| 
Edogawarampo
Chiếc ghế đa tình
Sau khi chồng
bà đi làm, bà Yoshiko được hoàn toàn tự do. Bà vào
thư phòng mà hai vợ chồng bà cùng chia nhau sử dụng,
tiếp tục viết một truyện dài cho số đặc biệt mùa
hè của tạp chí K.
Bà Yoshiko là một nữ sỹ nổi danh về bút pháp lả
lướt. Chồng bà là một nhân viên cao cấp ở Bộ Ngoại
giao, nhưng ông có vẻ lu mờ trước tên tuổi đang
lên của bà vợ. Hàng ngày, bà nhận được cả chồng
thư từ của độc giả bốn phương gửi tới.
Sáng hôm ấy, khi ngồi lại bàn giấy, công việc đầu
tiên của bà là đọc mấy xấp thư mới gửi đến. Bà đọc
hết tất cả các thư đó.
Bà đọc các thư ngắn trước và ghi chú nội dung.
Sau cùng bà đọc các bức thư dài. Một đôi khi bà
nhận được cả truyện ngắn mà người viết chịu khó
gửi đến để nhờ bà đọc và phê bình. Những truyện
ngắn đó thường viết dài dòng, luộm thuộm và gây
buồn ngủ.
Hôm ấy, bà Yoshiko cũng nhận được một bản thảo.
Nhưng đây là một bản thảo hết sức đặc biệt, không
có nhan đề trên đầu.
Có lẽ là một bức thư thì đúng hơn.
"Thưa bà..."
Bà Yoshiko ngừng lại, ngẫm nghĩ. Có thể đây chỉ
là một bức thư. Bà liếc nhanh mấy hàng phía dưới,
nhưng càng đọc bà càng chăm chú thêm.
Tính hấp dẫn của bức thư khiến bà đọc một mạch.
"Thưa bà,
Tôi mong rằng bà sẽ bỏ qua cho sự đường đột của
kẻ không quen biết như tôi mà lại gửi một bức thư
quá dài cho bà. Nội dung bức thư của tôi sẽ làm
bà xúc động mạnh và xúc động triền miên.
Trong thư, tôi thú nhận tất cả cảm nghĩ sâu kín
của tôi và những việc tôi đã làm.
Trong mấy tháng qua, tôi đã trốn xa ánh sáng văn
minh, sống lén lút như một con yêu tinh. Cả thế
giới không một ai biết được các hành động của tôi.
Nhưng gần đây có một sự thay đổi lớn lao xảy ra
trong tâm hồn, tôi không thể giữ bí mật được. Tôi
cần phải thú nhận.
Đọc đến đây, có lẽ bà phân vân không rõ tôi dẫn
bà tới đâu. Tuy nhiên, tôi xin bà nên kiên nhẫn
nghe lời thú tội của tôi.
Tôi bối rối không biết phải bắt đầu như thế nào.
Vì việc tôi làm rất lạ lùng. Tôi thiếu lời lẽ để
ghi lại. Theo tôi nghĩ không có lời lẽ nào của con
người có thể diễn tả đúng mức các chi tiết những
việc tôi đã làm. Dù vậy, tôi xin cố gắng kể lại
theo thứ tự thời gian.
Trước hết, tôi xin nói rõ tôi là một người xấu
xí không thể tưởng tượng được. Điều đó là một sự
kiện quan trọng. Vì nếu bà thấy mặt tôi, bà sẽ ngất
xỉu.
Nhưng bên trong cái mặt xấu xa ghê tởm đó, ác thay,
tôi lại có một quả tim biết rung động tha thiết
trước vẻ đẹp, một quả tim nóng bỏng đam mê.
Điểm thứ hai tôi là một người thợ tầm thường. Giá
như sinh nhằm gia đình quý tộc, tôi có thể dựa vào
thế lực, tiền tài để tìm sự an ủi cho cái mặt xấu
xí của tôi. Và nếu như tôi là một nghệ sỹ có biệt
tài thì tôi cũng có thể quên được nỗi xót xa mà
hình hài khác thường đã đem lại cho tôi với vần
thơ, điệu nhạn, tôi sẽ tìm được sự lãng quên...
nhưng, tôi chỉ là một người thợ đóng bàn ghế, sở
trường của tôi là đóng đủ loại ghế.
Nhờ đi sâu vào ngành này nên tôi cũng tạo được
một cái tên trong làng. Những khách hàng thích loại
ghế cầu kỳ đều đặt hàng ở hiệu tôi.
