| 
Robert Arthur
Nụ cười của người đã chết
Bert có một
tính rất khó chịu, lúc nào cũng cười được, khiến
nhiều lúc tôi rất ghét. Trong mười lăm năm chung
sống với anh ta, phải có tới mười hai lần tôi tính
đến chuyện giết anh ta. Tuy nhiên, tôi chưa thực
hiện, bởi cũng không thể giết người nếu không có
cớ gì hết. Nhưng rồi Bert đã tạo cho tôi một cái
cớ.
Tối hôm ấy, anh ta về đến nhà, mặt cau có:
- Betty, hôm nay anh gặp một chuyện xấu xa. Jack
biển thủ một số tiền của Hội! Sáng mai anh sẽ tố
cáo với cơ quan cảnh sát.
Tôi giật bắn người. Jack là nhân tình của tôi.
Anh là thư ký riêng cho Bert và được Bert trả lương
hậu hĩ. Nhưng Jack thích tiêu xài. Nói cho cùng,
đây là lỗi của Bert. Nếu như Bert không bủn xỉn
thì tôi đã có đủtiền để cho Jack số anh ấy cần.
- Nếu vậy anh ta sẽ ngồi tù mất - tôi kêu lên -
Nhưng chiều chủ nhật anh đã đi Mehicô. Nếu anh làm
cho Jack bị bắt ngày mai, thì trong hai tuần anh
đi vắng, văn phòng Hội sẽ bàn tán chuyện này và
anh lại không có nhà để thanh minh. Tốt nhất là
để đến hôm anh về đã.
- Em nói chí lý - Bert nói rồi ôm bụng, nhăn mặt.
Từ lâu anh đã bị đau dạ dày vì ăn uống không chịu
giữ gìn - Thôi được, để hôm nào đi Mehicô về anh
sẽ tố cáo cũng được.
- Từ nay đến hôm đi, anh đừng tỏ vẻ gì để Jack
nghi, đúng không, Bert?
- Cũng lại rất chí lý. Em nói bao giờ cũng đúng
- Và anh cười toe toét. Bert có thói lúc nào cũng
cười được, dù chuyện chẳng đáng cười chút nào hết.
- Thôi, anh đi ngủ đây. Tối mai lại có buổi chiêu
đãi lớn. Và sẽ có mặt Gordon mới thú chứ!
Gordon là nghệ sĩ hề nổi tiếng, chuyên dẫn chuyện
trên đài Tryền hình, chương trình hài hước: "Cứ
tìm đi, bạn sẽ thấy!". Bert rất mê ông ta và
không bỏ một buổi trình diễn nào của Gordon.
Bert lên gác rồi, tôi ngồi lại một mình trong phòng
khách. Ôi, Jack yêu quý! Anh ấy cao lớn, đẹp trai
và biết cách đánh thức dậy mọi dây thần kinh, mọi
thớ thịt của tôi. Bert lại hay phải đi công việc
ở nơi xa, cho nên Jack càng có nhiều dịp bù lại
cho tôi những thời gian tôi phải chịu đựng với lão
chồng vô duyên. Nếu Jack phải ngồi tù thì tôi mất
đi niềm sung sướng tột cùng ấy. Chưa kể rất có thể
Jack sẽ nói ra hết mối quan hệ dan díu với tôi để
kiếm tìm lòng khoan dung của Bert. Khi ấy, dứt khoát
Bert sẽ tống cổ tôi ra vỉa hè và tôi sẽ lại không
có đồng xu trong túi y hệt hồi chưa lấy Bert.
Tôi nhấc điện thoại gọi cho Jack:
- Anh yêu - tôi cố nói rất khẽ - Tối mai anh đến
em nhé. Bert phải đi dự chiêu đãi. Em có chuyện
cần bàn với anh. Không, đừng hỏi em chuyện gì. Chỉ
biết là rất hệ trọng. Rất, anh nghe rõ chưa? Rất
hệ trọng cho hai chúng ta! Thôi, gặp nhau em sẽ
nói.
Tôi đặt máy xuống trước khi Jack kịp hỏi thêm.
Sau đấy, tôi ngồi vào bàn ghi ra giấy những suy
nghĩ của tôi. Tôi có kinh nghiệm muốn suy nghĩ rành
mạch, tốt nhất là ghi ra giấy rồi nhìn vào đó mà
cân nhắc. Gạch xóa, thêm bớt một lúc, tôi đã vạch
xong kể hoạch mà tôi tính sẽ thi hành vào tối Chủ
nhật, là buổi tối theo dự tính, Bert sẽ ra ga để
đáp máy bay đi Mehicô.
