|
[Truyện Vui 1 | 2 | 3]
Ở một nông trường xa
xôi hẻo lánh, có chị trót dại nhỡ nhàng mang "bầu". Tuy vậy, chị ta
vẫn sung sướng dù không có chồng nhưng có con sau này về già có con bầu
bạn nhờ vả. Thủ trưởng nông trường gọi lên bắt viết kiểm
điểm.
Chị công nhân thật
thà trả lời thế này:
- Thưa anh, bố mẹ em
sinh ra em, em tưởng tất cả những ǵ dính trên người em là của em.
Bây giờ, anh bắt em kiểm điểm th́ em mới biết là nó không phải của
ḿnh. Nếu từ trước, anh nhắc nhở em là của cơ quan, không phải của
em, th́ em không dám tự tiện đem dùng như vậy đâu ạ.
Sau tiệc cưới, hai
vợ chồng lên giường đi ngủ. Anh chồng hỏi vợ:
- Đố em, chữ Hán dán
trên tường là chữ ǵ?
Cô vợ trả lời: - Chữ
Hỷ.
Anh chồng nói:
- Không phải!
Cô vợ cười lại
nói:
- Đúng rồi, không
phải chữ Hỷ mà là Nhị Hỷ, Tam Hỷ, Tứ Hỷ chứ ǵ?
Anh chồng vẫn lắc
đầu. Cô vợ ôm lấy chồng lại nói:
- Nếu vậy là chữ Ngũ
Hỷ. Ngủ Hỷ, ngủ đi anh.
Qua đêm, sáng hôm
sau cô vợ ghé vào tai chồng th́ thầm:
- Biết rồi!
Chữ ấy không phải là Nhị Hỷ, Tam Hỷ, Tứ Hỷ, Ngũ Hỷ mà là chữ Sướng Hỷ,
đúng không nào?
Có anh chồng rất
thương yêu vợ, nhưng tính t́nh lại cục cằn thô lỗ, việc ǵ trái ư là y như
rằng mắng chửi, thậm chí đôi lần c̣n đánh cả vợ nữa.
Một hôm, ban ngày
hai vợ chồng cáu gắt nhau rồi dẫn tới xô xát. Ban đêm, vợ giận nằm
quay lưng lại với chồng. Anh chồng lúc này nguôi cơn giận và bắt đầu
làm lành.
Đầu tiên anh đưa
chân gác lên hông vợ. Chị vợ hất chân xuống và nói:
- Không cho gác,
chân này ban ngày đá người ta c̣n gác nỗi ǵ?
- Anh chồng bỏ chân
xuống và lại tiếp tục làm lành bằng cách choàng ôm lấy lưng vợ. Chị
vợ lại gỡ tay ra nói tiếp:
- Ứ cho ôm,
tay này ban ngày định đánh người ta c̣n ôm iếc nỗi ǵ?
Anh chồng không ôm
vợ nữa nhưng cố nằm sát và hôn vào cổ vợ. Anh lại bị vợ đẩy ra và
nói:
- Ứ ừ! Không
cho hôn đâu, cái mồm này ban ngày mắng người ta c̣n ǵ.
Anh chồng đành nằm
im. Một lúc sau, chợt nghĩ ra rồi bật hỏi:
- Cái ǵ của anh ban
ngày nó không đúng vào người em th́ em không giận nó chứ ǵ?
Ở một nhà hàng nọ có
cô chạy bàn nhanh mồm và vui tính. Một hôm có một tốp khách vào ăn,
cô ta nhanh nhẩu chạy tới giới thiệu các món ăn với khách:
- Thưa các
anh! Nhà hàng em nổi tiếng các món ăn, món nào cũng ngon, món nào
cũng có, món nào cũng ấn tượng.
- Khác hỏi: -
Cơm! Có cơm không?
Cô ta trả lời:
- Ôi dào, cơm! Cơm th́ thơm nhau, món này ai cũng
thích.
- Vậy có rau
không? Ăn rau th́ thế nào? Khách lại hỏi:
- Có rau!
