| 
Agatha Christie
Chiếc rương oan nghiệt
Thám tử Poirot
bước vào phòng làm việc. Ông đưa tay chào cô Lemon,
thư ký riêng của ông. Như thường lệ, ông lật tờ
báo buổi sáng trên bàn ra xem. Tin một vụ án mạng
đăng trên trang nhất làm ông chú ý. Sáu nhân vật
gồm thiếu tá Ritz, ông bà Clayton, trung tá hải
quân Mac Laren, ông bà Spend cũng tham dự một bữa
tiệc chiêu đãi, nhưng chỉ có 5 người ăn uống và
khiêu vũ, còn người thứ sáu đã nằm chết cứng trong
rương không biết từ lúc nào? Cạnh bản tin, có in
hình một phụ nữ rất đẹp, bà Clayton, vợ nạn nhân.
Poirot đưa tờ báo cho cô thư ký.
- Cô hãy nhìn kỹ mặt người này, cô thấy thế nào?
- Tôi biết bà này. Trước kia bà ta là vợ Ông Giám
đốc Ngân hàng nhưng lại ngoại tình với một ông nghệ
sĩ. Ông chồng ghen đến nỗi tự sát bằng một viên
đạn vào đầu. Sau bà ta cũng không lấy chàng nghệ
sĩ, khiến chàng ta tuyệt vọng nhảy lầu tự tử, may
mà được cứu sống.
Poirot gật gù:
- Ghê thật, giờ bà ta lại liên quan đến một xác
chết. Phiền cô hãy tóm tắt lại các bài báo nói về
vụ án này rồi báo cáo cho tôi rõ.
Hôm sau, cô Lemon trình bản báo cáo: "Thiếu
tá Ritz, 48 tuổi, nhà giàu, độc thân. Tối hôm đó,
ông mời vài người bạn đến nhà chơi. Họ gồm có ông
bà Clayton, ông bà Spend và trung tá hải quân Mac
Laren, 46 tuổi. Ông này là bạn thân của Ritz và
vợ chồng Clayton. Bà Clayton nhũ danh Marguerita,
37 tuổi, rất trẻ so với chồng đã 55 tuổi. Đến phút
chót, ông Clayton phải đi Ecot có việc gấp nên không
dự cuộc vui được. Buổi tiệc kéo dài đến 11 giờ 45,
mọi người ra về cùng trên một chiếc taxị Mac là
người đầu tiên bước xuống xe để vào câu lạc bộ của
ông, sau đó vợ chồng Spend đưa bà Clayton về nhà
trước khi quay lại nhà mình. Sáng hôm sau, người
làm của Ritz là William phát hiện ra ông Clayton
bị đâm vào cổ, chết cứng trong chiếc rương gỗ từ
lâu vẫn để ở phòng khách. Bà Clayton khai là bà
nhìn thấy chồng lần cuối vào lúc 6 giờ chiều hôm
đó, ông về nhà với vẻ buồn phiền vì phải đi Ecot,
không đến nhà Ritz được. Sau đó, ông qua Câu lạc
bộ uống một ly rượu với Mac. Trước khi đi, ông có
điện thoại cho Ritz nhưng đường dây bị bận. Anh
hầu William khai rằng, tối hôm đó, khoảng gần 8
giờ, ông Clayton có ghé nhà. Vì Ritz chưa về nên
ông ngỏ ý muốn viết vài chữ cho bạn. Thế là anh
ta vào phòng khách rồi xuống bếp lo chuẩn bị bữa
tiệc. Một lát, ông chủ ló đầu vào cửa bếp sai anh
đi mua gói thuốc lá cho bà Spend. Khi trở về, anh
chỉ thấy chủ anh ngồi trong phòng khách, không biết
ông Clayton đã về từ lúc nào. Thiếu tá Ritz thì
cho biết, khi về nhà, ông không thấy Clayton, cả
thư từ để lại cũng không nốt. Mãi đến khi các bạn
đến, ông mới hay ông ta đã đi Ecot. Hiện giờ, bà
Clayton đau khổ bỏ nhà đi đâu không rõ, còn thiếu
tá Ritz đã bị bắt vì bị tình nghi là thủ phạm".
- Tôi nghĩ đến Ritz rất nhiều. Còn cô, cô có nghi
cho anh ta không?
