| NHÀ VĂN TRẦN MẠNH HẢO
LẦN THỨ NĂM GÓP Ý VỚI BẢN “DỰ THẢO BÁO CÁO CHÍNH
TRỊ ĐẠI HỘI X” :
PHÊ BÌNH NHẬN THỨC
LUẬN VỀ CON NGƯỜI CỦA MARX-ENGELS
Trần Mạnh Hảo
Bằng tiểu luận này, chúng tôi ( TMH) kêu gọi tất
cả những nhà khoa học trong ngành khoa học nhân
văn ( người Việt Nam) ở trong nước và nước ngoài,
các giáo sư tiến sĩ triết học, chính trị học, kinh
tế chính trị học, mỹ học, lý luận văn học, văn hoá
học, sử học…, những người cầm bút không cần học
hàm học vị nào mà vẫn uyên bác như ai, những độc
giả bình thường khác…, những người còn có khả năng
phân biệt được sự khác nhau giữa con voi và con
kiến, còn có lòng yêu nước, hay còn khả năng yêu
nước, thương nòi, hãy vì dân tộc đau thương, bi
thảm và nước Việt buồn của chúng ta mà bỏ qua sĩ
diện không thèm đối thoại với “nhà cầm quyền Hà
Nội độc tài, độc quyền chân lý…” đặng cùng nhau
lên tiếng, xem rằng : chủ nghĩa Marx rốt cục LÀ
PHÚC HAY HỌA CỦA DÂN TỘC VÀ NHÂN LOẠI đây ? Vì khi
nào đảng cộng sản VN còn “kiên định chủ nghĩa Marx-Lenine”,
còn độc quyền “cấm tranh luận về chủ nghĩa Marx
và tư tưởng Hồ Chí Minh”, như ông Nguyễn Đức Bình
- nhà lý luận hàng đầu của ĐCSVN vừa viết trên báo
Nhân Dân và báo Tuổi Trẻ - thì chừng đó chúng ta
vẫn còn phải dùng nhãn quan khoa học để chỉ ra cái
sai, cái phản khoa học, phản con người của học thuyết
duy ác này …
Với chính tinh thần hoài nghi tất cả và đặt tất
cả mọi đối tượng nghiên cứu trong tầm phê phán triệt
để khoa học mà Marx đã dạy, chúng tôi xin phê bình
những quan niệm về con người của Marx (nói tới Marx,
nghĩa là bao gồm cả Engels). Chúng tôi xin lấy chính
lời tuyên bố của Marx, viết trong lời tựa bản thảo
cuốn “ Hệ tư tưởng Đức”- một tác phẩm triết học
hàng đầu của hai ông Marx và Engels- để phê bình
nhân sinh quan của hai ông tổ chủ nghĩa cộng sản
này. Chúng ta hãy cùng nghe Marx phê phán triệt
để hệ tư tưởng Đức, y như là ông đang phê phán chính
học thuyết của mình, như 158 năm sau khi “Tuyên
ngôn của ĐCS” ra đời, bỗng dưng Marx sống dậy để
xóa sổ toàn diện học thuyết phản khoa học của mình
bằng tuyên bố nảy lửa như sau :
“… Chúng ta hãy giải thoát họ khỏi những ảo tưởng,
những khái niệm, những giáo điều, những điều tưởng
tượng mà cái ách của chúng đã dày vò họ. Chúng ta
hãy nổi dậy chống lại sự thống trị ấy của những
quan niệm. Chúng ta hãy dạy cho con người- một người
này nói- biết đổi những ảo tưởng đó lấy những tư
tưởng phù hợp với bản chất con người, -một người
khác nói -biết có thái độ phê phán đối với những
ảo tưởng đó,- một người thứ ba nói - biết trục xuất
những ảo tưởng ra khỏi đầu óc, - thế là hiện thực
hiện tồn tại sẽ sụp đổ…” ( tr.19, “Lời tựa” bản
thảo “ HỆ TƯ TƯỞNG ĐỨC” của Marx-Engels, trong tập
3, toàn tập C.MÁC và PH. ĂNG-GHEN do NXB Chính trị
quốc gia-Sự thật xuất bản – Hà Nội 1995 – Trích
dẫn trong bài viết này đều lấy từ sách trên- )
Chúng tôi không thể nào ngờ, Marx- một nhà triết
học khổng lồ như thế, lại có một định nghĩa hết
sức ngớ ngẩn về con người; xin dẫn và phân tích.