Ăn rau th́ đau nhau. Các anh có biết v́ sao ăn rau lại đau
nhau không? V́ nó rẻ, doanh thu ít hơn mà.
- Vậy ăn cá th́
sao? Khách lại hỏi.
- Ăn cá th́ đá
nhau ! Có nhiều đạm ăn cá khoẻ dễ đá nhau.
- Vậy ăn tôm?
Khách lại hỏi.
- Ăn tôm th́ ôm
nhau. Tôm lúc hấp, lúc luộc hoặc nướng xong cứ co quắp lại như
người ôm nhau ấy mà.
- Nếu vậy tôi ăn
thịt. Ăn thịt th́ sao nhau? Khách lại hỏi.
- Ăn thịt th́...
th́... Cô gái ngượng ngùng không biết trả lời ra sao.
Khách vội đỡ
lời:
- Ăn thịt th́
nhộn nhịp khắp các cơ quan chứ ǵ?
Một chị hớt hải chạy đến trạm cảnh sát
báo cáo về việc mất trộm. Anh cảnh sát hỏi:
- Chị mất vàng và tiền phải
không?
- Đúng vậy!
- Chị để đâu mà mất, trong tủ hay trong
va ly quần áo.
- Tôi để trong người, chỗ này
này. Chị vừa nói vừa vạch áo ḿnh ra để hở chiếc áo coóc-xê với
những đường chỉ khâu rất vụng làm chỗ giấu tiền của.
- Thế nó lấy lúc chị đang
ngủ?
- Không ngủ! Tôi thức đấy
chứ. Nó ôm lấy tôi, âu yếm tôi, đè tôi ra giường, lần tay vào chỗ
tôi giấu tiền. Tôi cứ tưởng bở là... Ai ngờ nó móc tiền rồi đi
thẳng.
- Chị có nh́n rơ mắt nó
không?
- C̣n lạ ǵ nó nữa! Thằng chồng
khốn nạn của tôi th́ sao lại không biết!
Ở một làng nọ có một chị kén chọn quá mà hoá ra muộn
chồng. Măi tới ngoài ba mươi tuổi mới lấy được
chồng. Đêm tân hôn, sau cuộc ân ái xong th́ chị ta
bưng mặt khóc nức nở. Anh chồng thấy vợ khóc, thương t́nh, cố gắng an ủi.
Anh ta nói:
- Anh làm em đau lắm phải không?
Anh xin lỗi.
- Không đau! Chị vợ vùng vằn trả
lời. Anh chồng lại kiên nhẫn thuyết phục:
- Con gái, ai mà chẳng phải lấy
chồng. Em trao cho anh đời con gái th́ có ǵ mà phải ân hận, phải
khóc?
Nghe nói vậy, chị vợ càng khóc to
hơn:
- Vâng! Đúng là em ân hận. Nếu
biết lấy chồng mà được sướng như thế này th́ em đă lấy chồng từ mười năm
trước rồi mới phải.
(Truyện này có một dị bản khác là:
Có một anh lấy vợ muộn, đêm tân hôn, sau khi ân ái xong cũng ôm mặt khóc.
Chị vợ thấy chuyện ngược đời, v́ xưa nay người khóc phải là con gái, nên
chị vợ bảo chồng: "Phụ nữ chúng em là người mất th́ mới đáng khóc, c̣n đàn
ông, là người được c̣n khóc nỗi ǵ?". Anh chồng trả lời: "Anh khóc đâu
phải v́ chuyện "được, mất" mà bởi v́ ân hận, nếu anh biết lấy vợ mà sướng
thế này th́ anh lấy ngay từ hồi cha mẹ anh ép lấy cô bé ở quê
rồi". Một dị bản khác có nội dung tương tự truyện
trên nhưng khác ở chỗ, cô vợ lại không khóc ở đêm tân hôn mà sau đêm tân
hôn về khóc bắt đền mẹ...).
Một anh bộ
đội đóng quân ở làng quê và phải ḷng yêu một cô gái người làng ấy.
