| 
Bí
mật sừng tê giác
Lần
đầu chạm tay vào chiếc sừng tê giác châu Phi, một
cảm giác lạ lẫm như có luồng điện nhẹ chạy vào người.
Chiếc sừng tê giác đen dài khoảng 25cm, nặng 1,5
kg này có số phận riêng của nó. Ở một góc rừng châu
Phi xa xôi, một chú tê giác xấu số nào đó đã kết
thúc cuộc sống bởi những phát đạn oan nghiệt.
Những mảnh thi thể của nó được cắt rời, vượt chặng
đường dài hàng vạn cây số đến đây, trong tay của
những kẻ buôn bán hàng cấm. Để tìm hiểu loài tê
giác và tiếp xúc trực tiếp với một mắt xích trong
đường dây buôn bán xuyên quốc gia là cả một câu
chuyện dài…
Giai thoại đường rừng
Tê giác từ lâu mất bóng tại những vùng rừng núi
nước ta. Ngay cả khi một bầy đàn ít ỏi vừa được
phát hiện ở khu rừng nguyên sinh Cát Tiên, thông
tin vẫn còn quá sơ sài. Trong tâm thức nhiều người,
tê giác là một con vật bí ẩn, kỳ lạ. Những câu chuyện
đường rừng kể về tê giác chứa đầy huyền thoại. Người
Stiêng ở Bù Đăng (Bình Phước) coi tê giác là con
vật thiêng, ai giết được nó là lấy sức mạnh về mình,
ngay cả ma quỷ cũng kiêng sợ. Chuyện về một gia
đình có mối thù truyền kiếp, ba đời bị tê giác húc
chết nghe nửa hư nửa thực. Và người đàn ông tên
K'Bá đã kết thúc lời nguyền dòng tộc bằng việc bắn
chết một con tê giác ở rừng Lộc Bắc (Lâm Đồng) năm
1978 để trả mối thâm thù.
Xa hơn về thời Bắc thuộc, dân ta phải lên rừng
tìm sừng tê, ngà voi, xuống biển mò ngọc trai...
để làm vật phẩm tiến cống cho các vương triều phương
Bắc. Các tay súng thiện xạ người Pháp khi đặt chân
đến cai trị nước ta, cũng không bỏ lỡ cơ hội săn
lùng loài thú quý hiếm này. Năm 1904, một người
Pháp đã bắn hạ một con tê giác tại bán đảo Cam Ranh,
theo tài liệu để lại thì đó là con tê giác hai sừng
(Dicerorhinus) cuối cùng ở Việt Nam. Các ghi nhận
cho biết tê giác từng xuất hiện ở vùng cao nguyên
Sơn La kéo dài theo trục Trường Sơn đến tận vùng
rừng núi giáp ranh Đông Nam Bộ như Phước Long, Đồng
Nai... Ngày nay, chúng gần như biến mất sau nhiều
thế kỷ bị săn lùng ráo riết.
Vì sao sừng tê giác đắt hơn vàng?
Loài thú từng có mặt trên trái đất hơn 60 triệu
năm này rất nhút nhát, chúng chỉ trở nên hung dữ
khi bị đe dọa. Thức ăn thường ngày của chúng là
măng tre, nứa, quả non, cành non. Nhưng “khoái khẩu”
nhất có lẽ là các loại cây lá gai mọc trong những
cánh rừng chằng chịt. Cánh thợ rừng kháo với nhau
rằng đó là một loại cây “thuốc”, chỉ tê giác mới
có bản năng tìm ra và nhấm nháp thứ thực phẩm hảo
hạng này. Toàn thân tê giác được coi là một kho
“dược liệu”. Ngay cả phân tê giác phơi khô ngâm
rượu cũng là vị thuốc quý, trị được các bệnh tê
thấp, đau nhức kinh niên. Chúng tôi cũng đã từng
có dịp được nếm thử loại quý tửu này tại nhà một
gã sơn tràng giải nghệ, ở ven ô thị trấn Bảo Lộc.
Đêm đó tiết trời cao nguyên se lạnh, người chủ nhà
tên Việt, lúc cao hứng đã khệ nệ bưng ra hũ rượu
lớn, mở ra thơm ngát mùi thuốc sao, khử thổ. Anh
ta cho biết đã ngâm vị thuốc đặc biệt này trên hai
năm, nay mới khui ra đãi khách quý. Hôm ấy chúng
tôi vừa vượt mấy chục cây số đường rừng Bảo Lâm
về, ai nấy đều ê ẩm cả người. Qua mấy tuần rượu,
chợt thấy tỉnh táo và bao nhiêu mỏi mệt cũng tan
biến theo cơn men...