Trong “Luận cương về Phơ-bách”[ Feuerbach] ( tr.
11, sđd) Marx viết : “Phơ-bách hòa tan bản chất
tôn giáo vào bản chất con người. Nhưng bản chất
con người không phải là một cái trừu tượng cố hữu
của cá nhân riêng biệt. Trong tính hiện thực của
nó, bản chất con người là tổng hòa những quan hệ
xã hội…”… “…Do đó, ở Phơ-bách bản chất con người
chỉ có thể được hiểu là “loài”, là tính phổ biến
nội tại, câm, gắn bó một cách thuần tuý tự nhiên
đông đảo cá nhân lại với nhau…”… “…Vì thế, Phơ-bách
không thấy rằng bản thân “tình cảm tôn giáo” cũng
là một sản phẩm xã hội mà cá nhân trừu tượng mà
ông phân tích, trên thực tế, là thuộc một hình thức
xã hội nhất định…”
Rõ ràng, qua đoạn văn khái quát về nhận thức luận
con người, Marx đã hoàn toàn rơi vào duy tâm chủ
quan, khi tuyệt đối hoá yếu tính xã hội của con
người, đồng thời phủ định yếu tính tự nhiên nơi
con người. Theo chúng tôi, CON NGƯỜI TRƯỚC HẾT VÀ
SAU CÙNG LÀ CON NGƯỜI TỰ NHIÊN ĐƯỢC XÃ HỘI HOÁ.
Trong đoạn văn trên, Marx phê bình Phơ-bách đã “
hòa tan bản chất tôn giáo vào bản chất con người”
là do sự căm thù tôn giáo QUÁ KHÍCH CỦA Marx, khiến
ông không còn tỉnh táo để nhận ra là “con người
tôn giáo” vừa mang yếu tính tự nhiên, vừa mang yếu
tính xã hội, chứ không bao giờ là ý thức xã hội
tuyệt đối hoá như ông quan niệm. Marx, trong cơn
cuồng si chống lại người thầy duy vật của mình là
Phơ-bách ( Hegel là người thầy duy tâm thứ nhất
của Marx cũng được ông tiếp thu và chống lại), đã
không còn đủ lý tính cần thiết để đi đến một định
nghĩa về con người, lại đưa ra một quan niệm sai
trái một cách quá vĩ đại và ngờ nghệch một cách
quá kinh thiên là TƯỚC BỎ TÍNH TỰ NHIÊN NƠI CON
NGƯỜI, TƯỚC BỎ TÍNH TÔN GIÁO CỦA BẢN THỂ CON NGƯỜI.
Có kẻ lý luận ăn gian, lý luận học phiệt đã xông
ra cãi hộ Marx rằng : “ Marx đang nói về CON NGƯỜI
“TRONG TÍNH HIỆN THỰC” cơ mà, chứ nào phải con người
trong cõi mông lung ! Thưa, cãi thế là tự lòi cái
ngu ra nhà học phiệt ơi : “CON NGƯỜI TRONG TÍNH
HIỆN THỰC”, thì cũng chính là con người trên cõi
thế; vì chả lẽ, trong “TÍNH HIỆN THỰC” không có
không gian và thời gian à ? Không có thiên nhiên,
tự nhiên, càn khôn, nhật nguyệt và toàn bộ vũ trụ
hiện thực ( và hư ảo, huyền nhiệm) nơi con người
định cư à ? Vả, có HIỆN THỰC nào không bao hàm yếu
tính TỰ NHIÊN ?
Nếu hiểu TÍNH HIỆN THỰC chỉ quy về ý nghĩa xã hội
thô thiển và ngu ngốc như Marx quan niệm, thì xin
hỏi ngài Marx, ngài Engels, ngài Lenine, con người
–xã hội CỦA QUÝ VỊ THỞ BẰNG GÌ, uống bằng gì, ăn
bằng gì nhỉ ? Tách con người ra khỏi tự nhiên, ra
khỏi tôn giáo để nghiên cứu nó, cũng đồng thời tách
con người ra khỏi hoàn cảnh lịch sử của nó ! Toàn
bộ học thuyết Marx quả tình đã nghiên cứu một CON
NGƯỜI –XÁC ƯỚP, một CON NGƯỜI BÙ NHÌN RƠM, một con
người phi tự nhiên, phi tôn giáo, phi lịch sử, chứ
không phải là con người đích thực !
