghê gớm vào những năm cuối
cùng trong đời, ắt hẳn thế. Lòng tôi bỗng tràn ngập
một nỗi ân hận, thứ cảm giác mà bạn thấy khi một
người đã chết mà chưa thu xếp xong những việc còn
dang dở.
Tôi chỉ là một thằng nhóc mười sáu tuổi khi họ thả
ông Winters và vì thế, tôi có trách nhiệm về việc
giải cứu ông ta. Tôi đi lăng quăng mùa thu năm đó,
vênh váo như một anh hùng đáng nguyền rủa. Tôi không
ý thức được sự lố bịch của mình cho đến sau này.
Tôi không trở lại Wilton Falls nhiều năm qua và
tôi không biết họ có còn kể cho con cháu họ nghe
chuyện xảy ra mùa thu năm ấy hay không. Tôi không
biết họ vẫn cứ kể lại câu chuyện theo cách đó -
tạo ra một huyền thoại Miriam - mụ phù thủy ? Vâng,
họ lầm. Bà ấy không phải là phù thủy. Tôi đã được
nghe bà ấy kể lại hết.
Xoay cái ghế bọc lại bàn giấy, tôi nhìn bức thư
một lần nữa. Thật kỳ lạ ! Nhưng có thể tôi là người
còn sống duy nhất đã nghe tất cả câu chuyện kể lại
bởi chính bà ấy. Chắc chắn báo chí không cho bà
ấy có cái quyền đó. Chắc chắn báo chí không bao
giờ cho bà ấy có được dịp kể lại tất cả sự việc.
Họ quá mê mải viết những bài giật gân về sự khủng
khiếp bà ấy đã gây ra.
Quả thật, đó là một chuyện khủng khiếp.
Tôi không bao giờ chối bỏ điều đó. Tôi cũng không
tha thứ việc bà ấy đã làm. Nhưng định mệnh đã đưa
vào tay tôi trọn vẹn tấn bi kịch mà không ai có
được. Vì thế, tôi luôn luôn nghĩ khác về Miriam
Winters.
Phần II
Miriam ngừng lại để lau mồ hôi trên trán nàng.
Chỉ còn hai cái áo sơ mi chưa ủi. Harry sẽ về nhà
tối nay và hắn sẽ hỏi chúng trước tiên. Hắn ta có
rất nhiều áo sơ mi đủ để thay trong một tháng xa
nhà trong khi ở nhà hắn cũng còn ngần ấy áo cho
Miriam giặt ủi. Một người bán hàng phải ăn mặc chải
chuốt, Harry luôn nói thế. Mà hình như hắn thay
áo nhiều hơn cần thiết. Sau lần sai lầm ngớ ngẩn
đầu tiên, nàng không bao giờ nhắc lại chuyện đó
khi thấy vết son môi, vết phấn vấy bẩn trên áo hắn.
Nàng nhìn đồng hồ phía trên lavabo một cách sợ hãi.
Tại sao nàng phải để đến giờ chót ? ồ, vì tháng
này nhiều chuyện quá. Bobby ốm rồi đến lượt nàng,
nàng bị chứng nhức đầu ghê gớm hành hạ liên miên.
Từ khi Harry đánh nàng té vào lò bếp thì nàng bị
chứng nhức đầu đó và một thứ cảm giác kỳ lạ chiếm
ngự trí não nàng luôn luôn. Nàng đặt bàn ủi xuống,
lấy tay day day trán. Nàng không sợ nhức đầu lắm
nhưng cái cảm giác kỳ cục kia
... nàng tự hỏi không biết có phải mình bị mất trí
nhớ từng lúc hay không. Nàng mong rằng chuyện đó
không có. Bobby tuy còn bé nhưng đã có thể tự lo
cho mình ăn uống, tắm rửa ... nhưng nó sẽ làm gì
được một khi mẹ nó bị mất trí nhớ một ngày nào đó
?
May thay, nàng vừa ủi xong cái áo cuối cùng thì
xe hơi của Harry lái vào bãi cỏ sau nhà. Hắn tông
cửa bước vào. Hắn lớn hơn Miriam hai mươi tuổi,
to con.Hắn đặt túi hành lý xuống đất không đáp lại
lời chào "... Hello!" run rẩy của Miriam.
