

Truyện
ngắn : Án mạng hoàn
hảo
Sherlock
Holmes lừng danh thế giới
Thật khó để thực hiện một vụ giết người hoàn hảo.
Những can thiệp cố ý hoặc tình cờ thường khiến vụ
việc càng thêm phức tạp và do đó dễ tìm ra thủ phạm.
Chính nhà viết truyện trinh thám nổi tiếng Conan
Doyle - người tạo ra nhà thám tử Sherlock Holmes
lừng danh thế giới - đã khẳng định điều này.
Nhưng
không phải không có ngoại lệ, ít nhất là một lần.
Tôi khẳng định điều này do thực tế bản thân đã trải
qua.
Tôi
đã gặp người thiếu phụ ấy tại một tiệm tạp hoá.
Tôi không để ý gì đến bà ta cho đến khi nghe bà
hỏi mua một hộp đạn súng săn cỡ 12 với giọng rất
tự nhiên. Ở ngôi làng hẻo lánh Hambleton này nào
mấy ai hỏi mua đạn săn, nhất là phái nữ, nên tôi
liếc nhìn thử. Bà ta chắc mới tới làng lần đầu,
khoác chiếc áo màu xanh lá cây, khuôn mặt chẳng
có gì đặc biệt khiến người ta phải chú ý.
Vả
lại, tôi đang lo giải quyết vụ Edward Nantucket.
Nói đúng hơn là nghĩ cách cho gã tiêu đời. Có thể
bạn đã từng đọc báo viết nói về hắn: Một trong bốn
vị anh hùng thuộc đội cảm tử thực hiện nhiệm vụ
bí mật hồi Pháp bị chiếm đóng - hoặc ít ra, hắn
đã kể như thế và mọi người đều tin - và là kẻ duy
nhất sống sót. Ba người kia gồm Robinson, Challenger,
de Virac đều đã hy sinh.
Có
điều Robinson là em ruột tôi. Trước khi qua đời,
Robinson đã kịp thu hết hơi tàn kể với một lính
Mỹ rằng chính Nantucket đã bán đứng đồng bạn cho
Gestapo và nhờ chuyển lời lại với tôi. Chỉ với lời
kể, lại thông qua một lính Mỹ, tôi không thể có
đủ chứng cứ để đưa Nantucket ra tòa, nên tôi quyết
định tự mình sẽ thực thi công lý. Nhưng tôi lại
bị tật đi cà nhắc từ hồi nhỏ nên công việc không
dễ dàng chút nào.
Cơ
may dường như đến với tôi khi Nantucket mua một
ngôi nhà lộng lẫy cách nơi tôi ở chỉ hơn 2 cây số.
Hắn chẳng để ý gì đến dân làng mà chỉ lo hưởng thụ
cuộc sống xa hoa, khoái đi săn, đi câu làm ra vẻ
quí tộc, và chắc chắn không thể ngờ có tôi đang
âm mưu giết hắn. Nhưng vấn đề là phải giết hắn sao
cho giống như một tai nạn để không ai nghi ngờ.
Tôi thích nhất là cho một cành cây gãy rớt trúng
ngay đầu hắn khiến hắn hấp hối, đủ thời gian cho
tôi đến bên hắn, thì thầm: “Mày có nhớ Robinson
không? Tao là em Robinson đó!”. Nhưng tất nhiên,
cho cành cây gãy rơi trúng đầu một người nào đó
khiến hắn ta chết thẳng cẳng là điều chẳng đơn giản
chút nào, nên có lẽ tôi đành trở lại cách thức đơn
giản và dễ thực hiện nhất: cho hắn một phát đạn
ngay tim hoặc ngay sọ. Suốt nhiều ngày liền tôi
cố theo dõi hắn để chờ thời cơ thuận lợi...
Rồi
ngày cuối cùng của Nantucket cũng tới. Sáng hôm
ấy thời tiết thật tuyệt vời. Tôi nghe vài ba phát
súng đâu đó trong rừng, phía bên kia cánh đồng.
Tôi lặng lẽ cất bước về phía ấy. Tôi tìm ngay ra
dấu vết của gã. Tôi nhặt được vài vỏ đạn còn nóng
nhưng chưa nhìn thấy hắn thì đã nghe tiếp một tiếng
nổ dường như lớn hơn mấy phát súng trước đó.
Theo
hướng của tiếng nổ, Nantucket đang trên đường trở
về. Và nếu hắn đi trở lại con đường mòn mà hai hôm
rồi hắn đã sử dụng, ngang qua phía một cây sồi lớn
thì mọi chuyện sẽ “xong ngay”...
Tôi
cố đi nhanh hết cỡ, tuy vẫn thận trọng, về hướng
ấy. Nhưng tôi đã không gặp may. Nếu hắn đi theo
con đường mòn hai hôm trước, hẳn tôi đã nhận ra
hắn. Tôi bất giác buột miệng chửi thề. Hẳn khi vượt
qua một hàng rào hắn đã theo lối mòn khác trở về
nhà. Tôi rất rành địa thế nơi đây. Sự bực bội khiến
tôi không thèm thận trọng nữa. Bỗng tôi đứng sựng
lại: Một bóng người khoác áo xanh đang thấp thoáng
gần bên hàng rào, bên cạnh là Nantucket, mình gập
lại, vắt qua hàng rào, đầu chúi xuống, máu ướt đẫm
một bên mặt.
Đó
là thiếu phụ mà tôi đã gặp trong tiệm tạp hoá. Bà
thở hổn hển, mặt tái xanh, một bên má có vết xước,
mắt lộ vẻ hoảng hốt. Nghe tiếng chân, bà ngước mặt
nhìn tôi như dò hỏi.
Liệu
hắn bị thương có nặng không? Tai nạn mà tôi hằng
mong đợi rốt cuộc đã xảy ra. Cầu trời cho hắn còn
đủ thời gian để nghe tôi nói...
-
Nantucket! - Tôi gọi nhỏ.
Không
nghe trả lời, tôi rờ tim, bắt mạch hắn. Nantucket
đã chết thẳng cẳng!
Người
thiếu phụ hỏi tôi, giọng run run:
-
Ông ta tên Nantucket à?
-
Phải. Vừa xảy ra chuyện gì vậy?
-
Tôi thấy ông ta leo qua hàng rào này, và khẩu súng
cướp cò, phát nổ.
Tôi
gật đầu, đưa mắt nhìn quanh. Một mẩu dây kẽm gai
rỉ sét phía trên hàng rào móc vào cò súng của Nantucket.
Hẳn hắn đã đeo súng không khoá chốt an toàn, leo
qua hàng rào mà không để ý đến mẩu kẽm gai này.
Tôi
nói:
-
Ông ta chết rồi. Phải báo cảnh sát và gia đình.
Bà biết nhà ông ta chừ?
Thiếu
phụ gật đầu và vội vàng chạy. Tôi nói với theo:
-
Không cần phải vội. Chẳng giúp gì được cho Nantucket
nữa đâu!
***
Tôi
nhìn xác Nantucket và nguyền rủa mình không gặp
may. Rồi tôi coi lại mẩu dây kẽm gai đã móc vào
cò súng. Hoàn toàn ngẫu nhiên, tôi kéo thử mẩu dây.
Thật ngạc nhiên khi nghe tiếng đập của kim hoả.
Tôi ngỡ mình nằm mơ. Súng săn kiểu cổ khoảng năm
1950 không thể nào bắn tiếp nếu không cho đạn lên
nòng tiếp.
Tôi nhìn theo hướng viên đạn đã bắn ngay thái dương
Nantucket. Nơi đây có một bụi cây rất rậm rạp, đầy
gai. Tôi nhớ lại người thiếu phụ, áo khoác màu xanh
lá cây, má có vết xước. Tôi cũng nhớ lại bà ta đã
mua đạn súng săn… Phải chăng trong lúc Nantucket
leo qua hàng rào, bà ta đã phục kích sẵn trong bụi
gai, nhả đạn đúng lúc? Diễn biến tiếp theo hết sức
đơn giản: Bà ta chỉ việc chạy đến chỗ nạn nhân,
móc mẩu dây kẽm gai vào cò súng của Nantucket. Thảo
nào tôi nghe tiếng nổ sau cùng dường như lớn hơn
những tiếng súng ban đầu.
-
Tôi đã báo cảnh sát xong rồi.
Ngưới
thiếu phụ đã quay lại. Tôi thiếu điều muốn vặn cổ
kẻ đã dám xen vào làm hỏng kế hoạch của tôi, nhưng
dẫu sao bà ta cũng đã giúp tôi thanh toán kẻ thù.
Tôi lịch sự xưng tên và hỏi lại tên bà. Bà đáp:
-
Tôi là goá phụ de Virac.
Thì
ra tôi không phải là kẻ duy nhất biết về chuyện
phản bội của Nantucket. Virac đã có một người vợ,
và bà ta cũng biết rành chuyện này.
Tôi
quay lại hàng rào, bên xác chết, coi lại xem sợi
dây kẽm gai có móc vào cò súng hay chưa. Phen này
có kéo dây cũng không sợ súng nổ tiếp. Đúng là một
tội ác hoàn hảo. Quang Hùng (Phóng tác)
Trở về Trang Truyện Ngắn

