

Án
mạng đêm cuối năm -Agatha Christie
Luật
sư Mayher chăm chú quan sát chàng trai ngồi trước
mặt ông, con người bị buộc tội giết người có dự
mưu.
- Voler, tôi thiết nghĩ, anh nên thành thật khai
báo, tôi mới có thể bào chữa cho anh được.
- Biết nói thế nào nhỉ. Tôi không thể bị buộc một
tội mà tôi không hề làm. Tôi vô tội, tôi vô tội.
Ông phải hiểu điều đó.
- Vâng. Tôi đang cố gắng lo cho anh được tự dọ Nhưng
mọi bằng cớ đều chống lại anh. Không phải cứ la
lên là mình sẽ vô tội.
- Tôi xin thề trước Thượng đế là tôi bị nghi oan.
Tôi đã rơi vào một cái lưới không thể thoát ra được.
-
Anh đừng thề mà hãy nói rõ cho tôi nghe, anh quen
bà Fren trong trường hợp nào?
-
Hôm đó, bà Fren suýt bị xe buýt tông, nên hoảng
hồn đánh rơi đồ đạc tung toé ra đường. Tôi có mặt
ở đó nên đã nhặt giùm cho bà ấy. Sau đó, tôi gặp
lại bà trong một bữa tiệc tại nhà người bạn. Bà
nhận ra tôi, nói chuyện với tôi rất thân mật, và
khi ra về, bà yêu cầu tôi ghé thăm bà. Bạn tôi nói
bà là một cô gái già rất giàu có, sống một mình
với chị người làm và tám con mèo.
-
Anh đang túng thiếu, lại làm quen với một bà già
giàu sụ và cố tình kéo dài sự liên hệ thân mật.
Nếu chúng ta chứng tỏ rằng anh không hề biết bà
Fren giàu và anh chỉ đến thăm vì xã giao...
Mặt
Voler tái đi:
-
Havey, bạn tôi đã nói vụ bà Fren giàu trước mặt
tôi và rất nhiều người, một vài người còn chế giễu
tôi là chuột sa hũ nếp nữa chứ.
-
Như vậy thì tôi phải giải thích sao khi một người
trẻ tuổi đẹp trai như anh lại mất thì giờ cho một
bà đã luống tuổi có tính khí khác thường.
-
Thú thật với ông, sau lần viếng thăm đầu tiên, bà
đã khẩn khoản mời tôi đến nữa. Bà than rằng bà cô
đơn quá, nên xem tôi như con. Bà tử tế, nuông chiều
tôi, do đó, tôi thực sự cảm mến bà như một người
mẹ.
-
Đến lúc nào thì bà ấy yêu cầu anh trông nom sổ sách
cho bà?
-
Sau bốn, năm lần viếng thăm. Bà ấy tính toán kém
trong việc hùn hạp làm ăn.
-
Vậy mà chị hầu phòng Jannette quả quyết rằng bà
chủ của chị rất thạo việc. Đấy cũng là ý kiến của
các ngân hàng có tài khoản của bà ấy.
-
Họ nói sao ấy chứ trước mặt tôi, bà ấy tỏ ra rất
vụng về.
Luật
sư Mayher nhìn Voler. Ông tin vào sự vô tội của
chàng thanh niên. Voler đã nói thật. Tâm lý các
cô gái già là thường giả bộ ngây thơ để nhận ở những
người đàn ông sự giúp đỡ. Và Voler đã đáp ứng được
điều đó. Tằng hắng, ông hỏi:
-
Có bao giờ anh lợi dụng lòng tin của Fren để kiếm
lợi riêng cho anh không? Tôi sẽ có hai cách để bào
chữa. Nếu trung thực, anh sẽ không cần nhúng tay
vào máu để kiếm được món tiền mà anh có thể kiếm
được một cách lương thiện. Bằng ngược lại, anh có
những thủ đoạn mà bên công tố biết và sẽ đưa ra.
Khi đó, tôi sẽ bảo rằng anh chẳng dài gì mà giết
con gà đẻ trứng vàng ấy cả.
-
Cảm ơn lòng tốt của ông. Tôi lúc nào cũng ngay thẳng
khi làm việc với bà ấy. Nếu người ta cho rằng, tôi
lợi dụng vật chất nơi bà ấy, thì cái chết của bà
chỉ thiệt hại cho tôi thôi.
