| 
(
Để quý vị tiện theo
dõi GÓC TỐI, chúng tôi đăng nguyên văn bản tin trong
nước, kể cả những điạ danh và những từ không thích
hợp ( thí dụ Tp Hồ Chí Minh. đồng chí Trưởng công
an. . .V.V..) Xin quý vị lượng tình tha thứ... HNPĐ)
Bước
vào thế giới bài bạc ở Phnom Penh
Tiếng
phỉnh xếp lẻng kẻng. Tiếng chia bài rẹt rẹt. Tiếng
rút đôla loạt xoạt. Hương xì gà hảo hạng lẫn mùi
khen khét của thuốc lá Marlboro và cả nước hoa thơm
phức của mỹ nhân... Đó là những gì tôi “nghe thấy”
khi bước vào Naga Casino ở Phnom Penh, một thế giới
khác hẳn với cái đất nước còn quá nhiều khó khăn
này...
Bước
vào thế giới bài bạc
Mặc
dù không có ý định đi Phnom Penh để đánh bài, nhưng
Quang “xù", tay thổ địa bản xứ gốc Việt, nhắc
tôi nên chú ý đến hai mặt đối lập của văn hóa sống
ở thủ đô này: Người rất nghèo ăn xin nhan nhản khắp
các khu di tích, thắng cảnh và những người rất giàu
đang đua nhau “đốt" tiền gấp gáp mà mốt là
sắm xe hơi hạng sang của Mỹ và đỏ đen trong casino
để chứng tỏ đẳng cấp thượng lưu.
Tôi
quyết định vào Naga casino - trung tâm đỏ đen lớn
nhất Phnom Penh - sau khi sắm bộ cánh trông... ra
vẻ "quý ông”. Quang "xù" đợi sẵn
dưới sảnh Princess Hotel, đại lộ Monivong, ngoắt
taxi. “Vào casino mà đi xe gắn máy biển số địa phương
thì chưa tới cổng đã bị mấy tay bảo vệ đuổi cổ".
Vừa giải thích, anh ta vừa ấn tôi vào chiếc Camry
sang trọng. Người tài xế đứng tuổi không thèm ngoái
lại, chỉ nhìn qua kính chiếu hậu nói giá "phai
đôu lơ" (năm đô la) rồi đạp ga cái vèo.
Mưa
dông mù mịt nhưng Naga Casino, nằm bên bờ sông Mekong
gần hoàng cung cổ kính, vẫn rực rỡ ánh đèn màu.
Đó là một quần thể resort - casino, hoạt động 24/24
giờ. Mặc dù đã dặn trước không mang máy ảnh, ghi
âm vào đây, nhưng Quang “xù" vẫn nhắc lại như
là điều kiện để dẫn tôi đi. Tôi trả lời tất cả "đồ
nghề" đã để ở khách sạn, nhưng không cho hắn
biết mình đang thủ cái máy điện thoại có camera.
Vừa bước tới cổng có những chiếc cột to sừng sững,
chúng tôi bất ngờ bị hai vệ sĩ mặc đồ đen, phù hiệu
rườm rà như cảnh sát, lịch sự chặn lại: "Excuse
me! Where are you from?". "Ho Chi Minh
city, Vietnam”. Tôi làm mặt lạnh trả lời khan. Vừa
bước qua được hai gã hộ pháp thì tôi lại đụng đầu
chiếc cổng từ kiểm tra hiện đại. Kinh nghiệm đi
máy bay thời khủng bố đã giúp tôi biết móc hộp quẹt,
điện thoại di động, viết bịc đầu sắt đặt trên đĩa
nhựa để tránh bị cổng từ phát tín hiệu báo động,
gây chú ý cho đám vệ sĩ. Tuy nhiên chưa kịp thở
phào, tôi lại tiếp tục đối mặt với một gã gác cổng
cao hơn tôi cả cái đầu. Gã yêu cầu tôi đứng dang
tay, dang chân để sờ nắn, và cầm vợt từ rà khắp
người. Súng, dao, vật liệu nổ, máy chụp ảnh, quay
phim là những thứ không thể lọt được vào đây...
