

Bữa
cơm trưa - Nguyễn Thị Vinh
Cánh
cửa hé mở lộ ra khung trời bên ngoài . Vào mùa này
mặt trời lên muộn . Đã gần sáu giờ sáng rồi mà mây
vẫn xẫm không khí mới mờ mờ, trắng đục mầu sữa loãng
. Hơi sương quện theo trong gió lùa qua cửa sổ,
pha vào ngươi bà Mùi , làm ớn lạnh hai bả vai ,
chạy dài suốt sống lưng .
Bà
rùng mình , kéo vội chiếc chăn lên đắp kín người
. Suốt cả đêm , bà trằn trọc , ngủ không đầy giấc.
Có mệt lắm chỉ chớp đi được một lát , rồi lại thức
chong mắt ra . Tới bây giờ trời đã bắt đầu vào ngày
thì suốt người bải hoải , đau nhức từng khớp xương,
cứ như kẻ bị đánh đòn thù ấỵ
Bà
thầm nghĩ "Thì ra tinh thần và thể chất liên
hệ mật thiết thật" . Câu chuyện xẩy ra từ bữa
cơm trưa hôm qua , nó còn "hành" bà tới
giờ . Bà nghĩ đến con gái lớn của bà , cô Bích đang
còn ngủ với chồng con ở căn gác ngoài .
"
Không biết đêm qua nó có ngủ được không , có còn
" đau đớn " vì thấy mẹ bị chồng "khinh
miệt " không ? " Lúc xẩy ra câu chuyện
vào bữa cơm trưa , ăn xong , bà buông đũa lên ngay
đây nằm khóc thầm . Hình như con gái bà nói gì với
chồng nó ở phòng ngoài . Cô Bích cố sức nói nhỏ
giọng như sợ bà nghe .
Nhưng
thằng chồng nó chốc chốc lại lớn tiếng " tôi
xử đến vậy thôi chứ , bộ muốn tôi phải lậy nữa hả
… " Yên lặng một lát , nhưng bà biết trong
phút giây yên lặng đó cô Bích vẫn cằn nhằn chồng
vì tiếng thằng Sâm con rể bà lại cất lên "
Bảo bà ấy ở đây một mình đi , nếu có phải "
cung phụng " thì tôi cũng chỉ " cung phụng
" bà ấy thôi , chứ bắt tôi phải nuôi "
lũ kia " thì không khi nào ".
Nghĩ
tới đây bà lại ứa nước mắt . Lũ kia là con người
chồng sau của bà . Thằng Ái và con Ly . Chúng là
em khác cha với cô Bích . Hồi Bích mới ba tuổi đã
mồ côi bố , bà tái giá và sinh thêm hai đứa này
đây . Chúng nó đang nằm kia , trên mảnh chiếu trải
lên sàn gỗ của căn gác nhỏ , cất thêm trên mé nhà
bếp . Từ một năm nay , cha chúng nó mất , bà buôn
bán thua lỗ , nên phải về ở với con gái lớn và con
rể .
Mấy
tháng đầu còn " dễ thở " ! Lần lần mỗi
ngày một chuyện, nay thì không khí trong nhà đặc
quánh lại rồi ! Mỗi ngày một chút , những chuyện
gì ở đâu , cứ bất ngờ xẩy ra thật ngột ngạt hết
sức . Bà đã cố gắng nhẫn nhục , trong khi con rể
bà cố tình gây . Thằng Ái và con Ly luôn luôn là
" đề tài " của mọi chuyện . Bà có mình
Ái là con trai nên rất thương yêu . Thấy Ái và Ly
bị hất hủi bà lại càng xót đem hết tình thương để
bảo bọc cho hai đứa . Ái mới có mười lăm tuổi ,
nhưng người cao tồng ngồng . Chân tay dài quá khổ
. Đã nhiều lần bà xót xa khi bắt chợt Sâm "
lườm lườm " nhìn Ái , lẩm bẩm nói : "
Bất thành nhân dạng , thứ này chỉ sớm thành du đãng
chứ gì " . Bà không hiểu sao rể bà lại ghét
thằng Ái đến thế . Hình như cái vóc người cao "
lêu nghêu " của nó mỗi khi ra vào làm vướng
ca gian nhà này . Chắc Ái cũng cảm thấy thế , nên
nó ít dám xuống nhà , cả ngày cứ ngồi thu mình trên
căn gác "xê'p " , hoặc lỉnh ra phố , có
hôm nó vê` vào lúc cả nhà đang ăn cơm , bà đã thoáng
thấy nó , nhưng nó không dám vào ngay . Đôi lúc
ăn xong , anh chị nó đi ngủ trưa ,mới len lẻn về
, xúc chén cơm chan nước mắm lên gác ngồi ăn . Bà
trông mà ứa nước mắt nhưng chả biết làm sao !
