|
T́nh
yêu Cao
Hồng Đào (Trung Quốc) Trên giường bệnh ở
một bệnh viện nọ có hai người, một
già và một trẻ. Chàng thanh niên tỏ vẻ buồn bă,
đau khổ hơn ông già, anh đến với thế
giới này mới có hai mươi nǎm. Biết bao nhiêu
việc chỉ mới bắt đầu, có việc c̣n
chưa kịp làm. Anh yêu cuộc đời đẹp này
càng yêu mọi thứ của cuộc đời biết
mấy! Anh ước ao kéo dài được sự sống
của ḿnh. Một hôm, ông già bỗng đánh
thức anh: - Này cháu, bạn gái cháu đến
thǎm đấy! Chàng thanh niên mừng quưnh, ngồi
nhổm ngay dậy, mắt tràn đầy niềm vui,
ngạc nhiên và xúc động: - Thật ư bác? Cô ấy đâu
rồi ạ? - ở ngoài cửa ấy! Một sức mạnh vô h́nh giúp anh
đứng lên. Ông già vội can: - Bệnh viện quy định
chưa đến giờ thǎm bệnh nhân, không
được để người nhà vào. Cháu xem ḱa, cô
ấy giửi quá cho cháu đấy. Chàng thanh niên cầm lấy gói quà,
mắt ứa ra những giọt lệ vui sướng.
Anh yêu cô, không thể xa rời cô. Cho đến lúc này anh
vẫn nhớ cô da diết. Anh cứ tưởng từ
nay cô sẽ không bao giờ tới nữa v́ anh mắc
bệnh hiểm nghèo. Thế mà hôm nay, thần T́nh Yêu
lại bắn một mũi tên giùm anh, anh không xúc
động sao được? Ông già c̣n nói: - Cô ấy nói là được cử
đi học xa, hai tháng nữa mới về, dặn cháu
yên tâm chữa bệnh. Bác biết cô gái ấy thực ḷng
yêu cháu. Chàng thanh niên cảm thấy hởi
ḷng và hạnh phúc. Nhọn lửa t́nh yêu lại cháy lên
trong làng anh, anh không c̣n nghe thấy tiếng gọi của
thần chết. Anh chỉ thấy ánh dáng và hy vọng! Hai tháng trôi qua, chàng thanh niên bất
ngờ khỏi bệnh một cách thần t́nh, ngay cả
bác sĩ cũng không hiều ra sao. Anh từ biệt ông già, rảo
bước ra cổng bệnh viện, trở lại con
đường nhỏ thân quen và quyến luyến
đối với anh. Có lẽ nàng đă về rồi?...
Có lẽ nàng đang nằm trên giường đọc
sách? Có lẽ... Anh ngây ngất như say... Chàng thanh niên dừng bước
trước một cành cổng và rụt rè gơ. Một bé
gái xinh xắn ra mở cổng, em tỏ vẻ ngạc
nhiên: - Ô chú! Sao tưởng chú chết
rồi? Chú làm thế nào sống được thế? - Này San San... cháu nói sao? - Cô bảo với cháu thế mà! Cô
không thích chơi với chú nữa đâu. Chàng thanh niên bấy giờ mới
để ư thấy chữ Hỷ to tướng dán trên
cửa sổ. Qua song cửa, anh thấy nàng đang âu
yếm một người đàn ông lạ. Anh ngơ ngác, mụ mẫm cả
người. Anh vụt quay người lại,
chạy thẳng về bệnh viện. Anh cần
phải hỏi ông già nằm cùng pḥng xem sự thể ra
sao. Nhưng muộn mất rồi! Khi anh
chạy tới bệnh viện, vào đến buồng
bệnh cũ th́ ông già đă nhắm mắt xuôi tay. H.V. dịch |