Hắn quay ra rồi trở vào với hai túi giấy mà hắn
cẩn thận đặt trên bàn làm bếp. Tim Miriam chùng
xuống. Thế có nghĩa là hắn không vui rồi. Nàng luôn
luôn biết điều đó bởi những chai rượu hắn đem về
để uống trong vài ngày nghỉ ngắn ngủi ở nhà trước
khi lên đường.
- Em chuẩn bị bữa ăn cho anh rồi đấy!
Vừa nói, Miriam vừa chỉ vào bếp.
Đang lúi húi mở những nắp chai rượu, Harry dừng
lại liếc nhìn nàng rồi lại cắm cúi vào những chai
rượu.
- áo của tôi xong chưa ? - Vâng ... xong cả rồi
... tất cả. Anh ngồi vào bàn đi, em dọn cho anh
ăn. Hắn lầm bầm trong miệng rồi ngồi vào bàn.
Hai giờ sau, hắn đã say mèm.
Hắn không cho nàng đi ngủ.
Tuy nàng tránh được những cái vồ của hắn trong cơn
say bí tỉ nhưng sau cùng hắn cũng dồn được nàng
vào góc nhà. Hơi thở hắn nồng nặc mùi rượu. Bàn
tay hắn lần mò trên thân thể nàng khiến nàng buồn
nôn.
- Đừng ... đừng ... Harry ...
Giọng nàng vô tình cất cao trong hơi thở gấp. Có
những bàn tay khác chụp lấy tay nàng. Đó là Bobby.
Giật mình vì tiếng kêu của nàng, nó vừa khóc vừa
chạy vào bếp.
- Mẹ ơi ! Mẹ ơi !
Nó la lên, cố kéo nàng thoát khỏi tay gã đàn ông
đang say. Miriam nuốt nước mắt, cố gắng nói bằng
giọng ôn hòa :
- Con phải trở lại phòng và ngủ đi, Bobby ... nào
... để mẹ đưa con đi ngủ ... Nhưng Harry ôm chặt
nàng :
- Cô không được đi đâu cả ... dẹp cái trò làm mẹ
bẩn thỉu đó đi một lát đã ... khi một người đàn
ông đi xa về thì hắn cần giải trí ... giải trí kiểu
vợ chồng ...
Hắn quay sang đứa bé. Nó vẫn bám chặt mẹ nó.
- Cút ngay ! Đồ khốn nạn ! Đi ngủ !
Nhưng thằng bé khốn khổ không nghe hắn.
Nhanh như chớp, hắn vung bàn tay hộ pháp.
Thân hình thằng bé hình như bay trong không khí.
Đúng, nó bay trong không khí trước khi nằm một đống
dưới lavabo. Một vết tét ngay trên trán thằng bé,
máu xịt ra có vòi rồi tuôn xối xả thành dòng đầy
mặt nó. Miệng nó mấp máy nhưng không phát ra tiếng
nào.
Ngay cả Harry cũng bàng hoàng trước cảnh tượng đó.
Hắn không ngăn cản Miriam khi nàng vùng khỏi tay
hắn cùng với tiếng thét hãi hùng. Thằng bé vẫn thở.
Tiếng khóc thảm thiết của nó hòa lẫn tiếng khóc
đau lòng của mẹ nó. Nàng ôm nó vào lòng, dỗ dành.
Nàng thấm mặt nó bằng một cái khăn ướt. Chẳng hi
vọng gì ở sự giúp đỡ bên ngoài vào lúc nguy cấp
này vì nhà không có điện thoại mà Harry thì quá
say không thể lái xe được. Căn nhà lại ở một nơi
biệt lập, nằm ngay rìa một cánh đồng cỏ. Bên kia
cánh đồng cỏ là một khu rừng nhỏ. Người láng giềng
gần nhất thì ở cách đây hai cây số.
Sau cùng, tạ ơn Trời, dòng máu yếu dần rồi ngừng
hẳn. Miriam nhẹ nhàng lau sạch máu trên mặt con
trai nàng. Vết tét khá dài và nàng kinh hoảng khi
thấy vết đứt gần sát bên một con mắt. Sáng mai nàng
sẽ mời bác sĩ, còn bây giờ thì cho nó đi ngủ có
lẽ là giải pháp hay nhất. Nàng bế thằng bé lên,
đi ngang qua Harry. Hắn đã ngồi lại bàn, uống tiếp.