Bà
cũng biết cô Bích vì bênh vực bà mà hàng ngày vẫn
ngấm ngầm gây gổ với chồng . Từ ngày bà về đây ,
gia đình này cũng mất cả nếp sống bình thường ,
mọi th*' , mọi chuyện , đều thay đổi . Trước kia
cô Bích vẫn mua gạo " nàng hương " cho
chồng con ăn . Giờ phải đổi ăn thứ gạo Mỹ hạt tròn
cho đỡ tốn . Cả thức ăn nữa chứ , mọi thư mọi giảm
. Phần tại lúc này quá đắt đỏ , phần nhà đông miệng
ăn , cô Bích cố sức tằn tiện . Tô canh nho nhỏ ngọt
chất thịt , trước kia cô vẫn nấu cho chồng con ăn
, nay thành tô canh rau lớn , những đĩa sào thơm
ngút , không còn được "trình diễn " thường
xuyên trên bàn ăn nữa , mà chỉ còn là đĩa đồ khô
cho mặn miệng . Cốt sao cả nhà ăn cho no bụng ,
qua bữa là được . Bà Mùi cũng không mong gì hơn
thế . Nhưng khổ nỗi không khí trong nhà các bữa
ăn cứ nặng chịch . Như vừa mới trưa hôm qua , cả
nhà đã ngồi quanh bàn ăn , cơm đã sơi ra bát rồi
, mà rể bà cứ cố tình đi ra đi vào , rót chén nước
,rửa cái tay . Cô Bích có vẻ tức cất tiếng giục
thì chồng cô nói " Ai muốn ăn trước thì ăn
đi , việc gì phải đợi " . Thế nhưng lúc con
Ly mới cầm đữa gắp miếng dậu rán , bà Mùi chưa kịp
đưa mắt cản thì nó đã bỏ vào mồm . Vừa đúng lúc
Sâm ra tới , Sâm nói trống không : " Cứ như
đồ mất dạy " . Con Ly biết Sâm nói nó , đã
mười hai tuổi rồi nên cũng biết tủi thân , nó cúi
gầm mă.t xuống chén cơm , mắt rưng rưng , miệng
nó ngậm miếng đậu , nhai chệu chạo . Bà Mùi thắt
cả ruột lại , ngây dại như kẻ mất hồn . Cô Bích
cất tiếng cố gắng làm ra vẻ bình thường để xóa không
khí căng thẳng .
-
"Cụ " ăn cơm đi chứ , hôm nay chị Ba "trổ
tài" nấu món cà bung , cụ thử coi có ngon không
?
Bà
Mùi gượng cười :
-
Ừ … thì … cứ ăn đi , hôm nay ta chóng mặt quá ,
nó làm như muốn cảm .
Chị
Ba " người làm " biết bà Mùi buồn , cầm
bát cơm dặt hẳn vào tay bà Mùi :
-
Bà ăn đi mà , con mới học bà Kim nấu cà bung lối
Bắc đấy
Cô
Bích lại tiếp giọng có vẻ van lơn :
-
Mẹ ăn đi , hay nếu mẹ mệt để con bảo nấu cháo mẹ
húp cho khỏe .
Bà
Mùi bắt chợt ánh mắt của cô Bích nhìn bà , nửa thương
xót ,nửa an ủi , làm bà suýt bật khóc . bà cầm vội
bát cơm cười cười :
-
Nào thì ăn , nấu cháo .. làm gì …
Giọng
bà nghẹn lại , bà cầm đũa đưa mấy hạt cơm lên miệng
cố nuốt cho trôi tủi cực .
Trong
khi đó Sâm ngồi ăn như không cần biết có sự hiện
diện của mẹ vợ , không cất được một tiếng mời ,
thản nhiên nói với bé Ánh :
-
Con chan canh không ? Đưa bố chan ăn cho mau nào
.