Vốn là lính - là người đàng hoàng, đứng đắn nên anh đến nhà người yêu bao
giờ cũng chào hỏi gia đ́nh, nếu có muốn đi chơi bao giờ cũng xin
phép. Khổ một nỗi, ông già của người yêu rất kh ó tính, dẫu biết anh
là người tốt nhưng ông vẫn xét nét, ngăn chặn.
Một bận, anh tới chơi, cô gái ở
trong bếp, c̣n ông bố th́ đang bực tức việc ǵ. Anh chào, ông già
đáp "vâng". Anh ta lân la cưa cẩm:
- Dạ thưa bác, hôm nay bác có khoẻ
không ạ?
- Cảm ơn! Sức khoẻ của tôi
đang ở trong bếp kia ḱa, anh vào đó mà hỏi.
Tưởng ông già đùa, anh lại nói
tiếp:
- Dạ, thưa bác... cháu xin phép
bác cho cháu đưa em sang đơn vị để xem văn nghệ có được không
ạ?
- Không văn nghệ, văn gừng ǵ
hết. Tôi c̣n lạ ǵ cái vở của các anh, lấy lư do này lư do
kia. Ai biết anh đưa nó đi xem hay là anh đưa ra bụi ra bờ nào đó để
nhỡ nó ễnh cái bụng lên th́ chết tôi à...
Anh bộ đội nghe vậy thanh
minh:
- Dạ, sao lại dám vậy ạ!
Thưa bác, chúng cháu phải giữ cho nhau, v́ cháu yêu một t́nh yêu chân
chính chứ ạ.
Ông già cười và mỉa
mai:
- Tôi biết anh là chân chính rồi,
mà tôi có sợ cái chân chính của anh đâu. Tôi chỉ sợ cái chân phụ...
của anh thôi. Cái chân chính th́ anh giữ được, c̣n chân phụ... anh
làm sao giữ nổi?
Bữa cơm trưa đang diễn ra rôm
rả. Bố ngồi uống rượu, mẹ và con vừa ăn, vừa nói chuyện học
hành.
Con khoe với mẹ:
- Mẹ ơi, hôm nay cô giáo chúng con
dạy bài toán phân số khó ơi là khó, sợ ơi là sợ...
Ông bố nghe đến đấy liền phùng má
quát con:
- Im ngay! Đồ láo toét, học
với chả hành, đang bữa cơm mà mày dám nói chuyện phân ra đây à. Tao
lại đánh cho vọt cứt ra đằng mồm bây giờ.
Trong xí nghiệp nọ có một anh nổi tiếng
là hay nói tục. Nói tục tới mức quen mồm.
Anh ta có cô bạn gái, muốn đến nhà cô
ta chơi, cô gái th́ ngại nỗi nhỡ anh ta quen mồm nói tục th́ bố mẹ chê
cười. Biết được tâm sự đó, anh ta an ủi:
- Em cứ yên tâm đi, đừng nghe bạn mồm
thối như cứt ấy đơm đặt. Anh từ bây giờ sẽ không nói tục nữa
đâu.
- Đấy anh vừa nói tục là ǵ?
Anh chàng gân cổ lên căi:
- Nói vậy mà là tục à, anh nói thối như
cứt là sự thật đấy chứ.
- Nói vậy cũng không được! Anh p hải
hứa không nói tục nữa th́ em mới cho anh về nhà em.
- Được rồi. - Chàng trai nói ngay - Anh
xin thề sẽ không nói tục nữa, mả cha mả mẹ đứa nào mà nói dối em. Nếu anh
chót dại th́ cứ lấy phân gio, cứt đái tống vào mồm anh. Thôi cho anh về ra
mắt với ông bô, bà bô em đi. Anh muốn đến nhà em lắm, tiên sư bố mấy đời
nhà đứa nào mà nói dối với em.
Hai vợ chồng làm
cùng ngành xuất bản sách. Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ
nói với nhau đủ chuyện, từ chuyện yêu đương, gia đ́nh, bè bạn, nghề
nghiệp...
