

Bông
bồ công anh bay tan trong gió Tào Đình
Tôi
vui, để cô nắm tay kéo đi, bạn có thể tưởng tượng
tôi ở trong vùng hương khi gió nhẹ thổi qua mái
tóc cô dập dờn, mùi hương thiếu nữ làm Hạ Âu như
biến thành cô con gái út của Biển. Ngày nhỏ đọc
truyện cổ tích, Biển có mười hai con gái, mà cô
út đẹp nhất lương thiện nhất. Chạy một chặp, Hạ
Âu dừng ở một gánh quà ven đường. Cả “quán” chỉ
một chiếc dù to che nắng và một chiếc bàn tứ giác,
tấm biển “chè tôm lạnh năm hào” viết tay đã tróc
sơn. Trước mặt, một nhà cấp bốn, trẻ em phụ nữ thong
thả trong ánh nắng hè, hiếu kỳ nhìn chúng tôi, hai
người ăn mặc trang trọng đi ăn món quà quê.
Tôi nhìn Hạ Âu, cô gái này luôn làm tôi luống cuống
không biết phải làm gì, đứng giữa làn gió nhẹ đầu
mùa hạ, cô cười như một bông bồ công anh thanh nhã
đang tan ra trong bao la.
- Tôi không nghe nhầm chứ? Em bảo ăn cái gì?
- Đi theo em! - Rồi cô ấy kéo tay tôi chạy nhanh
như thể bay.
Năm đó tôi 29 tuổi, tôi dường như đang yêu lần
đầu tiên trong cơn gió thắm.
Cô ấy đi trước, thỉnh thoảng ngoái lại giục - Nhanh
nào, anh già rồi à? - và mở to mắt cười hào hứng.
Lần đầu tiên cô cười không còn dè dặt. Ngày trước
Hạ Âu không hay cười hoặc cũng chỉ mỉm miệng với
cái nhìn lặng lẽ.
Tôi vui, để cô nắm tay kéo đi, bạn có thể tưởng
tượng tôi ở trong vùng hương khi gió nhẹ thổi qua
mái tóc cô dập dờn, mùi hương thiếu nữ làm Hạ Âu
như biến thành cô con gái út của Biển. Ngày nhỏ
đọc truyện cổ tích, Biển có mười hai con gái, mà
cô út đẹp nhất lương thiện nhất. Chạy một chặp,
Hạ Âu dừng ở một gánh quà ven đường. Cả “quán” chỉ
một chiếc dù to che nắng và một chiếc bàn tứ giác,
tấm biển “chè tôm lạnh năm hào” viết tay đã tróc
sơn. Trước mặt, một nhà cấp bốn, trẻ em phụ nữ thong
thả trong ánh nắng hè, hiếu kỳ nhìn chúng tôi, hai
người ăn mặc trang trọng đi ăn món quà quê.
Tôi cảm giác như mình bị điên.
Hạ Âu rất vui sướng, cô lảnh lót gọi chủ quán,
kêu hai phần chè.
- Hạ Âu, phải không?
Bà bán hàng trạc năm mươi, mặt đầy tàn nhang thân
thiện.
- Dạ con, bác Trương! Con mang bạn đến ăn chè của
bác!
Bà bán chè để ý tôi, cái nhìn hàm súc y như mẹ
Hạ Âu. Nhìn đến nỗi tôi sắp đỏ mặt. Mồ hôi tôi nhỏ
giọt. Sơ mi trắng này, vét này, đứng cao và thẳng
bên dưới cái dù che nắng của bà và không biết để
tay chân vào đâu.
- Ngồi đi, chàng trai! - Bà thân thiện mời, cười
như hướng dương giữa núi.
Tôi nhìn Hạ Âu đang tìm ghế, tôi muốn ngồi gần
cô.
Bà chủ bưng hai tô chè to tướng.
Tôi chả muốn ăn, húp ít nước rồi bỏ bát qua bên.
Hạ Âu bắt đầu ăn, một miếng một, ăn rất nhanh,
loáng cái đã nhìn thấy đáy bát. Sau đó, cô ấy cười
và nói, cháu muốn nữa.