Cuối
cùng, tôi cũng vào được sảnh chính sau khi phải
trải qua ba lượt kiểm tra cả cổ điển lẫn hiện đại.
Thật bất ngờ, bầu trời trên đầu tôi tự nhiên trong
vắt. Mặt trăng và các vì tinh tú lấp lánh trong
khi những làn mây mỏng lững lờ trôi nhè nhẹ. Định
thần nhìn kỹ, tôi mới phát hiện bầu trời huyền ảo
ấy là giả. Nó làm bằng các vật liệu trong suốt và
đèn chiếu laser cách xa trên đầu tường hun hút tạo
cảm giác rất cao và thật. Quang "xù" nhìn
tôi, bật cười: "Ai lần đầu vào đây cũng bị
sốc bởi bầu trời này. Nó được chuyển giao công nghệ
từ Las Vegas đấy...".
Phòng casino ở khách sạn Princess luôn nhộn nhịp
Dưới nền nhà, các cây cọ, dừa, tre thật, giả được
trồng luôn xuống đất tạo cảm giác êm đềm, mát mắt.
Tuy nhiên, các “thần bài” lại đang náo nhiệt ở các
khu thuộc “đẳng cấp” và máu mê của mình. Casino
này rộng cả 10.000 m2. Ngoài cùng là khu vực xanh
gồm 150 bàn games chia làm hai dãy dài dành cho
những người không sành bài bạc và nhẹ túi. Tuy nhiên,
tôi mới liếc qua đã hoa mắt. Bên cạnh những con
số thắng thua một vài USD nhỏ xíu là những số 125.000,
300.000 USD... to đùng. Khách chơi nhỏ cứ móc bạc
USD nhét vào khe “mắt” máy. Nó kiểm tra, rồi nuốt
vào để đổi ra những đồng kim loại cho khách chơi.
Còn ai chơi lớn đã có các chi nhánh ngân hàng cách
vài bước chân. Thủ tục rút, đổi tiền chóng vánh,
nhanh gọn.
Bên
trong là khu vực vàng, rộng nhất và cũng là nơi
tụ hội nhiều tay bạc, thần bài nhất. Cả trăm bàn
từ xì dách, tài xỉu, xập xám, cào ba lá, bốn lá,
xí ngầu... và còn nhiều loại khác mà tôi cũng không
thể biết hết tên. Phía trong bàn là những cô gái
đẹp như mơ mặc sơ mi trắng, áo khoác đỏ, nói tiếng
Anh, Hoa, Pháp như gió, ngồi quản lý đống phỉnh
và chơi với khách. Mệnh giá mỗi phỉnh từ 10 - 1.000
USD và được nâng giá theo màu. Khách chơi trực tiếp
đã đầy bàn. Dân đứng chen sau theo ké càng làm cho
không khí sát phạt nóng bỏng hơn. Người chơi 10
phỉnh, người chơi 20, 50 phỉnh một lượt, và ít thấy
cái nào trị giá dưới 100 USD. Tôi móc điện thoại
có camera nhưng chưa kịp đưa lên đã xuất hiện hai
vệ sĩ “giữ giùm”. Quang “xù” nhăn nhó: “Nói rồi,
không qua mắt nổi dân chuyên nghiệp này đâu. Ông
lo mua phỉnh, chơi chút đỉnh đi để tụi nó khỏi dòm
ngó”. Lúc này tôi mới để ý đám vệ sĩ mặc đồng phục
lẫn thường phục đứng dày đặc bên trong. Cứ có khách
mới vô, họ lại lặng lẽ theo sau. Chưa kể trên đầu
còn hàng chục cái camera nhỏ xíu theo dõi tất cả...
Tiêu
khiển, đổi đời và... tự tử!
