| 
Bầu
kẻ cắp
Li
Rui(Trung Quốc)
- Bầu rồi!
Trưởng đội sản xuất
nện cục đá xuống trục xay như nện búa, rồi nhấc
bổng chân giậm xuống cối xay trong dáng vẻ đường
bệ nhất.
Trời ngột ngạt, nóng
đủ quẫn cả trí. Khuôn mặt dân làng dưới tán cây
đàn hương già trở nên đờ đẫn hết người này tới kẻ
khác. Họ đứng dính chặt tại chỗ, im lặng như cây
cột. Viên đội trưởng nổi sùng:
- Tổ cha tụi mày!
Tụi mày nghĩ tới bây giờ tao còn ăn hiếp tụi mày
hả? Tao cho tụi mày tự quyết định mà tụi mày vẫn
không làm gì, vậy thì sao đây? Tụi mày muốn tao
làm dân chủ cho tụi mày luôn hả? Trời đất quỉ thần
thiên lôi ở thành phố cũng không làm lớn chuyện
như vậy. Bầu đi! Nếu tụi mày không bầu thằng ăn
cắp lúa ngay ngày hôm nay thì sẽ không có đập lúa,
nghĩa là khỏi gặt lúa mì năm nay. Sang năm tụi mày
ăn bánh bột bắp thô! Nào, lẹ lên, mỗi đứa lựa thằng
mình muốn, nhưng cấm nói chuyện!
Vẫn không ai nói
hay tỏ ý gì. Đúng là không dễ chút nào.
Hôm qua đội trưởng
có nhiệm vụ gác đêm. Sáng nay, điều đầu tiên hắn
phát hiện sau khi thức dậy là mất một bao lúa trong
số thu hoạch lúa mì. Hắn gọi kế toán của đội và
người chịu trách nhiệm nhà kho: nè, mất một bao
đó nghe. Gã đội trưởng bắt đầu đào ông bới cha thiên
hạ. Hắn thề sẽ tóm cổ thủ phạm và đưa ra công lý.
Họ điều tra lên điều tra xuống, nhưng chỉ có một
manh mối - mất một bao lúa mì. Mọi người châu đầu
vào bàn bạc. Trước tiên, kẻ cắp không thể là phụ
nữ, vì không mụ nào có thể vác hơn 50 ký lô. Thứ
hai, không thể là một trong sáu đứa học trò Bắc
Kinh ẻo lả, vì tụi nó đều sống chung trong nhà tập
thể mới xây. Chúng không có chỗ giấu. Thứ ba, không
thể là đội trưởng, vì ông ta gác suốt đêm. Phải
có một thằng ăn cắp. Nhưng thằng ăn cắp tự một mình
nó biết; nó không có can đảm thú tội, đồ khốn khiếp.
Chẳng thể làm gì với cái thứ không những ti tiện
mà còn vụng trộm. Nhưng người ta càng triết lý,
gã đội trưởng càng đào ông bới cha họ. Hắn xem đó
như một sỉ nhục nghiêm trọng. Tên ăn cắp lúa cố
tình lựa tối hôm đó, không phải vì lúa mì, mà vì
hắn, đội trưởng đội sản xuất. Hắn giận tới mức mờ
mắt. Hắn thấy chữ kẻ cắp viết trên trán từng dân
làng. Trong cơn tam bành lục tặc, hắn triệu tập
hết mọi người. Hắn vận động quần chúng bình bầu
và giải quyết sự vụ. Phụ nữ không có quyền bầu,
vì thế họ ôm chặt con cái trong cánh tay, xúm xít
vào một góc để xem chuyện hào hứng. Tụi học trò
cũng không bầu. Sau khi chuẩn bị giấy bút, chúng
nó chỉ việc đợi người ta nghĩ ngợi xong xuôi rồi
bước ra nghiêng người nói khẽ cái tên vào tai chúng.
Rồi chúng nó sẽ làm lá phiếu - chỉ cần viết tên
của người bị bầu.