Tôi không nhận ra Hạ Âu mới đêm trước ở bar Yêu
Lục, uống Chivas với một vẻ yêu kiều thanh nhã.
Chân mỏi rồi, bỏ dép khỏi chân, cô ấy khỏa đôi
gót trần trắng nõn, kéo váy lên cao lộ cặp đùi bắt
mắt xinh đẹp. Cô như con thủy yêu trong núi sâu
rừng cao, chả cần điểm trang chả cần tốn công quyến
rũ đã đầy mê hoặc.
Cô thấy tôi nhìn, lè lưỡi cười:
- Anh làm sao cứ nhìn em? Mắt tròn chưa kìa, trông
thật ngố!
Tôi không biết trả lời sao. Cô ấy lại bắt đầu ăn,
tiếng ăn đáng yêu.
- Bác Trương, món chè nhà bác sao ngon ghê! Cháu
muốn thêm một bát!
- Ha ha, ngon phải không? Thế thì cháu chăm đến
nhé, bao nhiêu năm không gặp cháu. Thế mẹ cháu khỏe
không?
- Dạ, mẹ cháu vẫn thế.
Sau đó cô ấy lại tiếp tục ăn.
- Em à, có vẻ hồi trước em hay đến đây – Tôi không
nhịn được phải hỏi.
- Vâng, anh nhìn ngôi nhà thứ ba bên trái, em lớn
lên ở đấy. Em lớn bằng chè tôm lạnh của bác Trương.
Hì hì - Cô ấy nói, nhìn bà chủ quán cười. Cúi xuống
lại ăn.
Ngon thật thế ư? Sao tôi cảm thấy giống... giống
hình vẽ một thứ côn trùng trong toa-lét. Càng nghĩ
càng không dám ăn.
- Nhà em trước ở đây à? - Nơi đây nhiều cây xanh,
thực ra vẫn là khu người nghèo.
- Vâng ạ, em ở đây. Mười ba năm, à thế thì quán
chè này có lịch sử hơn mười năm rồi – Cô ấy nói
chậm rãi, tôi tưởng tượng theo lời cô, một thiếu
nữ xinh đẹp lớn lên từ xóm nhỏ.
Nghe cô ấy nhắc hồi ức là một sự dịu nhẹ, còn ngon
hơn món chè tôm lạnh, ít ra tôi cảm thấy thế.
- Còn sau đó?
- Sau đó mẹ em đeo được một người đàn ông lắm tiền,
rồi sau đó mẹ con em giàu theo, dọn vào khu biệt
thự hoa viên cao cấp nhất trong thành phố... Có
điều từ đó em không còn có dịp ăn món chè này của
bác Trương - Bát chè này cô lại ăn hết rồi, nhìn
tôi hỏi - Sao anh không ăn?
- Vừa ăn no xong, không muốn ăn thêm.
- Thế để em giải quyết hộ anh.
Tôi chưa kịp phản ứng, bát chè vẽ hoa lam đã bị
kéo về phía trước mặt Hạ Âu, và cô húp liền.
- Em thèm thì cứ gọi thêm vài bát nữa là được chứ
việc gì... - Tôi phàn nàn.
- Lỗ chết, bác Trương chả lấy tiền mình đâu.
Ngẫm ra cũng đúng.
Hạ Âu lại bắt đầu nhìn tôi kể:
- Hồi nhỏ, nhà em nghèo cực, em không có bố, mẹ
nuôi em đến năm mười tuổi. Còn nhớ mỗi lần em tan
học, đều phải ăn một bát chè tôm lạnh. Hồi đó mẹ
em mang cái bát to nhất trong nhà đi mua cũng không
đủ cho em ăn no - Hạ Âu nói nhiều nhất từ khi quen
tôi - Kể ra chè ở đây mùi không thay đổi, vẫn mát
mát thanh thanh, vừa mềm vừa dai.
Tôi nhìn Hạ Âu. Cô ấy ăn chè như một kiểu hưởng
thụ, tôi không thể tin được đây là cô gái bao của
tôi.
Thì không phải Hạ Âu chỉ là một cô gái bao sao?
