| 
Người Mang Hy Vọng
Nguyên tác: “The Last Smile” của Henry Slesar
Phỏng dịch: Người Kể Chuyện Ma
Trong xà lim
tử tội, khuôn mặt non choẹt của Phiên lạnh lùng
và cứng rắn không khác gì những bức tường xi măng
dầy đặc bao quanh khám đường.
Phiên không ăn, không nói và cũng không chịu gặp
vị tu sĩ tuyên úy. Hắn gầm gừ với vị luật sư được
chỉ định biện hộ cho hắn, hắn không thèm nhìn những
người cai ngục và hắn chỉ biết có mình hắn.
Một tuần lễ trước ngày hành quyết, hắn bắt đầu khóc
trong giấc ngủ.
Phiên mới hai mươi mốt. Cùng một đồng lõa, hắn đã
đánh đập không thương tiếc một người thủ kho già
nua trước khi hạ sát nạn nhân.
Vào buổi sáng ngày thứ năm, hắn giật mình bừng mắt,
mồ hôi đổ ra như tắm sau khi thấy hắn bị tuyên án
tử hình trong một cơn ác mộng. Nhưng khi thấy cơn
ác mộng chỉ là sự thực, hắn gào thét dữ dội và lao
mình vào song sắt.
Hắn bị người cai tù chạy tới đe dọa trừng phạt nhưng
hắn không thèm để ý.
Một tiếng đồng hồ sau, vị tuyên úy khám đường, với
mái tóc bạc và khuôn mặt hồng hào tới gặp hắn và
nhắc lại những gì ông từng nói với hắn, chỉ khác
một điều là lần này ông năn nỉ hắn hãy lắng nghe
những gì ông nói:
- Con hãy cho ta vào gặp con vì ta có điều này rất
quan trọng cần nói với con. Quan trọng tới sự sống
và cái chết của con.
Phiên nghiến răng cay đắng:
- Hừ! Đối với kẻ sắp chết như tôi không có gì là
quan trọng cả. Tôi không muốn ông cầu nguyện cho
tôi.
Vị tuyên úy vẫn năn nỉ bằng một giọng thật dịu dàng:
- Con hãy làm ơn cho ta vào với con vì ta có một
việc rất quan trọng mà con không thể không biết.
Liếc nhìn thấy hai người cai tù đang nói chuyện
với nhau, vị tuyên úy nói nho nhỏ:
- Con sẽ không chết đâu!
Hơi ngạc nhiên, tên tử tù đồng ý cho vị tuyên úy
bước vào xà lin của hắn nhưng khi vị tuyên úy vừa
móc túi áo lấy ra quyển Thánh Kinh thì hắn gào lên:
- Không, không, tôi không cần quyển sách đó.
Vị tuyên úy vừa đưa quyển Thánh Kinh mở rộng cho
hắn vừa thầm thì:
- Con hãy nhìn đây.
Không cầm quyển Thánh Kinh, Phiên chỉ liếc nhìn
vào trang sách mở sẵn và nhận thấy có một mảnh giấy
nho nhỏ với hàng chữ “Hãy tin tưởng ở ta”. Hắn ngỡ
ngàng nhìn vị tuyên úy với khuôn mặt hồng hào như
đặt câu hỏi.
Vị tuyên úy vui vẻ:
- Bây giờ mình nói chuyện được rồi phải không?
Phiên đáp lại một cách mơ hồ:
- Dạ, nhưng...
Vị tuyên úy đưa một ngón tay lên môi:
- Suÿt! Mình đừng nói bây giờ. Hãy cầu nguyện trước
đã.
Rồi ông chắp hai tay, nhắm mắt. Không biết phải
làm sao, Phiên cũng làm theo vị tuyên úy, và lắng
tai nghe giọng nói đều đều của ông ta về sự cứu
rỗi và chuộc tội.
Khi vị tuyên úy kết thúc, Phiên mở choàng mắt nhìn
ông dò hỏi. Vị tuyên úy đưa tay lấy lại quyển Kinh
Thánh, nhìn Phiên nháy mắt, gật đầu trước khi bước
ra.
Mãi tới buổi chiều hôm đó Phiên mới gặp lại vị tuyên
úy. Lần này, hắn cho vị tuyên úy vào xà lim của
hắn ngay.
Khi cửa xà lim vừa khép lại, Phiên hỏi:
- Ông nghe đây, tôi cần biết việc này. Có phải ông
là người của Đại Ca Tám Hổ hay không?
Vị tuyên úy hình như biến sắc, liếc nhìn hai người
gác bên ngoài xà lim trước khi nói nho nhỏ với hắn:
- Suÿt! Đừng nói những chuyện trần gian nữa...
Phiên thở phào:
- Đúng là Đại Ca Tám Hổ. Tôi biết Đại Ca sẽ không
bỏ rơi tôi.
Khi vị tuyên úy vừa mở quyển sách màu đen, Phiên
hăng hái:
- Mình cầu nguyện chứ?
Vị tuyên úy thầm thì đầy ý nghĩa:
- Kinh Thánh dạy chúng ta phải can đảm. Kinh Thánh
dạy chúng ta phải giữ niềm tin, tin vào chính chúng
ta, tin ở bè bạn và tin Thượng Đế. Con hiểu ta nói
gì không?
Phiên nháy mắt:
- Hiểu, hiểu! Dĩ nhiên, dĩ nhiên!
