| CHUYỆN
PHIẾM

Tuyển
tập tiểu luận liên quan đến Nhà văn Trần Mạnh Hảo
MỘT
CUỘC “HỎI CUNG DÂN CHỦ”
PHÊ
BÌNH NHẬN THỨC LUẬN VỀ CON NGƯỜI CỦA MARX-ENGELS
'Tôi
hy vọng lần này Đảng không đùa'
Nghe
đài RFA Phỏng vấn Nhà văn Trần Mạnh Hảo

Tham
luận của Trần Mạnh Hảo tại Đại Hội Nhà Văn Việt
Nam lần thứ VII
PHÊ
BÌNH “ TUYÊN NGÔN CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN”
Quái
vật mang tên Karl Marx
Nhà
văn Trần Mạnh Hảo: Không ai chống đảng Cộng sản
bằng chính các ông cộng sản
KHI
ĐẢNG CÒN ĐỘC QUYỀN CHÂN LÝ – THÌ MỌI SỰ GÓP Ý ĐỀU
HOÁ TRÒ ĐÙA, VÔ ÍCH
“Chiếc
ca-pốt rách của Đảng” thưa chuyện cùng “chiếc ca-pốt
lành của Đảng”
KARL
MARX, ÔNG LÀ AI MÀ ĐẦY ĐỌA DÂN TỘC TÔI MÃI THẾ ?
ĐẢNG
CỘNG SẢN VIỆT NAM SINH RA ĐỂ CHỐNG MARX
“Hết
thuốc” cho Đỗ Minh Tuấn
LY
THÂN- TRẦN MẠNH HẢO

“Chiếc ca-pốt rách
của Đảng” thưa chuyện cùng “chiếc ca-pốt lành của
Đảng”
Xin quý độc giả thứ lỗi, cái nhan đề có vẻ khiếm
nhã trên không phải do Trần Mạnh Hảo nghĩ ra, mà
là “phát minh” của nhà văn kiêm đạo diễn điện ảnh
Ðỗ Minh Tuấn, đăng trên talawas, mục “Văn học Việt
Nam” ngày 5-5-2005, trong tham luận của tác giả
tại Đại hội Nhà văn Việt Nam từ ngày 23-25 tháng
4-2005: “Vì sao văn học ta chưa ngang tầm thời đại?”,
có đoạn viết như sau: “Năm 1998 tôi đã phải viết
một thư ngỏ chuyền tay, gọi “Trần Mạnh Hảo là cái
ca-pốt rách của Đảng”, giữ vệ sinh cho Đảng trong
quá trình giao lưu văn hoá làm bạn với tất cả thế
gian...”
Ðoạn
văn trên của Ðỗ Minh Tuấn do ông chính thức đứng
trên diễn đàn Hội trường Ba Ðình phát ngôn vào chiều
ngày 24-4-2005. Trước mặt ông Nguyễn Khoa Ðiềm,
Uỷ viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam kiêm
Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tư tưởng Văn
hoá Trung ương và nhiều chục cán bộ trung cao cấp
khác của Đảng Cộng sản, cùng ngót 600 nhà văn đảng
viên và nhà văn không đảng viên, Ðỗ Minh Tuấn đã
“tấn phong” cả Ðảng và Trần Mạnh Hảo trong vai trò
mới rất kinh dị của hành vi giao hợp vĩ mô, bằng
chiếc-ca-pốt-người-Trần-Mạnh-Hảo? Có lẽ, trong lịch
sử 75 năm của mình, Đảng Cộng sản Việt Nam chưa
bao giờ từng bị ai chửi thậm tệ đến như vậy, hạ
nhục bằng lời lẽ thô bỉ vô văn hoá đến như vậy,
lại bị chửi ngay ở giữa trái tim của Đảng là Hội
trường Ba Ðình; thế mà ông Nguyễn Khoa Ðiềm và mấy
trăm đảng viên vẫn im lặng ngồi nghe, không phản
ứng, đại hội kết thúc cả tháng vẫn không thấy Đảng
đáp lại cú chửi lịch sử của Ðỗ Minh Tuấn là sao?
Có khi nào “Việt Minh làm thinh đồng ý”, ông Nguyễn
Khoa Ðiềm im lặng không phản ứng hay sai hàng nghìn
thuộc hạ phê phán trên hơn 600 tờ báo của Đảng mà
ông Ðiềm thực chất là tổng biên tập (mượn ý của
nhà văn Hoàng Quốc Hải), ngầm như một sự chấp nhận
câu chửi Đảng vĩ đại của Ðỗ Minh Tuấn kia là đúng
sự thật?