Nhưng trời nóng quá,
nóng quẫn cả trí, nóng tới nỗi bọn đàn ông đợi dưới
bóng râm không thể tập trung nổi. Biết mình không
thể chửi bới để họ hành động, gã đội trưởng lơi
bộ mặt căng thẳng của mình:
- Đừng sợ, đây là
bầu bán dân chủ, mình có thể lựa bất cứ người nào
mình muốn. Bầu bất cứ kẻ nào giống thằng ăn cắp
lúa mì.
Rồi hắn vỗ ngực:
- Lựa tao nè! Kẻ
được bầu chưa hẳn phải là đứa ăn cắp. Mình đang
tìm manh mối thôi. Nào, bỏ phiếu, mày bắt đầu.
Đội trưởng trỏ ngón
tay vào người đàn ông ở gần bánh cối xay nhất. Hắn
cứ chỉ tới khi ông ta phải phản ứng. Thế là có kẽ
hở thứ nhất trong đám đàn ông dính chặt với nhau,
rồi thứ hai, rồi thứ ba. Con chim ác là đậu xuống
cây đàn hương bắt đầu hót líu lo, như thể nó cũng
muốn bay xuống bỏ phiếu.
Các cử tri rất trịnh
trọng. Từng người một lên nói thầm vào tai lũ học
trò, rồi trở về chỗ cũ, mặt mũi vẫn rất nghiêm trọng.
Cuộc bầu cử tiến hành rất suôn sẻ. Mười bốn phiếu
bầu; không ai bỏ quyền bầu phiếu của mình. Bọn học
trò cười toe toét giao phiếu bầu cho đội trưởng.
Hắn bỗng dưng nhăn mặt.
- Được rồi, đồ chó
đẻ. Tụi mày nghĩ tao tệ vậy hả? Tao làm việc không
công cho tụi mày hàng bao năm nay hả? Tụi mày bầu
tao hết. Nếu thiệt tình cần lúa mì thì tao ăn cắp
ở sân đập hả? Đồ chó đẻ, tao ở với tụi mày hàng
bao năm nay mà không thiệt hiểu tụi mày. Tao… Tao
tổ cha tụi mày! Tuốt tuột! Tao bỏ. Đứa nào muốn
cái chức khốn nạn này thì lấy đi. Tới cuối năm,
thằng nào nghĩ nó có khả năng thì tới hợp tác xã
xin vay khẩn cấp và lúa cứu trợ. Tụi mày nghĩ tụi
mày có thể địt ra hả? Để tao coi tụi mày có lấy
được xu nào không? Đồ chó đẻ, tao muốn thấy bụng
tụi mày đầy gió bấc coi sao!
Phủi tay khỏi vấn
đề, gã đội trưởng rút khỏi cuộc đầu phiếu và huỳnh
huỵch bước đi.
Cử tri đoàn sững
sờ vẫn cứ tụ lại với nhau.
- Tiên sư nó, ai
mà nghĩ mình nhất trí như vậy, kỳ thiệt!
Một kẻ nào đó chịu
không nổi căng thẳng cười khẩy. Bỗng nhiên mặt đất
dưới cây đàn hương già rung lên vì tiếng cười. Bọn
đàn ông đàn bà cười tới khi chảy nước mắt, tới khi
quặn bao tử không đứng thẳng nổi. Bạn có thể nghĩ
cánh đồng lúa mì bị trúng cơn lốc.
Sau khi cười đã đời,
vài kẻ bắt đầu lo lắng:
- Nếu quả thật hắn
bỏ thì từ giờ sẽ không có ai gọi mình đi làm và
giao việc cho mình. Nếu mình làm tầm bậy, vụ thu
hoạch lúa mì sẽ bị trì trệ.
- Con người không
thể đi mà không có lãnh tụ, con chim không thể bay
mà không có con đầu đàn. Một cái làng không có ông
thủ làng, không có người điều khiển có được không?
Bọn học trò nông
nổi nói:
- Nếu ông ấy bỏ đi
thật, mình chọn người khác chỉ huy!
- Chọn ai? Mày hả?
Cuối năm mày có mượn nợ và đem lúa cứu trợ cho tụi
tao được không?
Dân làng dưới cây
đàn hương già tỉnh lại sau lần đùa giỡn vừa rồi.