Marx luôn nhân danh duy vật biện chứng để đưa ra
những kết luận rất duy tâm, rất phi logic, như ở
trang 36 ( sđd), ông viết : “ Cơ cấu xã hội và nhà
nước luôn luôn nảy sinh từ quá trình sinh sống của
những cá nhân nhất định, không phải của những cá
nhân đúng như bản thân của những cá nhân ấy có thể
tự hình dung, mà là của những cá nhân đúng như trong
hiện thực, nghĩa là đúng như họ đang hành động,
sản xuất một cách vật chất, tức là đúng như họ hành
động trong những giới hạn, tiền đề và điều kiện
vật chất nhất định, không phụ thuộc vào ý chí của
họ”.
Trong định đề trên, Marx đã tuyệt đối hoá vai trò
của con người trong khái niệm “vật chất nhất định”
nhằm giết chết khái niệm “hiện thực” bằng cách dung
tục hoá hiện thực, coi hiện thực chỉ là những món
sờ được, cảm được, nhìn thấy được mà quên rằng,
HIỆN THỰC ĐỜI SỐNG con người bao hàm cả đời sống
vật chất và tinh thần của nó, mồ hôi, nước mắt của
nó và những khát vọng, những giấc mơ, hi vọng và
tuyệt vọng cồn cào bên trong của nó, như thể cái
vô biên tồn tại hòa điệu ở ngay trong lòng cái hữu
hạn và ngược lại.
Con người với Marx bao giờ cũng chỉ là con người
công cụ, không phải con người với mục đích tự thân,
nên ông không bao giờ cho phép con người và những
hình dung của nó về chính đời sống người của mình
gặp nhau, hoặc chập chờn hư thực bên nhau : “ Không
phải của những cá nhân đúng như bản thân của những
cá nhân ấy có thể hình dung hay đúng như người khác
có thể hình dung, mà là của những cá nhân đúng như
trong hiện thực…”. Hiện thực hoá hiện thực một cách
tuyệt đối như trên, Marx đã treo cổ ngay cả khái
niệm hiện thực !
Con người trong quá trình mưu sinh, lao động, sản
xuất, nó đồng thời cũng phải tư duy, mộng tưởng,
khát khao, hình dung, tưởng tượng về mình, về cuộc
sống quanh mình . Nó phải ngước lên, ngó ra ngoài
hòng khám phá cái bí mật bên trong của mình, lại
phải ngó vào trong tâm hồn mình để tìm kiếm cái
bao la của thế giới khách quan ; cớ sao Marx lại
cho rằng con người hiện thực là con người không
thể, không được hình dung về sự hiện hữu hiện thực
của nó, hoặc không thể hình dung đúng với hiện thực
mà nó đang sống, hoặc nó không bao giờ có thể là
hình ảnh trong những cá nhân khác đang hình dung
về nó ?
Không cho thế giới tự nhiên được tự nhiên chứng
tỏ mình là thế giới( con người bản năng, con người
trường tồn hay tính người muôn thuở), không cho
thế giới tinh thần của con người tham dự vào hành
trình sống của nó, nhất định tuyệt đối hoá yếu tố
vật chất, yếu tố sản xuất là Marx đã chối bỏ chính
con người ? Xua đuổi con người đích thực ra khỏi
đối tượng nghiên cứu triết học, kinh tế chính trị
học, học thuyết của Marx nói cho cùng là một thứ
học thuyết phi nhân.
Trước Marx, triết gia duy lý vĩ đại thế kỷ thứ
XVII người Pháp là Descartes, đã lần đầu tiên trong
lịch sử nhân loại, tôn vinh bộ óc của con người
bằng một câu nói vô song : “Tôi tư duy vậy tôi tồn
tại”. Nếu Decartes TÔN VINH CON NGƯỜI TƯ DUY thì
Marx 200 năm sau, tôn vinh hoá, tuyệt đối hoá CON
NGƯỜI TỒN TẠI.
