|
Kinh
Dị
Wenzell Brown
Ăn kiêng và chết
Kính gởi Giáo sư khoa Thẩm mỹ Trường Đại học X...
,
Thưa ông, tôi là một tên sát nhân. Nhưng tôi không
bao giờ thú tội trước cảnh sát vì bọn họ chỉ là
những cục đất ngờ nghệch, không thể nào hiểu được
sự nhạy cảm cũng như động cơ thúc đẩy tôi lần lượt
giết chết hai người vợ yêu quý mà không một giây
phút ăn năn. Tôi giết vợ không vì phản bội, vì chán
ghét nàng, vì muốn chiếm đoạt tiền bạc hoặc vì những
lý do thông thường khác - Tôi giết vợ để bảo vệ
tính sáng tạo, óc thẩm mỹ và làm đẹp thêm đời sống
mà thôi. (Tôi tin rằng, chỉ có những người trông
xa hiểu rộng như ông mới thông cảm được tôi).
Trước khi nói đến cái chết của Yvette, người vợ
đầu tiên của tôi, tôi xin kể sơ qua về mình. Tôi
sinh trưởng trong một gia đình quý tộc. Bố tôi suốt
đời bận bịu công việc kinh doanh. Mẹ tôi là một
nghệ sỹ, lúc nào cũng muốn thấm nhuần trong lòng
tôi tình yêu thơ ca và âm nhạc của bà. Dường như
hầu hết quãng đời niên thiếu của tôi trôi qua trong
các viện bảo tàng nghệ thuật, những cuộc họp mặt
các văn nghệ sỹ. Mẹ tôi đi du lịch khắp nơi và thường
dẫn tôi theo.
Tôi được học về ngôn ngữ, nghệ thuật và âm nhạc.
Song tôi cảm thấy, mình sành về nghệ thuật thưởng
thức hơn là nghệ thuật sáng tạo. Tôi vào được đại
học nhưng vì điều kiện tổ chức ở đây quá tồi tệ,
nhất là những bữa ăn nhạt nhẽo, cách pha chế gia
vị vụng về đến nỗi tôi không chịu được, phải bỏ
trường vào năm thứ hai.
Mẹ tôi và tôi lại tiếp tục những chuyến du lịch.
Tôi thất bại về mặt học tập nhưng lại thành công
trên lãnh vực khác. Tôi đã trở thành chuyên gia
về ăn uống, ý kiến về nghệ thuật nấu ăn của tôi
không chê vào đâu được. Bất cứ nơi nào chúng tôi
đến, Paris, Rome hay Vienne, tôi đều có thể khám
phá ra những nhà hàng nhỏ nằm khuất trong hẻm, ở
đó có những món ăn thật độc đáo, tuyệt vời. Mẹ tôi
và bạn bè của bà rất hài lòng về tôi.
Bố tôi mất. Sau đó mẹ tôi cũng qua đời để lại cho
tôi một khoảng trống cô đơn và một gia sản hầu như
đã cạn. Qua một loạt tình huống phức tạp khó thể
kể ra, tôi kinh hoàng nhận thấy mình lạc lõng giữa
New York bởi công việc đè nặng trên vai với đồng
lương rẻ mạt. Quả thành phố náo nhiệt này không
dành cho một người đa cảm như tôi!
Tôi hoàn toàn cô đơn. Đêm đêm, tôi lang thang qua
những con đường nhỏ tìm kiếm những nơi phục vụ những
món ăn đúng nghĩa. Nhưng vô ích. Tôi luôn luôn tức
giận trước những món ăn dở dang, vô vị: nước xốt
mặn chát, rau đậu nát nhừ, bánh ngọt trương phình,
còn bánh mì thì cứng như da giày... Cuộc sống thật
tệ hại. Tôi cảm thấy không thể chịu đựng được cho
đến một hôm, tôi bắt gặp một quán ăn nhỏ tối tăm
ảm đạm mang tên Chez Yvette trong một con hẻm ngoằn
ngoèo. Tò mò, tôi bước vào quán và gọi một món ăn
đơn giản: Cá bơn xốt cà. Khi cô hầu bàn mang đến
khay thức ăn, nắp vịn mở ra, tôi nghe trong lòng
mình dâng đầy hưng phấn. Tôi đã thấy được những
gì mà bấy lâu nay tôi cố công sục tìm. Đó là một
đầu bếp am hiểu hoàn toàn nghệ thuật nấu ăn. Không
có món cá bơn nào ngon hơn được nữa với nước xốt
tuyệt vời, gia vị thấm thía.