Chưa thấy có tài liệu nào đề cập, nhưng một số
người vẫn cho rằng máu tê giác pha rượu uống trị
bách bệnh. Các loại sạn, sỏi, kết tụ trong túi mật...
nếu lấy được gọi là tê ngưu hoàng (tê giác còn có
tên tê ngưu giác) có tác dụng cải tử hoàn sinh (!).
Da tê giác hút được nọc độc rắn cắn, giải độc vết
thương chó dại cắn... một cách thần kỳ. Điều này
gần như đã được kiểm chứng trong dân gian. Anh Lê
Long, một cán bộ từng tham gia kháng chiến có kể
về sự hiệu nghiệm của “miếng da to bằng đồng xu”.
Lúc ấy đơn vị của anh đóng quân tại chiến khu Đ,
nơi có nhiều thú dữ và rắn độc. Giữa rừng sâu muôn
vàn thiếu thốn, lỡ bị con “chàm quạp” mổ cho một
nhát thì kể như tiêu, lấy đâu ra huyết thanh và
các loại thuốc trị liệu kịp thời. May thay, lúc
ấy ta có sáng kiến phát cho từ cấp tiểu đoàn một
miếng da tê giác nhỏ. Nếu bị rắn cắn, chỉ cần lấy
miếng da tê giác áp vào vết thương, nó sẽ dính chặt
vào như sức hút nam châm. Khi nào hết độc, miếng
da sẽ tự nhả ra. Đem ngâm vào rượu hay cồn cho nhả
độc, xong đem phơi khô, cất giữ để tiếp tục sử dụng.
Trong giới buôn bán rắn, ai cũng biết Bà Hai được
mệnh danh là “nữ hoàng rắn” từng bị một con hổ mang
chúa mổ trúng ngón tay khi đang kiểm hàng. Bị loài
này cắn là kể như “giũ sổ”, hết phương cứu chữa.
May mà bà ta đã ngờ trước câu “sinh nghề tử nghiệp”
nên đã thủ sẵn miếng da tê giác phòng thân, nhờ
vậy mới cứu được mạng. Hiện nay trên thị trường
da tê giác thứ thiệt đang được chào bán với giá
2.000 đô la một ký. Tất nhiên không phải ai có tiền
cũng mua được, nếu không lần ra đầu mối.
Tuy nhiên sức mạnh và truyền thuyết về tê giác
lại nằm ở... cái sừng. Tìm trong tài liệu đông y
cổ chỉ nói sừng tê giác là vị thuốc có tác dụng
“thanh huyết, giải độc và định kinh”, thường dùng
trong các trường hợp sốt quá hóa điên cuồng, thổ
huyết, đau đầu, ung độc... Thật ra, sức hấp dẫn
của sừng tê giác nằm chính ở đặc tính kỳ lạ của
nó. Người ta cho rằng trong các loài động vật, chỉ
tê giác là có thời gian giao cấu kéo dài kỷ lục,
từ 2 đến 4 giờ mỗi lần nhập cuộc. Theo họ sức mạnh
vô địch ấy tập trung trên chiếc sừng với những hoạt
chất có tác dụng như thần dược, mà bằng phương pháp
nghiên cứu thông thường không thể biết rõ đó là
chất gì. Một ít bột mài từ sừng tê giác có thể giúp
người nhược dương trở thành người đàn ông phi thường
trong việc phòng sự, ngay cả Viagra cũng phải chào
thua(?). Sừng tê giác vì vậy được xếp vào hàng đặc
dị, vừa quý vừa hiếm nên có giá rất cao. Nếu một
ký vàng bốn-số-chín hiện nay khoảng 13.000 đô la,
thì một ký sừng tê giác tại thị trường Việt Nam
dao động từ 17.000 - 20.000 đô la. Giới nhà nghề
còn khẳng định tại các thị trường có truyền thống
chuộng sừng tê giác và có nhu cầu rất cao như Hồng
Kông, Đài Loan, Trung Quốc, thường được “hét” giá
50.000 đô la.