- À, người ta còn bảo rằng, Ritz và bà Clayton
là nhân tình của nhau... nhưng đó chỉ là lời đồn.
- Cứ giả dụ hai người yêu nhau đi, Ritz muốn khử
anh chồng để được tự do với người đẹp... có thể
hai người đã cãi lộn, Ritz rút dao đâm Clayton,
xong giấu xác trong rương. Rồi khách khứa đến, Ritz
vui chơi cùng họ, sau đó, thản nhiên đi ngủ...
- Ồ, không thể được... Cô Lemon kêu lên.
- Ồ! Poirot kêu lên - Cô cũng nhận xét như tôi,
đúng không? Tôi nghĩ rằng, Ritz không thể ngốc nghếch
đến như vậy. Nếu muốn giết Clayton, anh ta phải
đợi dịp khác.
Chuông điện thoại reo, Poirot nhấc máy:
- Tôi, Poirot nghe đây.
- Ôi, may quá - Một giọng phụ nữ cất lên ấm áp
- Tôi là Chatteton, mời ông vui lòng đến dự tiệc
rượu tại nhà riêng của tôi. Xin ông đừng từ chối.
Tôi có việc rất cần, mong ông giúp đỡ.
Bà Chatteton đón thám tử Poirot ngay cửa ngôi biệt
thự lộng lẫy. Bà kín đáo đưa ông lên cầu thang.
Đến trước một căn phòng, bà mở nhẹ cánh cửa.
- Marguerita, mình đã mời được rồi.
Bà né sang bên để Poirot bước vào. Bà giới thiệu:
- Đây là Marguerita Clayton, người bạn rất thân
của tôi. Bạn tôi rất cần được ông giúp đỡ.
Bà Clayton đang ngồi bên cửa sổ, đứng lên tiến
lại gần Poirot. Đó là một thiếu phụ có nhan sắc
vô cùng quyến rũ. Mái tóc rẽ ngôi giữa, để lộ một
vầng trán rộng, đôi mắt nâu thăm thẳm, mũi cao,
miệng hình trái tim. Chiếc áo dài đen ôm lấy thân
hình thon thả, nổi bật làn da trắng mịn như cánh
hoa ngọc lan. Bà cất giọng trong vắt:
- Bạn tôi nói là... Ông có thể giúp tôi?
- Bà tin như thế sao? Vậy... bà muốn gì ở tôi?
- Ồ... tôi cứ tưởng... Ông đã biết tôi là ai.
- Tôi biết chứ. Chồng bà vừa mới bi... và anh chàng
thiếu tá ấy đã bị dẫn về bót.
- Không - Bà Clayton kêu lên - Ritz không giết
anh ấy đâu!
- Có lẽ bà sẽ ngạc nhiên khi tôi hỏi bà một câu
không giống với câu hỏi của cảnh sát. Thay vì "Tại
sao Ritz giết chồng bà?", tôi chỉ muốn hỏi
bà rằng: "Tại sao bà biết chắc là Ritz không
giết chồng bà?".
- Vì... vì tôi biết rất rõ về anh ấy. Biết rõ từ
5, 6 năm nay rồi. Tôi muốn... không ai được nghi
ngờ anh ấy.
- Bà hãy trả lời thành thật. Nhớ nhé. Bà phải nói
thật.
- Vâng. Tôi sẽ nói thật.
- Thiếu tá Ritz yêu bà?
- Đúng như thế.
- Còn bà?
- Tôi... tôi nghĩ rằng có, nhưng ông đừng hiểu
là chúng tôi đang có sự gắn bó thân mật. Tôi rất
tôn trọng chồng tôi.
- Bà có yêu ông nhà không?
- Không.
- Bà thành thật rất đáng khen. Bà kết hôn từ bao
giờ?
- Đã mười một năm.
- Ông ấy là người như thế nào?
- Anh ấy là một chuyên gia giỏi, thông minh nhưng
rất kín đáo, anh ấy không bao giờ nói về cái tôi
của mình.
- Ông ấy yêu bà chứ?
- Vâng, chắc chắn như thế. Nhưng - Bà ngập ngừng
- Anh ấy... rất hay ghen.
- Xin lỗi, tôi nói bà đừng giận. Bà thuộc tuýp
phụ nữ xuất hiện đến đâu là gây bi kịch đến đó.
Chính thái độ thờ ơ của bà đã làm biết bao người
say mê cuồng dại. Có người còn đâm đầu từ lầu cao
xuống đất nữa kia đấy.
