| 
Trọng Miên
Đàn bồ câu trắng
Nhà đạo sĩ đi gần tới bờ sông
Linh thì mặt trời sắp lặn nhuộm mặt nước chan hòa
sắc máu. Ngẩng nhìn trời xanh, lâm râm đọc bản kinh
cầu nguyện ban tối, đạo sĩ chợt thấy một đàn bồ
câu trắng bay tấp tới đến trước mặt mình rồi vây
quanh. Đạo sĩ dừng chân lại, nhìn thấy một con rắn
đốm hoa lớn đang bò lên một cây cao bên đường đầy
những tổ chim bồ câu hoang. Lá cây xanh và những
chồi non nhắc đạo sĩ nhớ tới mùa xuân, mùa sinh
nở của loài chim giang hồ. Những chim mẹ bay quấn
quít gần tổ con chưa đủ lông, đủ cánh để thoát khỏi
tai họa ghê gớm sắp đến một bên mình. Đạo sĩ huơ
gậy vụt vào đầu con rắn chết tươi.
Tối đến, đạo sĩ trọ ở túp lều tranh của người đưa
thuyền, đợi hừng sáng chuông đổ thì sang sông. Trước
khi đi ngủ, đạo sĩ ngồi vọng niệm dâng cao thần
trí lên trời. Đêm lạnh lùng thêm giá rét vì gió
thổi ở bãi sông đưa lên. Trăng xanh như lời cầu
nguyện lọt qua khe cửa soi vào chỗ đạo sĩ tĩnh tọa.
Trong khi đạo sĩ ngồi nhắm mắt tâm niệm thì cửa
len lén mở, một người đàn bà bước vào, đến ngồi
gần bếp lửa của kẻ đưa thuyền đã đốt lên cho khách
sưởi. ánh lửa lấp lánh trên khuôn mặt long lanh
một nhan sắc rực rỡ, dữ dội. Hai mắt đen huyền chứa
chan điện lực, đôi môi đỏ thắm sắc máu, thân hình
uốn éo như sương khói trong làn áo đen lốm đốm những
hoa như mình rắn - vì người đàn bà ấy là hiện thân
của con rắn đến báo thù.
Người đàn bà xà tinh chăm chú nhìn vào mặt đạo
sĩ như thôi miên. Tự con yêu tinh khởi bốc một mùi
hương sắc dục lan tràn như làn sóng điển khí đến
bao vây đạo sĩ. Nhưng linh hồn nhà tu hành đắm đuối
trong hương thơm huyền diệu của đức tin, không để
ý tới ma lực quyến rũ của sắc dục đang kết tinh
trong không khí mình thở.
Người đàn bà xà tinh chập chờn lại gần đạo sĩ lả
lơi hát một khúc ca dâm đãng gợi tình, nhưng đạo
sĩ vẫn không hay biết gì hết vì còn mải mê theo
điệu nhạc sáng láng của bài kinh.
Người đàn bà xà tinh đến trước mặt đạo sĩ nằm nghiêng
ngửa. Nhưng đôi mắt đạo sĩ vẫn nhắm nghiền và đang
dõi theo hình ảnh rạng ngời hiện ra sau bài kinh.
Người đàn bà xà tinh xích lại gần hơn trong một
dáng điệu khiêu khích nồng nàn. Nhưng đạo sĩ vẫn
thì thầm đọc kinh và đang ngớp lên vì màu sắc phương
phi của đạo.
Người đàn bà xà tinh liền đưa hai cánh tay trắng
tinh ra định quàng lấy vai đạo sĩ, hơi thở sắc dục
nóng hổi một bên má người. Nhưng đạo sĩ vẫn ngồi
yên đọc kinh và lời kinh huyền diệu khiến người
đàn bà xà tinh không dám xúc phạm đến nhà tu hành.
Đạo sĩ cứ lạnh lùng thản nhiên, không biết rằng
người đàn bà định cám dỗ mình vào vòng tội lỗi là
hiện thân con rắn.
Lúc ấy đã gần nửa đêm, và người đàn bà xà tinh
phải làm xiêu lòng đạo sĩ trước khi chuông nhà thờ
đổ. Nó đã nghĩ ra được một cách ghê gớm để trả thù
kẻ đã giết mình: nhà đạo sĩ sẽ chết ở trong tay
nó và sẽ mất linh hồn. Làm cho mất linh hồn, cái
ý tưởng vô cùng sâu độc đã nẩy nở ra trong óc con
xà tinh, vì nó không muốn chỉ giết được phần xác
của đạo sĩ mà thôi.
Người đàn bà xà tinh biến thân xác ra để lôi cuốn
nhà đạo sĩ đắm chìm trong sắc dục cho bỏ hết những
năm tu hành và rồi sẽ bị nó phun nhả nọc độc vào
miệng chết. Nhưng đạo sĩ vẫn đọc kinh và người đàn
bà xà tinh không thể xúc phạm gì được trong lúc
những lời kinh còn rung động lòng người tu hành.
Đến nửa đêm, nhà đạo sĩ đã đọc hết những bài kinh
cầu nguyện thuộc lòng, và mệt mỏi sau một ngày đi
đường xa, nằm xuống ngủ say, không để ý hay biết
gì đến cái tai họa ác liệt sắp xẩy đến cho mình.
Người đàn bà xà tinh khoái trá vì sắp sửa được
báo thù, và lần này thì đạo sĩ không thể thóat khỏi
được nữa. Những lời kinh cũng đã hết thì thầm rung
động lòng người tu hành. Nhưng đàn bồ câu trắng
đã thấy biết người đàn bà là hiện thân của con rắn
đến báo oán. Và chúng cầu nguyện cho ân nhân. Chúng
muốn gọi nhà đạo sĩ dậy nhưng không biết làm thế
nào, vì chúng chỉ là những con chim bé nhỏ.
Thế rồi thình lình chuông bỗng đổ, tiếng chuông
thần bí vụt kêu lên giữa lúc nửa đêm. Tiếng chuông
vang động, tuôn ra những lớp sóng đồng huyền diệu,
vươn cao lên tới trời xanh.
Đàn bồ câu trắng đã bay đến cái chuông lớn của
giáo đường gần đó. Một con đem hết sức lực bé nhỏ
bay liệng mình vào thành chuông rồi rớt xuống chết
vì sự động chạm dữ dội. Một con khác, rồi một con
khác, bay đánh chuông kêu lên rồi rớt xuống chết.
Đàn bồ câu trắng cứ đánh chuông kêu lên cho đến
khi người đưa thuyền và đạo sĩ nghe tưởng là trời
hừng sáng, dậy qua sông.

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|