ÁNH HỎA CHÂU_( LÊ VŨ)
TRĂNG
GẦY ( NGUYỄN TRỌNG HOÀN)
ÐẠI
TƯỚNG VÀ. . . TÔI ( Nguyễn Trọng Hoàn)
TÔI
VÀ. . . “ TRUNG TƯỚNG” NGUYỄN ÐỘC LẬP (Chú
Cuội Ng.Trong Hoàn)
KIẾP
NÀY EM GÁNH LỜI THỀ
-
Nguyễn Trọng Hoàn
SỰ
LỪA DỐI HÀO NHOÁNG -_Nguyễn
Trọng Hoàn
ÐIẾM
CỎ CẦU SƯƠNG - Nguyễn Trọng
Hoàn
Thà
Như Cánh Chim - Nguyễn Trọng Hoàn
Nét
Thời Gian -Nguyễn Trọng Hoàn
Người
mang thánh giá - Nguyễn Trọng Hoàn
Cỏ
Khải Tượng - Nguyễn Trọng Hoàn
Giăng
sáng - Nam Cao
Áo
Gấm Đi Đêm - Phạm Lưu Vũ
Hạc
vừa bay vừa kêu thoảng thốt - Nguyễn Huy Thiệp
Cái đêm hôm ấy... đêm gì ?-
Phùng Gia Lộc
Bữa
cơm trưa - Nguyễn Thị Vinh
Ba
- Đỗ Đức Thu
Ai
phải? - Trần Tiêu
Bữa Tiệc Nhân Sinh - Phạm
Lưu Vũ
Ám
thị - Phạm Thị Hoài
Ẩn
Lan (Quế Hương )
Một
cuộc đua - QUẾ HƯƠNG

|