Đêm hôm đó, lần đầu tiên Phiên ngủ một giấc ngon
lành kể từ ngày bị giam giữ. Trong giấc mơ, hắn
thấy vị tuyên úy đưa Tám Hổ tới gặp hắn và Tám Hổ
đưa tay bẻ song sắt xà lim như bẻ một cành củi khô,
và hắn bước ra ngoài ánh sáng chan hòa...
Sáng hôm sau vừa thức giấc, hắn yêu cầu được gặp
vị tuyên úy khiến người gác chau mày với vẻ nghi
ngờ.
Khi vị tuyên úy tới nơi, Phiên mỉm cười vui vẻ:
- Sáng nay Kinh Thánh nói cái gì?
Vị tuyên úy trịnh trọng:
- Thánh Kinh nói về niềm hi vọng. Sao, mình cùng
đọc chứ?
- Dĩ nhiên, dĩ nhiên.
Lần này vị tuyên úy đọc hơi dài khiến Phiên hơi
nóng ruột. Đúng lúc hắn toan bùng nổ thì vị tuyên
úy đưa quyển sách nhỏ cho hắn. Hắn nhìn thật nhanh
hàng chữ “Mọi việc đã sẵn sàng” và cảm thấy cơn
nóng giận nguội ngay.
Vị tuyên úy nháy mắt mỉm cười, vỗ vai hắn trước
khi gọi người cai ngục mở cửa xà lim.
Ngày cuối cùng trong cuộc đời của Phiên, vị luật
sư tới thăm hắn và không có gì để nói về việc xin
hoán cải án tử hình của hắn.
Phiên nghĩ rằng ông ta tới nơi vì đó là việc làm
của ông ta “không làm thì không có tiền”.
Vị luật sư thì tỏ vẻ rất ngạc nhiên trước sự bình
thản của hắn.
Khoảng sau buổi trưa, một người giám thị tới yêu
cầu Phiên cho biết tên kẻ đồng lõa. Phiên chỉ nhún
vai mỉm cười không đáp và yêu cầu được gặp vị tuyên
úy.
Viên giám thị liếm môi thở dài.
Sáu giờ chiều, vị tuyên úy tới. Phiên hỏi nhỏ:
- Sao, mọi việc ra sao? Tôi phóng ra khỏi nơi đây,
hay...
Vị tuyên úy ngắt lời:
- Suÿt! Chúng ta phải tin tưởng ở đấng quyền năng
cao cả.
Phiên gật đầu và cả hai cùng đọc Kinh Thánh.
Đúng mười rưỡi tối, hai người cai tù tới mở cửa
xà lim và làm công việc cạo đầu cho hắn. Việc này
khiến Phiên cảm thấy bồn chồn và khởi sự nghi ngờ
kế hoạch của vị tuyên úy, hay nói đúng hơn, của
Đại Ca Tám Hổ. Phiên đòi gặp ngay vị tuyên úy.
Chỉ mấy phút sau, vị tuyên úy tới nơi, yêu cầu hai
người cai tù, vừa làm xong phận sự, ra ngoài trước
khi nói với Phiên về sự can đảm và niềm tin. Trong
khi nói, ông len lén đặt một mảnh giấy nhỏ vào tay
Phiên mà hắn dấu ngay vào lưng quần.
Khi chỉ còn lại một mình trong xà lim, Phiên mở
mảnh giấy ra và đọc được những chữ “Cuộc vượt thoát
vào giờ chót”.
Thở phào nhẹ nhõm, Phiên xé vụn mảnh giấy trải trên
mặt xà lim.
Mười một giờ kém năm, hai người cai ngục và viên
giám thị tới nơi đưa hắn tới phòng hành quyết.
Trong khi hai người cai ngục đi kèm hai bên thì
người giám thị đi sau lưng tử tội.
Vị tuyên úy được phép đi cạnh hắn trên suốt đoạn
đường tới cánh cửa sắt màu xanh ở cuối hành lang.
Ngay trước khi bước vào căn phòng hành quyết, nơi
một vài quan sát viên và phóng viên đang ngồi yên
lặng, vị tuyên úy cúi xuống nói nhỏ vào tai Phiên:
- Chỉ mấy phút nữa là con sẽ gặp Tám Hổ.
Phiên nháy mắt và để yên cho hai người cai ngục
đưa tới cái ghế điện.
Khi họ đặt đồ dẫn điện lên đỉnh đầu hắn và cột hai
tay hắn vào thành ghế, Phiên có vẻ hết sức bình
thản. Thực ra, những người hiện diện còn thấy hắn
mỉm cười.
Sau khi vụ hành quyết kết thúc, viên giám thị mời
vị tuyên úy tới văn phòng ông ta:
- Tôi chắc ngài biết là kẻ đồng loã với tên Phiên
đã bị bắn chết hồi chiều?
- Dạ! Cầu cho linh hồn hắn được bình an.
Viên giám thị nhìn vị tuyên úy với ánh mắt dò hỏi:
- Lạ thật! Tên Phiên chấp nhận việc hành quyết một
cách thật bình thản! Trước khi hắn chịu tiếp ngài,
hắn là một tên tù bất trị. Ngài làm sao mà hay thế?
Vị tuyên úy chắp tay, nét mặt và giọng nói thật
hiền hòa:
- Tôi là người cho hắn niềm hi vọng.

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|