Nàng băng cho nó vụng về rồi đặt thằng bé vẫn còn
thút thít khóc lên giường. Nó không cho nàng đi
nên nàng ngồi lại với nó cho đến khi tiếng nức nở
lịm dần và thằng bé mau chóng rơi vào giấc ngủ say.
Nàng nhẹ nhàng trở lại nhà bếp. Đầu hắn gối trên
hai cánh tay khoanh lại đặt trên bàn. Miriam lay
hắn, hắn không nhúc nhích. Nàng đến bên bàn để dao,
mở ngăn kéo, chọn một con dao lớn nhất, sắc nhất.
Đóng ngăn kéo lại, nàng đến cạnh chồng. Giơ cao
con dao, cân nhắc, đắn đo ... đâm hay chém ?
Cách nào hay nhất đây ?
Thật kỳ lạ ! Vận mạng nàng trên cõi đời này cho
đến giờ phút này là của người đàn ông đang gục trên
bàn. Nàng đã lầm lỡ với hắn. Nàng ghét hắn nhưng
không biết làm thế nào để thoát khỏi tay hắn. Đó
là nguyên nhân của một cái gì đó lạ lùng thình lình
xui khiến nàng cho nàng biết nên làm cái gì. Nàng
không kinh ngạc chút nào về sự quả quyết của mình,
nàng cũng không muốn hỏi ý kiến ai. Harry phải chết,
vậy thôi. Nàng biết chắc thế.
Cái gì trong tay nàng vậy ?
Một đoạn văn lạ lùng từ thuở thơ ấu ở trường học
"Bạn đừng giết người nhé!" Phải chăng
đó là sự nhận thức về cái khó là làm thế nào để
thủ tiêu xác chết ? Có lẽ. Nhưng đúng hơn, có thể
đó là ý nghĩ thình lình xẹt qua trong trí nàng,
ý nghĩ rằng chính nàng đứng trước vành móng ngựa
và Bobby cô đơn. Những kẻ sát nhân luôn luôn bị
bắt mà ! Nàng chẳng có kế hoạch gì để che giấu "tội
ác" của nàng. Nàng cũng chẳng có chút hi vọng
nào là nàng sẽ qua mặt được nhà chức trách, nếu
nàng giết người. Nàng không có được sự khôn ngoan
đó, vậy thôi.
Chậm chạp, nàng hạ con dao xuống.
Có lẽ nàng không thể giết Harry, nhưng hắn phải
bị kềm chế bằng cách nào đó chứ. Những gì vừa xảy
ra tối nay ... Miriam rùng mình khi nhớ lại khuôn
mặt máu me của con. Không, con thú man rợ phải bị
giết hay nhốt lại ...
Nhốt lại ? Nàng suy nghĩ trong một thoáng. Phải
rồi. Đó là câu trả lời. Căn nhà có những khoảnh
đất rộng có hàng rào Harry đã mua gần một năm nay
của những người chăn nuôi. Thật sự, họ là những
người nuôi chó. Trong hầm ngầm dưới lòng đất họ
đã xây một khoảng để tránh những cơn lốc mạnh. Chỗ
đó hình vuông, mỗi cạnh gần ba mét, có rào chắn
phía trên. Cái "chuồng" này cũng dùng
cho việc sinh sản của những con chó cái. Harry mà
ở trong cái "chuồng" đó thì hắn không
bao giờ có thể hành hạ mẹ con nàng nữa.
Nàng nhìn đăm đăm Harry. Có lẽ nàng sẽ vô cùng ngạc
nhiên khi nghĩ rằng nàng có thể kéo được thân xác
nặng nề của hắn ra khỏi nhà bếp này, xuống hầm,
đưa vào chuồng. Nhưng giờ đây, nàng chỉ nghĩ rằng
nàng phải làm việc đó.
Harry khẽ cựa mình một hai lần trong "cuộc
hành trình gian khổ" đó. Tuy thế, hắn không
tỉnh lại nổi trong cơn say chết người này của hắn.