- Tôi... tôi hoàn toàn không có lỗi trong vụ anh
chàng đó tự tử. Hơn nữa, đó là chuyện quá khứ, mong
ông đừng nhắc lại.
- Thôi được rồi. Trở lại chuyện thiếu tá Ritz,
căn cứ vào báo chí, hai người có khả năng giết chồng
bà nhất là Ritz và anh chàng người làm.
Bà Clayton bướng bỉnh nhắc lại:
- Không, Ritz không thể làm việc ấy.
- Vậy thì anh người làm ư? Anh ta không có lý do
gì để giết chồng bà cả. Xin bà kể lại sự việc diễn
ra trong buổi tối hôm đó.
- Vâng - Bà Clayton trầm ngâm - Buổi tiệc rất vui.
Ritz có một giàn âm thanh stéréo tuyệt vời, nhạc
hay, chúng tôi khiêu vũ...
Poirot ngắt lời:
- Tôi muốn biết tại sao chồng bà lại có ý định
đi Ecot?
- Tôi cũng không rõ. Chiều hôm đó anh ấy về nhà
với bức điện trên tay, ảnh nói: " Tiếc quá,
anh phải đi Ecot, không đến nhà Ritz cùng em được.
Em có thể nhờ Mac đón hoặc đi taxi nhé". Đó
là lần cuối cùng tôi trông thấy anh ấy.
- Ông nhà có đưa bức điện cho bà xem không?
- Không.
- Thật đáng tiếc. Xin bà vui lòng viết thư giới
thiệu tôi cho những người bạn của bà. Tôi cần gặp
họ mà không muốn bị mời ra khỏi cửa. Chính tôi sẽ
tự mình đánh giá họ, nhưng tôi cũng muốn biết cảm
tưởng của bà đối với những người này ra sao?
- Mac là một trong những bạn lâu năm nhất của chúng
tôi. Tôi biết anh ấy hồi tôi còn rất trẻ. Anh ấy
tính lầm lì, không vui vẻ nhưng giàu nghị lực và
đáng yêu.
- Chắc là... Ông ấy cũng yêu bà?
Bà Clayton trả lời rất tự nhiên:
- Ờ, có chứ. Anh ấy yêu tôi từ lâu. Nhưng yêu để
mà yêu thôi, giữa chúng tôi có một khoảng cách.
- Còn ông bà Spend?
- Họ vui nhộn, dễ gần. Bà vợ Linda thông minh và
có duyên, nhưng tôi không ưa chị ấy lắm, vì chị
ấy hay đùa dai.
Ra về, hình ảnh xinh đẹp của bà Clayton bám mãi
vào đầu óc Poirot. Phải chăng bà ta thuộc loại "phụ
nữ trẻ con", luôn luôn nói "Tôi không
biết gì" và tin đó là sự thật.
***
Thanh tra cảnh sát Mile nhìn thám tử Poirot, nheo
mắt:
- Ông định lật ngược thế cờ ư? Không có chuyện
đó đâu, chắc chắn Ritz là thủ phạm.
- Thế còn tên người làm?
- Anh ta hoàn toàn trong sạch. Ông muốn đổ lỗi
cho anh ta để làm vui lòng người đẹp chớ gì? Ông
nên biết rằng, nếu có điều kiện, chính tay bà ta
gây án chứ không phải nhờ đến tình nhân đâu. Rồi
ông sẽ ngạc nhiên, tôi đã từng biết một phụ nữ...
- Thôi, chúng ta đừng tranh cãi nữa. Tôi mong anh
cung cấp cho một vài chi tiết, nạn nhân chết lúc
mấy giờ? Vết thương ra sao?
- Án mạng xảy ra từ 10 đến 13 giờ đêm hôm trước.
Một nhát dao vào tĩnh mạch cổ, loại dao nhỏ và sắc
như dao cạo. Anh người làm khai là trong nhà không
hề có loại dao này.
- Tôi muốn biết về bức điện...
- Người ta không tìm thấy bức điện ấy, nhưng theo
suy luận thì phải có. Chính ông Clayton cũng nói
với anh người làm và cả với trung tá Mac về bức
điện từ Ecot.
- Mac và Clayton gặp nhau lúc mấy giờ?
