THAM
KHẢO
(Những bài chọn đăng trong trang này của từ nhiều
phía, không nhất thiết là quan điểm của nhóm Hải Ngoại
Phiếm Đàm. . .)
Ngoài
những bài dưới đây, những chuyên đề ở 2 cột
phải, trái luôn được chúng tôi cập nhật (HNPD)
Nhân
vật
Tại sao?

Tổng
thống Bush đang vấp ngã trong đối sách?
Từ
Âu sang Á, thế giới đang có nhiều bất ổn đáng ngại,
chưa nói đến cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu vẫn
chưa ngã ngũ.
Vậy mà Hoa Kỳ, siêu cường đang khởi xướng cuộc chiến
ấy lại gặp lúng túng vì những vấp ngã của Tổng thống
George W. Bush trong nhiệm kỳ hai của ông. Điều ấy sẽ
ảnh hưởng gì đến cục diện thế giới?
Bàn
cờ quốc tế thế nào cũng bí?
Liên
hiệp Âu châu đang bị khủng hoảng sau khi hai cường quốc
trụ cột là Pháp và Đức tự gây họa vì những quyết định
về nội chính làm tê liệt luôn cơ chế Âu châu. Quốc gia
duy nhất còn thẩm quyền (đến cuối năm) và đôi chút thế
lực trong khu vực là nước Anh thì lại bị vướng chân
vào hồ sơ Iraq.
Tại
Á châu, với nền kinh tế đang bị treo trên giá dầu cao
ngất, Trung Quốc cố xoay trở với những khó khăn nội
bộ, có thể là động loạn xã hội sau khi suy trầm vì nạn
bể bóng đầu tư và hạ nhiệt kinh tế không xong. Bên cạnh
đó, Liên bang Nga bắt đầu khẳng định lại ảnh hưởng của
mình tại các vùng ngoại biên trong khi chưa giải quyết
xong bài toán Chechnya và rất nhiều thất quân bình trong
cơ cấu kinh tế chính trị.
Tại
Trung Nam Mỹ, sự sụp đổ của xu hướng tự do kinh tế đang
hồi sinh lề lối bao cấp của cánh tả “xã hội chủ nghĩa”
và nguy cơ nội chiến đi cùng nạn buôn lậu ma túy đang
là mối lo cho nhiều quốc gia.
Trong
khi ấy, trên toàn cảnh chiến tranh bất phân thắng bại
với khủng bố Hồi giáo cực đoan, kinh tế thế giới lại
lệ thuộc quá nhiều vào kinh tế Hoa Kỳ. Sản lượng kinh
tế Mỹ chưa bằng một phần tư sản lượng thế giới nhưng
đóng góp tới 60% vào đà tăng trưởng kinh tế thế giới
nhờ sức tiêu thụ rất cao của dân Mỹ.
TT Bush với các tướng lĩnh Hoa Kỳ tại một cuộc
họp báo về Iraq
Mặt
trái là Mỹ có tỷ lệ tiết kiệm cực thấp và đang là khách
nợ lớn nhất thế giới. Hoa Kỳ cũng là quốc gia gây tranh
luận nhiều nhất và đang được lãnh đạo bởi một tổng thống
có tỷ lệ tín nhiệm sụt đến mức thấp nhất, trước và sau
trận bão Katrina.
Hoa
Kỳ không làm chủ thế giới, những quyết định đúng sai
của người Mỹ không thể là “thiên mệnh” cho thiên hạ.
Nhưng những gì xảy ra tại Mỹ sẽ gây sóng gió cho nhiều
xứ khác và nếu tổng thống Mỹ vấp ngã, thế giới sẽ ra
sao?
Ông
Bush đang vấp ngã ở nhiệm kỳ II?
Sau
vụ khủng bố 9-11 (ngày 11 tháng Chín năm 2001), theo
đúng cách “thời thế tạo anh hùng”, Tổng thống George
W. Bush có hoàn cảnh và hy vọng trở thành anh hùng,
một lãnh tụ xuất chúng của Hoa Kỳ. Sau cuộc bầu cử năm
2004, ông có hoàn cảnh “anh hùng tạo thời thế” khi được
tự do hành động trong nhiệm kỳ hai mà khỏi phải dè chừng
về việc tái tranh cử.
Ông
còn tuyên bố khi mở đầu nhiệm kỳ hai là mình sẽ dùng
số vốn chính trị thu được từ cuộc bầu cử 2004 để tiến
hành một số kế hoạch thực chất là cách mạng, năm sáu
chục năm mới thấy một lần, cho Hoa Kỳ và thế giới. Người
ta nói đến nào là An sinh Xã hội, cải tiến Liên hiệp
quốc, phát huy dân chủ toàn cầu, xóa đói giảm nghèo
trên cả thế giới, v.v…
Tuy
nhiên, nhiều tổng thống Mỹ đã gặp họa trong nhiệm kỳ
hai.