Từ một anh thợ mộc tầm thường, tôi trở thành một
nhà vẽ kiểu và thực hiện đủ loại ghế. Tôi say mê
trong công việc sáng tạo, hết kiểu này, tôi vẽ sang
kiểu khác.
Và điều thích thú nhất của tôi là ngồi lên trên
chiếc ghế vừa hoàn thành. Đó là một sự thoả mãn
về nghề nghiệp. Với tư cách là kẻ sáng tạo, tôi
có quyền ngồi trước trên các ghế của thân chủ, dù
cho họ là bộ trưởng hay tổng thống.
Khi ngồi lên những chiếc ghế đặc biệt đó, tôi thường
nghĩ ngợi, trí tưởng tượng của tôi được tự do phát
triển... Tôi hình dung các nhân vật sẽ ngồi một
cách thoải mái trên chiếc ghế của tôi. Họ là những
kẻ quý phái, sống trong những lâu đài nguy nga lộng
lẫy.
Tôi cũng hình dung chiếc ghế do tôi sáng tạo được
đặt trong một phòng sang trọng, phía sau một bàn
giấy to tướng bằng gỗ. Trên bàn có một lọ hoa, hương
thơm bay thoang thoảng trong không khí.
Và nghĩ ngợi như vậy, tôi thấy như là chính tôi
cũng lạc vào thế giới sang trọng đó, như chiếc ghế
mà tôi chế ra. Tôi muốn sống trong không khí thượng
lưu quyền quý đó.
Và một hôm, tôi được đặt đóng một chiếc ghế bành
vĩ đại, loại đặc biệt cho một khách sạn ngoại quốc
ở Yokohama.
Loại này chưa hề có ở Nhật. Lẽ ra thì phải đặt
ở ngoại quốc. Nhưng khi nghe tên tuổi của tôi, chủ
khách sạn đặt tôi đóng chiếc ghế đó.
Để lấy tiếng với khách hàng ngoại quốc, tôi đem
hết tâm hồn một nghệ sỹ đặt vào việc thực hiện chiếc
ghế vĩ đại đó. Tôi say mê làm việc, quên cả ăn,
ngủ. Khi chiếc ghế hoàn thành tôi vui mừng hơn lúc
nào hết. Vì đây có thể nói là một thành công lớn
lao nhất của tôi.
Như thường lệ, tôi ngồi lên chiếc ghế trước nhất.
Thật là đầy đủ tiện nghi! Thật là sang trọng! Thật
là thoải mái!
Lò xo thật vừa vặn, không cứng cũng không mềm.
Nệm bọc da êm dịu làm sao.
Tôi cảm tưởng chiếc ghế không những hứng lấy người
ngồi mà nó còn mở rộng vòng tay đón nhận và ôm lấy
người ngồi.
Tôi gnả người trên chiếc ghế để toàn thân lún sâu
vào nệm, vuốt ve hai cánh tay của chiếc ghế, lòng
lâng lâng thích thú.
Lúc bấy giờ tôi có một ý nghĩ hết sức kỳ quái.
Tôi không muốn tách rời chiếc ghế vừa hoàn thành.
Như một người mẹ mang nặng đẻ đau không đủ can đảm
để cho người ta cướp đi hòn máu của mình, tôi cũng
không chịu được cảnh chia cách giữa tôi và chiếc
ghế.
Nhưng không thể không giao hàng cho thân chủ, tôi
nảy ra một ý nghĩ kỳ quái là chính tôi phải đi theo
chiếc ghế. Có lẽ, bà cho tôi là điên, mà tôi điên
thật.
Tôi tháo chiếc ghế ra, xếp đặt bên trong để hai
chân có chỗ để phía trước, hai tay có chỗ gác lên
hai cánh tay của chiếc ghế. Lưng và đầu có thể tựa
vào lưng ghế. Tôi cũng cẩn thận cho lỗ thông hơi
để người ngồi bên trong không ngộp và nghe được
tiếng động bên ngoài. Tôi còn cẩn thận xếp đặt vài
chỗ trống nhỏ để trữ thức ăn và chai nước. Với lương
thực tích trữ đó, kẻ nằm trong ghế có thể ở luôn
trong đó hai ba ngày.
Sau khi hoàn thành kế hoạch, tôi chui vào trong
chiếc ghế và có cảm tưởng là chính tôi đã chôn sống
tôi trong nấm mồ đặc biệt này. Bên trong tối đen
như một nấm mồ, và đối với những kẻ bên ngoài, tôi
là một người đã biến vào cõi hư vô.
