Hai cây táo
Sinh
Hiểu Thanh (Trung Quốc)
Trong sân nọ,
có hai cây. Một cây là táo. Cây nữa cũng là táo.
Trong sân có hai
hộ. Một là sư phụ họ Lưu. Một nữa
cũng là sư phụ họ Lưu. Đều là sư
phụ, không khách khí. Bên đông gọi bên tây là anh Cả
Lưu. Bên tây gọi bên đông là anh Hai Lưu. Hai anh
tức có hai thím. Họ không bà con nhưng thân hơn cả
anh em ruột.
Chà! Trời mưa,
nhà thân Hai Lưu vắng, thím Cả Lưu giúp lấy
quần áo vào. Thím Cả Lưu đi làm ca đêm,
đứa con đem gởi thím Hai. May, thím Hai có thằng
nhóc, nên mấy đứa cùng ăn, cùng ngủ một
giường.
Chẳng
hiểu sao, cả hai nhà trở nên thù hằn. Gặp nhau
không nhìn, về nhà là đóng cửa. Trong sân không còn nghe
tiếng nói, tiếng cười của hai thím, cũng
không còn thấy hai ông Lưu hay ngồi dưới gốc
táo trò chuyện.
Gió và khí trời
bảo cho hai cây táo biết rằng giữa chúng nó có sự
xa cách. Một ngày của hai mươi năm sau,
người lớn không có nhà. Minh Minh (cháu trai của anh
Cả Lưu) và Anh Anh (cháu gái của anh Hai Lưu) chơi
với nhau trong sân. Một trận gió thổi qua,
"đốp... đốp" mấy quả táo chín
rơi xuống đất. Minh Minh nói táo của nhà tao
rơi. Anh Anh cãi, nói táo nhà nó rơi. Cuối cùng hai
đứa níu tóc nhau. Anh Cả Lưu và anh Hai Lưu tình
cờ cùng về, thấy cảnh đó, mắt đỏ
ngầu, nét mặt hầm hầm, không khí căng thẳng,
một tí nữa thì xô xát. Nhưng, nay họ đã già,
trừng mắt nhìn vài giây rồi mới kéo cháu mình vào nhà.
Một câu không thèm nói.
Hôm đó
đến canh ba, trăng càng tròn càng sáng. Anh Cả Lưu
không ngủ yên, dậy cầm cái thuổng lè lẹ ra sân,
vạch một đường rồi từng nhát từng
nhát đào. Anh ta muốn nhân ban đêm đào một
đường hào chia đôi, sáng mai lấy gạch xây
một bức tường. Đang đào, anh ta bỗng
phát hiện rễ to, rễ nhỏ đan chéo chằng
chịt vào nhau, càng đào càng thấy rễ cắm sâu,
không thể phát hiện được rễ nào là của
cây nào. Anh ta bần thần nhìn một lúc, rồi như
điên, anh ta vội lấp đất lại, lấy chân
nén chặt, lè lẹ vào nhà, đứng sững nhìn hai cây
táo.
Canh bốn,
trăng xế phía tây, sông ngân hà nằm nghiêng. Anh Hai Lưu
cũng cầm một cái thuổng ra sân vạch một
đường, đào. Đào được một lúc lại
lấp, nén chặt vào nhà nhìn hai cây táo. Trong sân vẫn có hai
cây. Một là cây táo. Một nữa cũng là cây táo.
Đoàn Hồng
dịch