Khi đưa được người chồng say mèm vào trong cái chuồng
đó, người nàng ướt đẫm mồ hôi. Trong chuồng có một
tấm ván lát sàn, nên sàn chuồng cao hơn sàn nhà
vài phân. Rõ ràng đã có những con chó ở đây. Miriam
lên lầu lấy hai cái mền rồi trở xuống ném chúng
trên sàn gỗ. Nàng đóng cửa chuồng lại. Có một ổ
khóa lớn móc ở then cửa. Nàng bấm ổ khóa. Nàng không
có chìa của nó mà cũng chẳng cần vì nàng không định
mở nó ra nữa, mãi mãi ...
Vài ngày đầu sẽ là những ngày ồn ào ghê gớm, dĩ
nhiên. May mắn là căn nhà quá biệt lập nên tiếng
gào thét phẫn nộ của Harry sẽ không ai nghe. Miriam
đưa Bobby đến bác sĩ sáng hôm sau. Người bác sĩ
kinh ngạc hỏi tại sao nàng không đưa nó đến ngay
sau khi vừa xảy ra chuyện. Ông ta còn hỏi tại sao
nó bị như thế.
- Nó té, đầu đập vào ống nước dưới lavabo tối qua.
Tôi không thể bế nó đi bộ đến đây giữa đêm khuya.
Chồng tôi vắng nhà.
Miriam nói dối, tin rằng Bobby sẽ không bác bỏ câu
chuyện của nàng. Thằng bé không nói gì. Nó là một
đứa bé ngoan ngoãn, điềm tĩnh, có vẻ lớn trước tuổi.
Khi hai người trở về nhà, họ nghe tiếng hét của
Harry trong cơn giận cuồng điên. Bobby nép sát vào
mẹ nó. Miriam ngồi xuống một cái ghế gần cửa rồi
bế nó lên lòng.
- Nghe đây con trai, chẳng có gì phải sợ hãi tiếng
hét đó ... nó chỉ là ... Nàng ngưng một chút, một
ý nghĩ chợt nảy trong đầu.
- Con có nhớ những chuyện cổ tích mẹ con mình đọc
tối hôm kia không ?
- Nhớ ...
- Con có nhớ chàng hoàng tử bị biến thành con ếch
không ?
- Nhớ ...
- Tốt, cha con cũng thế. Ông ấy bị biến thành một
con gấu, một con gấu to xấu xí. Mẹ cho rằng đó là
vì ăn ở ác độc nên bị trừng phạt. Bây giờ ông ấy
đang ở dưới hầm nên ông ấy không thể làm hại mẹ
con mình nữa.
Mắt Bobby tròn xoe.
Một tiếng thét ghê hồn từ dưới hầm vọng lên ngay
lúc đó làm thằng bé run rẩy. Nó lắp bắp.
- Ông ấy ... ông ấy ... không thể ra ... - Không.
- Miriam đáp, giọng tin chắc - Chắc chắn không thể
ra được, chỉ vài ngày thôi, ông ấy sẽ không la hét
nữa.
Nàng đặt thằng bé xuống đất và đứng dậy. Nàng nói
: - Này Bobby, con không được kể cho BấT Cứ AI về
những chuyện này nghe chưa ? Nếu con kể, họ sẽ thả
ông ấy ra đấy.
Mắt thằng bé mở to, chứa đầy sự khủng khiếp. Miriam
vuốt lại quần áo, vẻ mãn nguyện. Vậy là thằng bé
sẽ không bao giờ kể cho ai.
Phần III
Ba hôm sau, Miriam mới xuống đó. Hắn đang nằm.
Hắn có vẻ kiệt lực sau ba ngày la hét, đói khát.
Thế nhưng vừa trông thấy nàng, hắn chồm lên. Những
ngón tay run rẩy bấu lấy tấm lưới sắt chắc chắn
của cái chuồng. Miriam dừng lại vài bước trước cái
chuồng, đặt xuống đất một cái dĩa, một tô sữa. Nàng
lấy một cái chổi gần đấy, đẩy dĩa thức ăn và tô
sữa vào trong buồng.
Harry liếm môi : - Tốt, tốt ... thế nào ... chuyện
này là thế nào đây ? Nàng không trả lời, tiếp tục
đẩy những thứ đó vào chuồng. Giọng Harry vang lên
dễ sợ :
- Đồ khốn nạn ! Miriam ! Thả tao ra ! Miriam, mày
có nghe tao nói không ? Giọng hắn trở nên lưỡng
lự ở những chữ sau cùng.
