Thời
gian có GÓC TỐI la,̀ ban đêm, là những cơn
ác mộng, là giờ giấc của hung kị, là dấu
ấn của những chuyện buồn đau.
Không gian có GÓC TỐI là, những nơi mà, ở
đấy có áp bức, bất công, có nhân phẩm bị
trà đạp, có quyền tự do ngôn luận bị bóp
nghẹt, bị lợi dụng.
Trong
Truyền thông, điển hình là báo chí, có GÓC TỐI,
là những “ người” đội lốt người làm báo để che chắn
những việc làm khuất tất của họ trong quá khứ. Để
tấn công, bới móc, đặt điều về đời tư của những
người mà chúng ghét, hay những người cản trở những
việc làm vô đạo đức của họ.
GÓC TỐI trong ngành truyền thông này đa số là những
kẻ bất tài vô tướng, háo danh, khoác hết lớp áo
này đến lớp áo khác để thực hiện những ý đồ cá nhân.
HNPĐ cũng sẽ tiếp tục đưa chúng ra ÁNH SÁNG...
Cổ nhân dạy người sau: TRI ÁC, HÀNH THIỆN.
. .
Khi đọc những mẩu chuyện trong GÓC TỐI của
Hải Ngoại Phiếm Đàm, quý vị nào thấy dấy
lên lòng thương hận, ấy là quý vị đã HÀNH
THIỆN vậy. . .
( HNPĐ sẽ đăng lại những bài trong TẠP GHI
và GÓC TỐI trước đây nếu được quý vị yêu
cầu, hoặc giả, những sự việc, những “ nhân
vật” mà chúng tôi đã nêu ra, đã lên án có
những biểu hiện muốn “ ngóc đầu dậy”. . HNPĐ.)
Cạm
bẫy chết người
Thủy
ngồi nhai mía hãm thuốc sau khi đã “đâm một cái
30” (dùng xilanh chích liều heroin 30.000 đồng vào
ven ở bẹn). Thủy đã bị sida (nhưng đồng ý cho tôi
chụp ảnh), Mắt ướt nhòe nước, cô khóc khi nhớ lại
quãng đời đau xót của mình: “Bố mẹ em bỏ nhau từ
năm 1990. Bố em bị tai nạn giao thông qua đời, mẹ
em bỏ bê ba anh em đi theo bồ. Nhà cửa tan nát,
ba anh em em lao vào nghiện ngập. Anh em mới bị
bắt về tội trộm cắp tháng trước. Chồng em cũng nghiện
giờ đang đi tù. Em mới đi trại về, vẫn nghiện, lại
ra đường làm gái lấy tiền mua thuốc, nuôi con. Em
đang bị “phá trong” (sida phát ra từ trong cơ thể),
nhưng không đi làm thì không biết lấy tiền đâu ra.
Một ngày không có 150.000 đồng để chống chọi với
cơn nghiện và bệnh tật thì em cũng không sống nổi”.
Rồi cô nói về “khách hàng”: “Bọn em không muốn ai
“bị” bởi bản thân chịu đựng đã khổ lắm rồi. Gặp
nhiều khách, có khi cả sinh viên, công chức, em
đã nói thẳng là em sida, phải đeo bao vào. Họ lại
không tin, tưởng đùa. Một điều rất nguy hiểm mà
họ không nhận ra: bị sida, qua giai đoạn giữa, người
em tự nhiên béo hẳn lên, xinh ra, không ai nghĩ
là đang bệnh”.
Phiên bản “đường phố tình dục” trên phim ảnh nước
ngoài đã được tái hiện ngay tại đường Giải Phóng
- cửa ngõ phía nam TP Hà Nội: phố sáng rực bảng
biển các bar, nhà nghỉ với những cô gái bán dâm
ve vãn khách làng chơi một cách công khai. Có một
điều “khách hàng” không biết: các cô gái ở đây đều
chích ma túy, một số bị sida. Nguy hiểm hơn, từ
một năm nay “cạm bẫy người” ở chỗ này được “khách
hàng” rỉ tai “tiếp thị” hơn bất kỳ các “động”, “hộp”,
“chợ tình” nào ở Hà thành.
Những
cô gái nghiện...
Đường
Giải Phóng, con đường huyết mạch nối ra cửa ngõ
phía nam Hà Nội dài chừng 10km, về đêm sáng rực
ánh đèn cao áp. Từ thành phố hướng ra bến xe Giáp
Bát, qua cầu vượt ngã tư Vọng chừng 1km, ngay bên
phải lề đường Giải Phóng lúp xúp những cô gái vẫy
mời chào khách.