Sau
khi “đốt” mấy phỉnh con nhà nghèo loại 10 USD vào
bàn xì dách, tôi được thả lỏng hơn. Khách du lịch
ba lô và những kẻ tò mò như tôi làm cho không khí
thêm chộn rộn. Nhưng nguồn tiền chính chảy vào casino
này lại là những tay bạc đã nhẵn mặt. Ở đây có hai
nhóm đối tượng khách được tôn vinh thượng đế. Thứ
nhất là những người đến từ Trung Quốc, Đài Loan,
Việt Nam, Singapore, Hồng Kông... Họ sang đầu tư
làm ăn kết hợp chơi bời. Thứ hai là những nhà giàu
chìm, nổi bản xứ. Vào đây họ không nói tiếng Campuchia
mà thường sử dụng tiếng Hoa, Anh, Pháp và “đổ bạc”
cũng không chịu kém ai.
Quang
“xù” bấm vai tôi, chỉ một tay đứng tuổi đang ngồi
rít xì gà, trầm tư nhìn bàn tay chia bài của cô
gái. “Một trong thập đại lão gia người Campuchia
gốc Hoa ở Phnom Penh này đó. Đừng nhìn mặt khiêm
tốn của lão mà xem thường...”. Trước mặt lão, phỉnh
loại 500 USD xếp mấy cột cao đến cả gang tay. Tôi
nhẩm đếm phải đến vài trăm ngàn USD. Theo Quang
“xù”, lão K.S. này có máu mặt trong kinh doanh hàng
công nghệ phẩm từ đời cha đến đời con ở địa phương.
Mỗi tuần lão đến đây chơi chỉ đúng một ngày, nhưng
ngồi lì suốt từ 12 - 24 giờ mới về, và không bao
giờ chịu chơi loại phỉnh nào dưới 500 USD. Lão thắng
nhiều, thua cũng chẳng ít, nhưng chưa ai thấy lão
đổi sắc mặt bao giờ...
Theo
sau Quang “xù” một lát, tôi đã được chỉ hơn mười
tay bạc có máu mặt ở địa phương. Người gốc Khơmer,
người gốc Hoa, Việt, và đều đi bằng xe hơi riêng.
Nhiều người giàu, từng trải nhiều thăng trầm, điềm
tĩnh đến chơi và về lặng lẽ. Nhưng những tay mới
giàu thì nghênh ngang, chảnh chọe bốc trời. Quang
“xù” nhắc tôi để ý S.R., một gã đeo vàng ở cổ như
sợi dây thừng trâu, đang quơ quào đống phỉnh đủ
màu. “Gã từ đám tàn quân Pol Pot ra đó. Không biết
hồi trước cướp chùa, trấn ai mà giàu nứt bụng. Vào
đây, thắng thì gã phô trương, thua thì la lối lùm
xùm”. Anh ta kể thêm gã này đã từng bị nghi ngờ
thanh toán bạn thắng bạc ngoài đường bằng lựu đạn.
Gã đi đánh bài không mang vũ khí, nhưng lúc nào
cũng có hai vệ sĩ kè bên cạnh.
Không
chỉ đàn ông, rất nhiều quý cô, quý bà cả người địa
phương lẫn nước ngoài cũng mải mê sát phạt ở casino
này. Ở ngay gần cổng vào, hai mỹ nhân mặc đồ đen
tuyền, trễ ngực đến mức gần như phơi cả núi lửa
ngồn ngộn, ngồi đặt cược liên tục những cái “phỉnh”
100 USD chồng 5. Thấy tôi quan sát, Quang “xù” bật
cười: “Gà đó!”. Theo anh ta, đây chỉ là những người
đẹp “tay trong” có nhiệm vụ “phơi hàng độc” và hào
hứng giả chơi để câu khách. Còn những quý bà vào
đây chơi thật hoặc thật vui vì thắng hoặc căng thẳng
chứ ít ai điềm tĩnh chơi mãi được như vậy. Bàn bên
cạnh là năm du khách Hồng Kông đang sát phạt. Họ
chơi loại phỉnh 50 USD, nhưng đặt từng chồng 10
cao cả gang tay. Hình như đây là một gia đình. Cô
gái trẻ nhất mặc váy ngắn lộ cả nội y, đứng chổng
mông phía sau ăn theo, thỉnh thoảng lại ré lên.