Trong
thế kỷ 20, có sáu vị đã được tái bầu cử cho một nhiệm
kỳ hai và đều bị cái “nghiệp kỳ hai” khi lên đến cực
thịnh, khiến thành tích chung cuộc bị sút giảm. Đó là
Wilson, (Franklin) Roosevelt, Eisenhower, Nixon, Reagan
và Clinton. Nếu kể thêm bốn vị kế nhiệm tổng thống bị
mất đương khi tại chức, (Theodore) Roosevelt, Coolidge,
Truman và Johnson, hồi hai của sự nghiệp vẫn thường
kém hồi đầu, có khi không được đề cử (Truman) hoặc dám
tái tranh cử (Johnson).
Trong
một chục người, ngoại lệ duy nhất nếu có là Theodore
Roosevelt và Calvin Coolidge. May lắm thì Eisenhower
được coi là bình hòa.
Thói
thường, khi được tự do hành động và chỉ còn chú ý đến
vị trí của mình trong lịch sử hơn là che chắn đây đó
để giành phiếu, các vị tổng thống Mỹ trong nhiệm kỳ
hai thường bị bệnh chủ quan, bất cẩn. Ngoài ra, qua
nhiệm kỳ hai người ta cũng dễ mệt mỏi và tìm giải pháp
dễ dãi trong khi bắt đầu tô tượng cho mình.
Rồi
vì thế mà có khi vấp ngã vì những chuyện không đáng
trong nội bộ. Như Nixon vì vụ Watergate, Reagan vì vụ
Iran-Contra, Clinton vì vụ Monica Lewinsky, những tai
tiếng để lại tỳ vết khó xóa trong lịch sử, và trước
mắt, còn cản trở những kế hoạch dự tính thực hiện cho
hậu thế.
Vụ Monica Lewinsky để
lại dấu ấn không thể quên trong nhiệm kỳ thứ
nhì của TT Clinton
Nhiều người cũng thất bại vì quyết định đối ngoại xuất
phát từ nhiệm kỳ trước. Wilson chiến thắng trong Đại
chiến thứ nhất mà bị Quốc hội đảo ngược lập trường chống
lại kế hoạch Hội quốc liên (League of Nations) khiến
ông bất lực tại Versailles. Lên kế nhiệm (Franklin)
Roosevelt, Truman không kết thúc nổi chiến tranh Cao
Ly. Kế nhiệm Kennedy, Johnson không giải quyết nổi chiến
tranh Việt Nam. Họ thất bại nặng nên dù có muốn cũng
không thể tái tranh cử.
Một
đặc điểm khác của cái “nghiệp kỳ hai” là trong nhiệm
kỳ hai, vị tổng thống không được một sự nhân nhượng
nào của truyền thông hay đối thu và bị phê phán nghiêm
khắc hơn. Họ thường bị đả kích rất nặng, kể cả Eisenhower,
và gặp sự chống đối gay gắt đến độ hằn học của đối phương.
Giữ
vững khối trung kiên thì đứng
Tuy
nhiên, những người dù gặp sóng gió mà vẫn tai qua nạn
khỏi và hoàn tất được nhiệm kỳ hai đều có một nét chung:
họ không bị khối quần chúng trung kiên bỏ rơi, đó là
trường hợp của Roosevelt, Eisenhower, Reagan và Clinton.
Những
người khác đã thất bại nặng chính là vì mất sự tín nhiệm
của thành phần đã từng ủng hộ mình: Wilson gặp sự nổi
loạn trong đảng Dân chủ, Truman không được đảng Dân
chủ tái đề cử, Johnson có muốn ra tái tranh cử chưa
chắc đã được hậu thuẫn của đa số Dân chủ, khi đó đã
đảo ngược lập trường, trở thành phản chiến. Nixon phải
từ chức khi gặp sức chống rất mạnh của các Nghị sĩ Cộng
hòa.
Tổng
thống Bush tất nhiên phải thấm điều ấy. Ông bị tấn công
nặng vì cuộc chiến tại Iraq. Ông không chờ đợi sự nhân
nhượng nào của truyền thông, đa số tại Mỹ là thiên tả,
và của đảng Dân chủ, đang chuyển dịch về cánh cực tả
và phản chiến ra khỏi xu hướng ôn hòa kiểu Clinton.