Ðỗ
Minh Tuấn từ trên diễn đàn cao quý vào bậc nhất
chế độ, đã công khai coi “quá trình giao lưu văn
hoá” của Đảng Cộng sản “với tất cả thế gian” (thế
gian: bao gồm cả loài người, trong đó có nhân dân
Việt Nam) chỉ là quá trình của quý ông đi trác táng!
Hãi thật! Trần Mạnh Hảo tôi không khỏi rùng mình,
vì qua lời Ðỗ Minh Tuấn, chợt mới biết thân phận
mình đã bị Đảng biến thành bao cao su hành lạc một
cách nhục nhã, ô trọc là dường nào! TMH xưa nay
chỉ là một dân đen (không đảng viên, không biên
chế nhà nước) tưởng đi theo Đảng là vinh quang lắm,
thiêng liêng cao quý lắm, ai dè bị biến thành cái
bao cao su từ lúc nào, để Đảng hành lạc cả dân tộc,
cả đất nước mà sao mình vẫn không hay biết mới là
cái thằng ngu thậm? Theo lô-gíc của Ðỗ Minh Tuấn,
Ðảng Cộng sản hiện có hai triệu đảng viên, chả lẽ
chỉ dùng một cái ca-pốt Trần Mạnh Hảo, lại là ca-pốt
rách, thì làm sao mà xài đủ hàng triệu cuộc mây
mưa lịch sử vĩ đại này? Chắc Đảng phải “thủ” nhiều
triệu Trần Mạnh Hảo khác ngon lành hơn, cỡ như Ðỗ
Minh Tuấn trong túi quần, vứt cái ca-pốt rách Trần
Mạnh Hảo vào sọt rác, mới có đủ cơ số ca-pốt mà
ăn chơi vĩnh viễn như lời Ðỗ Minh Tuấn trịnh trọng
tuyên bố trên cái bục gỗ quốc gia - nơi Tổng Bí
thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội bao năm thường
đứng đọc diễn văn? Hoá ra, thân phận của một anh
dân đen cỡ Trần Mạnh Hảo chỉ đáng là cái bao cao
su rách để Đảng “chơi giao lưu văn hoá” như Ðỗ Minh
Tuấn tuyên bố.
Thực
tình, nghe Ðỗ Minh Tuấn tuyên bố như trên về vai
trò cách mạng khoái lạc giữa Ðảng (con C...) và
Trần Mạnh Hảo (ca-pốt rách), chúng tôi nghĩ ông
Tuấn đã nói bậy, làm gì có chuyện này? Nhưng suốt
cả tháng trôi đi, Đảng mà cụ thể là ông Nguyễn Khoa
Ðiềm vẫn làm thinh không cải chính, khiến Trần Mạnh
Hảo bán tín bán nghi, biết đâu bản chất vấn đề lại
nằm ở câu chửi rất kinh khủng kia của Ðỗ Minh Tuấn?
Nhưng làm sao Ðỗ Minh Tuấn khám phá ra cái vụ giao
hợp tày trời là Đảng đã bí mật dùng người dân Việt
Nam làm bao cao su để hành lạc văn hoá?
Có
lẽ điều này Ðỗ Minh Tuấn đã biết, đã lén nhìn thấy
ở nhà ông Lê Ðức Thọ? Hay ông Tuấn đã được biến
thành “công cụ giữ vệ sinh” cho Đảng khi cách đây
gần 30 năm trước, ông và ông Vĩnh Quang Lê đi đâu
cũng khoe là người của Lê Ðức Thọ, đưa ảnh mình
chụp chung với “cụ Thọ” ra như một thứ “căn cước
vô song” làm khiếp vía bao người. Chính vì thế ông
Tuấn mới biết rất rành rẽ việc Đảng đã biến một
văn nghệ sĩ thành ra cái ca-pốt như thế nào. Ðây,
xin quý vị xem những dòng phê bình đấu tố, phê bình
chỉ điểm, phê bình quy chụp chính trị của Ðỗ Minh
Tuấn từng in trên nhiều tờ báo, sau này tập hợp
in trong tập Ngày văn học lên ngôi do nhà xuất bản
Văn Học ấn hành năm 1996.