Không bao lâu, khách hàng đã đến lãnh chiếc. Anh
thợ phụ của tôi không hề hay biết gì về ý định kỳ
quái của tôi. Hắn thay mặt tôi giao hàng cho thân
chủ.
Khi khiêng chiếc ghế lên xe, bốn người phu đã kêu
lên:
- Trời đất quỷ thần ơi! Chiếc ghế nặng cỡ một tấn.
Khi nghe họ la như vậy, tôi tái người, sợ người
ta biết là có người trốn trong ghế. Nhưng chiếc
ghế tự nó rất nặng. Cho nên không ai thắc mắc.
Chiếc ghế đã được đưa tới khách sạn. Người ta để
nó ở một phòng khách, ngay tầng dưới.
Như bà có thể đoán, tôi chờ đêm đến, khi tứ bề
im vắng, tôi lẻn ra khỏi nấm mộ.
Có ai nghĩ có người xuất hiện trong một chiếc ghế!
Cho nên tôi tha hồ đi lại, lục soát tất cả các phòng
trong khách sạn. Hễ bị động, tôi chạy nhanh về nấm
mồ của tôi. Vậy là an toàn.
Có lẽ bà đã nghe nói nhiều về loại ốc mượn hồn
ở trên bãi bồi. Loại ốc này thích bò đi kiếm ăn
mà mỗi khi nghe có tiếng chân người là chạy nhanh
vào chiếc vỏ ốc. Tôi cũng là thứ ốc mượn hồn. Thay
vì vỏ ốc, tôi có chiếc ghế. ý nghĩ tôi rất độc đáo
nên không ai ngờ những hành động kỳ quái của tôi.
Nhờ vậy mà cuộc phiêu lưu của tôi hoàn toàn thành
công. Đến ngày thứ ba, tôi gây xáo trộn trong khách
sạn. Nhưng tình trạng đó tạo cho tôi nhiều thích
thú. Không gì vui sướng bằng khi chui vào căn cứ
an toàn vừa đúng lúc để nghe thiên hạ đuổi bắt xôn
xao chung quanh. Tôi nghe người ta la trước mũi
tôi "Nó chạy hướng này" và kẻ khác lại
"Không, nó chạy hướng kia".
Nhưng ngoài cái thú cút bắt đó tôi phải chịu một
vài cực hình trong cái trò chơi ly kỳ và nguy hiểm
này. Cực hình lớn nhất là lúc những người Âu Châu
to lớn, nặng nề ngồi lên chiếc ghế, sức nặng của
các ông này ép sát cái lò xo và trong trường hợp
đó, họ ngồi trên mình tôi, chỉ cách có một lớp da.
Lưng ông ta nằm tròn trên ngực tôi và hai cánh
tay ông ta đã đặt lên hai cánh tay tôi, khói thuốc
xì gà của ông ta bay lọt vào căn cứ an toàn và xông
vào lỗ mũi tôi. Tôi muốn hắt hơi nhưng ráng nhịn.
Tôi sợ đến toát mồ hôi lạnh. Nếu không nhịn được
tôi sẽ hắt xì lên, kể như cơ mưu bại lộ. Nhưng may
làm sao, tôi vượt qua được cơn khó chịu.
Kể từ ngày đó, số người chiếu cố đến chiếc ghế
vĩ đại đặt giữa phòng có hơi nhiều. Họ thay phiên
nhau đến ngồi lên đùi tôi.
Dù vậy, không ai biết họ đã ngồi lên một người
đang sống như họ.
Nhưng bà sẽ ngạc nhiên mà hỏi tại sao tôi chịu
khó chui rúc trong cái "huyệt mả" tối
tăm, nghẹt thở như thế. Có gì thích thú đâu!
Thật ra thì thích thú lắm, thưa bà. Tôi có cảm
tưởng như một con vật sống trong một thế giới mới
lạ, một thế giới mà dần dần tôi trở nên quen thuộc.
Tôi có thể đoán được những người ngồi trên mình
tôi bằng cảm giác mà không cần trông thấy.
Những kẻ mập nằm sát vào người tôi. Còn những kẻ
ốm thì nằm hêu hêu ở trên. Tôi có ý nghĩ là tôi
đang ôm một bộ xương khô.
Tôi có thể phân biệt được người này với người khác
một cách tài tình. Những đường nét trong họ khác
xa nhau, cũng như chỉ tay hay gương mặt.
Thường đàn bà chia làm hai loại: Loại xoàng và
loại đẹp.
