Duyên Nợ
| Muốn |
| Cái duyên hay cái nợ nần, Khi xa xa lắc, khi gần gần ghê. Dấu hồng còn gửi tuyết nê, Khi bay nào biết đông tê bóng hồng. (1) |
Giai nhân nan tắi đắc (2) o0o |
| Nhân sinh đáo xứ tri hà tự ưng thị phi hồng đạp tuyết nê Nê thượng ngẩu nhiên lưu trảo tích Hồng phi na phục kế đông tê |
Người ta đi đến đâu phải như thế nào; Nên như chim hồng bay dẩm lên đám tuyết trên bùn; trên bùn ngẩu nhiên để lại dấu móng; chim hồng bay đi nào để gì bên đông bên tây (nhưng vết móng vẩn còn lưu lại).
(2) Từ bài hát của Lý Diên Niên đời nhà Hán:
Há không biết (người đẹp) nghiêng thành nghiêng nước đâu, (chỉ thấy) người đẹp khó mà gặp lại được.
(3) Thì giờ qua mắt vùn vụt ngươi đã lầm rồi; phong độ lúc thiếu niên ta còn tiếc đó.
(4) Trước chén rượu chớ nên nhắc đến chuyện ly biệt.
(5) non Vu vân vũ: điển tích vua Sở Tương Vương đi chơi ở đầm Vân Mộng, mơ thấy cùng một người con gái giao hoan. Khi từ biệt vua, nàng nói: "Thiếp là thần nữ núi Vu Sơn, buổi sớm làm mây, buổi chiều làm mưa." Người đời sau từ đó dùng chữ "mây mưa" để chỉ việc trai gái giao hợp.