Ðỗ
Minh Tuấn không chỉ dùng một bài “Cõi chập chờn
bất định và tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh” để
phê phán nhà văn Bảo Ninh, mà lác đác trong các
trang của tập tiểu luận Ngày văn học lên ngôi, ông
Tuấn bảo hoàng hơn vua đã nhiều lần quy kết chính
trị Bảo Ninh:
“Trong
một số tác phẩm về chiến tranh chống Mỹ, tiêu biểu
là Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, đã xuất hiện
sự thay máu anh hùng, tước đi những khát vọng cao
cả, những cảm quan anh hùng có thực trong đời sống
những người chiến sĩ của chúng ta trong chiến tranh
để thay vào đó những cảm xúc, hành vi, khẩu khí
và toan tính thời hậu chiến. Có ý thức hay không
đó cũng là sự đánh tráo linh hồn, nhân danh một
toà án tối cao của chủ nghĩa nhân văn để ép cung
và xáo trộn hiện trường lịch sử, tạo ra những nhân
chứng giả thay thế những nhân chứng thật đã xuất
hiện trong các tác phẩm được viết theo thủ pháp
nghệ thuật quen thuộc trước đây. Và, nhà văn, cố
tình hay vô tình, khi ném thủ pháp nghệ thuật cũ
đã làm vỡ luôn cái bình quý là hình ảnh người anh
hùng có thật trong lịch sử.” (Ngày văn học lên ngôi,
tr. 19).
Trang
76 trong cuốn sách này, Ðỗ Minh Tuấn tiếp tục “đánh”
Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh như sau:
“Nỗi
buồn chiến tranh của Bảo Ninh chẳng có gì đáng làm
ta kinh hãi, vì nếu nó cũ mòn và lạc hậu về tư tưởng
thì nó cũng như trăm ngàn cuốn tiểu thuyết xoàng
xĩnh quanh ta. Cái làm ta kinh hãi là việc người
ta ngộ nhận về giá trị của nó, giao giải thưởng
cho nó, tiếp tục đưa nó lên mây xanh để dễ bề khai
thác nó. Một điều “chập chờn bất định” làm ta kinh
hãi nữa là thật khó mà biết được những bản dịch
cuốn truyện này đã xa nguyên tác đến đâu...”
Trang
29 trong cuốn sách này, Ðỗ Minh Tuấn quy chụp chính
trị Lại Nguyên Ân rất khiếp như sau:
“Một
mâu thuẫn nữa trong lập luận của anh là, một mặt
anh coi thường quần chúng như là một bầy đàn dễ
bị thao túng ý thức, mặt khác lại coi thường thiểu
số: “công việc này thực ra một vài người không làm
nổi”. Vậy thì theo anh, phải bao nhiêu người, bao
nhiêu đô la, bao nhiêu cuốn sách để áp đặt vào quần
chúng hình ảnh của nước Việt Nam hiếu chiến, phí
máu “ám sát hòa bình”? Và cái bức tường Berlin mà
anh đã nói về sự sụp đổ của nó như là ví dụ về một
“huyền thoại chết” có phải là do quần chúng phá
đổ trong sự say mê huyền thoại về dân chủ hay không?
Vậy thì ai đã thao túng tâm lý đám đông để nó cuồng
nhiệt lao theo một nền dân chủ mà nã pháo vào quốc
hội, như nền dân chủ của ông Enxin?”
Trong
trang 33 của sách này, Ðỗ Minh Tuấn tiếp tục đóng
vai nhà mác-xít lên án Lại Nguyên Ân lệch lạc về
tư tưởng để răn đe bọn cầm bút nào a dua với tư
bản, đế quốc:
“Khi
chúng ta đặt vấn đề phải cảnh giác với mưu đồ giải
huyền thoại Việt Nam là chúng ta đứng trên lập trường
khoa học của chủ nghĩa Marx để chống lại việc xuyên
tạc lịch sử... Trong bài viết, hai lần Lại Nguyên
Ân dùng chữ “đám đông” để gọi quần chúng. Thái độ
trịch thượng này xa lạ với tinh thần coi trọng quần
chúng như một lực lượng sáng tạo lịch sử trong tư
tưởng của một người mác-xít... Không chỉ hiểu sai
chủ nghĩa Marx, Lại Nguyên Ân còn ngộ nhận về bản
chất của tôn giáo...”
Đỗ
Minh Tuấn đã thực sự trở thành “cái ca-pốt lành
của Đảng”, một thứ ca-pốt vĩnh cửu, đa hệ, trung
thành, nó mới dẻo dai làm sao, dùng mãi không rách!