Anh chồng ôm vợ âu
yếm rồi đọc thơ:
Sách mới cho nên
phải đắt tiền
Chị vợ cùng
nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:
Hôm nay xuất bản
lần đầu tiên
Anh chồng gh́ chặt vợ
vào ḷng ḿnh đọc luôn câu thứ ba:
Anh c̣n tái bản
nhiều lần nữa
Chị vợ sung
sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:
Em để cho anh
giữ bản quyền.
Mùa hè, chị nọ đến
một bể bơi thấy vắng vẻ liền cởi quần áo nhảy ào xuống tắm. Đang tắm
th́ có một đám đàn ông đi tới, họ cũng chuẩn bị xuống tắm. Sợ quá,
chị vội vơ lấy cái biển đang cắm ở đấy che chỗ kín của ḿnh đi lên.
Vừa che vào th́ toán đàn ông cười rộ lên, chị vội nh́n xuống thấy ngay
ḍng chữ: "Chỗ này sâu 1 mét". Ngượng quá, chị vội vă quay
mặt chữ vào phía ḿnh. Lạ quá, vừa quay tấm biển xong th́ toán đàn
ông lại càng cười dữ hơn. Chị cuối xuống, thấy ngay ḍng chữ:
"Chỗ này dành cho nam giới".
Có cô gái nông thôn
ra thành phố làm việc, rồi đua đ̣i theo kiểu thành phố. Sợ mọi người
biết là người gốc nông thôn nên cứ gặp bất kỳ cái ǵ thuộc về thôn quê là
cô gái nói ngay là "Em không biết".
Một lần đi chơi với
người yêu ra ngoại thành. Vừa bước vào cổng nhà người quen, một chú
chó chạy ra sủa "gâu, gâu, gâu". Cô ta nói với người yêu: - Con thú
ǵ đẹp quá vậy anh, mà nom nó hung dữ vậy nhỉ?
Anh con trai chưa
kịp trả lời th́ con chó chạy xổ tới nhảy lên định cắn.
Hoảng quá cô gái bấu
chặt lấy tay người yêu hét ầm lên:
- Chết giờ!
Chết giờ! Chó, chó, chó...
(Dị bản: Phần trên
của truyện cũng tương tự. Khác ở chỗ cô gái nh́n con gà trống bảo là
con chim ǵ to quá, đẹp quá, rồi bảo người yêu mua mang về nuôi. Dọc
đường, chẳng biết v́ sao, gà xổ lồng chạy, cô ta cuống quá kêu ầm lên: "Ai
bắt giúp gà! Con gà").
Có hai vợ chồng
trẻ. Anh chồng mải làm ăn, suốt ngày chỉ lo làm ra tiền, nên tối về
hễ đặt lưng xuống giường là ngủ ngay. Chị vợ nằm trằn trọc măi mà
không ngủ được. Cuối cùng, chị đưa tay sang lay chồng. Anh
chồng tỉnh dậy hỏi:
- Em cần ǵ
thế?
- Em chẳng cần ǵ
cả, nhưng em nằm ngoài sợ ma lắm.
- Sợ ma th́ nằm vào
trong để anh nằm ra ngoài.
- Ứ ừ! Nằm
trong, nhỡ có trộm nó sờ vào người em th́ sao?
Anh chồng mệt, lại
buồn ngủ, nghe vợ nói vậy liền nói như gắt gỏng:
- Nằm ngoài sợ ma,
nằm trong sợ trộm, thế em thích nằm chỗ nào?
- Ứ ừ! Em
thích nằm ở giữa cơ. Nằm ở chỗ giữa này này.
(Dị bản: Có anh
chàng lỡ độ đường gơ cửa nhà một bà goá chồng ngủ nhờ. Nhà chật chỉ
có một cái giường và một cái màn. Đầu tiên, anh ta nằm dưới đất, bà
goá muốn bảo anh ta lên nằm chung nhưng sợ xấu hổ mới bảo "Muỗi nhiều lắm,
tôi cho anh gửi cái chân vào màn". Anh này tḥ chân vào màn, sau bà
lại bảol "Cho gửi thêm cái tay, v́ tay để trần vậy th́ muỗi đốt
chết". Về sau, biết ư anh này bảo "Tay, chân gửi rồi, c̣n người cho
gửi nốt". Rồi, anh lên nằm giường chung với bà chủ).