Có thể nói không ngoa rằng, quá trình lập thuyết
của Marx là quá trình xua đuổi CON NGƯỜI TƯ DUY
DECARTES ra khỏi triết học DUY “DUY VẬT” của ông
! Thành ra hệ thống Marx trở thành một thứ triết
học thiếu vắng TƯ DUY, thiếu vắng TINH THẦN, rốt
ráo thuyết Marxism chừng như thiếu vắng cả văn hoá,
thiếu vắng nhân bản,nhân văn ?
Từ câu nói trên của Decartes như một mệnh đề tiên
khởi duy lý, chợt làm ta hụt hẫng, toan vịn vào
quan niệm nhất nguyên luận về thế giới của minh
triết phương Đông. Hình như trong nhận thức luận
về mối quan hệ giữa TƯ DUY và TỒN TẠI, giữa cái
PHẢN ÁNH và cái ĐƯỢC PHẢN ÁNH ( hay BỊ PHẢN ÁNH),
Descartes đã mơ hồ muốn thoát ly nhị nguyên luận
trong truyền thống triết học phương Tây từ thời
Socrates, vốn coi TỒN TẠI và TƯ DUY là hai món khác
nhau, nên từ đó nền triết học CHỦ BIỆT phương Tây
chia thành hai phái : PHÁI DUY TỒN TẠI ( DUY VẬT)
và phái DUY TƯ DUY ( DUY TÂM) cứ cãi nhau chí chết
mà vẫn bất phân thắng bại ?
Khi đưa ra câu định nghĩa : “Tôi tư duy vậy tôi
tồn tại”, Decartes chắc cũng loáng thoáng nghĩ rằng
(hình như) tồn tại với tư duy : “ mình với ta tuy
hai mà một, ta với mình tuy một mà hai”; nhưng rồi
ông vẫn đi theo truyền thống Plato, coi TÂM ( tư
duy) quyết định VẬT (tồn tại)
Có lẽ, trong nhận thức luận của mình, người phương
Đông đã rốt ráo hơn phương Tây khi coi TÂM với VẬT
là một : rằng trong VẬT có TÂM, và trong TÂM có
VẬT; nếu tách TÂM ra khỏi VẬT, thì TÂM không còn
là TÂM nữa; nếu tách VẬT ra khỏi TÂM thì VẬT cũng
không còn là VẬT nữa. Cũng như thế, nếu ai đó như
MARX lại điên rồ tách CON NGƯỜI ra khỏi TỰ NHIÊN
thì CON NGƯỜI không còn là CON NGƯỜI nữa và ngược
lại…
Triết học phương Tây từ Socrates đến Marx đã bị
HỆ THỐNG TINH THẦN TẤT YẾU của Plato chặn đầu và
HỆ THỐNG TINH THẦN TUYỆT ĐỐI của Hegels chặn hậu
: nên nó là dòng triết học DUY “DUY”, CỰC ĐOAN TÂM
hoặc CỰC ĐOAN VẬT, thiếu hẳn tinh thần TRUNG DUNG,
tinh thần HÀI HÒA ÂM DƯƠNG, hài hòa TÂM & VẬT
kiểu phương Đông.
Cái khác nhau trong phương pháp tư duy giữa dòng
triết học DUY “DUY” và triết học PHẢN DUY “DUY”
hay triết học TRUNG DUNG = HÀI HÒA là ở hai từ TRƯỚC
HẾT hay ĐỒNG THỜI !
Qúa trình vận động của nhận thức luận phương Tây
thường bắt đầu bằng định đề : vũ trụ trước hết khởi
đầu bằng Ý NIỆM, bằng TÂM = BẰNG THƯỢNG ĐẾ, BẰNG
CÁI NGOÀI CON NGƯỜI…hay vũ trụ trước hết là VẬT
ở ngoài ta, được ta nhìn thấy ( phản ánh); nên VẬT
là bước khởi thuỷ của nhận thức, bước thứ hai mới
là bước NHÌN THẤY ( thu vật vào não ta = nhận thức
= phản ánh = hình ảnh vật )…Nói qua đến sự khác
biệt giữa cái nhìn CHỦ TOÀN phương Đông và cái nhìn
CHỦ BIỆT phương Tây, cũng là nói về phương pháp
tiếp cận sự vật khác nhau của hai dòng triết học
đông tây vẫn hằng bổ túc cho nhau vậy .
