| 
Một
người Đức nghĩ về Nguyễn Đình Thi
Bài viết 'Nhận đường' của ông Nguyễn Đình
Thi từng có ảnh hưởng lớn
Nhà văn Nguyễn Đình Thi là một trong những
người có ảnh hưởng lớn đến văn học nghệ
thuật Việt Nam trong mấy chục năm qua.
Là một người đa tài trong cả âm nhạc, cũng
như thơ ca và văn xuôi, ông Nguyễn Đình Thi là
một trong những trí thức sớm nhất gia nhập
hàng ngũ Việt Minh. Sinh
năm 1924, ông đã liên tục nắm giữ các chức
vụ quan trọng trong nhiều tổ chức của các
văn nghệ sĩ và trí thức. Ông Nguyễn Đình
Thi qua đời ngày 18-4-2003. Nhân kỷ niệm một
năm ngày mất của ông, tạp chí Văn hóa giới
thiệu ấn tượng của một người nước ngoài
đã gặp ông trong những ngày cuối đời.
Một người
Đức ở Hà Nội
Năm 2002, nhà nghiên
cứu người Đức Heinz Schutte đến Việt Nam với
mục đích tìm hiểu về giai đoạn Nhân Văn –
Giai Phẩm thập niên 1950, khi một số trí thức
bày tỏ các quan ngại và chỉ trích đối với
Đảng và chính phủ ở Hà Nội. Heinz Schutte
đã gặp gỡ nhiều văn nghệ sĩ của thời kì
ấy, và đặc biệt, ông sắp xếp được nhiều
buổi phỏng vấn với nhà văn Nguyễn Đình Thi.
Có thể nói đó là một trong những lần cuối
cùng ông Thi trả lời phỏng vấn trước khi qua
đời. Ông Heinz Schutte cho biết ấn tượng chung
của ông:
Tôi nghĩ ông ấy
là một người khá phức tạp, nhiều mâu thuẫn.
Ông ấy có duyên, còn tráng kiện, ăn nói mềm
mỏng với một giọng tiếng Pháp chuẩn xác
và gãy gọn.
Heinz Schutte
"Tôi nghĩ ông
ấy là một người khá phức tạp, nhiều mâu
thuẫn. Ông ấy có duyên, còn tráng kiện, ăn
nói mềm mỏng với một giọng tiếng Pháp chuẩn
xác và gãy gọn. Một người mà bạn thích
được bầu bạn và nói chuyện. Nhưng ở ông ấy
có một sự mơ hồ. Một mặt, đó là con người
của văn học, và lại cũng có khía cạnh chính
trị ở một con người muốn được tầng lớp trên
thừa nhận và muốn duy trì vị trí ấy."
Tạp chí Văn hóa
hỏi ông Heinz Schutte là ông Nguyễn Đình Thi
đã đóng vai trò thế nào trong việc xây dựng
một nền văn hóa mới sau cuộc cách mạng tháng
Tám 1945:
"Ông Thi có
lẽ là một trong những người quan trọng trong
việc tổ chức và bình ổn ý thức hệ của
chế độ. Đầu thập niên 1940, ông Thi và Nguyễn
Hữu Đang cùng viết một tập sách mỏng nhan
đề Một nền văn hóa mới, thể hiện văn hóa
có ý nghĩa gì đối với cuộc cách mạng."
"Sau này ông
ấy cũng thường nhắc lại lá thư của ông Hồ
Chí Minh gửi cho các họa sĩ năm 1951nói rằng
văn học nghệ thuật cũng là một mặt trận.
Tôi có ấn tượng đó là một người nghệ sĩ
lớn mà trong suốt cuộc đời mình gắn bó với
điều mà có lẽ ông xem là sự kỷ luật cách
mạng. Một kỷ luật mà coi mọi thế giới tồn
tại bên ngoài định nghĩa của đảng là những
gì thù nghịch với mình."