- Họ uống với nhau ở Câu lạc bộ lúc 7 giờ 15, rồi
Clayton đi taxi đến nhà Ritz lúc gần 8 giờ.
- Có ai nhận thấy thái độ khác thường của Ritz
tối hôm đó không?
- Bà Spend nói, suốt buổi tiếp tân, Ritz có vẻ
đãng trí hơn thường nhật. Đó là điều dĩ nhiên thôi,
vì anh ta đang suy nghĩ là nên thủ tiêu cái xác
trong rương như thế nào? Mà cũng lạ đấy, tại sao
hắn không vứt cái xác ngay trong đêm ấy nhỉ. Hắn
có xe riêng, lại mạnh khỏe, đủ sức làm việc đó.
Vậy mà bỏ đi ngủ tỉnh queo, rồi lại dậy trễ nữa
chớ. Chính cảnh sát đến nhà lôi đầu hắn ta dậy đấy.
- Ritz đi ngủ bình thản như một người lương tâm
chưa bị vẩn đục.
- Nếu điều đó làm ông vui mừng thì tùy ông. Ông
tin hắn vô tội thật sao?
- Tôi cần tìm hiểu một vài điều.
Người đầu tiên Poirot tìm gặp là trung tá hải quân
Mac Laren. Đó là một người cao to, da rám nắng,
nét mặt khắc khổ. Cầm lá thư của bà Clayton trên
tay, Mac khó thể từ chối trả lời những câu hỏi của
thám tử Poirot:
- Ông tin chắc Ritz là thủ phạm sao?
- Rất chắc. Nhưng tôi không nói điều này với Marguerita
nếu cô ấy vẫn cho rằng hắn vô tội. Tôi rất muốn
chiều lòng cô bạn nhỏ của tôi.
- Ông ấy có bất hòa với ông Clayton không?
- Hoàn toàn không. Hai người rất thân nhau mới
lạ chứ.
- Vậy còn tình cảm riêng tư giữa thiếu tá và bà
Clayton?
- Đó là miệng lưỡi đơm đặt của báo chí. Ông tin
làm gì?
- Ông gặp ông Clayton lần cuối cùng vào lúc nào?
- Chúng tôi gặp nhau trong Câu lạc bộ, cùng uống
một ly rượu. Rồi sau đó, ông ta nói đến một bức
điện, bảo là phải đi Ecot ngaỵ Ông nhờ tôi đưa bà
vợ về sau buổi tiệc.
- Ông có xem bức điện ấy không? Ông ấy có lộ vẻ
nghi ngờ gì về tính xác thực của bức điện không?
- Tôi không được thấy bức điện. Còn nghi ngờ à?
Lại thế nữa đấy! Có ai muốn đẩy anh ta đi Ecot sao?
- Đó là một câu hỏi cần được giải đáp.
Bà Spend tiếp thám tử Poirot tại phòng khách ngôi
nhà nhỏ của vợ chồng bà. Bà có mái tóc uốn xù, nước
da ngăm đen, dáng người gầy guộc. Bà hỏi thám tử
vẻ sốt sắng:
- Ông đã gặp Marguerita à? Chị ấy đang ở đâu thế?
- Xin lỗi, tôi không được phép nói, thưa bà.
- Chà, cô bé trốn giỏi thật. Thế nào cũng phải
ra tòa làm chứng cho mà xem. Còn ông, ông đang tìm
bằng chứng để cứu Ritz ư? Hão huyền quá. Tôi chắc
chắn anh ta là thủ phạm.
- Trong buổi tối khủng khiếp ấy, bà thấy Ritz thế
nào?
- Ờ, anh ấy không còn là anh ấy nữa, anh ấy khác
hẳn. Mà không khác sao được, anh ấy vừa mới đâm
bạn mình mà.
-... À... tôi thấy anh ấy đãng trí và tôi đoán
là phải có một cái gì đó không bình thường.
- Bà có nghi ngờ gì về bức điện không?
- Nếu đó là bức điện giả thì tôi cũng chả ngạc
nhiên. Marguerita có thể lừa chồng đi xa để anh
chị tha hồ tươi mát.
- Ông Clayton có nghi ngờ chuyện này không?
- Anh ấy biết nhưng không lộ ra. Ảnh chịu đựng
rất giỏi, dù tính rất hay ghen. Ảnh ghen dữ lắm,
ghen một cách bệnh hoạn.
- Còn Mac?