Tôi nhìn ngược hướng Hạ Âu, mới thấy hai bên đường
toàn nhà cấp bốn, đường chỉ rộng 5 m, còn có cả
đường lát đá, có một đứa bé cởi truồng mập mạp nhìn
chúng tôi. Tôi nhìn nó, nó sợ hãi chạy mất.
Bát cuối cùng này Hạ Âu ăn rất chậm, có lẽ mất
nửa tiếng. Tôi biết cô ấy lưu luyến.
Tôi muốn hỏi cô, vì sao không chuyên tâm học cho
thật giỏi lại đi làm cái nghề này, mà chả biết hỏi
thế nào.
- Mẹ em... có lẽ chả sống được đến năm sau! - Tiếng
nói từ bên trời xa xăm vọng tới.
Lúc đó chúng tôi đều đang im lặng, bác Trương chạy
vào nhà có tí việc, chỉ có hai đứa tôi ngồi lại.
Cô ấy thốt lên một câu, như sóng dội tới, tôi bất
ngờ.
Nói xong, cô ấy ngước mắt nhìn trời.
Còn nhớ ngày tôi bé, khi khóc đều nhìn lên trời,
như thế nước mắt sẽ không lăn ra.
- Vì sao?
Giọng tôi run run. Vì tôi không thể nghĩ, một bà
mẹ trẻ như mẹ cô, sẽ chết. Mà tôi cũng đã vô tình
dung nạp bà mẹ đáng yêu đó vào thế giới quanh tôi.
- Năm ngoái mẹ em đã chẩn đoán bị ung thư máu.
Tháng nào mẹ em cũng phải đi viện hóa trị.
- Mẹ em biết không?
Trớ trêu là chuyện này do mẹ em tự nói ra cho em
biết. Khi đó mẹ em còn an ủi em đừng khóc.
Tôi không dám nhìn Hạ Âu, tôi sợ nhìn thấy giọt
lệ long lanh.
- Em chưa từng khóc trước mặt mẹ em vì chuyện này.
Vì mẹ sẽ đau đớn lắm... Bân, anh làm sao thế? Em
có khóc đâu, sao anh tránh mắt em nhìn? - Cô ấy
bỗng cười trách nhẹ tôi.
- Ơ, anh đâu có! Tôi gượng gạo đáp, giấu sự xót
xa cho cô.
- Ừ, thế anh thử nói xem... anh nghĩ gì về... đĩ?
Cô ấy chuyển đề tài, nhưng rõ ràng cái tiếng cuối
cùng kia nói ra với vẻ khó khăn.
- Không tôn trọng, cũng không khinh rẻ.
Tôi thật thà đáp.
- Thế anh thử đoán, mẹ em làm nghề gì?
Cô ấy hỏi, đáy mắt ánh lên vẻ lo sợ, mạnh mẽ, trầm
tĩnh, nhưng hơi đáng thương hại.
Tôi thốt nhiên hiểu ra, lắp bắp, không thật chắc
chắn:
- Mẹ em à, bác...
- Ha ha, đoán ra rồi à, mẹ em làm đĩ!
Tôi thiếu điều muốn đập vỡ tan cái bát trước mặt!
Chữ Tôi nhân xưng, chữ Mẹ hiền hậu, chữ Đĩ nhạy
cảm - tôi không thích nó nối liền với nhau, cũng
không thích nó thốt ra nhẹ nhàng thế từ miệng Hạ
Âu.
- Nhưng anh cũng thấy rồi đấy, nếu em không nói
cho anh biết, anh không bao giờ đoán được. Vâng,
bà làm đĩ, hàng trăm người đàn ông bao rồi, nhưng
bà cũng là mẹ em. Thì như hôm nay anh thấy, mẹ em
cười rất đẹp và mẹ em rất nhân từ, bởi vì bà rất
hãnh diện khi con gái kiếm được người tình tốt,
bà gọi em là baby... Cho dù bà làm gái. Em đã thề,
từ nhỏ đến lớn, từ khi em hiểu nghề của mẹ, em không
hề khinh thường mẹ. Bởi mẹ hy sinh là vì em.