Luật
sư Mayher nhìn thẳng vào mắt Voler:
-
Anh có biết là bà Fren đã lập di chúc để một phần
lớn tài sản cho anh không?
Voler
nhỏm dậy như bị điện giật"
-
Ông nói sao? Bà ấy để của cho tôi à? Vô lý.
Giọng
luật sư vẫn điềm tĩnh:
-
Anh không biết việc này thật à?
-
Ồ, tôi hoàn toàn không biết gì cả.
-
Vậy mà cô Jannette lại quả quyết là anh biết cơ
đấy. Chính bà Fren đã tiết lộ với cô ta về chuyện
này.
-
Jannette ghét tôi nên bịa đặt đấy. Ông phải tin
lời tôi.
-
Anh đã đến nhà bà Fren vài buổi tối, chỉ có mình
bà, và sáng hôm sau bà bị giết ở phòng khách. Quả
thật tối hôm đó, lúc 9 giờ rưỡi, Jannette có ghé
nhà bằng cửa sau để lấy một vài món lặt vặt ở phòng
riêng rồi đi ngaỵ Cô ấy khai là có nghe thấy tiếng
nói chuyện giữa bà chủ và một người đàn ông từ phòng
khách.
Voler
đứng phắt dậy:
-
Vậy là tôi thoát nạn rồi. Vào lúc chín rưỡi, tôi
đã về tới nhà. Vợ tôi có thể chứng minh cho tôi.
Cảm ơn Thượng đế xui khiến Jannette ghé về đúng
lúc.
Nét
mặt luật sư vẫn không bớt đăm chiêu:
-
Vậy theo ý anh, ai đã giết bà Fren?
-
Một tên cướp. Y đã dùng thanh sắt đập vào đầu bà
Fren. Một cánh cửa sổ bị phá vỡ, một số đồ vật bị
lấy đi. Nếu không có sự nghi ngờ vô lý của Jannette
và ác cảm của cô ta đối với tôi...
-
Sự việc không đơn giản như vậy đâu. Anh nói anh
về nhà lúc chín rưỡi, vậy mà Jannette lại nghe tiếng
đàn ông nói chuyện với bà chủ trong phòng khách.
Không lý bà ấy đi nói chuyện bình thường với một
tên cướp?
-
Dù sao đi nữa, người đó cũng không phải là tôi.
Tôi đã có mặt tại nhà lúc chín rưỡi. Xin ông hãy
đến gặp Romen, vợ tôi sẽ xác nhận lời khai của tôi.
-
Bà Fren biết anh có vợ không?
-
Dĩ nhiên là có.
-
Jannette đã khai là chưa bao giờ anh đem vợ đến
thăm bà Fren, cho nên bà ấy tưởng anh độc thân và
có ý định sẽ lập gia đình với anh.
-
Vô lý, bà ta quá già.
-
Chuyện đó không thành vấn đề.
Voler
đỏ mặt:
-
Đó chỉ là sự tưởng tượng của Jannettẹ Tôi van ông,
hãy đến gặp vợ tôi.
Romen,
vợ Voler là một phụ nữ cao lớn, tiều tụy. Bà tiếp
luật sư Mayher với vẻ hững hờ. Trông bà bình tĩnh
đến lạnh lùng, điều này đã làm cho luật sư e ngại.
Dù muốn dù không, ông cũng phải trình bày mọi việc
cho người đàn bà ấy nghe. Im lặng một lát, Romen
cất giọng đanh thép:
-
Voler muốn tôi xác nhận là tối hôm đó, hắn trở về
nhà lúc 9 giờ 20 phút chứ gì. Đừng hòng. Tôi không
bao giờ đồng lõa với kẻ sát nhân đâu. Ông hãy nghe
cho rõ đây, tôi xác nhận là Voler đã biết Fren có
để lại gia tài cho hắn nên hắn đã giết mụ già để
sớm được vinh thân. Tối hôm đó hắn trở về lúc 10
giờ hai mươi, trên áo đầy máu. Hắn thú nhận tất
cả với tôi. Tôi sẽ là nhân chứng buộc tội hắn.
-
Chị không thể làm chứng chống lại chồng.