“Tửu giác” - rượu dành cho các đại gia
Dân làm ăn vẫn thường kháo với nhau rằng “lúc trẻ
bỏ sức kiếm tiền, về già bỏ tiền kiếm sức”, đó cũng
là bi kịch của con người. Để vớt vát lại sức trẻ
thanh xuân, không ít đại gia có dư tiền của cất
công sưu tầm bao thứ “thần dược” tráng dương bổ
thận. Đã qua rồi cái thời rượu Tây, rượu pha mật
gấu, rượu ngâm tay gấu, nhân sâm, nhung nai, “mốt”
của dân máu mặt bây giờ phải là “tửu giác” (rượu
mài bột sừng tê giác, một tên gọi được sinh ra từ
bàn nhậu). Bỏ ra một lúc vài chục ngàn đô hay vài
ba trăm triệu mua chiếc sừng tê giác “chính hiệu”
để thi thoảng chiêu đãi khách hàng, bằng hữu...
mới gọi là sành điệu. Đặc
Cặp sừng tê giác trắng châu Phi đang được chào
bán
biệt các thương gia châu Á rất biết thưởng thức
thứ rượu này.
Qua làm ăn tại Việt Nam đã lâu, Lee quen biết hầu
hết các ông chủ trong ngành mua bán xe tải second-hand
Hàn Quốc. Anh luôn là khách quý tại các buổi tiệc
ồn ào, được uống nhiều lần “tửu giác” với cảm giác
nhớ đời. Một ngày nọ anh điện thoại hẹn tôi đi Đồng
Nai. Nơi đến là căn biệt thự sang trọng nằm khuất
trong con phố vắng của thành phố Biên Hòa. Chủ nhà
tên H. là một doanh nhân mới phất, rất biết cách
chiều lòng khách. Không quan tâm tới các món nhậu,
tôi tập trung chú ý “tiết mục” chính đang được bày
biện ra. Một cái sừng tê giác đặt trong cái đĩa
sứ lớn được mang tới. H. nói đã mua cái sừng nặng
0,7 kg này với giá 245 triệu đồng. Anh ta còn giảng
giải: muốn biết sừng thật hay giả, chỉ cần để nó
trong bóng tối, dùng cây đèn pin nhỏ rọi sát đáy
sừng. Khi thấy nó đỏ rực lên như bóng đèn, thì chắc
chắn là hàng thật (?). Chỉ vào một miếng kim loại
hình vuông, anh ta bảo đấy là một loại hợp kim đặc
biệt do Trung Quốc sản xuất, chuyên dùng để mài
sừng tê giác. Nếu không có loại này, thì phải dùng
da cá đuối phơi khô thay thế. Da cá đuối vốn kỵ
sừng, sừng mài đến đâu tan ra bột đến đó.
Ngoài hai chất liệu trên, không vật gì có thể mài
nổi. Loại bột có hạt thật mịn màu trắng này đem
hòa vào rượu lắc đều ra thứ đùng đục như nước cốt
dừa là có thể uống được.
Một mắt xích trong đường dây buôn lậu quốc
tế
Như đã biết, qua hơn chục năm nghiên cứu bây giờ
có thể khẳng định tê giác Việt Nam chỉ còn một quần
thể nhỏ cuối cùng. Đó là loài thú một sừng đặc hữu
quý hiếm nhất thế giới, có tên khoa học Rhinoceros
Sondaicus Annamiticus, cùng nhánh với tê giác Java.
Hiệp hội Bảo tồn thiên nhiên quốc tế (IUCN) vừa
công bố đàn tê giác Việt Nam chỉ còn khoảng 5 -
6 con, sống dọc theo ven sông Đồng Nai, nơi tiếp
giáp ba tỉnh Lâm Đồng, Đồng Nai, Bình Phước. Tại
vườn quốc gia Ujing Kulon của Indonesia còn một
đàn tê giác Java khoảng 60 con. Đây là loài có nguy
cơ tuyệt chủng cao, đã được đưa vào sách đỏ và được
bảo vệ nghiêm ngặt. Trên thế giới còn khoảng 1.900
tê giác đen, 11.000 con tê giác trắng châu Phi,
700 tê giác Sumatra, 1.200 tê giác Ấn Độ sống tại
Công viên quốc gia Kaziranga. Tê giác còn được tìm
thấy ở vùng rừng núi biên giới Thái Lan và Myanmar,
nhưng chưa có số liệu công bố chính thức. Tất cả
đều đang bị đe dọa xóa sổ bởi những tay săn liều
lĩnh và từng có những trận đụng độ đổ máu xảy ra
với các lực lượng bảo vệ.