Khi nghe nói mẹ Hạ Âu là đĩ, tôi bất ngờ, nhưng
khi nghe những lời gan ruột của một cô gái bao,
tôi sững sờ. Tôi như rơi vào thế giới của đĩ với
khẩu hiệu: “Tuy là đĩ, nhưng là người”.
Tôi im lặng, Hạ Âu cũng không nói nữa, giữ lại
bí mật trong nụ cười. Cô lại bắt đầu tiếp tục ăn
chè. Ăn cho đến khi không còn một miếng thừa, như
thể cất giấu tất cả những gì tốt đẹp nhất của thời
thơ bé vào sâu thẳm trong cô.
***
- Nếu anh rảnh, anh đi thăm mẹ em được không? Trò
chuyện với mẹ em, cho mẹ em vui đi!
Đêm đó Hạ Âu nói với tôi. Tôi nhíu mày, nghĩ cô
nàng ơi, cái xấu xí nhất của cô nàng là cô chả hiểu
mình đang đứng ở vị trí nào. Tôi lấy đâu thời gian
ra hầu chuyện mẹ đĩ?
Tôi nghĩ trong lòng, mặt cũng lộ ra ngay.
- Anh để ý đến chuyện mẹ em là đĩ ư? Hay là bất
mãn vì bây giờ đang hầu chuyện anh là một con đĩ?
Hạ Âu nói, cô ấy dường như giận dữ, dùng giọng
nói rắn đanh chưa từng có.
Tôi để ý đến chuyện mẹ cô ta là đĩ? Giờ đây, nhớ
lại cảm giác khi mẹ cô nhiệt tình, thân thiện, kể
những chuyện gia đình bé nhỏ, tôi mới hiểu được
vì sao ngay từ đầu tôi không hề bận lòng về thân
phận của bà, và một cảm giác nuối tiếc...
Cả một tiếng sau tôi không thể ngủ được. Quay nhìn
Hạ Âu, tôi bị đôi mắt mở to long lanh làm giật thót
mình.
- Cô cả đêm không chịu ngủ nhìn tôi làm cái gì?
Dọa cho tôi sợ chết đi à?
- Em có hai câu muốn nói với anh, nếu có thể thuyết
phục anh thì tốt, còn thất bại thì em chẳng còn
cách nào.
- Nói đi!
- Câu thứ nhất, mẹ em chưa bao giờ nhận được một
lời hứa nào từ đàn ông, mẹ em quý anh như thế, là
bởi một con đĩ luôn cho rằng, nếu một phụ nữ mà
được một người đàn ông hứa hẹn trọn đời, đó là hạnh
phúc tuyệt vời nhất. Câu thứ hai, mẹ em bị ung thư
chẳng sống được đến sang năm. Thế thôi, anh ngủ
đi!
Cô ấy nói xong, đôi mắt đen như làn sóng nước ngưng
đọng, nhìn tôi.
Tôi đột ngột đau nhói như tan vỡ, đau đớn ôm lấy
cô ấy, một người con gái tròn hai mươi, cô ấy như
hang sâu, như bí ẩn trong thần thoại, lại đơn thuần
đến đau lòng.
- Em đừng nói gì nữa, em ngủ đi, ngày kia anh đi
thăm mẹ em!
Trích tiểu thuyết của Tào Đình (Trang Hạ
dịch)
Tào Đình sinh năm 1985 tại Trùng Khánh, Trung
Quốc. Năm 19 tuổi, cô viết tiểu thuyết Xin lỗi,
em chỉ là con đĩ, đưa lên mạng với bút danh Bảo
Thê. Truyện được nhiều người truy cập đọc và góp
ý. Sau đó, cô sửa chữa lại và in thành sách. Đặt
tựa truyện gây sốc khiến người ta phải tò mò tìm
đọc, đó cũng là cách mà nhà văn nữ Trì Lợi đặt tựa
cho tiểu thuyết của bà: Hễ sướng thì hét lên – tác
phẩm đoạt giải Văn học nhân dân ở Trung Quốc năm
2003.