Họ
đứng thành hàng, cách nhau 5 - 10m, quần áo hở hang,
son phấn nồng nặc. Trải dài gần 2km, gần 40 khuôn
mặt nhập nhòe ánh đèn đường tạo nên sự cuốn hút
quái lạ. Người lái xe ôm chở tôi sà vào bốn lần
thì cả bốn lần đều bị “đụng hàng” với bốn tốp khách
làng chơi.
“Năm
mươi (50.000 đồng)! Toàn nghiện, giá chỉ thế thôi!”
- người khách chơi mặc áo trắng nói. “Hàng” nhao
nhao trả lời: “Nghiện đ. gì, ai bảo nghiện, ừ thì
nghiện, nghiện mới giá đấy, “đi” không thì biến!”.
Dừng
lại trước nhà nghỉ Anh Kiệt, người xe ôm hỏi một
cô gái tóc ngắn, mặc quần soóc bò, áo hai dây hồng:
“Đi không em?”. Đáp lại là một cái nhìn cảnh giác.
Hỏi đến câu thứ hai, cô trả lời theo... phản xạ:
“Tàu nhanh, bao phòng 70.000 đồng!”. Cô cao chừng
1,55m, nặng dưới 40kg, bắp tay bắp chân gầy guộc
với gân guốc xanh lè, quầng mắt dù đã đánh phấn
nhưng vẫn không che nổi vẻ thâm sì, đói ngủ.
Tôi
phải chọn “hàng” đến cô thứ... 24 mới ưng ý bởi
tất cả những cô trước đó đều gầy guộc, trông ốm
yếu với những đôi mắt thâm sì, nghiện ngập. “Hàng”
của tôi bảo mình tên Hà, người Hà Nội, 21 tuổi,
thon thả, tóc nhuộm vàng, da thịt sáng sủa, chân
tay chắc lẳn không thấy vết kim đâm hoặc “mà” (chỗ
thịt khoét sâu dùng để đâm ma túy). Hà bảo: “Em
không nghiện nên đông khách”.
Chúng
tôi ghé một nhà nghỉ giữa phố. Hà bảo: “Anh trả
luôn tiền, 70.000 đồng!”. Nhân viên bố trí lên tầng
ba. Hà giục: “Anh cứ lên trước, đợi em một tí!”.
Nhà nghỉ khá đẹp với cầu thang gỗ, gương lát sáng.
Dọc tường hành lang có vết son môi, một vài dòng
chữ của những kẻ hận đời. Giường nệm sạch sẽ nhưng
nhân viên quên dọn phòng, có chiếc khăn mặt cũ của
khách nghỉ trước vẫn còn sót lại, giấu trong đó
là một chiếc... xilanh, đầu kim còn dính máu. Tôi
hãi hùng bỏ ra hành lang hút thuốc.
Lúc
này là 2g đêm. Tiếng giày, tiếng guốc vẫn nện thình
thịch chạy lên chạy xuống cầu thang. Một cô gái
váy ngắn cũn cỡn chạy lên hỏi: “Anh thấy con Nguyệt
vào chưa?”. Tôi hỏi lại: “Nguyệt nào, vào đâu, làm
gì?”. Cô ta bảo: “Em đưa “hàng” cho nó!”, rồi chạy
sang gõ cửa phòng 302. Dấm dúi. Thậm thụt. Mười
phút sau, cô gái này và Nguyệt bước ra. Lê phê.
Líu ríu. Tôi vào phòng 302, thấy hai vỏ bao nilông
đựng xilanh đang nổi lềnh bềnh trong bệ xí.
Lúc
Hà lên, đem theo một túi hoa quả. Cô lật hết tấm
trải giường, gối kiểm tra: “Bọn gái ở đây dã man
lắm. Chúng nó “chơi” xong gài luôn kim tiêm dính
máu dưới nệm, khách lên không để ý dính đòn luôn!”.
Không thấy gì, Hà thao thao một hồi rồi xin phép:
“Em vào toalét một tí!”. 15 phút. Vẫn nghe tiếng
nước xối ào ào. Tôi rón rén mở cửa: Hà ngồi phệt
dưới nền, mắt lim dim, mồm lẩm bẩm nhạc vàng, trong
tay cầm một xilanh rướm máu. Tôi choáng váng về
cô gái “ngon lành nhất phố”.
“Chợ
sida”
Hùng
“híp” cười khùng khục khi tôi rủ đi tìm Hà sau đó
một tiếng: “Nó nói tên thế ông cũng tin à? Gái ở
đây phải tìm ngay theo đêm; sang đến ngày hôm sau
một là nó giạt đi nơi khác “làm ăn”, hai là bị công
an hốt đi trại, ba là đã... chết!”.
Hùng
“híp” ngày trước làm cò xe ở bến Giáp Bát. Y thuộc
lòng từng nhà nghỉ, từng gã ma cô chăn dắt gái,
thậm chí tiểu sử của từng cô gái “làm ăn” ở đây.