Trong thế giới tối đen của tôi, vấn đề đẹp về gương
mặt là vấn đề thứ yếu. Đối với một kẻ ở trong trường
hợp đặc biệt như tôi, cái đẹp nằm trong...vóc dáng,
tiếng nói và mùi thơm.
Cô gái đầu tiên ngồi lên mình tôi là một thiếu
nữ Âu. Tôi nhận ra điều này nhờ nghe tiếng nói của
nàng.
Lúc đó, thiếu nữ đang có điều vui trong lòng nên
nàng ca hát. Giọng thánh thót của cô lan toả khắp
gian phòng. Rồi tôi nghe nàng cười vang lên, tiếng
cười thật là trong, đáng yêu làm sao. Tôi nghe nàng
vỗ tay một cái thích thú rồi ngồi lên mình tôi.
Trong vòng ba mươi phút, nàng tiếp tục ca hát,
cả người lẫn chân đều nhún nhảy theo nhịp hát.
Đây là một sự kiện mới đối với tôi vì từ trước
đến giờ tôi luôn luôn xa lánh phái đẹp, lý do rất
đơn giản là tôi rất xấu.
ấy thế mà bây giờ đây, một cô gái đẹp ngồi trọn
vẹn lên mình tôi. Giữa tôi và nàng chỉ cách một
làn da mỏng. Không hề hay biết có kẻ đang nghĩ ngợi
về mình, thiếu nữa ca hát một cách vô tư.
Trước diễn biến mới đầy mê ly hấp dẫn đó, tôi quên
mất ý nghĩ đầu tiên của tôi là lẻn vào khách sạn
để ăn trộm.
Từ một kẻ cắp, tôi biến thành một kẻ si tình. Tôi
hy vọng cuộc phiêu lưu của tôi sẽ kéo dài trong
sự mê ly hấp dẫn như thế mãi mãi.
Và từ đó, chiếc ghế mà tôi ví là một nấm mồ trở
thành một tổ ấm. Tôi đã tìm được tình yêu. Tuy là
tình yêu đơn phương nhưng dù sao tôi cũng thấy đời
tươi vui hơn trước.
Thoạt tiên tôi dự định lẻn vào phòng vơ vét những
vật quý giá rồi trốn đi. Nhưng bây giờ thì tôi lại
muốn ở lì lại đây.
Trong những chuyến dạ hành, tôi luôn luôn thận
trọng bước thật nhẹ cố không gây ra tiếng động cỏn
con nào. Nhờ sự thận trọng đó, tôi ở yên trong chiếc
ghế cả mấy tháng mà không hề bị động ổ.
Những người ở khách sạn đa số là du khách. Họ đến
ở một thời gian rồi đi. Chỉ có một số ít là ở dài
hạn, lấy khách sạn làm nhà. Cho nên tôi không bao
giờ có thể si mê một giai nhân một cách lâu dài.
Cô gái đẹp người Âu mà tôi đã "chấm" cũng
đã đi từ lâu.
Có khá nhiều giai nhân đến với tôi, và tôi được
biết thêm chút ít về phái đẹp.
Dạo nọ có một vũ nữ đến Nhật, ngụ tại khách sạn
của tôi. Mặc dù chỉ ngồi lên ghế tôi một lần nhưng
nàng đã để lại cho tôi một cảm giác êm đềm mà từ
trước đến nay tôi chưa từng biết. Khi nàng ngồi
lên người tôi, tôi thấy ngây ngất lạ lùng. Dường
như vũ nữ này có một ma lực đặc biệt đối với nam
giới.
Nhưng cuộc phiêu lưu của tôi bước qua một giai
đoạn mới một cách bất ngờ. Vì một lý do nào đó,
ông chủ bắt buộc phải về xứ, bán cơ sở lại cho người
Nhật.
Chủ mới có chính sách mới, đó là tăng thu giảm
chi. Những trang trí mà ông cho là xa xỉ phẩm đều
bị loại, cố nhiên cái ghế của tôi cũng liệt vào
danh sách những món đem ra bán đấu giá. Khi nghe
được tin này tôi hết sức thất vọng. Phản ứng đầu
tiên của tôi là muốn trở về nếp sống bình thường
như mọi người. Tôi đã đánh cắp được một số tiền
khá lớn, và nếu sống như người thường, tôi có thể
thong dong nhàn hạ.
Tuy nhiên khi nhớ đến những cái thú kỳ lạ trong
thời gian tự chôn sống trong chiếc ghế, tôi thấy
không đủ can đảm từ bỏ cuộc phiêu lưu.