Nếu không biết tác giả tiểu thuyết Xin lỗi...
là một nữ sinh trung học, bạn sẽ nghĩ tác giả là
một tay chơi đàn ông. Chính Tào Đình cũng thú nhận:
“Tôi sống trong thế giới giữa lên lớp và tan học,
hiểu biết và kinh nghiệm của tôi chỉ đơn giản, nên
mọi hư cấu trong tác phẩm, nếu làm bạn buồn bực,
thì xin coi đó là một cuộc chơi, đọc chơi đỡ buồn”.
Đây không phải là tiểu thuyết gợi dục, đọc
xong bạn sẽ thấy buồn man mác cho thân phận cô gái
Hạ Âu có mẹ là một ả giang hồ. Có ai chọn lựa được
nơi mình sinh ra? Vậy giả dụ bạn là Hạ Âu có bà
mẹ như thế, bạn sẽ đối xử với mẹ như thế nào? Giả
dụ bạn là chàng Hà Niệm Bân có người tình là Hạ
Âu yêu bạn say đắm, bạn sẽ đối xử với nàng như thế
nào? Nếu bạn phân vân chưa thể trả lời, bạn thử
tìm đọc cuốn Xin lỗi, em chỉ là con đĩ (NXB Hội
Nhà văn và Công ty Sách Bách Việt ấn hành).
Đoàn Thạch Biền
______________________________
Trở về Trang Truyện Ngắn

Cửu
vạn trên núi -Phùng
Ký Tài ( TRUNG.Q)
Báo
cũ - Mạc Tiểu Mễ (Trung Quốc)
Ly
hôn ở cùng nhà - Khưu Hoa Đống (Trung Quốc)
Đào
Nguyên Ngoài Cõi Thế - Tàn Tuyết ( Trung Quốc)
Sương
mù - Tàn Tuyết
Tháng
ba vương khói - Đằng Cương
Cỗ
cưới - Vương Tường Phu (Trung Quốc)
Mời
rượu Khang Chí Cương ( Trung Quốc )
Chân
dung người hàng xóm - Dương thu Hương
Giọt
lệ của ngọn nến - Lương Hiểu Thanh ( Tr.Q)
Ánh
Trăng Và Nhà Tù -Trần Mộng Tú
Hồi
ức Istanbul -Orhan Pamuk - (Nobel Văn chương 2006
)
Nụ
hôn đầu tiên trong đời - Truyện ngắn của YIMING
(Trung Quốc)
Bức
tranh quái dị -Erckmann- Chatrian
Bản
thảo tìm thấy trong chai - Edgar Allan Poe
Án
mạng đêm cuối năm -Agatha Christie
Cánh
cửa mở -Edmond J.Lane
ÁNH HỎA CHÂU_( LÊ VŨ)
TRĂNG
GẦY ( NGUYỄN TRỌNG HOÀN)
ÐẠI
TƯỚNG VÀ. . . TÔI ( Nguyễn Trọng Hoàn)
TÔI
VÀ. . . “ TRUNG TƯỚNG” NGUYỄN ÐỘC LẬP (Chú
Cuội Ng.Trong Hoàn)
KIẾP
NÀY EM GÁNH LỜI THỀ -
Nguyễn Trọng Hoàn
SỰ
LỪA DỐI HÀO NHOÁNG -_Nguyễn Trọng Hoàn
ÐIẾM
CỎ CẦU SƯƠNG - Nguyễn Trọng
Hoàn
Thà
Như Cánh Chim - Nguyễn Trọng Hoàn
Nét
Thời Gian -Nguyễn Trọng Hoàn
Người
mang thánh giá - Nguyễn Trọng Hoàn
Cỏ
Khải Tượng - Nguyễn Trọng Hoàn
Giăng
sáng - Nam Cao
Áo
Gấm Đi Đêm
- Phạm Lưu Vũ
Hạc
vừa bay vừa kêu thoảng thốt - Nguyễn Huy Thiệp
Cái đêm hôm ấy... đêm gì ?-
Phùng Gia Lộc
Bữa
cơm trưa - Nguyễn Thị Vinh
Ba
- Đỗ Đức Thu
Ai
phải? - Trần Tiêu
Bữa Tiệc Nhân Sinh - Phạm
Lưu Vũ
Ám
thị - Phạm Thị Hoài
Ẩn
Lan (Quế Hương )
Một
cuộc đua - QUẾ HƯƠNG

|