Sau khi nhấp cạn ly rượu nho, tôi đề nghị được
gặp người đầu bếp để tỏ lòng ngưỡng mộ. Yvette hiện
ra trước mắt tôi với dáng dấp to lớn, thô kệch trong
chiếc áo đầm xám bạc thếch, gương mặt ngăm đen lấm
tấm mồ hôi bên bếp lò đỏ rực. Dù trông nàng già
hơn tôi nhiều, tôi vẫn thấy nàng thật đẹp và dè
dặt đặt lên má nàng những nụ hôn cảm kích. Yvette
rất vui mừng khi gặp được một khách hàng tri kỷ.
Chúng tôi cùng hàn huyên đàm luận, cùng ngây ngất
khám phá những điều kỳ diệu của nhau. Từ đó, tôi
trở thành khách hàng thường xuyên của quán Chez
Yvettẹ Nàng đã chăm chút cho tôi từng miếng ăn tuyệt
hảo, bánh mì ngọt, tôm hùm, giò gà trống thiến...
Nàng luôn ở bên tôi, và sau bữa ăn thường uống cùng
tôi một cốc rượu hoặc một tách cà phê kèm với món
bánh ngọt ngon nhất.
Yvette là một kho báu, đời tôi không thể thiếu
nàng. Nhưng biết làm sao hơn khi món tiền dự trữ
của tôi cạn dần, tôi không đủ tiền trả cho những
món ăn ngon miệng ấy nữa. Có lẽ Yvette đã cảm nhận
được sự bối rối của tôi, nên một hôm, nàng đề nghị
tôi ở lại qua đêm. Sự tỏ tình của Yvette thẳng thắn
và quả quyết, so với các cô gái mình hạc xương mai
thì nàng sâu sắc hơn nhiều. Một tuần sau, chúng
tôi cưới nhau. Thoạt đầu, cuộc hôn nhân rất hạnh
phúc. Chúng tôi mở rộng quán thành nhà hàng và làm
ăn càng lúc càng phát đạt nhờ những món ăn độc đáo
do sự sáng tạo của hai vợ chồng chung sức chung
lòng. Sự phồn thịnh của nhà hàng đã đưa tôi lên
vị trí tầm vóc của một người đàn ông. Tôi yêu nhà
hàng và tôi yêu nàng, bởi nàng là một phần đem lại
sự hoàn hảo cho nhà hàng. Hạnh phúc biết bao!
Rồi thảm kịch bắt đầu. Một hôm Yvette ngất xỉu
trong nhà bếp. Bác sĩ cho biết, trọng lượng quá
tải của nàng dẫn đến tình trạng nghẽn mạch, kèm
theo bệnh tiểu đường mới phát làm cho bệnh nàng
càng phức tạp thêm. Yvette đã phản đối trước một
thực đơn ăn kiêng rất khắc nghiệt. Nhưng vị bác
sĩ lạnh lùng phán:
- Bà không còn cách lựa chọn nào khác. Hoặc là
ăn kiêng, hoặc là chết.
Yvette đã tuân thủ lời bác sĩ một cách tuyệt đối.
Nàng sụt ký rất nhanh. Trong vòng vài tháng, nàng
không còn là bà vợ mập mạp vui vẻ của tôi nữa, mà
trở nên thon thả, ưa nhìn. Vì bị tước mất niềm đam
mê ăn uống, Yvette trở nên say sưa chăm chút vẻ
bề ngoài của mình (điều mà trước đây nàng không
màng đến), do đó tính tình của nàng cũng thay đổi
theo. Từ hào phóng, nàng trở nên keo bẩn. Nàng hà
tiện mua những vật liệu rẻ tiền để chế biến món
ăn, đồng thời bán cho khách những khẩu phần ít hơn
thường lệ, dần dần nàng từ chối phục vụ những món
ăn cầu kỳ tinh tế khiến cho nhà hàng càng ngày càng
vắng khách. Mặc cho khách hàng riêng của chúng tôi
ra đi, Yvette chẳng hề bận tâm. Nàng đã có những
vị khách đặc biệt cho riêng mình. Đó là những con
người tầm thường, thực đơn lúc nào cũng chỉ bánh
xăng uýt và rau xanh. Thêm vào đó, chế độ ăn kiêng
đã làm cho Yvette mau mệt mỏi nên không đáp ứng
được những sinh hoạt vợ chồng, quan hệ giữa chúng
tôi tuột dốc nhanh chóng. Từ yêu thương, tôi trở
nên căm ghét nàng, nhất là việc nàng không còn khả
năng sửa soạn một bữa ăn hợp khẩu vị trong gia đình.