Nhưng liệu ông có giữ được niềm tin của thành phần cử
tri bảo thủ đã ủng hộ ông trong hai cuộc tranh cử hay
không?
Câu
hỏi ấy dẫn ta đến phản ứng Cộng hòa qua cách ứng xử
của ông trong và sau vụ thiên tai Katrina.
Ngược
với cách thức loan tải và bình nghị về chiến sự tại
Iraq hoặc tiến triển nói chung của “cuộc chiến chống
khủng bố” - một cách gọi đơn giản và sai lầm của chính
quyền Bush - Hoa Kỳ chưa thắng nhưng cũng chưa thua
tại Iraq và còn đạt nhiều kết quả trong cuộc chiến chống
lại xu hướng Hồi giáo cực đoan, ngụy danh “Thánh chiến”
và dùng phương pháp khủng bố để xây dựng một Đế quốc
Hồi giáo toàn cầu, theo xu hướng quá khích nhất.
Tuy
nhiên, trong chính trị, dù sai hay đúng, cảm quan ấn
tượng cũng là sức ép thực tế và ấn tượng của đa số dân
Mỹ là Hoa Kỳ đang gặp khó khăn tại Iraq. Trách nhiệm
vì vậy thuộc về ông Bush. Ban tham mưu của ông về an
ninh đối ngoại phải bị khiển trách về nhiều vấn đề,
từ tình báo đến quân sự, nhưng quan trọng nhất mà lại
ít được chú ý nhất là thất bại về thông tin tuyên truyền.
Tổng thống George Bush cùng phu nhân và các thành
viên nội các cầu nguyện cho nạn nhân Katrina
Ông
Bush loanh quanh không giải thích nổi thực chất, mục
tiêu và lẽ thắng bại của cuộc chiến nên không thuyết
phục nổi dư luận là Hoa Kỳ đang lâm chiến, vì sao phải
lâm chiến, và đang giành thắng lợi như thế nào…
Vì
sự kiện ấy, tỷ lệ tín nhiệm của ông đã sút giảm mặc
dù kinh tế đang đạt tốc độ tăng trưởng rất khả quan,
với mức thất nghiệp rất thấp.
Khi
mở đầu nhiệm kỳ hai, Tổng thống Bush nói đến những kế
hoạch cải cách quy mô, nổi bật là việc cải tổ hệ thống
An sinh Xã hội, một việc làm chính đáng và cần thiết.
Tuy nhiên, sau năm đợt viếng thăm và vận động quần chúng
ở nhiều tiểu bang để nói về cái “lý” của việc cải cách,
ban tham mưu kinh tế, tài chính và chính trị của ông
vẫn chưa khai triển ra cái “sự” - nội dung của kế hoạch
cải cách - cho cụ thể.
Đối
phương không có đề nghị nào thiết thực hơn nhưng được
mặc nhiên đả kích và ấn tượng chung là chính quyền Bush
sa lầy trong kế hoạch cải cách. Đây là một trách nhiệm
lớn của chính quyền và nhất là của bộ Tài chính (Ngân
khố). Trong điều kiện ấy - Iraq và An sinh Xã hội đang
dậm chân tại chỗ - mức tín nhiệm của ông Bush có giảm
thì không đáng ngạc nhiên.
Đáng
ngạc nhiên - và thất vọng - là phản ứng ù lì trì trệ
của chính quyền trước sự thể ấy. Rồi vụ Katrina mới
dẫn tới câu hỏi sinh tử: chính quyền Bush còn khả năng
lãnh đạo hay không?
Thành
đồng của Bush còn không?
Khi
vụ Katrina xảy ra, đảng Dân chủ Hoa Kỳ lập tức bắn lại
những viên đạn cũ, với những lời phê phán truyền thống.
Bush
bị coi là một người Texas thô lỗ không có khả năng
trí tuệ để làm tổng thống. Vì vậy mới chẳng hiểu gì
về mức độ trầm trọng của thiên tai. Vả lại, trước sau
gì ông ta cũng chỉ là con nhà giàu, dân da trắng, con
tin của các thế lực tài phiệt và các nhóm quyền lực
mờ ám. Cho nên ông coi thường quyền lợi của quần chúng
lao động bình dân, thiểu số da màu và chẳng thèm ra
tay cứu giúp nạn nhân bão lụt tại New Orleans, đa số
là da đen, vân vân và vân vân…
Những
lời đả kích ấy không đáng ngạc nhiên; nếu có, người
ta chỉ thất vọng về trình độ mị dân quá cao và tinh
thần trách nhiệm quá thấp của những người đả kích cực
đoan gay gắt nhất. Sự thể Katrina không hẳn như vậy
mà ông Bush cũng chẳng là người duy nhất có lỗi.