Hãy nhìn Ðỗ Minh Tuấn đánh lại đám nhà văn “đổi
mới-đón gió-chống Đảng” một cách còn kiên cường
hơn cả ông Nguyễn Khoa Ðiềm bội phần, lên án bọn
nhà văn phản lại cách mạng và đe dọa trừng trị chúng
ở trang 66, sách đã dẫn:
“Nếu
nghệ sĩ có dấn thân vào cuộc đấu tranh cách mạng
cùng nhân dân, dân tộc, thì đó là sự tự nguyện,
sự hòa điệu giữa mục đích của anh ta với mục đích
chung. Anh ta có quyền đứng ngoài, có quyền thờ
ơ với sự nghiệp chung nhưng anh ta nên nhớ rằng
quyền lựa chọn chỗ đứng trong lịch sử này không
đồng nghĩa với quyền chỉ trích tự do sáng tạo của
những nghệ sĩ hòa điệu cùng dân tộc và cách mạng,
càng không phải quyền chống lại dân tộc và cách
mạng.”
Ðỗ
Minh Tuấn cảnh cáo diễn biến hòa bình trong văn
học, vạch trần bọn cầm bút tay sai cho các thế lực
phản động từ bên ngoài, bọn muốn Ðông Âu hoá Việt
Nam, muốn xóa sổ chủ nghĩa xã hội tốt đẹp, như ở
trang 67 cuốn sách trên:
“Không
ít kẻ thực dụng, cơ hội nhân danh tự do sáng tạo
để đòi xã hội phải thừa nhận, ủng hộ và bảo hiểm
cho những hành vi chống đối phá hoại của mình, xếp
hạng cho những tác phẩm nghệ thuật phục vụ những
mục đích chính trị của kẻ chống lại dân tộc. Họ
thường bôi nhọ những nghệ sĩ hòa điệu với dân tộc,
với cách mạng là những người “cơ hội”, “phục vụ
cấp trên”. Trong khi đó, chính họ, họ tìm cấp trên
ở ngoài biên giới, vì họ cho rằng họ chỉ phục tùng
cấp trên cỡ thế giới mà thôi! Và họ vô tình hay
cố ý, trực tiếp hay gián tiếp đem tác phẩm của mình
phục vụ những mục tiêu chính trị của siêu cấp trên
này hoặc trở thành món hàng béo bở cho những con
buôn. Họ tự đánh lừa mình họ có nhân cách, có tự
do sáng tạo, nhưng họ đã bán mình cho quỷ mà không
biết. Họ cũng tìm kiếm một bảo hiểm cho mình ở các
áp lực của nước ngoài. Thậm chí họ trang điểm một
ít son phấn chống đối để bảo hiểm cho tương lai,
nếu chế độ này sụp đổ như Ðông Âu thì họ dễ tìm
thấy chỗ đứng trong chế độ mới...”
Nếu
cứ trích những dòng “hồng vệ binh” của “ông-cai-văn-nghệ-đỏ-ca-pốt-lành-của-Đảng-Ðỗ-Minh-
Tuấn” đấu tố đồng nghiệp, vung roi chuyên chính
vô sản quất anh em “đổi mới văn học” như trên, thì
trích đến mai cũng không hết.
Thế
mới biết Đảng ta vậy mà khôn lắm: vứt “cái-ca-pốt-rách-trần-mạnh-hảo”
đi mà dùng “cái-ca-pốt-lành-đỗ-minh-tuấn” nó lợi
bội phần. Còn hơn ông Trường Chinh dùng một “cái
roi ngựa phê bình” xưa, không cần quất cho con ngựa
văn học nghệ thuật lồng lên, mà quất cho nó quỵ
xuống càng tốt mới là Ðỗ Minh Tuấn đa hệ đa năng!