Tôi xé vụn mảnh giấy vứt vào giỏ giấy lộn rồi đi
ngủ.
o0o
Đã đến chủ nhật. Chiều nay Bert sẽ ra ga xe lửa
để ra thành phố, đáp máy bay đi Mehicô. Cũng sắp
là lúc chấm dứt cuộc đời của anh ta. Tất nhiên Bert
chưa biết gì hết, vẫn cười toe toét và đùa giỡn,
kể chuyện tiếu lâm cho vợ nghe rồi lại tự mình cười
rũ rượi.
Tôi làm bữa ăn tiễn chồng lên đường và Bert mời
cả Jack để làm như không có chuyện gì. Tuy thỉnh
thoảng Bert ôm bụng đau đớn, nhưng chỉ lát sau,
đỡ đau, anh ta lại làm trò và cười vang. Anh ta
kể cho tôi và Jack nghe về cuộc gặp với nhà hài
hước nổi tiếng Gordon hôm trước cùng những câu nói
cực kỳ hóm hỉnh của ông ta.
Jack có vẻ hồi hộp. Mồ hôi đổ trên trán và bàn
tay anh nhiều lần run lên. Nhưng Bert không nhận
thấy gì hết. Lát sau, Bert nói:
- Tôi xuống lấy xe đem ra đỗ ở cửa nhà nhé? Cẩn
thận thế kẻo đến lúc nổ máy lại tắc tịt thì gay.
Anh ta cười lớn và lúc đã ra ngoài, tôi còn nghe
thấy anh ta tiếp tục cười. Đúng là mình vớ phải
thằng chồng vô duyên! Jack ngồi lại, thấm mồ hôi
trán, nói giọng lo lắng:
- Betty! Chẳng lẽ không còn cách giải quyết nào
khác nữa à? Ý anh muốn nói là nếu anh ngồi tù thì
nhiều lắm cũng chỉ một năm thôi. Mà nếu anh nói
khó với Bert thì có khi không phải ra tòa ấy chứ.
Bert xưa nay tính tình rộng rãi, dễ tha thứ cho
người nào tỏ ra ân hận.
- Anh yêu, em hiểu anh đang băn khoăn. Nhưng anh
chưa biết lão chồng em đấy thôi. Lão thâm lắm. Lão
không tha thứ đâu. Lão sẽ bắt anh phải chịu hình
phạt cao nhất. Và khi anh đã ra tù, lão cũng còn
tiếp tục trả thù. Với lại anh phải nghĩ đến em chứ.
Dù một năm thôi em cũng không sao chịu nổi.
Tôi ôm anh. Hai đứa hôn nhau một lúc lâu, đê mê.
Lúc buông tôi ra, Jack nói:
- Thôi được. Vì em, anh dám làm mọi thứ. Vả lại,
cũng không còn cách nào nữa thật.
- Anh yên tâm, anh yêu. Em đã trù tính cặn kẽ cả
rồi.
Bert quay lên. Tôi đã tập cách giấu kín tình cảm
nên anh ta không biết gì hết.
- Em nhét lọ thuốc dạ dày vào vali của anh rồi
chứ, Betty?
Tôi gật đầu và chợt nhìn thấy có vết bẩn trên áo,
chắc là lúc ôm tôi hôn, trên tay đang cầm ly, Jack
đã làm sánh rượu ra.
- Ôi, em phải thay áo mới được!
Nói xong, tôi chạy lên gác thay áo. Lúc tôi xuống
thì Bert và Jack đã ngồi trong xe. Bert đang kể
cho Jack nghe về một thư ký của anh ta ngày trước
do thụt két đã phải ngồi tù sáu năm. Tôi biết Bert
phịa, cốt để dọa Jack. Càng hay! Càng làm Jack quyết
tâm giết Bert hơn.
Tôi cầm tay lái. Bert ngồi ghế trước bên cạnh tôi,
còn Jack ngồi ghế sau. Dọc đường Bert liên tiếp
kể chuyện tiếu lâm và ca ngợi tài hài hước của ông
Gordon. Và chỉ mỗi mình anh ta cười ầm lên. Jack
chỉ hơi mỉm cười, chắc trong lòng đang rất hồi hộp
không còn bụng dạ đâu nghe chuyện hài hước.