NGƯỜI PHƯƠNG ĐÔNG quan niệm : khi ta bàn về TÂM
tức là ta đang bàn về VẬT đấy! Nghĩ đến VẬT tức
là vận hành TÂM trong tư duy đấy ! TÂM và VẬT là
quá trình ĐỒNG THỜI chứ không phải TRƯỚC HẾT là
…rồi mới tới SAU LÀ…như hệ thống triết học phương
Tây.
Sự phiến diện, chia tách sự vật ra thành các bộ
phận thiếu tính hệ thống, thiếu cái nhìn chỉnh thể
trong quá trình tự nhiên, xã hội và lịch sử theo
cái nhìn biện chứng ( ví như sự ngu dốt TÁCH CON
NGƯỜI RA KHỎI TỰ NHIÊN của Marx) ấy chính là thái
độ DUY VẬT CỰC ĐOAN của Marx và Engels, Lenine trong
bất cứ trang nào nơi học thuyết của các ông. Mà
đã CỰC ĐOAN, đã TUYỆT ĐỐI “DUY” thì dù núp dưới
chiêu bài DUY VẬT, cuối cùng toàn bộ học thuyết
Marx cũng vẫn lộ nguyên hình là triết học DUY TÂM
CHỦ QUAN, điều mà các ông vô cùng nguyền rủa ( tức
các ông tổ cộng sản này chuyên chống mình : nói
và làm ngược nhau ).
Để chứng minh cho điều nhận xét trên, xin qúy vị
đọc tiếp lời Marx bàn rất ư dông dào và tào lao,
ở trang 38 ( sđd) như sau : “…Như vậy thì đạo đức,
tôn giáo, siêu hình học và những dạng khác của hệ
tư tưởng cùng với những hình thái ý thức tương ứng
với chúng, liền mất ngay mọi vẻ độc lập bề ngoài.
Tất cả những cái đó không có lịch sử, không có sự
phát triển; chính con người, khi phát triển sự sản
xuất vật chất và sự giao tiếp vật chất của mình,
đã làm biến đổi cùng với hiện thực đó của mình,
cả tư duy lẫn sản phẩm của tư duy của mình. Không
phải ý thức quyết định đời sống, mà chính đời sống
quyết định ý thức. Theo cách xem xét thứ nhất, người
ta xuất phát từ ý thức, coi đó là cá nhân sống;
theo cách thứ hai, là cách phù hợp với đời sống
hiện thực, người ta xuất phát từ chính ngay những
cá nhân sống, hiện thực và coi ý thức chỉ là ý thức
của họ mà thôi”.
Bằng định đề trên, chừng như Marx đang tranh luận
với khoảng không, khi ông TỔNG ĐỀ phép biện chứng
CON NGƯỜI TUYỆT ĐỐI HIỆN THỰC, TUYỆT ĐỐI SẢN XUẤT,
TUYỆT ĐỐI DUY VẬT của mình là CON NGƯỜI “… HIỆN
THỰC và coi Ý THỨC CHỈ LÀ Ý THỨC CỦA HỌ MÀ THÔI”
!
Đây hẳn là “phát minh vĩ đại” của Marx về mối quan
hệ giữa Ý THỨC và CÁ NHÂN ( con người ) rằng : “Ý
THỨC CHỈ LÀ Ý THỨC CỦA HỌ MÀ THÔI !”.
Ơ hay, Ý THỨC ( tức tư duy, ý nghĩ, mơ mộng hay
thế giới tinh thần của con người) không phải là
của chính con người thì nó còn là của chính con
mèo hay chính con chim cu hả ngài Marx thông tuệ
?
Học theo tuyên ngôn triết học có một không hai
này của Marx, Trần Mạnh Hảo tôi xin lập thuyết mới
mà rằng : “ÁO BÀO TRÊN NGƯỜI CỦA CÉSAR LÀ CỦA CHÍNH
CÉSAR CHỨ KHÔNG PHẢI CỦA THỐNG SOÁI BRUTUS ” !
Con người xuất hiện trên vũ trụ khi NÓ Ý THỨC ĐƯỢC
BẢN THÂN MÌNH ! Tại sao Marx lại sợ ý thức của con
người đến thế ? Trong học thuyết của mình, đầu tiên
Marx xua đuổi TỰ NHIÊN ra khỏi con người; bước thứ
hai, Marx xua đuổi Ý THỨC NGƯỜI ra khỏi HIỆN THỰC
NGƯỜI, coi Ý THỨC = TINH THẦN như là hủi, như là
con đỉa đeo bám con người, như là thập giá mà con
người phải vác, nên Marx đặc biệt căm thù và khinh
rẻ Ý THỨC=TINH THẦN của chính con người.