Hùng bảo: “Công an giờ làm kinh quá, các “động”,
“hộp” bị SEA Games lùa te tua, gái giạt đi khắp
nơi. Trước đây chúng nó đứng ở Gia Lâm, Phạm Ngũ
Lão, rồi lại bị lùa nên giạt xuống Giải Phóng”.
Theo
Hùng, địa bàn này là bãi đáp lý tưởng nhất cho hoạt
động mại dâm vì có hơn 30 nhà nghỉ, nhà trọ hoạt
động thâu đêm suốt sáng, lại gần bến xe, giang hồ
nghiện ngập dặt dẹo giạt về nhiều, “đại lý” (bán
ma túy) trà trộn vào làm ăn dễ dàng.
Tôi
theo Hùng “híp” nhập vai đi mua “thuốc” và tìm Hà
để “phê” chung. Dọc phố, gái gọi tơi tới: “Hùng
“híp”, Hùng “híp”! Mua bao nhiêu, mới chăn được
“cạ” (bạn ma túy) mới à?”. Hùng “híp” dừng lại trước
một cô gái mặc áo đỏ, quần bò, quầng mắt đen sì:
“Con Hà đâu?”. Cô trả lời: “Hà nào, nó không làm
ở đây nữa!”(?). Hùng hỏi: “Con Thủy “sida”?”. Cô
ta bảo: “Chết rồi, chiều hôm qua!”.
Hùng
tặc lưỡi: “Khổ! Nó “bệt” quá rồi”. Hùng “híp” chỉ
tay vào cô gái bảo: “Con này gọi là Hương “ngủ gật”,
bởi nó vừa đứng đợi khách vừa lim dim, có khi ngủ
quên đổ sập mặt xuống đường cũng vì “phê” thuốc!”.
Hùng hỏi Hương “ngủ gật”: “Con nào sắp chết?”. Hương
bảo: “Nhung “sida”! Đang bám hàng rào cổng bến xin
ăn”.
Hùng
dẫn tôi tìm Nhung. Qua cổng bến mặt đường Giải Phóng,
Hùng bảo: “Con Nhung “sida” thuộc loại nhan sắc
mặn mà nhất ở đây. Nó là chuyên gia lừa đảo, toàn
diễn vở “anh vào tắm trước đi” rồi lục túi khách
lấy tiền, điện thoại di động. Hồi nó bị giai đoạn
cuối, vẫn phải “đi làm” để trả tiền nhà trọ, mua
“thuốc”. Giờ nó “bệt” quá, chủ nhà đuổi ra ngoài,
nó phải lê lết xin ăn, tìm cặn ma túy trong những
xilanh bọn nghiện vứt đi để chích lại”.
Lúc
chúng tôi đến, Nhung đang bám vào hàng rào bến,
mồm lẩm nhẩm điều gì đó. Quần áo cô rách rưới, cáu
bẩn, da thịt đen sì, hở ra chỗ nào lở loét chỗ ấy.
Hùng bảo: “Nó còn khoảng 25 cân, chắc cả tuần nay
không ăn gì”, rồi rút ra 5.000 đồng ném xuống đường:
“Cho mày mua bánh mì, sao không về nhà, có bố mẹ
lo!”. Nhung thở hắt ra, nói như người sắp chết:
“Nhục lắm”.
Đi
dọc theo con đường bóng tối men bến, Hùng cay cú:
“Chó nhất là bọn ma cô sống cặp kè gái. Chúng nó
đã khổ, vừa bệnh vừa đi làm, tiền không đủ lại phải
cõng thêm ông nghiện nữa, chịu sao nổi”.
Hùng
chỉ sang một quán nước tồi tàn, lố nhố trên 20 gương
mặt hốc hác đang ngồi nói chuyện một cách lạnh lẽo.
Mấy nhà trọ xộc xệch quanh đó thấp thoáng bóng các
cô gái thì thầm. Hùng bảo: “Bọn nó đang thanh toán
nhau về chuyện tiền nong “đánh thuê”. Hôm qua một
đứa đi khách bị đánh, phải nhờ ma cô ra tay, loạn
cả phố”. Hùng nói: “Dãy nhà đó của T., đầu gấu khét
tiếng trước đây vừa nuôi gái vừa bán ma túy”.
“Đại
bản doanh” của gái mại dâm và ma cô nằm sau bến,
dựa lưng vào phố nhà nghỉ là “xóm liều” với một
loạt dãy nhà trọ bình dân giá thuê 20.000 đồng/ngàyđêm/người.
Bẩn thỉu. Ngột ngạt. Tanh tanh mùi máu và nước tiểu.