Chị chàng bị chồng
đánh một trận sưng tím mặt mày, đến t́m người bạn thân để giải bày tâm
sự:
- Thằng chồng ḿnh
nó đánh đấy. Đồ vũ phu, khốn nạn, không ngờ trước đây cậu bảo nó
lành như vậy mà bây giờ nó cục súc, ức hiếp phụ nữ.
- Nhưng sao nó lại
đánh?
- Ôi dào! Cũng
tại cái tật "sùng ngoại" của ḿnh.
- Th́ đă sao!
Cái ǵ "ngoại" tốt th́ ta dùng, ta thích, ngay lấy chồng là nhà nội, có
con gửi sang nhà ngoại nữa là. Nhưng đồ ngoại cậu thích là ǵ
vậy?
- Ngoại t́nh!
Có thằng cha "ga lăng" quá cứ thích ḿnh nên ḿnh ngoại t́nh tí thôi chứ
có ǵ ghê gớm lắm đâu...
Ở nông trường nọ có
chị tính lẳng lơ, chẳng may quá đà để phải mang "bầu". Thủ trưởng cơ
quan gọi đến hỏi tra xác minh xem cha đứa bé trong bụng kia là ai, nhưng
chị ta một mực không khai, mà cứ nhận là ḿnh bị hiếp về ban đêm nên không
tỏ được mặt người.
Thủ trưởng cơ quan
hỏi: - Thế, nó cao hay thấp?
- Dạ, nó cao hơn em
cả cái đầu.
- Thế, nó hiếp ở
đâu?
- Dạ, ở ngay băi đá
gần cổng vào nông trường đấy ạ.
- Thế, hiếp ở băi
đá, toàn đá cả th́ nằm thế nào được?
- Dạ, nó hiếp đứng
ạ.
Thủ trưởng cơ quan
vặn tiếp:
- Nó cao, chị thấp,
mà chị bảo nó hiếp đứng th́ sao tới được. Đúng là chị khai man trá
rồi.
Chị chàng nghe vậy
vội giăy nảy lên mếu máo:
- Đúng mà, oan cho
em. Đúng là nó hiếp đứng em mà. Nó th́ cao thật đấy, nhưng lúc
ấy em phải cố kiễng chân lên mới được đấy chứ ạ...
(Dị bản: Truyện này
ở nông thôn, có chị vợ bộ đội đi chiến trường, sau cũng sa ngă chửa
hoang. Chủ nhiệm hợp tác xă gọi lên hỏi, chị ta trả lời là đang đi
cấy lúa th́ bị hiếp. Chủ nhiệm vặn lại: "Bùn nước thế sao mà hiếp
được?". Chị trả lời: "Hiếp đứng". Khi chủ nhiệm hỏi là ai, th́
chị cũng nói là không biết. Chủ nhiệm bảo: "Ban ngày ban mặt mà chị
lại không biết mặt?" Chị chàng trả lời loanh quanh, là nó "hiếp từ
phía sau". Chủ nhiệm lại vặn: "Sao việc trầm trọng đến vậy mà
không quay lại nh́n xem nó là ai?". Chị trả lời: "Em lúc ấy sợ
quá mắt cứ nhắm nghiền cả lại nên chẳng thấy ǵ cả).
Một đôi vợ chồng tổ
chức đám cưới rất chu đáo. Đêm ngủ với nhau, lúc
thích quá chị vợ cứ kêu ầm lên. Anh chồng đùa:
- Em thích thế nào,
tả cho anh nghe.
Chị vợ không trả
lời. Lần thứ hai, lúc thích quá chị lại kêu. Anh chồng hỏi đùa
lần nữa:
- Em thích thế nào
tả cho anh nghe xem nào?
Cô vợ trả
lời:
- Em không tả
được. Em chỉ thấy tất cả các "cơ quan đoàn thể" chỗ nào cũng
thích.