Marx tách hẳn TINH THẦN NGƯỜI, Ý THỨC NGƯỜI ra
khỏi HIỆN THỰC SẢN XUẤT VẬT CHẤT NGƯỜI; ông ta khùng
điên bắt Ý THỨC=TINH THẦN= TƯ DUY làm tù binh, làm
nô lệ cho TỒN TẠI=VẬTCHẤT=HIỆN THỰC DUY SẢN XUẤT;
lúc nào cũng gằm gằm đe dọa rằng : bọn Ý THỨC phi
vô sản kia, chúng mày chỉ là nô lệ, là kẻ bị lãnh
đạo, chúng mày như nhân dân muôn đời là tù binh
của ĐẢNG DUY VẬT CHẤT độc quyền đang trổ tài tham
ô, tham nhũng toàn diện đấy nhé !
Ý THỨC với HIỆN TỒN nơi con người quan hệ với nhau
một cách biện chứng; có thể ví Ý THỨC như ngọn lửa
cháy trên cây nến, còn con người chính là CÂY NẾN
! Nếu tắt NGỌN LỬA Ý THỨC đang cháy trên THÂN XÁC
NẾN CON NGƯỜI thì, cây nến không còn là cây nến
nữa !
Marx, kẻ đã tắt NGỌN LỬA PROMETE Ý THỨC=TINH THẦN
NGƯỜI trên chính CÂY NẾN HIỆN TỒN NGƯỜI bằng lý
thuyết dung tục đầy tính hàng thịt, tính xác ướp
: “Hiện tồn quyết định Ý thức”; mà quên rằng TINH
THẦN NGƯỜI hay Ý THỨC NGƯỜI không bao giờ có thể
tách rời chính TỒN TẠI NGƯỜI, mà nó là hai mặt của
một vấn đề, là hai mặt của một đồng tiền.
Ý THỨC NGƯỜI với HIỆN TỒN NGƯỜI là một quá trình
ĐỒNG THỜI, ở trong nhau, như quá trình đồng thời
của máu, xương , thịt tạo nên con người, không bao
giờ là chuyện TRƯỚC HẾT là thực tại, sau mới là
Ý THỨC VỀ THỰC TẠI ( con người trước hết là thịt,
sau đến xương và sau mới đến máu) như quan niệm
nhị nguyên luận của hệ thống triết học phương Tây
mà Marx là một đại diện…đã huyênh hoang tuyên bố.
Cho nên, Marx mới dám nói liều lĩnh nhất trong
những người nói liều lĩnh là phủ nhận ý thức, phủ
nhận các giá trị tinh thần, phủ nhận tôn giáo, đạo
đức, siêu hình học…là những giá trị căn bản bên
trong làm nên HIỆN TỒN NGƯỜI mà rằng : “ Tất cả
những cái đó ( tức đạo đức, tôn giáo, siêu hình
học…) không có lịch sử, không có sự phát triển…”.
[ Phần vừa dẫn ở trên]
Xua đuồi tự nhiên, xua đuổi tôn giáo, xua đuổi
đạo đức ra khỏi hệ thống cộng sản của mình như chính
Marx tuyên bố, học thuyết của ông này quả thực là
học thuyết của quỷ Sa-tăng !