Một ý nghĩ mới khiến tôi tiếp tục nếp sống kỳ quái.
Trong thời gian ở khách sạn, tôi chỉ được gần gũi
với những người đàn bà ngoại quốc. Tôi muốn có cơ
hội được so sánh đàn bà Nhật với họ. Thấm thoát
đã đến ngày đấu giá. Người mua chiếc ghế là một
công chức cao cấp ở Đông Kinh. Nhà ông ta là cả
một biệt thự nguy nga.
Cuộc di chuyển dằn vặt tôi ghê gớm. Cơ thể tôi
có nhiều dấu bầm nhưng tôi cắn răng chịu đựng. Tôi
chịu đau với hy vọng sẽ được sống trong gia đình
sang trọng của người Nhật.
Khi đã về biệt thự, người ta đặt tôi trong thư
phòng có lối kiến trúc tây phương. Điều khiến tôi
sung sướng nhất là chủ nhân chiếc ghế là một thiếu
phụ trẻ đẹp.
Nàng rất thích ngồi trên mình tôi. Có thể nói là
nàng ngồi cả ngày, trừ những lúc ăn và ngủ. Cho
nên cả ngày tôi được ôm ấp tấm thân kiều diễm của
nàng. Về sau tôi mới hiểu tại sao nàng chịu khó
ngồi trên mình tôi. Thực ra thiếu phụ trẻ đẹp đó
là một nữ sỹ và bà thích ngồi trên mình tôi để suy
tư, đọc và viết.
Bà không thể hình dung được mối tình của tôi đối
với thiếu phụ đó đâu. Nàng là người đàn bà Nhật
đầu tiên mà tôi được may mắn gần gũi. Hơn nữa, nàng
có một thân hình tuyệt đẹp. Nàng đúng là người đàn
bà lý tưởng mà tôi tôn thờ. Nàng đúng là thần tượng
của tôi.
Tình yêu đã đến với tôi và đến vời một mức độ thật
cao. Tôi không thể xa nàng một phút.
Những lúc vắng mặt nàng tôi thấy nhớ nhung lạ thường.
Lòng tôi trống trải không chịu được. Tôi chờ đợi
từng phút từng giây để được gần nàng. Mối tình đó
có thể so sánh với mối tình của chàng Rômeo và nàng
Juliet.
Dần dần, tôi muốn biểu lộ mối tình của tôi đối
với nàng. Nhưng biểu lộ bằng cách nào đây? Nếu tôi
chường mặt ra thì có lẽ nàng sẽ ngất xỉu vì ngỡ
là ác quỷ hiện hình. Hoặc là nàng sẽ kêu ầm lên
và chồng nàng cùng bọn gia nhân sẽ xông vào vây
bắt.
Không, tôi sẽ không bao giờ chường mặt ra. Tôi
phải tìm cách khác. Và cách đó là cố gắng đem lại
đầy đủ tiện nghi cho nàng khi nàng ngồi lên chiếc
ghế. Tôi muốn làm thế nào đó để nàng thấy chiếc
ghế là một người bạn chí thân, một người bạn không
thể thiếu được, và như vậy là tôi thoả mãn lắm rồi.
Tôi luôn luôn cố gắng để làm cho nàng thoải mái
mỗi khi nàng ngồi lên mình tôi. Khi nàng ngồi lâu
và bắt đầu thấy mỏi thì tôi từ từ nhích đùi đi để
nàng được dễ chịu hơn, ấm cúng hơn. Khi nàng chợp
mắt thì tôi nhẹ nhàng lắc lư để ru nàng đi sâu vào
cõi mộng.
Tôi có cảm tưởng là nàng cũng yêu chiếc ghế vì
mỗi lần ngồi lên, nàng có cử chỉ sung sướng như
một đứa bé được mẹ ôm trong lòng, hay một cô gái
âm yếm với tình nhân.
Mối tình câm nín của tôi mỗi ngày một gia tăng
và tôi dám chết một cách thoả mãn nếu chỉ được giai
nhân nhoẻn cười với tôi một lần thôi.
Thưa bà, đọc đến đây có lẽ bà đã đoán được giai
nhân đó là ai rồi! Nói gần nói xa, không qua nói
thật, người đó chính là bà.!
Ngay từ lúc ông chủ mua chiếc ghế, vừa đưa vào
thư phòng thì tôi đã bắt đầu biết được những sự
đau khổ xem lẫn với sung sướng của kẻ dám đắm hồn
trong biển tình.