Ở thôn B có một anh
chàng nổi tiếng là lười nhác, chẳng tham gia ǵ từ việc gia đ́nh đến việc
xă hội. Biết chuyện, Ngọc Hoàng tức giận sai Thiên Lôi xuống trần
giết chết thằng lười nhác này. Đợi hôm mưa to gió lớn, Thiên Lôi cầm
lưỡi tầm sét bay thẳng xuống nhà anh chàng lười th́ bắt gặp ngay cảnh anh
ta đang h́ hụclàm "chuyện ấy" với vợ, mồ hôi nhễ nhại. Thiên Lôi gọi
Thổ Địa đến quát nạt:
- Sao chúng mày báo
cáo láo, chúng mày bảo nó lười, vậy nó đang làm ǵ mà chịu khó h́ hục đến
như vậy?
- Dạ thưa! Nó
đang làm công việc đúc người đấy ạ. Thổ Địa ấp úng trả
lời.
- Đúc người là một
việc làm tốt, đáng khen. À, mà này, cách ǵ mà làm nó nhiệt t́nh đến
vậy? Thiên Lôi vừa ngắm nh́n vừa hỏi.
- Dạ, đó là cách làm
khoán, làm theo phương thức khoán sản phẩm ạ
Trong xí nghiệp nọ có một anh nổi
tiếng là hay nói tục. Nói tục tới mức quen mồm.
Anh ta có cô bạn gái, muốn đến nhà cô
ta chơi, cô gái th́ ngại nỗi nhỡ anh ta quen mồm nói tục th́ bố mẹ chê
cười. Biết được tâm sự đó, anh ta an ủi:
- Em cứ yên tâm đi, đừng nghe bọn mồm
thối như cứt ấy đơm đặt. Anh từ bây giờ sẽ không nói tục nữa
đâu.
- Đấy anh vừa nói tục là ǵ?
Anh chàng gân cổ lên căi:
- Nói vậy mà là tục à, anh nói thối
như cứt là sự thật đấy chứ.
- Nói vậy cũng không được! Anh
phải hứa không nói tục nữa th́ em mới cho anh về nhà em.
- Được rồi. - Chàng trai nói ngay -
Anh xin thề sẽ không nói tục nữa, mả cha mả mẹ đứa nào mà nói dối
em. Nếu anh chót dại nói th́ cứ lấy phân gio, cứt đái tống vào mồm
anh. Thôi cho anh về ra mắt với ông bô, bà bô em đi. Anh muốn
đến nhà em lắm, tiên sư bố mấy đời nhà đứa nào mà nói dối với em.
Một ông cũng có tuổi rồi, goá vợ sớm,
sống bên cạnh nhà bà béo. Hôm mất điện, bà béo sang xin lửa, lúc cúi
người xuống thổi lửa, bà ta lỡ đánh một cái rắm. Ông lăo tuy yếu
nhưng vẫn c̣n "máu dê" nên bày chuyện bắt đền:
- Chết thật, bà làm thế th́ ông thổ
công nhà tôi sợ mất cả vía rồi c̣n ǵ. Khôn hồn th́ bà phải nằm
xuống đây để tôi thu vía lại mới được.
Bà béo nằm xuống cho ông "thu vía"
xong một lần. Ông lăo mệt quá nằm im chẳng buồn ngồi dậy. Bà
béo nằm bên cạnh, sung sướng vươn tay rồi bất th́nh ĺnh lại đánh một
chiếc rắm nữa. Ông lăo nghe thấy liền rền rĩ trong mồm:
- Chịu! Chịu! Lần này bà có ỉa
ra nhà tôi th́ tôi cũng chịu chứ không phải cứ cố rặn rắm ra đâu.
Cô gái đi khám bệnh về kể cho mẹ nghe:
- Eo ơi, con sợ cái ông bác sĩ, khám tim cho con, cứ bảo
là quên ống nghe ở nhà nên cứ áp tai vào ngực con, mẹ ạ.
- Vẫn c̣n may đấy. May là thằng ấy nó mới quên ống
nghe ở nhà chứ nó bảo quên ống tiêm ở nhà th́ hỏng cả một đời con gái đấy
con ạ. - Bà mẹ từ tốn giải thích.