Chúng tôi xin trích dẫn thêm một sự tối ngu dốt
của Marx trong hàng nghìn quan niệm tầm bậy trong
sách của ông, khi ông định nghĩa về HÀNH VI XÃ HỘI
ĐẦU TIÊN CỦA CON NGƯỜI LÀ HÀNH VI MIẾNG ĂN mà ông
cho là MỘT ĐỊNH NGHĨA GỐC VỀ NGƯỜI, như sau trích
trang 39, 40 (sđd) :
“… Với những người Đức hoàn toàn không có tiền
đề gì cả, chúng ta buộc phải bắt đầu bằng việc xác
định tiền đề đầu tiên của mọi sự tồn tại của con
người, và do đó là tiền đề lịch sử, đó là : người
ta phải có khả năng sống đã, rồi mới có thể “làm
ra lịch sử”. Nhưng muốn sống được thì trước hết
cần phải có thức ăn, thức uống, nhà ở, quần áo và
một vài thứ khác nữa. Như vậy hành vi lịch sử đầu
tiên tiên là việc sản xuất trong những tư liệu để
thỏa mãn những nhu cầu ấy, việc sản xuất ra bản
thân đời sống vật chất. Hơn nữa đó là một hành vi
lịch sử,một điều kiện cơ bản của mọi lịch sử mà
( hiện nay cũng như hàng nghìn năm về trước) người
ta phải thực hiện hàng ngày, hàng giờ, chỉ nhằm
để duy trì đời sống con người…”
Trong định đề triết học quan trọng bậc nhất của
hệ thống duy vật biện chứng Marxism trên đây, Marx
đã lầm lẫn hai điều quan trọng :
Ông cho rằng MIẾNG ĂN là hành vi đầu tiên mang
tính lịch sử, tức mang tính xã hội.
Ông sai lầm khi cho rằng : “ Hành vi lịch sử đầu
tiên ( của con người) là việc sản xuất trong những
tư liệu để thoả mãn những nhu cầu vật chất !
Trần Mạnh Hảo xin phép phản bác Marx, như sau :
Thưa, HÀNH VI MIẾNG ĂN, tìm thức ăn của con người
là hành vi của bản năng tự nhiên chứ tuyệt nhiên
KHÔNG PHẢI LÀ HÀNH VI XÃ HỘI, HÀNH VI LỊCH SỮ như
Marx viết trên.Bởi, hành vi hít thở, ăn, uống, ngủ,
sinh lý, bài tiết…là hành vi của toàn bộ sinh vật
trong giới tự nhiên, chứ không phải là sinh hoạt
của riêng con người; nên nó không phải là hành vi
mang tính lịch sử đầu tiên của con người như Marx
ngộ nhận.
Hành vi lịch sử đầu tiên của người theo Marx là
hành vi lao động, sản xuất bằng tư liệu ( công cụ).
Không, các loài vật cũng lao động, cũng tìm kiếm
thức ăn trong thiên nhiên; riêng các loài linh trưởng
còn biết dùng công cụ để lao động, như lấy đá đập
vỡ quả khô lấy hạt ăn, biết dùng que để thọc lấy
kiến, dùng gậy để dò sông suối, chống gậy qua sông
suối, biết bẫy côn trùng bằng các loại công cụ thô
sơ…chứ không phải chỉ riêng con người sơ khai mới
biết lao động, biết sản xuất bằng công cụ để tìm
thức ăn như Marx ngộ nhận… !
Vậy thì đâu mới là hành vi đầu tiên mang tính người
hay tính lịch sử người ?
Thưa, hành vi đầu tiên của một ( hay nhiều con
-vật-người đồng loạt) con vượn người vượt lên, để
chứng tỏ nó là người, mà không còn là con vật nữa,
ấy là HÀNH VI TỰ Ý THỨC.
Tức lần đầu tiên, có một hay hai ba con vượn người
do bộ não phát triển, khi ra suối uống nước, soi
mặt vào nước suối trong xanh, như soi vào chiếc
gương, nó chợt phát hiện ra hình bóng- SỰ PHẢN ÁNH-
kia không còn là một KẺ XA LẠ nữa, hoặc một con
quái vật nào khác làm nó bỏ chạy như hàng triệu
năm tổ tiên nó đã bỏ chạy khi nhìn thấy mặt mình
mà lại ngỡ mặt con quái vật nào đấy, nên sợ hãi
quá rú lên, hét lên rồi bỏ chạy, đặng trốn chạy
chính bản thân mình.
Lần này, con vượn người kia do não bộ phát triển
tới mức XUẤT HIỆN HÌNH THÁI ĐẦU TIÊN CỦA Ý THỨC
là TỰ Ý THỨC, là nó chợt nhận ra gương mặt in dưới
suối kia, mắt kia, môi kia, răng kia, đầu tóc, thân
mình kia là chính nó chứ không phải tha nhân; RẰNG
TÔI KIA, HÌNH ẢNH CỦA TÔI KIA LÀ CHÍNH TÔI, LÀ CHÍNH
MÌNH, KHÔNG PHẢI AI KHÁC…ỐI giời đất ơi, người xuất
hiện ra ĐẦU TIÊN trong trạng thái TỰ Ý THỨC chứ
không phải DO LAO ĐỘNG HIỆN TỒN đâu Marx !