Gần đến ga xe lửa, đến một chỗ hai bên là cánh
đồng trống trải, tôi đỗ xe lại.
- Xe làm sao à? - Bert ngạc nhiên.
- Không, - tôi đáp - Nhưng hôm nay trời đẹp, ta
ngắm phong cảnh một chút. Còn sớm. Cứ bao giờ thấy
tàu đến, ta ra ga cũng kịp. Nghe báo tàu bao giờ
cũng đến trễ, nửa giờ là ít.
- Em nói đúng, Betty! - Bert nói - Ôi anh nhớ lại
một chuyện hài hước. Có một thằng cha chuyên môn
nhỡ tàu, một hôm y...
Tôi không nghe. Tôi ngán đến tận cổ cái thói kể
chuyện hài hước của anh ta rồi. Bỗng hai luồng sáng
lóe lên từ phía xa. Tàu đến.
- Đi đi, em! - Bert giục.
- Đúng. Jack! - Tôi ra hiệu lệnh. Jack liền cầm
khúc ống nước bằng kẽm quật mạnh lên đầu Bert. Bert
thét lên, quay đầu lại nhìn, nhưng Jack quật luôn
một đòn nữa và Bert gục hẳn. Tôi không ngờ chóng
vánh đến thế. Đột nhiên, Jack kêu lên hoảng hốt.
- Ông ta chưa chết!
Tôi lắng nghe và đúng là có tiếng khò khè từ cổ
họng Bert thoát ra, nhưng tiếng rên đã rất yếu.
Tôi nói:
- Nhưng chỉ một lát thôi.
Đúng thế. Chỉ lát sau tiếng khò khè đã hết. Máu
chảy xuống nệm, nhưng tôi đã chuẩn bị để sẵn một
tấm khăn bông dày. Tôi lấy tấm khăn khác trùm lên
đầu Bert, ấn đầu anh ta thấp xuống để người bên
ngoài xe có ngó vào cũng không thấy.
- Đến ngôi nhà có ma! - Tôi nói và nổ máy. Vài
phút sau, tôi quặt xe xuống con đường nhỏ và đi
vào bãi lầy.
Chẳng là ở đây có một ngôi nhà tồi tàn giữa một
khu vườn rộng, thuộc sở hữu của Bert. Đã có thời
hai vợ chồng sống ở đây. Ngôi nhà có ma cho nên
ít lâu sau tôi đòi Bert phải rời nơi đó. Từ đấy,
ngôi nhà vẫn bỏ hoang và bây giờ đổ nát rất thảm
hại. Trận bão năm ngoái lại làm đổ một cây to, rơi
xuống đúng mái nên trông bây giờ càng thảm thương.
- Ta đào hố dưới tầng hầm chôn lão. Em có mang
theo thuổng và cả cào để cào cho phẳng nắp mộ rồi.
Tôi đỗ xe, lôi xác Bert ra để tạm ngoài vườn, rồi
dẫn Jack vào nhà. Lúc Jack đào xong huyệt, chúng
tôi ra định khiêng xác Bert vào thì không thấy anh
ta đâu. Chúng tôi hoảng hốt tìm xung quanh. Đột
nhiên, Jack kêu lên:
- Nhìn này, Betty!
Tôi cúi xuống, thì ra một vỏ bao thuốc lá.
- Hay vừa có người đến đây và đưa Bert đi? - Jack
hốt hoảng nói.
Tôi xem kỹ bao thuốc, bao ẩm và rõ ràng là bị vứt
đây đây đã khá lâu.
- Nơi này thỉnh thoảng vẫn có người đến cắm trại
chơi vì là hơi vắng vẻ. Nhất là mấy cặp nhân tình,
mò đến đây cho kín đáo, có vậy thôi. Không có ai
đến hết.
Chúng tôi tiếp tục tìm. Bỗng dưới ánh sáng chiều
tà lúc trời sắp tối, tôi thấy một bụi cây động đậy.
Tôi vội chạy đến. Bert trong đó, đang bò rất vất
vả.
- Betty yêu quý - anh ta nói thều thào - Việc em
làm vừa rồi đúng là hài hước. Nhưng anh chưa chết
hẳn. Em phải làm lại vậy - rồi anh ta cười nhe cả
răng.