Nhân Văn - Giai Phẩm
Giai đoạn Nhân Văn Giai Phẩm từ 1956 đến 1958
được nhiều người xem là một điểm bước ngoặt
của cuộc cách mạng Việt Nam, khi một trong
những vấn đề là làm sao đưa giới trí thức
trở thành vũ khí trong cuộc tranh đấu ý thức
hệ. Ông Heinz Schutte cho biết đánh giá của
ông về vai trò của ông Nguyễn Đình Thi trong
giai đoạn này:
"Vào năm 1956,
ông chủ yếu đứng đằng sau hậu trường. Ông
Thi lúc ấy không công khai chỉ trích và có
vẻ như ông cố gắng làm người dàn xếp. Ông
ấy xem những người như Trần Dần, Văn Cao và
nhạc sĩ Tử Phác là bạn thân, mặc dù ông
không đánh giá cao Hoàng Cầm và Lê Đạt."
"Ông qua lại
giữa những người bạn và nhà chức trách để
thuyết phục họ rằng các tác giả của Nhân
văn - Giai Phẩm không hề chống đảng. Trong một
thời gian trong nội bộ Trung ương Đảng và Bộ
Chính trị không có sự thống nhất về việc
làm gì với các trí thức bất đồng."
Nhưng đến cuối
năm 1956, ông Nguyễn Đình Thi thay đổi thái
độ.
"Ông ấy cho
rằng do những sai lầm trong cải cách ruộng
đất, những người cách mạng đã bị một cú
sốc nặng. Và người ta cần phải thận trọng,
dù cho có những bất đồng về đường hướng
trong văn học nghệ thuật.""Khi cuộc
tấn công công khai nhằm vào Nhân văn năm 1957
nổ ra, ông Thi viết bài chỉ trích nhóm này
trên tạp chí Học Tập, tạp chí lý luận của
Đảng Cộng sản. Tôi nghĩ giai đoạn Nhân văn
Giai Phẩm là một ví dụ về sự mâu thuẫn trong
con người ông Thi, một người đáng kính."
Mâu thuẫn
Sự mâu thuẫn trong con người ông Nguyễn Đình
Thi có vẻ như là một yếu tố quan trọng khi
phân tích cuộc đời của ông. Bên cạnh việc
là tổng thư ký Hội nhà văn Việt Nam hơn 30
năm với trách nhiệm bảo vệ đường lối văn
học nghệ thuật của Đảng, ông cũng là người
đã cho ra những vở kịch gây tranh cãi như Con
Nai Đen và Nguyễn Trãi ở Đông Quan.
Heinz Schutte giải
thích sự mâu thuẫn này:
"Trong tính
cách và trong văn chương của ông Thi, luôn có
những yếu tố không theo khuôn phép đối chọi
với nhau. Điều này đặc biệt rõ trong thập
niên 1980, nhưng ngay trong thập niên 1940 cũng
đã có, khi ở Hội nghị tranh luận Việt Bắc
1949, ông bị phê phán vì thơ không vần của
mình."
"Năm 1947, tác
phẩm 'Nhận đường' của ông mô tả quá trình
nhiều thử thách của việc biến chuyển cái
tôi. Có vẻ cuộc đấu tranh, sự mâu thuẫn này
cũng là điều đeo đuổi ông cả đời."Trong
buổi gặp cuối cùng tại Hà Nội năm 2002, theo
Heinz Schutte, ông Nguyễn Đình Thi tỏ ra buồn
rầu:
"Trong cuộc
gặp cuối cùng giữa chúng tôi, ông ấy có vẻ
buồn man mác, thậm chí bi quan và cô độc.
Ông ấy gửi tôi một lá thư nói tôi hãy kiên
nhẫn trước một người đàn ông lớn tuổi mà
sức khỏe đang rời bỏ ông. Và khi tôi đến chào
tạm biệt ông ấy, ông Thi bảo: “Chúng tôi, những
người già, rất lo rằng thế hệ trẻ sẽ không
duy trì những gì chúng tôi đã đạt được.”"Tôi
nghĩ đó không phải là tiếng nói của một
người mong muốn thay đổi, mà đúng hơn của
một người nhận ra thời của mình sắp đi qua,
và rằng ông và các đồng chí của mình đã
mất đi sự độc quyền trong việc miêu tả hiện
thực. Và có thể ông ấy nghĩ rằng thế hệ
trẻ không còn quan tâm đến lý tưởng cộng đồng
từng được mài dũa từ thời kháng chiến. Sự
đa dạng và khác biệt – những điều mà ông
ấy từng chủ động phủ nhận – sẽ có thể thống
trị tương lai."
Lê Quỳnh
Ban Việt ngữ đài BBC

Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|