Điều
đáng chú ý hơn là quần chúng trung kiên của Bush nghĩ
sao?
Họ
than phiền là Tổng thống phản ứng quá chậm và vì quá
chậm nên phản ứng thái quá, tức là phóng tay cứu trợ
bất kể chi thu.
Ông
Bush đang học thói bao cấp và mị dân của đảng Dân chủ.
Chủ trương “thủ cựu với từ tâm” của ông trở thành “bành
trướng với túi tiền” của người thọ thuế. Đảng Cộng hòa
đang kiểm soát cả Hành pháp lẫn lưỡng viện Quốc hội
- và cả Tối cao Pháp viện sắp tới - mà cũng chủ trì
cho mức bội chi kỷ lục của ngân sách quốc gia.
Trong
gần năm năm cầm quyền, ông Bush không một lần phủ quyết
những khoản chi không chính đáng trong dự luật ngân
sách. Ông Bush đang mất tinh thần kỷ luật ngân sách
truyền thống của đảng và bây giờ vì sợ bị mang tiếng
là không cứu giúp người nghèo, ông phóng tay tiêu xài…
Chúng
ta chưa rõ hậu quả của những phê phán này. Nhưng nếu
quần chúng của Bush mà hoài nghi khả năng lãnh đạo của
ông trong vụ Katrina, họ sẽ suy ngược lên khả năng chiến
thắng tại Iraq. Lúc bấy giờ, Tổng thống Bush bắt đầu
gặp khó khăn.
Thứ
nữa, cho đến nay, dù chẳng đồng ý với từng quyết định
của chính quyền, quần chúng trung kiên vẫn tin vào cá
tính cương quyết và thành thật của ông Bush. Ông đã
nói là làm, dù có gặp sự chống đối hay ngộ nhận nhất
thời của dư luận. Ông đã thắng John Kerry chính là nhờ
đức tính ấy.
Bây
giờ, đức tính ấy bị hoài nghi. Nếu không tin vào khả
năng lãnh đạo mà lại hết tin vào cá tính cương quyết
của tổng thống, thành đồng của Bush sẽ đổ và ông Bush
coi như hết thời vì không đáng bênh vực nữa.
Cho
đến nay, bốn năm sau vụ 9-11 và một tháng sau vụ Katrina,
tỷ lệ tín nhiệm Bush đã mấp mé dưới 40%, rất thấp nhưng
không phải là thấp nhất cho các tổng thống trong nhiệm
kỳ hai. Tỷ lệ ấy không sụt hơn, nhưng cũng chưa tăng.
Quần chúng của Bush đang tự nêu câu hỏi và chưa có kết
luận sinh tử.
Ông Bush trông già đi nhiều so với thời gian cầm
quyền nhiệm kỳ đầu
Ông
Bush có chừng một tháng để chứng minh vài chuyện hầu
đảo ngược đà sa sút.
Những
khả năng còn lại
Thứ
nhất là ông không từ bỏ những đức tính cố hữu, nghĩa
là một con người vẫn đáng tin. Dù không may vẫn là đáng
tin. Thứ hai, ông có khả năng chiến thắng nhờ tài lãnh
đạo. Người ta tin ông vì đức tính con người, nhưng cần
tới khả năng lãnh đạo của một tổng thống. Không kịp
đảo ngược nổi tình hình, ông sẽ biết thế nào là cảnh
“dậu đổ bìm leo” - phù thịnh hơn phù suy - nhất là khi
đảng Cộng hòa sẽ bị thử thách tron cuộc bầu cử giữa
nhiệm kỳ vào năm tới.
Iraq
chưa êm, xăng dầu lên giá, bãi lụt Katrina thành vùng
sình lầy ngốn tiền công quỹ để tiếp tục dung dưỡng chế
độ bao cấp lưu cữu tại Louisiana và New Orleans… ngần
ấy vấn dề sẽ khiến đảng viên Cộng hòa coi Tổng thống
là gánh nặng cho sự nghiệp chính trị của họ.
Lúc
ấy, Hoa Kỳ là một quốc gia lâm chiến trên nhiều mặt
trận mà lại bị khủng hoảng ở nhà. Kinh tế Mỹ là đầu
máy cho kinh tế thế giới mà lại bị kẹt xăng thiếu tiền
khiến lãi suất tăng vọt…
Quy
luật “dậu đổ bìm leo” sẽ trở thành quốc tế. Người ta
có thể kiểm thấy điều ấy tại Trung Á, Đông Á, Nam Á,
Trung Nam Mỹ.
Nghĩa
là mọi nơi trên thế giới.
|