Với chi tiết nêu trên thì có thể khẳng định tại
thị trường đen trong nước không có sừng tê giác
Việt Nam. Một số đang được rao bán chỉ là hàng giả
hoặc là mánh bịp bợm của những kẻ lừa đảo. Hàng
thật đang được mua bán một cách bí mật chính là
hàng nhập lậu, từ các nguồn còn lại trên thế giới.
Nước ta từ khi mở cửa, không ít người đã nhanh chóng
làm giàu, và những món ăn chơi cũng đang có đất
nảy nở. Các đường dây buôn lậu xuyên quốc gia đã
vươn vòi đến Việt Nam kết hợp với các gương mặt
đen trong nước, đang âm thầm lặng lẽ mở rộng thị
trường. Mua bán sừng tê giác được coi là phạm pháp
ở nhiều nước. Dưới tác động của Quỹ bảo tồn động
vật hoang dã thế giới (WWF), Trung Quốc cũng đã
nghiêm cấm và đặt ngoài vòng pháp luật mọi hành
vi mua bán trái phép sừng tê giác. Không loại trừ
sừng tê giác đang quá cảnh vào Việt Nam rồi tìm
cách xâm nhập vào Trung Quốc bằng đường biên giới.
Trong vai một người cần mua hàng cho các thương
gia Đài Loan, tôi tìm cách tiếp cận với bà M., người
có thâm niên trong nghề. Dáng người phốp pháp, người
đàn bà quê Thanh Hóa này có giọng sắc như dao: “chị
bảo cho mà biết nhá, chị đã buôn mặt hàng này có
đến hàng tạ. Hàng chị toàn hàng đẹp loại một, không
có hàng mới cưa sừng xong đang ngâm nước còn bốc
mùi thối mà vội đem bán đâu”. Bà M. nói, ba năm
trước một ký sừng tê giác được bán tại Việt nam
với giá 50.000 đô la không hơn không kém. Sau này
hàng về nhiều mới từ từ tụt giá xuống còn ba lăm,
hai lăm, và hiện nay đúng giá 20.000 đô la. Hàng
giao tận tay mới nhận tiền. Dám lặn lội qua tận
Myanmar lấy hàng trực tiếp, bà ta đi về như con
thoi, bán hàng từ bắc vô nam. Nghe đâu bà vừa tậu
được căn nhà mấy tầng lầu tại Hà Nội... Cũng từ
sự giới thiệu của một người bạn làm ăn có cỡ, tôi
gặp mặt B. và T., hai người trong một đường dây
cung cấp sừng tê giác cho các tỉnh phía Nam. Ở Hà
Nội cũng có hai người nhận phân phối cho các tỉnh
miền Bắc và giao cho cả khách hàng Trung Quốc. Hàng
trong đường dây này được vận chuyển xuyên Lào đến
Việt Nam, mọi tiếp xúc và giao nhận tại một địa
điểm bí mật ở Nghệ An. B. cho biết mỗi tháng có
thể tiêu thụ chừng 6 - 7 cái sừng với khối lượng
khoảng 10 ký. Do lấy từ “gốc” giá có hơi mềm, khách
quen được “bao tiêu” với giá 17.000 đô la/ký. Khách
hàng thường là các đại gia tập trung ở các khu kinh
tế lớn như TP Hồ Chí Minh, Biên Hòa, Bà Rịa-Vũng
Tàu, Bình Dương, Cần Thơ. Một số được mua để làm
quà biếu cho các quan chức...
Cao Thụ (Thanh Niên)
CẢ MỘT THẾ
GIỚI ĐỘNG VẬT:
Vì
sao gà thích ăn sạn?
Phát
hiện hóa thạch một loài động vật biển khổng lồ
Nạn
châu chấu
Phát hiện giống chim lạ tại
Philippines
Hội
nghị bảo tồn rùa biển
CHUỘT,
KIẾN, GIUN, NHỮNG PHÁT HIỆN MỚI
Đàn
kiến khổng lồ tấn công Australia
Loài
khủng long lớn nhất thời tiền sử có cuộc sống ngắn
ngủi
Khỉ
siêng năng nhờ điều trị gene
Phát hiện voi trắng ở Sri
Lanka
Điều
gì tạo nên kích cỡ của chàng?
Tê
giác trắng còn ít
Kỷ
lục cá tý hon
Chết
đói, mối lo không của... nhà rắn
Phục
hồi rùa khổng lồ Galapagos: Quá khó với "George
cô đơn"!

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|