Thái độ thản nhiên của nàng khiến hắn lo lắng. Có
phải đấy là người đàn bà hắn đã từng ngược đãi,
vùi dập không ? Có phải đấy là người đàn bà trước
đây vẫn ngoan ngoãn phục tùng hắn không ? Hắn thử
lần nữa :
- Nghe đây, Miriam ... anh cho phép em được ăn thịt
bò đấy ... à, anh quá say lúc đó nhưng em không
thể nhốt anh mãi mãi như vậy, phải không ?
Bấy giờ nàng mới trả lời hắn.
Nàng đứng thẳng lên. Đôi mắt xanh biếc của nàng
nhìn thẳng vào mắt hắn mà không hề run rẩy.
- Vâng.
Hắn kinh ngạc :
- Cái ... cái gì ?
Nàng lặp lại :
- Vâng, em có thể nhốt anh ở đây mãi mãi. Em có
thể và em phải làm thế. Nàng chỉ những thức ăn trên
sàn.
- Anh ăn đi, tối mai em sẽ đem cho anh nhiều hơn.
Nàng quay đi, trở lên nhà.
Hắn sững sờ một lúc rồi la lên, không phải là tiếng
kêu thét giận dữ cuồng điên nữa.
- Người ta sẽ biết ! Cô không hiểu điều đó sao ?
Đồ ngu ! Cô không thể thoát được ! Cô sẽ bị bắt
!
Thiếu phụ tiếp tục bước lên những bậc thang như
thể không nghe thấy gì. Đến đầu cầu thang, nàng
tắt đèn, ngọn đèn duy nhất của căn hầm. Cẩn thận,
lặng lẽ, nàng đóng cửa lại.
Mỗi tối nàng đều đem thức ăn cho hắn. ít khi nàng
nói trước, mặc cho tiếng hét điên cuồng của hắn,
tiếng chửi rủa man dại của hắn vang vọng khắp tầng
hầm, nàng không nói một lời nào. Khi mùi hôi thối
trong chuồng không chịu nổi nữa thì nàng làm như
những người chủ trước vẫn làm. Nàng nối một ống
cao su vào vòi của thùng rượu bỏ không gần đó, xịt
nước vào sàn chuồng. Nước và những thứ bẩn thỉu
trôi ra một cái rãnh nhỏ ngay cửa chuồng, trôi tiếp
ra ống dẫn xuống cống. Nàng giữ vệ sinh cho cái
chuồng bằng cách thỉnh thoảng rắc bột tẩy thơm.
Nhiều lần trong tuần, nàng đẩy vào cho hắn một chậu
nước và xà bông để hắn tắm rửa.
Nhiều tuần trôi qua, Harry bớt chửi rủa, đe dọa.
Hắn nghĩ những mẹo khác. Hắn nói với nàng đây chỉ
là vấn đề thời gian. Công ty của hắn sẽ biết. Hơn
nữa, nàng có thể nhốt hắn như vậy mãi ư ? Làm sao
nàng sống ? Nàng kiếm tiền bằng cách nào ? Những
câu hỏi của hắn không làm nàng lo lắng. Vậy có nghĩa
là nàng đã nghĩ đến những vấn đề ấy rồi.
Thật vậy, Miriam đã điện thoại cho công ty của Harry.
Nàng xin lỗi họ là chồng nàng đã nhận được việc
khác và mong họ bỏ lỗi vì nghỉ không báo trước.
Harry không phải là nhân viên giỏi giang gì cho
lắm nên họ chẳng cần. Họ yêu cầu hắn gởi trả cho
công ty những mẫu hàng và sổ ghi hàng, họ chúc hắn
may mắn. Miriam gởi những thứ đó qua bưu điện. Thế
là, cả cái công ty nọ, nơi mà gã đàn ông đang trong
chuồng hi vọng là sẽ làm rùm beng về sự biến mất
của hắn đã lặng lẽ cho hắn vào quên lãng.