- Anh ấy là người bạn trung thành của Margueritạ
Ảnh cũng mê cô ta như điếu đổ. Đôi mắt cô ta lúc
nào cũng ngơ ngác con nai vàng, khiến bao nhiêu
gã đàn ông phải chết mệt.
- Ông Clayton cũng ghen với Mac chứ?
- Ồ không. Vì Marguerita không yêu anh ấy. Thật
vô lý, anh ấy cũng đáng yêu đấy chứ.
Trái với bà vợ, ông Spend tỏ vẻ không muốn dây
vào vụ án này. Ông trả lời rất nhát gừng:
- Chúng tôi quen vợ chồng Clayton từ lâu nhưng
không biết rõ Ritz lắm. Anh ấy bề ngoài rất dễ gây
cảm tình với người khác. Tối hôm đó, Ritz hoàn toàn
bình thường, quan hệ giữa Clayton và Ritz bao giờ
cũng thân ái, thật khó mà giải thích được vụ này.
- Ông có nghĩ rằng, bà Clayton đã âm mưu với Ritz
để...
- Tôi không nghĩ gì cả. Tôi đã mất quá nhiều thì
giờ với cảnh sát. Bây giờ đến ông nữa!
***
Ngồi trước mặt Poirot là kẻ bị tình nghi giết bạn.
Thiếu tá Ritz có chiếc cằm vuông lộ vẻ cương quyết,
dáng cao to, khỏe mạnh.
- Thật là thiếu khôn ngoan khi bà Clayton muốn
ông đến gặp tôi - Ritz nói nhỏ - Vì ở đây, họ đang
tìm cách chứng minh có sự thông đồng giữa tôi và
bà ấy. Ông hãy nhớ rằng, chúng tôi chỉ là bạn, giá
như bà ấy không hành động gì cho tôi cả còn hơn.
- Tôi đã nghiên cứu cuộc đời binh nghiệp của ông.
Ông đã được thử lửa, và ông đủ khôn ngoan để không
giết người trong một điều kiện như vậy. Bây giờ
xin ông nói về người hầu của ông, anh ta cũng có
thể giết ông Clayton lắm chứ.
- Đúng theo lập luận của ông, ngoài tôi ra, hắn
là người duy nhất có điều kiện để giết ông Clayton,
nhưng tôi không tin như thế.
- Tôi sẽ đến gặp anh tạ William không ngạc nhiên
khi thấy thám tử Poirot đến tìm.
- Chào ông. Trung tá Mac đã điện thoại cho tôi
biết là ông sẽ đến.
Bước vào phòng khách, Poirot nhìn bao quát:
- Đây là nơi xảy ra án mạng? Chiếc rương đâu?
Vừa hỏi ông vừa quan sát anh người làm. Đó là một
thanh niên gầy gò, da trắng, rụt rè, giọng nói hơi
quệ Một con người như thế khó mà trở thành kẻ sát
nhân được.
- Thưa ông, chiếc rương đây ạ.
Poirot nhìn chiếc rương dựa vào tường gần cửa sổ,
một bên là máy quay đĩa kiểu mới, bên kia là một
cánh cửa hé mở, khuất sau một tấm bình phong bằng
dạ William giải thích:
- Đó là cửa thông sang phòng ông thiếu tá. Rồi
anh bắt đầu kể lể :" Sáng hôm đó, tôi thu dọn
lại phòng. Khi tôi cúi nhặt mấy quả oliu thì thấy
một vệt đỏ trên thảm. Mẹ kiếp, máu chắc? Tôi nghĩ
một cách bỡn cợt, nhưng rồi tôi lạnh cả người khi
thấy là máu thật, máu chảy ra từ một kẻ hở nơi rương.
Tôi lấy hết can đảm mở nắp rương. Mẹ Ơi, một xác
người nằm nghiêng, hơi co lại, mắt nhắm nghiền như
đang ngủ nếu không có con dao xuyên qua... cổ. Ôi,
tôi không thể quên được, kinh khủng quá. Thế là
tôi để rơi nắp rương, ba chân bốn cẳng chạy đi tìm
cảnh sát.
Poirot nhìn William, hắn có đóng kịch không nhỉ?
- Sao anh không gọi chủ anh dậy?
- Tôi bị giáng một cú tá hỏa, không còn đầu óc
nào để nghĩ đến ai nữa, mà chỉ muốn chuồn ra khỏi
phòng càng nhanh càng tốt.