Trần Mạnh Hảo cam đoan với ngài Marx thông tuệ
rằng, con vượn người kia, bằng sự tự ý thức, bằng
sự chợt nhận ra mình là chính mình, tôi là chính
tôi khi tôi soi mặt tôi xuống suối : NÓ ĐÃ BẬT KHÓC
VÌ SUNG SƯỚNG khi chợt nhận ra mình : nhân loại
!
ĐÂY MỚI LÀ HÀNH VI NGƯỜI ĐẦU TIÊN MANG TÍNH LỊCH
SỬ : HÀNH VI CON NGƯỜI NHẬN RA CHÍNH NÓ, tức hành
vi tự ý thức, tự tỉnh thức, mới là hành vi ĐẦU TIÊN
mang tính cá nhân, tính lịch sử; như một CĂN NGUYÊN
GỐC của TÍNH NGƯỜI !
Như vậy, từ xét nghiệm đơn giản này, chúng ta mới
thấy Marx CĂN BẢN ĐÃ SAI khi quy HÀNH VI MIẾNG ĂN,
HÀNH VI SẢN XUẤT BẰNG CÔNG CỤ là hành vi gốc MANG
TÍNH XÃ HỘI VÀ LỊCH SỬ đầu tiên của con người. Tất
nhiên, trong suốt quá trình lịch sử tiếp theo, hành
vi ý thức và hành vi lao động, tư duy và hiện hữu
của con người trộn vào nhau, hài hoà trong nhau,
vừa là hành vi tự nhiên mang tính xã hội, vừa là
ý nghĩa xã hội thể hiện trong sự cải biến, hòa điệu
với tự nhiên nơi con người…, không còn là bước một,
bước hai như sự khởi đầu nữa.
Chính vì thế, hành vi đầu tiên làm xuất hiện con
người mang tính lịch sử là hành vi CON NGƯỜI TỰ
Ý THỨC VỀ BẢN THÂN MÌNH chứ không phải hành vi LAO
ĐỘNG KIẾM MIẾNG ĂN như Marx viết ! Rằng : tôi chính
là tôi, ấy là người, cá nhân xuất hiện trong sự
tự ý thức, bước tiếp theo mới xuất hiện ý thức xã
hội và ý thức lịch sử loài người. Thế thì Ý THỨC
NGƯỜI QUYẾT ĐINH TỒN TẠI NGƯỜI chứ đâu phải ngược
lại như lý thuyết duy tâm chủ quan của học thuyết
Marx đã tuyên bố tưởng chừng rất duy vật, rằng :
HIỆN TỒN QUYẾT ĐỊNH Ý THỨC ?
Chúng tôi viết bài báo này không phải để nhằm chống
ai, hoặc nhằm thỏa mãn tính háo thắng trẻ con của
mình, mà viết ra để tham gia góp ý với BẢN DỰ THẢO
BÁO CÁO CHÍNH TRỊ ĐẠI HỘI X của ĐCSVN, khi đảng
tha thiết mời tôi góp ý.
Vả lại, Đảng vẫn ngoan cố kiên định chủ nghĩa Marx-Lenine,
có ý đồng nhất học thuyết Marx là chân lý vĩnh hằng;
trong khi QUỐC HỘI CHÂU ÂU ngày 25-01-2006 vừa qua,
đã thông qua nghị quyết với số phiếu áp đảo 99 phiếu
thuận, 42 phiếu chống, lên án “ Chủ nghĩa cộng sản
và các nước cộng sản phạm tội ác chống nhân loại
như chù nghĩa phát-xít Hitler”.
Tôi nghĩ, chân lý không bao giờ nằm trong tay kẻ
độc quyền chân lý, dù kẻ đó là Đảng CSVN đi chăng
nữa ! Chân lý và sự thật chỉ có thể đạt được bằng
tri thức khoa học, bằng công khai tranh luận; tuyệt
đối không kẻ nào có thể cướp đoạt được chân lý bằng
sức mạnh của đàn áp, súng gươm hay nhà tù… như những
chính thể quân phiệt độc tài từng thể hiện .,.
Sài Gòn ngày 02/03/2006
Trần Mạnh Hảo

|