Không đếm xỉa đến sự bực dọc của tôi, Yvette còn
lên án tôi quá coi trọng miếng ăn và có những nhận
xét xúc phạm về vòng eo càng ngày càng phình ra
của tôi.
Để giải khuây, tôi thường rời nhà đi lang thang.
Một hôm, tôi khám phá ra quán Golden Cock trong
một tầng hầm tối có món xúp tôm cà chua tuyệt hảo
nhất thành phố. Chủ quán là Germainẹ Nàng già và
đẫy đà hơn cả Yvette trước kia, gương mặt khá đẹp,
má mịn hồng, ánh mắt xanh xám, mái tóc mềm mại.
Chúng tôi bị thu hút lẫn nhau bởi một sở thích chung
trong nghệ thuật nấu ăn. Chúng tôi góp ý cách làm
một món ăn, bổ sung hoàn chỉnh cho nhau. Một lần
nữa, hạnh phúc đã đến với tôi.
Tuy nhiên, tôi là người đã có vợ. Yvette không
bằng lòng việc tôi ăn tối ở ngoài. Nàng kiểm soát
tiền bạc của tôi rất chặt chẽ. Những món ăn vô vị
của nhà hàng Chez Yvette càng làm tôi chán vợ thêm.
Tôi không thể ly dị được vì Yvette là tín đồ Thiên
chúa giáo, nên đành chờ cơ hội thuận tiện để đến
với Germaine mà thôi. Về sau, Yvette đã phá đám
chúng tôi, nàng cạn tàu ráo máng với tôi bằng cách
biến tôi thành một tên kiết xác, không đồng xu dính
túi, buộc lòng tôi phải trở thành người làm công
cho nàng, hằng ngày phải ăn những món cà bầm dập,
thịt đông hôi mỡ, bánh mì hạ cấp... mà khi nuốt
vào chỉ muốn ói ra.
Nàng đã đẩy tôi đến bước đường cùng nên buộc lòng
tôi phải nghĩ đến cách loại trừ nàng. Ông nghĩ xem,
có gì là quá đáng đâu. Ông thấy đó, tôi không phải
là loại người thích bạo lực. Tôi rất sợ dùng súng,
dao hay bất cứ hung khí nào. Thuốc độc là phương
cách duy nhất tôi nghĩ đến để giải thoát tôi ra
khỏi vòng vây kìm kẹp của Yvettẹ Tôi cân nhắc các
khả năng của Asen (thạch tín), Cyanur... hai chất
này cực độc nhưng rất dễ nhận biết. Vả lại, làm
thế nào để bảo đảm hành động của mình không để lại
dấu vết hoặc không gây nghi ngờ cho cảnh sát cơ
chứ. Suốt một tháng trời, tôi nghiền ngẫm vấn đề
đến gầy rạc người đi.
Trong phòng ngủ của chúng tôi, trên bàn trang điểm
của Yvette chất đầy những lọ thuốc viên và thuốc
con nhộng trợ giúp thêm vào thực đơn ăn kiêng và
giảm cân của nàng. Một buổi sáng, có người bạn đi
du lịch phía nam về, tặng Yvette một lọ thuốc viên
nhãn hiệu Yarubex. Đây là loại thuốc giảm cân rất
công hiệu được sản xuất ở Mexico, rất khó tìm ở
Mỹ. Yvette rất mừng. Nhưng cùng ngày hôm đó, tờ
thời báo New York in đậm bản tin của Bộ Y tế Hoa
Kỳ: "Không nên dùng thuốc Yarubex. Những viên
thuốc nhỏ đó có thể gây chết người khi uống với
liều lượng cao. Đặc biệt gây nguy hiểm cho những
người bị bệnh tiểu đường. Đã có 20 trường hợp tử
vong vì loại thuốc giảm cân này." Yvette hoảng
hồn quăng lọ thuốc vào thùng rác và tôi đã lén nhặt
lên. Tôi quan sát rất kỹ. Những viên Yarubex nhỏ,
có màu trắng giống hệt những viên Saccharine đựng
trong hộp thuốc khảm vàng của Yvette để nơi bàn
trang điểm. Không suy nghĩ, tôi trộn những viên
Yarubex lẫn vào những viên Saccharine và chờ đợi,
lòng không chút hy vọng cũng như mặc cảm tội lỗi
nào.