Nhưng cũng đúng lúc ấy, anh ta giẫy một cái rồi
bất động. Hai mắt nhắm lại, lăn ngửa ra đất. Tôi
sờ mạch. Bây giờ thì Bert đã chết hẳn. Chúng tôi
khiêng anh ta vào nhà, đưa xuống tầng hầm. Jack
run lẩy bẩy. Anh ta rất sợ. Lát sau, chôn Bert xong,
chúng tôi ra xe. Jack nhấc chai rượu tu một ngụm.
Chúng tôi ra ga. Jack đem gởi va li của Bert và
cặp giấy tờ vào ngăn "gửi hành lý". Làm
thế, đến khi phát hiện Bert mất tích, cảnh sát sẽ
nghĩ rằng Bert ra ga sớm, gửi hành lý để đi uống
gì đó và mất tích ngoài phố.
o0o
Hôm đó là Chủ nhật. Mọi sự trót lọt một cách quá
đơn giản. Nhưng đến ngày thứ ba, tôi nhận được một
lá thư của Bert, đóng dấu bưu điện ngày thứ hai.
Chỗ tên người gửi đề:
"Người đã quá cố Bert Willoughby. Tầng hầm.
Ngôi nhà có ma."
Vậy là sao? "Quá cố" có nghĩa anh ta
đã chết! Tôi luống cuống bóc phong bì. Và đây là
nội dung lá thư:
"Betty thân yêu,
Chào em. Thay mặt những người đã chết, anh chào
em và khen ngợi vụ giết người đầu tiên của em trên
đời. Em là cô gái thông minh và can đảm, nhưng vì
là lần đầu, chưa có kinh nghiệm, nên em làm chưa
gọn lắm. Anh rất cảm ơn em là đã chấm dứt cho anh
nỗi đau đớn liên miên.
Đau đớn gì à? Anh bị ung thư dạ dày và chỉ vài
tuần nữa anh sẽ chết. Anh không nói với em vì nghĩ
cũng chẳng để làm gì. Anh muốn được chết cho mau
để khỏi phải chịu nỗi đau đớn kéo dài, mà đằng nào
rồi cũng chết.
Anh biết em với Jack đã phản bội anh từ lâu và
nhân dịp này anh tạo điều kiện cho em có cớ để giết
anh. Anh phóng đại chuyện cậu ta ăn cắp tiền của
Hội. Anh nghe lỏm điện thoại em gọi cho cậu ta.
Anh cũng nhặt những mảnh giấy em tính toán kế hoạch
giết anh mà em xé vụn và chắp lại để đọc. Anh rất
mừng thấy kế hoạch của em chu đáo.
Lúc ra xe, thấy Jack vẫn còn ngập ngừng, anh đã
bịa ra câu chuyện tên thư ký của anh biển thủ tiền
công quỹ và bị tù sáu năm để khích cậu ta.
Cảm ơn em lần nữa, em yêu quý. Gởi lời hỏi thăm
Jack.
Yêu em. Bert."
Tôi đang đọc đi đọc lại lá thư để hiểu hết ý nghĩa
thật của nó, thì có tiếng gõ cửa. Cảnh sát vào và
yêu cầu tôi đến Tòa án để quan chức ở đó thẩm vấn
về cái xác của ông Bert Willoughby. Tôi sửng sốt
và kinh hoàng. Tại sao họ lại biết được? Hay Bert,
"người quá cố" đã gửi thư cả cho họ?
Thì ra trước hôm đi, Bert đã năn nỉ một quan chức
cảnh sát hãy cố gắng xem chương trình "Hãy
tìm và bạn sẽ tìm thấy" trên truyền hình vào
tối thứ hai. Trong đó, ông Gordon nhà hài hước sẽ
kể một câu chuyện tiếu lâm có nói đến một cái xác
vô thừa nhận chôn dưới tầng hầm của "ngôi nhà
có ma" gần con đường ra ga xe lửa!
Sau này, trước khi ra Tòa chịu án cùng với Jack,
tôi còn được biết là chính Bert trước khi "đi
Mehicô" đã khẩn khoản yêu cầu nhà hài hước
diễn tiết mục đúng như Bert đã viết và đưa vào chương
trình của ông tối Thứ hai! Và, tất nhiên lá thư
cho tôi anh ta cũng viết từ trước và nhờ ai đó chiều
thứ hai mới bỏ vào thùng thư!

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|