- Anh hãy nhớ lại xem, tối ấy, ông Clayton đến
đây lúc mấy giờ?
- Vào khoảng 8 giờ kém 15. Dường như ông ấy sắp
lên tàu để đi đâu đó. Tôi đưa ông ấy vào phòng để
viết thư cho ông chủ rồi xuống bếp. Sau đó, ông
chủ sai tôi đi mua thuốc lá, khi trở về tôi không
thấy ông Clayton đâu nữa.
- Không có ai khác vào nhà khi thiếu tá vắng mặt
hoặc khi anh còn trong bếp sao?
- Chắc chắn là không, vì cửa trước lúc nào cũng
khóa. Muốn vào phải bấm chuông.
Poirot ngẩn người suy nghĩ. Đúng, vợ chồng Spend,
Mac Laren, bà Clayton không thể lẻn vào nhà lúc
này được. Nếu muốn giết ông Clayton, họ còn biết
bao cơ hội. Hay là có một kẻ thù nào đó trong quá
khứ của Clayton bất thần xuất hiện? Ông bước gần
nhấc nắp rương. Chiếc rương đã được cọ rửa sạch
sẽ. Ông dùng tay sờ vào lớp ván phía trong và khẽ
kêu lên:
- Mấy cái lỗ này... hình như vừa được xoi thủng?
Anh người làm cúi xuống:
- Lạ thật, tôi chưa bao giờ thấy những cái lỗ này.
- Khi anh mang thuốc lá về, anh thấy tất cả đồ
đạc trong phòng còn nguyên hay là có xê dịch chút
đỉnh?
- Hình như... có đấy. Ông hỏi tôi mới để ý. Tấm
bình phong đặt trước cửa phòng, giờ bị xích về phía
trái.
- Như thế này phải không? Thám tử Poirot vừa hỏi
vừa đẩy tấm bình phong về chỗ cũ.
- Tí nữa, đó, đúng rồi. Trước kia nó ở vị trí ấy.
- Tấm bình phong che chiếc rương và tấm thảm. Nếu
thiếu tá đâm Clayton, có thể người ta sẽ trông thấy
máu chảy...
Anh người hầu đưa hai tay lên trời:
- Thật khủng khiếp khi nghĩ rằng một người hiền
hậu như thiếu tá lại làm một việc tàn ác như vậy.
Thám tử Poirot bắt tay William:
- Cảm ơn sự giúp đỡ của anh.
Về đến nhà, thám tử gọi điện cho thanh tra Mile:
- Phiền anh, anh có giữ cái vali của ông Clayton
không? Tôi muốn biết trong đó có gì?
- Ông Clayton đã bỏ quên chiếc vali tại Câu lạc
bộ. Bên trong chỉ có ít quần áo và đồ dùng lặt vặt.
Thám tử Poirot lại suy nghĩ. Đúng là vụ án được
bố trí công phụ Chiếc vali, tấm bình phong, xác
chết như đang ngủ... một vụ án mạng có dự mưu, có
chuẩn bị, thủ phạm là ai? Thật đáng tự hào vì đã
làm cho Poirot phải điên đầu. Không chần chừ, ông
lại gọi đến bà Clayton:
- Xin bà hãy nhớ lại tối hôm đó, bà có để ý đến
sự khác thường của tấm bình phong không?
- Tấm bình phong? Đúng, đúng rồi, tấm bình phong
không ở vị trí thường lệ.
- Hôm đó bà đã khiêu vũ với ai?
- Với Spend nhiều nhất. Ritz nhảy khéo nhưng không
giỏi. Còn Mac không nhảy, anh phụ trách máy quay
đĩa.
- Chắc bà đã coi Othello của Shakespearẻ Nàng Desdemona
trong truyện yêu chồng chân thành, nhưng vẫn dành
tình yêu cho những người anh hùng khác. Nàng yêu
một cách ngây thơ và không hiểu thế nào là lòng
ghen. Bao nhiêu người đã yêu nàng như điên dại...
- Thực lòng, tôi không hiểu ông định nói gì?
- Tối nay, tôi xin phép được đến thăm bà.