Tôi không thể tin là mình đã thành công dễ dàng
như vậy. Vài ngày sau, Yvette chết. Tôi về nhà vào
buổi chiều và thấy nàng nằm sóng soãi trên giường
ngủ, người còn nguyên quần áo. Sau khi kiểm tra,
biết chắc tim nàng đã ngừng đập, tôi lục ví nàng
tìm hộp thuốc khảm vàng, trút tất cả xuống cống
và thay vào những viên Saccharinẹ Xong, tôi lấy
lọ Yarubex để cạnh nàng, rồi gọi cảnh sát.
Tên trung úy cảnh sát Stevens phụ trách cuộc điều
tra là một người cục mịch, thô lỗ, cứ nhìn chầm
chập vào tôi, mắt thoáng vẻ nghi ngờ. Tuy nhiên,
vì không tìm ra dấu vết cũng như bằng chứng, việc
điều tra được xếp lại. Tên Yvette được liệt kê vào
danh sách nạn nhân của những kẻ vô lương tâm trong
ngành kinh doanh dược phẩm.
Tôi bán nhà hàng Chez Yvette và đến với Germainẹ
Quán Golden Cock của nàng càng ngày càng nổi tiếng
bởi các món ăn ngon đặc biệt, hợp khẩu vị với những
người sành ăn. Sau một thời gian vừa đủ, chúng tôi
cưới nhau. Tôi trở thành người tự mãn vì hạnh phúc
quá tràn đầy. Tôi không hề nghĩ rằng, một cuộc sống
quá êm đềm không thể lâu bền được. Cho nên, vào
một ngày đẹp trời, Germaine đã sụt sùi bảo tôi:
- Anh yêu, bác sĩ bảo em phải ăn kiêng thôi!
Thưa ông, ông là người giàu trí tưởng tượng. Tôi
không muốn làm ông nhàm chán bằng cách nhắc lại
những chuyện đã kể. Điều này giống như một cuốn
phim hay vở kịch truyền hình phát lại lần thứ hai,
chán ngắt. Chỉ nói rằng, phản ứng của Yvette và
Germaine rất giống nhau. Và dĩ nhiên sau đó, tôi
gặp Suzane.
Khi sa vào bẫy của tên trung úy chết tiệt Stevens,
tôi mới nhận ra mình ngu ngốc lạ lùng khi dùng lại
phương cách cũ - những viên thuốc Yarubex - để giải
thoát cho mình. Tại sao tôi không nghĩ ra cách khác
chứ. Vả lại, làm sao tôi tiên đoán được rằng, Stevens
lại chuyển công tác về chỗ tôi đang sống?
Tuy nhiên, tôi vẫn tự hào về hành động của mình.
Trên đời này, biết bao nhiêu kẻ sát nhân chỉ vì
vài trăm đô la hoặc vì một mối hiềm khích vớ vẫn.
Còn tôi, tôi chịu sự trừng phạt chỉ vì muốn bảo
đảm những món ăn được nấu đúng nghệ thuật để phục
vụ cho quý thực khách thân yêu. Người bị kết án
có đặc quyền chọn thực đơn cho bữa ăn cuối cùng.
Tôi nghĩ đến món sườn thỏ rừng sốt cam, bồ câu nhồi
yến kiểu Trung Quốc, hay là gà hấp rượu anh đào.
Nhưng thôi, những món này rất khó làm, phải tự tay
tôi pha gia vị thì sự thơm ngon mới đạt tới đỉnh
cao. Hẳn ông đồng ý với tôi? Xin chào ông
- vĩnh biệt.

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|