-
Hắn không phải là chồng tôi mà là một người đàn
ông tồi tệ. Tôi căm thù hắn. Tôi muốn trông thấy
hắn bị treo cổ.
-
Tôi sẽ đến gặp chị sau khi liên hệ với Voler.
Romen
bĩu môi:
-
Ông tin là hắn vô tội ư? Thật đáng thương!
Trước
ngày tòa xử, luật sư Mayher nhận được một lá thư,
nét chữ nguệch ngoạc: "Nếu ông muốn vạch mặt
mụ đàn bà đã hại chồng mình như thế nào, mời ông
mang theo 2.000 đô la, đến địa chỉ X... vào lúc
19 giờ, hỏi bà Motion".
Khó
khăn lắm, luật sư Mayher mới tìm thấy địa chỉ căn
nhà. Đó là một túp lều ổ chuột nằm trong một con
hẻm lầy lội, dơ dáy. Một mụ già lưng còng đợi ông
sau cánh cửa:
-
Chào anh chàng luật sự Vào đây, vào đây.
Ngọn
đèn trên trần tỏa ánh sáng lờ mờ. Luật sư Mayher
giật mình khi thấy gương mặt mụ già đầy những vết
sần sùi đỏ hỏn. Mụ cất tiếng the thé:
-
Axit đấy, anh bạn trẻ ạ. Tôi sẽ trả thù, trả thù.
-
Thôi đi, bà hãy vào vấn đề nhanh lên.
Bàn
tay gầy đét với những ngón cáu bẩn đưa ra:
-
Thế tiền đâu? Phải đủ hai ngàn đấy nhé.
-
Nếu bà biết điều gì đó, bà có bổn phận ra tòa làm
chứng.
-
Không. Tôi chả biết quái gì cả, nhưng tôi có thể
cho anh một vài thứ rất haỵ Anh có thích đọc một
lá thư của mụ Romen không? Rất cần thiết cho anh
đấy. Đưa tiền đây.
-
Tôi chỉ có một ngàn thôi. Nếu bà không chịu tôi
xin kiếu.
-
Quỷ tha ma bắt anh đi. Nào, bốc xỉa ngay.
Mụ
già rút dưới tấm nệm rách ra một xấp bì thư, ném
trước mặt Mayher:
-
Chắc chắn anh sẽ khoái lá thư trên cùng.
Tất
cả đều là những bức thư tình, do Romen viết gửi
cho một người tên Mac. Lá thư cuối cùng viết đúng
ngày Voler bị bắt: "Mac yêu quý, Voler vừa
bị bắt vì tình nghi giết người. Em biết, Voler là
một tên hiền như bụt, không hại đến một con ruồi.
Nhưng em sẽ khai trước tòa là hắn trở về nhà với
máu me đầy mình và đã thú nhận tội lỗi với em. Hắn
sẽ bị treo cổ và chúng ta sẽ có nhau... ".
Mụ
già nói thêm:
-
Mac là chồng tôi. Ngày xưa, vì con bé Romen mà anh
ta đã tạt axit vào mặt tôi. Tôi thù nó và đã theo
dõi, rình rập nó trong bao nhiêu năm trời. Bây giờ
nó sẽ bị trừng phạt vì tội khai man để đẩy chồng
vào tù. Anh cứ tin đi. Hãy đến rạp chiếu bóng Eden
đưa tấm hình Romen ra, người ta sẽ cho anh biết
sự thật.
Không
bỏ phí thời gian, luật sư Mayher đến ngay rạp chiếu
bóng và ông đã đạt được ý muốn. Chẳng qua, trước
khi lấy Voler, Romen từng là diễn viên kịch, nên
nhiều người biết mặt. Họ xác nhận, đêm hôm xảy ra
án mạng, Romen vào rạp coi xuất chót, vào lúc 10
giờ 20.
Ngày
họp tòa. Romen khai rằng buổi tối hôm xảy ra án
mạng, Voler ra khỏi nhà mang theo một thanh sắt.
Hắn trở về lúc 10 giờ 20 và thú nhận với chị là
đã giết bà Fren, hắn còn dọa sẽ giết chị nếu chị
nói sự thật.