Những lúc được gần bên bà là những lúc sung sướng
nhất đời tôi. Nhưng càng sung sướng bao nhiêu, tôi
càng xót xa, đau khổ bấy nhiêu, bởi vì tôi là một
kẻ xấu xa ghê tởm.
Tôi chỉ xin lỗi bà một điều. Có thể nào bà cho
phép tôi được gặp bà một lần chăng? Tôi sẽ không
xin hỏi gì thêm. Có lẽ tôi là một kẻ hoàn toàn không
sứng đáng cho bà gặp, nhưng tôi hy vọng bà sẽ rộng
lượng ban cho tôi một ân huệ vì lòng nhân đạo.
Đêm qua, tôi đã lẻn ra khỏi biệt thự của bà để
đem hết tâm tư viết lên những lưòi thú tội này.
Bà biết chăng, trong khi bà đọc bức thư này, tôi
đang lang thang bên vườn hoa bên ngoài, lòng thấp
thỏm lo âu.
Nếu bà chấp nhận lời van nài của tôi, xin bà treo
chiếc khăn tay của bà lên trên lọ hoa bên ngoài
cửa sổ phòng bà. Khi đó tôi sẽ bước vào biệt thự
với tư cách là một người khách nghèo hèn...".
Bức thư kết thúc ở đó. Trước khi đọc hết bức thư,
linh tính báo cho bà Yoshiko biết trước bà là nhân
vật chính trong chuyện quái đản này. Mặt bà tái
xanh không còn giọt máu.
Như một lò xo, bà đứng lên, chạy ra khỏi phòng.
Bà tránh xa chiếc ghế mà trong mấy tháng qua, bà
đã ngồi lên đó hàng giờ, ngồi một cách thoải mái.
Có lúc bà muốn ngừng lại giữa chừng, xé nát bức
thư, nhưng bà lại đổi ý, cố gắng đọc hết câu chuyện.
Khi đã đọc xong, bà thấy linh tính đã báo rất đúng
chiếc ghế "ưng ý nhất" của bà có chứa
một người thật chăng? Nếu đúng như vậy thì thật
là một chuyện quái đản rùng rợn.
Và càng nghĩ bà càng nổi da gà, lạnh buốt xương
sống, dường như có ai đó đổ nước lạnh vào lưng.
Bà nhìn sững lên trời như người lên đồng. Một lúc
sau bà mới bình tĩnh để suy nghĩ.
Có nên xem xét chiếc ghế để tìm hiểu thực hư chăng?
Bà tự thấy không đủ can đảm bước gần chiếc ghế ma
quái đó.
- Thưa bà, có thư...
Bà Yoshiko giật nảy mình trước tiếng nói bất ngờ
đó. Quay lại, bà nhận ta có người đang đứng trước
cửa, tay cầm một phong thư.
Bà cầm lấy phong thư và kêu lên một tiếng hãi hùng.
Lại một bức thư của con người ghê ghớm ấy!
Tên của bà hiện rõ trên phong bì, cùng với nét
chữ như cua bò quen thuộc.
Bà do dự một lúc thật lâu, phân vân không biết
nên bóc thư ra không.
Sau cùng, cố thu hết can đảm, bà xé phong bì, bóc
thư ra đọc.
Bức thư thứ hai rất ngắn:
"Xin bà bỏ qua cho sự đường đột của tôi khi
gửi thêm cho bà một bức thư thứ hai. Tôi xin nói
ngay cho bà an tâm. Tôi là một trong những người
ái mộ văn tài của bà. Bản thảo mà tôi gửi đến bà
dưới hình thức một bức thư, đó chỉ là một chuyện
hoàn toàn tưởng tượng.
Tôi sáng tác câu chuyện quái đản này khi biết ông
nhà mua chiếc ghế đó...
Đây là tác phẩm đầu tay của tôi, nếu được bà phê
bình thì thật là vạn hạnh cho tôi.
Bà nhận xét nó thế nào? Nếu bà thấy nó lý thú phần
nào thì đó là một phần thưởng lớn lao cho cố gắng
viết văn của tôi.
Trong thư đầu, tôi không nêu tên truyện ngắn của
tôi vì tôi muốn bà nghĩ đó là một bức thư.
Bây giờ tôi xin phép được đặt cho nó một nhan đề
là" Chiếc ghế đa tình", không biết bà
có đồng ý hay không?".
Trân trọng kính chào bà và chúc bà được vạn sự
như ý!".

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|