Không
khí trong bữa cơm dù nặng nề đến đâu rồi cũng phải
qua . Sau đấy bà lên nằm vùi trên này , lấy cớ là
"ốm" bỏ bữa cơm chiều không xuống . Thằng
Ái và con Ly cũng ở luôn với bà . Chiều tối cô Bích
đem lên cho mẹ và các em mấy miếng bánh mì chả .
Cô bùi ngùi bảo mẹ :
-
Hay … mẹ tìm chỗ cho các em … ở đỡ đâu ít ngày .
Để con "tính " với Sâm … cho ngã ngũ ra
. Con thật hết chịu được rồi … Muốn ra sao thì ra
chứ .
Bà
cố khuyên con gái :
-
Thôi con , một đời người rồi cũng qua đi mau lắm
. Con cố gắng chịu đựng cho con con nó hưởng . Con
đừng trách chồng con , cũng tại mẹ tới đây làm sáo
trộn …
Cô
Bích chậm nước mắt :
-
Gì thì chứ , con có một mẹ mà anh ấy xử như vậy
, đâu con có chịu . Mẹ còn nhớ hôm tuần trước cái
vụ con chó con đấy không ? Mỗi ngày mỗi gây , mình
có muốn nhịn cũng không được mà …
Bà
Mùi ậm ừ … bà quên sao được cái chuyện ấy chứ .
Hình như Sâm cố tình gây không cho mẹ con bà ở thêm
ngày nào nữa .
Một
hôm Sâm đi xin đâu được con chó con mới sinh . Suốt
đêm suốt ngày con chó kêu ăng ẳng " làm xấu
" vung vít đầy nhà . Mẹ con cô Bích cố nhịn
, được hai ngày , hết chịu nổi cô Bích bảo chồng
:
-
Anh đem con chó về nuôi làm gì , nhà đã chật , lại
có mình chị Ba dọn dẹp sao cho hết việc …
Sâm
quắc mắt ,ngắt lời vợ :
-
A … à , nhà chật hả , nuôi một con chó không có
chổ hả …
Sâm
tiếp cười khan :
-
Thế mà tôi tưởng nuôi đến ba bốn con cũng còn được
cơ đấy …
Biết
chồng ám chỉ mẹ và em mình , cô Bích nổi giận .
Bất chợt , cầm tách nước đang uống dở ném vào Sâm
, không kể phải trái , cô hét lên :
-
Đồ khốn , ăn nói đểu cáng thế mà nghe được à ! Tôi
nói cho mà biết dù tôi có nuôi mẹ tôi đi nữa , cũng
không ai có quyền nói tôi . Đã " ai "
nuôi tôi ngày nào đâu . Hay lại chính tôi phải làm
nuôi " báo cô " bao nhiêu năm rồi . Giờ
có phải anh "ghen " ăn với mẹ tôi không
, thì anh nói trắng ra đi !
Bốp
… Bốp … Hai cái tát như trời giáng vào mặt . Cô
Bích sợ mẹ chạy xuống trông thấy lại khổ cho mẹ
. Cô cắn răng nhịn , một vệt máu rỉ ra bên khóe
môi cô .
Sâm
buông vợ vào túm lấy con chó thẳng tay đập , con
chó trược còn kêu ăng ẳng , sau lịm dần . Con Ánh
còn nhỏ quá , mới sáu tuổi đầu , phải chứng kiến
chuyện này nó đứng chết run ở kẹt cửa , không khóc
nổi … , mắt mở lớn nhìn bố đánh con chó . Trên căn
gác xếp , thằng Ái và con Ly đang quýnh lên lay
bà Mùi . " Mẹ ơi … Mẹ … Mẹ ơi …." Bà Mùi
từ từ mở mắt nhìn hai con ứa nước mắt . " Mẹ
không sao đâu đừng sợ " .
Nghĩ
đến đây bà Mùi thở dài nói nho nhỏ :
-
Người thương người phải xa nhau cũng khổ . Mà người
ghét người , phải ở với nhau lại càng khổ hơn .
Trở về Trang Truyện Ngắn

Ba
- Đỗ Đức Thu
Ai
phải? - Trần Tiêu
Bữa Tiệc Nhân Sinh - Phạm
Lưu Vũ
Ám
thị - Phạm Thị Hoài
Ẩn
Lan (Quế Hương )
Một
cuộc đua - QUẾ HƯƠNG

|