Hai anh bạn rất thân nhau. Một lần có một anh phải
đi công tác xa, bèn nhờ bạn của ḿnh ở nhà để ư vợ giúp ḿnh, nếu có ǵ
thay ḷng đổi dạ th́ báo ngay cho biết. Anh ta vừa đi được một thời
gian th́ cô vợ ở nhà đă bắt bồ với người khác. Người bạn ở nhà biết
chuyện muốn báo cho bạn ḿnh, liền ra bưu điện đánh một bức điện báo
"mật".
Anh ta nghĩ nát óc, chẳng lẽ nói là vợ nó ngoại t́nh th́
bưu điện họ cười cho, mà cũng chưa chắc chắn quả tang rồi sau này mang vạ
vào thân. Cuối cùng, anh ta liền đánh ngay bức điện mật báo là:
"Ngoài này, giá áo th́ lên, giá quần tụt xuống, giá chổi phất trần lên
lên xuống xuống, ra ngay kẻo hỏng việc nhà".
Có một chị sắp được lưu học ở Liên Xô (cũ) nên rất miệt
mài học tiếng Nga. Để tập nói được tốt hơn, hàng ngày chị ta cũng
nói tiếng Nga với chồng. Khổ một nỗi ông chồng lại không sành tiếng
Nga. Chị ta bảo:
- Nếu em nói, anh không đồng ư th́ anh nói NHÉT, c̣n đồng
ư th́ anh nói ĐA vậy thôi.
Thế là, mặc cho vợ nói ǵ th́ anh ta cứ luôn mồm nói
NHÉT, ĐO, ĐO, NHÉT... Bên nhà hàng xóm có chị xa chồng từ lâu, thấy vợ
chồng nhà kia lúc nào cũng NHÉT, ĐO, liền chửi đổng:
- Tổ cha nó, người ta xa chồng hàng mấy năm chẳng sao,
đằng này nó mới chuẩn bị đi xa mà đă suốt ngày bắt chồng ĐO rồi NHÉT, NHÉT
rồi lại ĐO... để làm khổ người ta chứ.
Hai vợ chồng bác sĩ tính vốn đă lăng nhăng theo kiểu "ông
ăn chả bà ăn nem". Nhưng, cả hai người không ai nhận ḿnh là lăng
nhăng cả.
Một lần chồng bắt được vợ đang hú hí ấp mặt vào người
t́nh. Chị ta giải thích:
- Em để quên ống tai nghe ở nhà nên phải áp tai để nghe
bệnh đấy mà.
Lần khác, vợ bắt được chồng đang nằm trên giường người
t́nh. Anh ta giải thích:
- Cô ta là bệnh nhân tim, bị ngất. Anh đang phải hô
hấp trực tiếp đấy em ạ.
Một chị chạy đến đồn công an tŕnh báo về việc mất
trộm. Chị ta kể:
- Đầu tiên là tôi thấy thằng trộm cậy cửa để chui vào
trong nhà. Tôi sợ nhưng cứ để im xem sao. Nó vào
nhà đi thẳng vào giường tôi nằm. Tôi vẫn để im xem sao.
Nó sờ vào người tôi t́m tiền, sau đó sờ khắp người tôi. Tôi vẫn
để im xem sao. Nó sờ người, rồi sau th́ nằm đè cả lên người
tôi.
- Rồi sao nữa? Anh công an hỏi: Nó đè lên
người chị mà chị vẫn để im xem sao à?
- Dạ thưa! Đến lúc ấy th́ tôi chẳng biết trời mô
đất mô nữa ạ.
Anh công an cười rồi dặn:
- Nếu thế th́ đêm nay thế nào nó cũng ṃ đến nữa.
Chúng tôi sẽ phục kích bắt cho chị.
Chị mất trộm nghe vậy tỏ vẻ vui mừng hẳn lên:
- Vâng! Xin các anh cứ phục kích ở ngoài, hăy cho
nó vào nhà để im xem sao đă nhé.


|
Copyright ©
LangTieu.Com All rights reserved |
 | |