Lập
tức, lá thư tội lỗi được đưa ra. Các chuyên viên
về chữ viết đã xác nhận chữ trong thư đúng là của
Romen. Người đàn bà điêu ngoa đã phải gục đầu thú
nhận. Quả thật, Voler đã trở về nhà lúc 9 giờ 20
như lời anh đã khai.
Voler
được trắng án.
Nhưng
sự việc không ngừng ở đây, bởi lương tâm luật sư
Mayher cảm thấy không yên. Lòng dạ Ông bồn chồn
khi nhớ lại những cử chỉ của Romen trước vành móng
ngựa. Lưng chị hơi còng, bàn tay phải luôn xòe ra,
một thói quen kỳ la... hình như ông đã thấy một
người cũng có cái tật như thế. Ai? Luật sư giật
nẩy mình. Đúng rồi, Romen đã từng là kịch sĩ...
mụ già mặt thẹo!
Ông
tìm đến nơi Romen đang trả giá ba tháng tù vì tội
khai man. Đầu óc ông quay cuồng với bao câu hỏi.
Tại sao? Tại sao?
Người
đàn bà trở lại vẻ lạnh lùng cố hữu:
-
Tại sao tôi lại chơi cái trò ấy à? Tôi phải cứu
chồng tôi chứ. Một lời khai của người vợ thương
chồng đâu có thuyết phục được ai. Nếu những lời
nói của tôi không tự ý mình, mà do những tác động
bên ngoài bắt buộc thì ai cũng phải tin. Tôi bị
phạt tù vì khai man hại chồng, nhưng chồng tôi sẽ
được cảm tình của tòa và mọi việc sẽ thuận theo
chiều hướng tốt đẹp.
-
Còn tập thử Còn anh chàng Mac?
-
Nếu chỉ viết một lá thư thì có vẻ giả tạo quá. Còn
anh chàng Mac ư? Làm gì có, đó chỉ là một cái tên
ma.
Luật
sư Mayher hậm hực:
-
Lẽ ra chị không nên làm thế. Chúng ta có thể chứng
minh sự vô tội của Voler bằng một cách hợp pháp
hơn.
Romen
nhếch mép:
-
Thế ông vẫn tin Voler vô tội ư?
-
Dĩ nhiên. Chị đã rõ là tôi tin như vậy.
-
Tôi thì chả rõ gì cả. Tôi biết chắc là chồng tôi
đã giết bà Fren. Để làm gì ư? Vì chúng tôi quá nghèo,
ngài luật sư ạ.
Hết
Trở về Trang Truyện Ngắn

Cánh
cửa mở -Edmond J.Lane
ÁNH HỎA CHÂU_( LÊ VŨ)
TRĂNG
GẦY ( NGUYỄN TRỌNG HOÀN)
ÐẠI
TƯỚNG VÀ. . . TÔI ( Nguyễn Trọng Hoàn)
TÔI
VÀ. . . “ TRUNG TƯỚNG” NGUYỄN ÐỘC LẬP (Chú
Cuội Ng.Trong Hoàn)
KIẾP
NÀY EM GÁNH LỜI THỀ
-
Nguyễn Trọng Hoàn
SỰ
LỪA DỐI HÀO NHOÁNG -_Nguyễn
Trọng Hoàn
ÐIẾM
CỎ CẦU SƯƠNG - Nguyễn Trọng
Hoàn
Thà
Như Cánh Chim - Nguyễn Trọng Hoàn
Nét
Thời Gian -Nguyễn Trọng Hoàn
Người
mang thánh giá - Nguyễn Trọng Hoàn
Cỏ
Khải Tượng - Nguyễn Trọng Hoàn
Giăng
sáng - Nam Cao
Áo
Gấm Đi Đêm - Phạm Lưu Vũ
Hạc
vừa bay vừa kêu thoảng thốt - Nguyễn Huy Thiệp
Cái đêm hôm ấy... đêm gì ?-
Phùng Gia Lộc
Bữa
cơm trưa - Nguyễn Thị Vinh
Ba
- Đỗ Đức Thu
Ai
phải? - Trần Tiêu
Bữa Tiệc Nhân Sinh - Phạm
Lưu Vũ
Ám
thị - Phạm Thị Hoài
Ẩn
Lan (Quế Hương )
Một
cuộc đua - QUẾ HƯƠNG

|