Họ đang gặp may. Quá nhiều phỉnh thắng được cô gái
đổi nhanh thành một bó tiền USD cầm tay...
Thật
bất ngờ, tôi đang lang thang thì bắt gặp mấy doanh
nhân quen mặt trong ngành địa ốc và hóa mỹ phẩm
từ TPHCM sang. Họ ngồi chễm chệ quanh mấy bàn tài
xỉu, xập xám. Một người nhận ra tôi, dè dặt: “Qua
mở thị trường, tối đi giải trí chút”. Tôi cười chào,
nhìn đống phỉnh mệnh giá 500, 1.000 USD để “giải
trí” chất đống lù lù trước mặt ông ta. Hiện nay
nhiều tay lắm tiền, máu me bài bạc ở VN đang thường
xuyên sang Campuchia “đổ bạc” công khai, vì thủ
tục xuất nhập cảnh đơn giản, ít bị dòm ngó và đắt
đỏ như đi Las Vegas hoặc Macao. Họ nghỉ ở Cambodia
Hotel sang trọng, có lắm dịch vụ “thư giãn” từ A
đến Z... Tay bảo vệ biết tiếng Việt đang nghỉ thay
ca, được tôi mời gói thuốc cười giả lả: “Ở đây đủ
loại khách, nhưng chơi nhiều, chơi lớn hầu hết là
người Hoa”.
Tôi
được giới thiệu khu vực đỏ gồm hai phòng VIP nhất
của casino, nằm khuất sâu bên trong. Thềm vào trải
thảm đỏ rực, thêm hai hàng cột đồng buộc lụa lóng
lánh như lối dành cho nguyên thủ quốc gia. Tôi làm
mặt lạnh, thọc tay túi quần, định đẩy cửa, nhưng
cả hai lần đều bị bảo vệ “lịch sự” mời ra. Đây là
nơi đặc biệt, chỉ dành cho các đại lão gia quen
biết hoặc được giới thiệu, đặt ghế từ trước. Tay
bảo vệ ở quầy bar lúc nãy nhìn tôi cười thông cảm:
“Dù lọt vào được, anh cũng phải ra ngay thôi chứ
làm gì có tiền để chơi những ván bài hàng chục,
hàng trăm ngàn USD ở trong đó...”. Theo anh ta,
giá trị bài bạc ở phòng này mỗi đêm không dưới triệu
USD. Khách chơi không bao giờ mang tiền mặt theo
mà chỉ ghi séc đổi phỉnh. Mới năm rồi một lão gia
ở Đài Loan chỉ sau ba giờ sát phạt trong phòng đã
thiểu não bước ra với gương mặt không còn giọt máu.
Lão thua sạch tài sản 7 triệu USD, và tự sát chết
ngay sau đó. Bây giờ, các tay bạc không đủ máu me
và tài chính rất ngán đặt chân vào cái phòng có
oan hồn này. Họ gọi đó là phòng đổi mạng: hoặc lên
tỉ phú hoặc xuống âm phủ!
00g30,
tôi rời Naga Casino trong lúc các tay bạc vẫn mải
mê sát phạt. Người tài xế taxi hỏi tôi ngày mai
có muốn đi nữa không? Campuchia hiện có gần 20 casino
đủ loại, trong đó chỉ riêng khu vực Poipet ở Battambang
và Sihanoukville đã có hơn 10 khu phức hợp casino
kết hợp khách sạn, khu “giải trí” từ A đến Z. Tôi
lặng im nhìn những thương binh, người ăn xin đang
co ro ngủ vạ vật dưới các gốc cây bên đường, mà
nghĩ đêm nay đang có hàng triệu USD được người ta
nhẹ nhàng nướng vào các sòng bài quốc tế ở đất nước
còn lắm nghèo khó này...
Theo
TTCN

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|