Những tuần lễ sau khi giam Harry trong chuồng là
những ngày nhàn hạ của hai mẹ con Miriam. Họ thường
đến những khu vườn gần đó để hái dâu rừng. Chưa
bao giờ Miriam lại hạnh phúc như thế. Tuổi thơ của
nàng là một chuỗi ngày dài của những thống khổ tiếp
nối. Cuộc hôn nhân của nàng với Harry mà nàng cho
là sự giải thoát chỉ là sự chuyển đổi nàng sang
tay một con quái vật mới, ghê gớm hơn cha nàng.
Giờ đây, nàng đã tự do, lần đầu tiên trong đời,
nàng được hưởng tự do. Giờ đây, chứng nhức đầu lẫn
cảm giác kỳ lạ đó đã bớt hành hạ nàng. Vào mùa thu
này, Bobby sẽ đi học và nàng sẽ tính chuyện tương
lai. Những lời Harry nói về khả năng xoay xở để
kiếm sống của nàng, nàng vẫn nhớ. Nhưng hiện giờ,
với số tiền đã dành dụm được, nàng chẳng lo lắng
gì cho đến mùa thu.
Mùa thu đến, nàng cũng chẳng phải lo lắng gì vì
mọi sự tốt đẹp đã chờ đợi nàng. Bà Jenkins, người
quản lý thư viện của tỉnh qua đời. Vốn là người
yêu sách, nàng xin nhận việc đó. Cũng có vài người
xin làm và Miriam tuy là dân mới đến nhưng lại là
người duyên dáng, đáng yêu, tính tình trầm lặng,
ngăn nắp, có đầu óc khoa học ... Trong đơn xin việc,
nàng cho biết bị chồng bỏ, có lẽ vì lý do đó, vì
thương hại nàng, họ chọn nàng. Lương của nàng cũng
chẳng được bao nhiêu, nhưng ước muốn của nàng cũng
không nhiều : chỉ đủ để nuôi Bobby, nàng và "con
gấu" kia. Sự tưởng tượng của nàng bỗng hóa
thành sự thật. Vì Harry đã biến dạng gần như gấu.
Nhiều lần, khó khăn lắm nàng mới nhận ra sinh vật
râu tóc xồm xoàm trong chuồng là chồng nàng. Hắn
thật sự là một con gấu cho ăn vào ban đêm, ban ngày
bị bỏ mặc ở đó.
Nhưng nếu cứ bỏ mặc hắn như thế trong những tháng
mùa đông thì thật không ổn vì hắn đã thay đổi nhiều.
Hắn thường nắm những mắt lưới cửa chuồng lắc dữ
dội, thường khua những cái dĩa sắt ầm ĩ, thường
kêu gào ghê rợn. Một đêm nọ, khi đem đồ ăn xuống
cho hắn, nàng thấy hắn đang bám lấy những mắt lưới,
run rẩy. Hắn nhìn nàng. Một giọt nước mắt lăn trên
má hắn, đọng trên bộ râu gớm ghiếc của hắn. Rồi
những giọt nước mắt nối tiếp nhau rơi.
Con gấu đang khóc ! - Miriam ! Miriam !
Nó nức nở. Thật lạ lùng ! Gấu mà biết tên nàng !
Ngay sau đó nàng nhớ đó là Harry trong lốt gấu.
- Miriam ... làm ơn ... làm ơn thả anh ra ... anh
đã hiểu anh đối xử không phải với em ... anh hứa
anh sẽ ra đi ... không bao giờ làm em buồn nữa ...
thả anh ra đi ...
Mắt Miriam long lanh ngấn lệ. Nàng là người đa cảm.
Trong nàng dấy lên một niềm thương cảm vô bờ đối
với sinh vật trong chuồng. Thật khẽ khàng, nàng
đặt những dĩa thức ăn xuống sàn.
- Em xin lỗi.
Nàng nói nhẹ nhàng trước khi trở lên. Đêm đó, nàng
không ngủ được.
Nàng thấy cuộc đời nàng, thế giới nàng đang sống
mới buồn làm sao ! Nàng thương con gấu khốn khổ
đó quá. Phải chi nàng làm được cái gì đó để xoa
dịu nó, nhưng làm gì bây giờ ? Rất nhiều lần sau
này, nàng đã nghĩ đến điều đó mỗi khi thấy thương
xót con gấu, nhưng nàng vẫn không biết làm sao ...
XEM
TIẾP Phần
IV

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|