Làm sao có thể giỡn với lúa mì trước mặt, với trợ
cấp cuối năm, với thức ăn, áo quần và mạng sống
của chính họ? Vừa mới rồi họ đã vui một cách vô
trách nhiệm. Bộ mặt tươi cười của họ lại đờ đẫn,
giờ đây thêm vài nếp lo âu. Từ trong góc, các bà
liến thoắng than phiền:
- Mấy ông làm hư
chuyện hết. Mấy ông làm ổng nổi khùng, bây giờ mấy
ông tính sao?
- Ai gây ra cớ sự
phải lo giải quyết. Vậy sao mấy ông không làm đội
trưởng?
- Có một bao lúa
mì – nếu mất hay ăn hết rồi thì thôi – có đáng để
xúc phạm ổng không?
Trời ngột ngạt, nóng
đủ quẫn cả trí. Biết mình gây ra tai họa, bọn đàn
ông ngượng ngùng nhe hàm răng trắng nhởn ra cười,
nhưng vẫn không giấu được nỗi lo sợ ngày một tăng.
Không ai nghĩ ra cách dàn xếp chuyện này hôm nay.
Đội trưởng không còn đó, bỗng dưng dưới gốc cây
đàn hương già có một chỗ không thể lấp đầy. Dưới
ánh mặt trời nghiệt ngã, nỗi lo sợ của dân làng
bắt đầu trở thành uất ức.
- Đồ ăn cắp, đồ khốn
nạn, nếu muốn ăn cắp cũng được, nhưng có cần phải
đợi tới tối đội trưởng trực gác không chứ?
- Thằng chó đẻ cố
tình làm hại chúng mình - bắt được thì đừng có nương
tay!
- Ước gì lúa mì thúi
ruột nó ra, tiêu thành từng khúc.
- Bắt thằng khốn
nạn hai đời rùa đẻ giã nó thành cám đi!
- Xét lúa! Đi từng
nhà coi có thấy lúa mì đó không!
Nhưng dù họ khích
động, dù đầy lòng căm phẫn chính đáng, gã đội trưởng
đã bỏ bầy đàn không trở lại. Không có hắn, họ chỉ
có thể lo lắng dưới bóng cây đàn hương.
Một kẻ nào đó đề
nghị:
- Hãy chọn một người
tới nhà ổng.
Nhưng ai sẽ đi?
Lòng căm phẫn của
họ đã nguội xuống, quần chúng lại sợ khiếp vía -
mỗi người đều có phần trách nhiệm gây ra mối tai
ương này, vì thế bây giờ ai xứng đáng mang gánh
nặng này một mình? Và đứa đó coi chừng? Nó nên chuẩn
bị mười tám đời tổ tiên nhà nó là ít nhất.
- Chuyện này liên
can tới tất cả chúng mình, vậy mọi người cùng đi.
Quần chúng bắt đầu
nhúc nhích. Tới lúc này có kẻ quyết định:
- Đàn bà phía trước
– mấy bả khéo nói – chuyện tào lao và cách làm lành
của mấy bả sẽ không làm ai mất mặt.
- Đúng, đàn bà đi
trước.
Những khuôn mặt đen
bóng của dân làng lại tương phản với cái mỉm cười
nhe răng trắng nhởn của họ. Cuối cùng đám đông lổn
nhổn khởi hành. Sau đám bụi phủi mông, cả làng,
đàn bà đi trước và đàn ông hộ tống, tản ra dưới
cây đàn hương vào ánh mặt trời nóng như thiêu đốt.
Trong chớp mắt, chẳng còn gì ngoài một mảng bóng
râm trống trơn và mấy đứa học trò ngơ ngác.
Một con gà trống
trơ tráo tự tin nhảy lên cối xay mổ mấy hạt gạo
cũ và bột mì dưới kẽ. Rồi dựng cái mồng hào nhoáng
và ngẩng cao đầu, nó bắt đầu gáy, như thể một mình
một cõi. Qua cử chỉ và tác phong, mỗi ly mỗi tấc
của nó đúng là lãnh tụ.
Phạm Văn dịch

Về trang chủ
XEM
TIẾP
|