***
Thám tử Poirot đi cùng thanh tra Mile đến chỗ bà
Clayton. Bà tỏ vẻ không vui khi nhìn thấy mặt ông
thanh tra cảnh sát. Sau khi mọi người đã yên vị,
thám tử Poirot từ tốn:
- Xin hai vị bình tĩnh nghe tôi nói, tôi nghĩ là
tôi đã biết được diễn biến đích thực trong căn phòng
của thiếu tá Ritz tối hôm xảy ra án mạng. Chúng
ta đã bắt đầu cảm tưởng sai lầm là chỉ có hai người,
William và Ritz, là có thể giấu được xác chết trong
rương. Còn một người nữa, có thể làm được việc ấy.
- Chú nhỏ coi thang máy chắc? Thanh tra Mile châm
biếm.
- Người đó là ông Clayton.
- Sao? Ông ấy lết vào rương sau khi chết à? Ông
có điên không?
- Nói ngắn gọn, ông ấy tự nguyện nấp trong rương.
Tôi đã trông thấy những cái lỗ mới xuyên thủng nơi
thành rương. Để làm gì vậy? Để ông ấy thở. Còn tại
sao lại di chuyển tấm bình phong? Để những người
dự cuộc vui không nhìn thấy chiếc rương. Như vậy,
thỉnh thoảng ông ấy có thể mở nắp, co duỗi chân
tay và hơn thế nữa, nghe thiên hạ nói gì.
Bà Clayton mở to mắt:
- Tại sao anh ấy lại làm như vậy?
- Đơn giản thôi. Ông ấy ghen. Ông ấy cần biết bà
có đúng là người tình của Ritz không? Một bức điện
không ai nhìn thấy, chiếc vali đã chuẩn bị để rồi
bỏ quên nơi câu lạc bộ. Ông ấy đến nhà Ritz sau
lúc gọi điện để biết chắc Ritz vắng nhà. Ông tạo
cơ hội để vào phòng khách một mình, xê tấm bình
phong lại, xuyên lỗ vách rương và chui vào trong.
Ông ấy muốn biết sau đêm vui, bà có ở lại với Ritz
không? Lòng ghen hờn đã dày vò ông dữ dội.
Mile nói lớn:
- Nhưng ông không định nói là ông ta tự đâm dao
vào cổ chứ?
- Không. Đã có người làm việc đó. Các vị hãy nghĩ
đến những nhân vật trong Othello! Có một người bạn
thật thà trung thành nhưng lại nuôi dưỡng lòng ghen
tuông của ông Clayton và đẩy nó đến bùng nổ. Clayton
có tự mình nghĩ ra việc nấp trong rương? Không chắc
đâu. Rồi buổi tiếp tân diễn ra, ánh sáng trong phòng
mờ mờ êm dịu, hai cặp khiêu vũ... Trong khi đó,
người phụ trách máy quay đĩa ngay bên chiếc rương
có tấm bình phong che khuất, lén đến bên tấm bình
phong, mở nắp rương và đâm...
- Nhưng Clayton sẽ kêu lên ngay.
- Không, ông không kêu vì đã bị đánh thuốc mệ William
khai xác chết giống như người đang ngủ. Clayton
ngủ vì liều thuốc của người bạn cùng uống với ông
ở Câu lạc bộ.
- Mac ư? Không, tôi biết rõ anh ấy mà. Tại sao...
- Có thể hắn sẽ nhẫn nại chịu đựng tình trạng làm
bạn trung thành của bà và chồng bà, nếu thiếu tá
Ritz không nhảy vào cuộc. Sợ mất bà, hắn đã chuẩn
bị một tội ác hoàn hảo. Hắn vẽ lối đưa đường cho
ông Clayton nấp trong rương, rồi chính hắn hạ sát
ông sẽ trút hết tội lỗi lên đầu Ritz. Loại được
cả Ritz lẫn chồng bà, hắn sẽ là người gần gũi an
ủi bà, biết đâu một ngày nào đó, bà sẽ rủ lòng thương.
Thanh tra Mile cất tiếng nói đầy quyền lực:
- Tốt lắm, nhưng đó chỉ là giả thiết, có thể sự
thật không hoàn toàn như vậy. Chứng cớ đâu?
- Tôi tin rằng, chỉ cần anh bảo với Mac Laren rằng,
bà Clayton, người đẹp của lòng hắn đã biết rõ sự
thật, hắn sẽ tuyệt vọng và thú nhận tất cả cho anh
xem. Không có tội phạm nào hoàn hảo cả đâu!

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|