Và, Đảng ta công bằng lắm, gái có công chồng chẳng
phụ. Nhân dịp 50 năm kỷ niệm chiến thắng Ðiện Biên
Phủ 1954-2004, lệnh của Bộ Chính trị cho Ban Tư
tưởng Văn hoá + Cục Điện ảnh + Hội Điện ảnh Việt
Nam phải tìm một đạo diễn “vừa hồng vừa chuyên”,
tuyệt đối tốt về phẩm chất chính trị, có công bảo
vệ Đảng nhiều năm, để trao cho một triệu đô-la mà
làm phim ca ngợi chiến thắng Ðiện Biên Phủ. Ngoài
đạo diễn đỏ Ðỗ Minh Tuấn ra, còn ai có thể vừa mắt
Bộ Chính trị để cầm một triệu đô-la tiền đầu tư
sáng tác vĩ đại nhất từ xưa tới nay như thế! Với
số tiền cực lớn này, chỉ cần bỏ ra tí teo là báo
chí cả nước đã tuyên truyền cho phim chính trị Ký
ức Ðiện Biên, như thể nó sắp được giải Oscar! Thế
rồi phim làm xong, đem ra chiếu, xem ngượng chết
được, có ma nào xem đâu, bị báo chí cả nước chửi
cho sao ném số tiền 14 tỷ đồng Việt Nam ra để làm
thứ phim vứt sọt rác thế? Thậm chí, sáng nay, thứ
sáu 20-5-2005, khi TMH ngồi viết bài này, thấy trang
đầu báo Thanh Niên mới ra cùng ngày, vẫn còn phê
bình kiểu làm phim để cất kho như kiểu phim “cúng
cụ” của ông đạo diễn Ðỗ Minh Tuấn. Ðấy là bài báo
của tác giả Nguyễn Thông với tiêu đề: “Làm phim
để cất kho” kịch liệt phê phán phim Ký ức Ðiện Biên
dở tệ, làm để cốt “cất kho, là phim làm bằng kinh
phí nhà nước, mà nào có ít, mỗi phim tốn cả chục
tỉ đồng...”
Vấn
đề là năm ngoái Ðỗ Minh Tuấn mới cầm một triệu đô-la
tiền đầu tư sáng tác của Đảng ưu ái, chưa đầy một
năm đã lên hội trường Ba Ðình chửi Đảng dùng người
dân làm bao cao su để hành lạc “giao lưu văn hoá
với khắp thế gian”. Trò tráo trở này có thể làm
ông Nguyễn Khoa Ðiềm ngồi nghe kinh ngạc mãi không
mở nổi miệng!
Sài
Gòn 20-5-2005
Trần
Mạnh Hảo

Thầy
của Khổng tử
Yêu-
ghét
Tản
mạn về những cái bắt tay
Văn
hoá Chửi
Lắm
thầy nhiều ma
Ngăn
kéo
Kinh
Cung Chi Điểu
Học
Sĩ Lao Xao
Làm
quan và làm người
Thư
Của Chó Em Gửi Các Bác Người
Kính
thưa ... ôsin
Tiếng
nẫu dấu yêu
Ám
ảnh có thật
Nhất
tự vi sư, bán tự vi sư
Người
Vợ "Nghèo"
Giới
Hạn Của Sự Hiểu Biết.
Ngôn
Ngữ Trong Đám Cưới
Tâm Sự của Chim và Người
Nhân dịp đầu năm, Hải Ngoại
Phiếm Đàm viếng Trần Xuân Bách
Chuyện của Lão Mộc
Thư
của ông cá độ bóng đá 1,8 triệu USD gửi Văn Quyến,
Quốc Vượng
Những
thống kê lạ lùng
Tám
mươi phần trăm
Ngày
Phán Xét Cuối Cùng
Ông
Hà Sĩ Phu xướng, Bạn đọc của HNPĐ đối . . (Bài
II )
Ông
Hà Sĩ Phu xướng, Bạn đọc của HNPĐ đối (Bài I)
Người
Trung Quốc đương đại sửa và bình thơ Đường
Nếu
tuần sau là ngày tận thế. . .
Nếu
tuần sau là ngày tận thế. . .
Oanh
Tạc Viagra
Tưởng
Của Em. . .
Phóng bút như phóng dao
Mười
ngày ở Santa-Ana của Hoàng Hải Thuỷ
37
triệu chứng để nhận ra mình đã 'già'
Hạ giá
Khi
dời tổ quốc, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu không mang
theo 18 tấn vàng. . .
Diễn viên phản diện
MỜI
CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG CHUYỆN PHIẾM ĐÃ ĐĂNG
TRÊN HNPĐ TRƯỚC ĐÂY (
Tập IV )
MỜI
CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG CHUYỆN PHIẾM ĐÃ ĐĂNG
TRÊN HNPĐ TRƯỚC ĐÂY (
Tập III )
MỜI
CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG CHUYỆN PHIẾM ĐÃ ĐĂNG
TRÊN HNPĐ TRƯỚC ĐÂY (
Tập II )
MỜI
CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG CHUYỆN PHIẾM ĐÃ ĐĂNG
TRÊN HNPĐ TRƯỚC ĐÂY (
Tập
I
)

|