Hùng dẫn tôi qua dãy nhà đầu tiên và nói: “Giờ này
chúng nó tụ về, dùng ma túy và ôm nhau ngủ”.
Ở
căn phòng đầu tiên nhỏ đúng bằng cái giường, một
cô gái son phấn trát bự mặt và hai ma cô đang cởi
quần, chuẩn bị đâm xilanh vào bẹn. Tôi vừa ngó sâu
vào chợt thấy có ai đó gõ que lên đầu: “Nhìn cái
đ. gì?”. Hùng “híp” vội can: “Thằng em dại, mới
ở Văn Hòa (trại cải tạo) về, bỏ qua đi”.
Tôi
nhìn ngước lên, hóa ra dãy nhà đã thấp lụp xụp như
vậy cũng có... gác xép! Lố nhố trên đó chính xác
là bốn bộ da bọc xương xăm trổ vằn vện đang ngồi
cảnh giác. Tên gõ đầu tôi hỏi: “Mua bao nhiêu?”.
Hùng “híp” trả lời: “Có rồi”.
Đi
sâu cuối ngõ, Hùng bật lửa soi đường. Ánh sáng vàng
vọt làm lộ ra hai hình hài gầy guộc đen bẩn đang
ôm nhau nằm co quắp dưới đường. Một cô thều thào
sau khi đã móc tay vào họng cạo ra một vốc mủ: “Cho
em xin, nằm đây một lúc nữa”. Hùng thì thầm: “Hai
con này khả năng mai chết. Chúng nó tưởng mình là
đầu gấu. Khổ, chết chẳng ai thương, cũng chẳng biết
thương bằng cách nào”. Hùng lại vứt xuống đường
5.000 đồng.
oOo
Tôi
chạy thục mạng khỏi “xóm liều” cho đến gần trụ sở
Công an phường Giáp Bát nằm sát đó, trước mặt là
một hồ nước mênh mông, không khí trong trẻo. Trời
mờ sáng. Đã thấp thoáng bóng người dân chạy tập
thể dục. Hạnh phúc và yên bình. Tôi chợt lạnh người
nhớ lại tâm trạng của nhiều “khách hàng”: chưa đến
thì chưa biết gái nghiện.
Biết
nghiện rồi thì tặc lưỡi “nghiện mới giá thế, nghiện
đi “ủng” (bao cao su) vào cũng chẳng sao, miễn là
giải quyết được “nhu cầu” với giá rẻ”. Họ đâu biết
rằng đằng sau những nhà nghỉ phục vụ những cuộc
chơi bệnh hoạn là cả “xóm liều” đầy rẫy sự nguy
hiểm vì đói nghèo và ma túy, ở đó có những số phận
đang trượt dài trong sự sa ngã và đày đọa.
Tiếp
tôi tại trụ sở, trưởng Công an phường Giáp Bát Nguyễn
Bá Riến và tổ hình sự tỏ ra rất bức xúc về nạn mại
dâm diễn ra trên địa bàn:
“Chưa
thể giải quyết được triệt để nó vì nhiều lý do:
Thứ nhất, để bắt, xử lý đối tượng với quả tang đầy
đủ, lập hồ sơ chuyển trại rất tốn kém. Phải bỏ tiền
thuê “chân gỗ”, trả tiền... cho gái mại dâm, kinh
phí toàn do công an phường bỏ ra. Anh em thì vất
vả đêm hôm càn quét, có người còn bị đối tượng...
cắn chảy máu tay; trong khi gái mại dâm ở đây đều
nghiện, có cả sida! Thứ hai, địa bàn hoạt động mua
bán dâm thuộc về chúng tôi nhưng nơi trú ngụ là
“xóm liều”, nhà trọ xung quanh bến, lại thuộc địa
bàn xã Thịnh Liệt, huyện Thanh Trì.
Công
an xã ở đây có... hai người, làm sao có thể “bình
định” nổi toàn lưu manh, trộm cắp, nghiện ngập.
Thứ ba, trong các văn bản không giới hạn thời gian
hoạt động của các nhà nghỉ, nó có thể mở cửa thâu
đêm suốt sáng, vô tình hay cố ý đã tiếp tay cho
hoạt động mại dâm. Từ tháng 4 - 2002, gái mại dâm
bắt đầu tụ về đường Giải Phóng. Mới từ đầu năm 2003,
chúng tôi đã bắt được 75 đối tượng mại dâm, xử lý
hành chính 15 đối tượng, chuyển trại 60 đối tượng.
Nhưng chẳng hiểu sao có nhiều đối tượng mới chuyển
trại mấy ngày lại thấy mò về, tiếp tục hành nghề
(!?)”.
Cạm bẫy chết người


Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|