| CHUYỆN
PHIẾM

Nói
Nhăng Nói Cuội. . .
Đã
từ hơn một tháng nay, tin nhạc sĩ Phạm Duy về tái
định cư ở VN đã được dư luận trong và ngoài nước
đặc biệt quan tâm.
Trong Nội địa, bộ máy tuyên truyền của nhà nước
đã đồng loạt chau chuốt cho ngày trở về của nhạc
sĩ họ Phạm như một hàm ý của sự giác ngộ tư tưởng
chính trị, một sự phản tĩnh, một ngầm khoe rằng:
" Tốt đất thì cò đậu!"
Ở Hải ngoại, lúc ban đầu, Hải Ngoại Phiếm Đàm cùng
với rất nhiều phương tiện truyền thông khác đã loan
tin, trích dịch những bài đầy mỹ ý về ông.
Nhưng, ngay sau khi đặt chân về VN, ông ta đã buông
bắn nhiều câu tuyên bố bạc bẽo, phản trắc, không
thích hợp .. .
Thế là chỉ trong hơn 10 ngày sau, toà soạn HNPĐ
nhận được biết bao nhiêu Email gửi về than phiền
về ông.
Chúng tôi băn khoăn không biết trả lời các bạn ấy
làm sao đành nhờ Chú Cuội Nguyễn Trọng Hoàn viết
thư gửi cho ông. Mong rằng, với những lời lẽ "
đầu Ngô, mình Sở" với văn phong tếu táo sẽ
chẳng mất lòng ai của Chú, hoặc có, xin quý vị cứ
chép miệng: " Cuội mà!" ( HNPD)
Thư ngỏ gửi nhạc sĩ
Phạm Duy.
Chú cuội Nguyễn Trọng Hoàn.
Về
Nhạc sĩ Phạm duy, từ trước đến nay, ở Hải ngoại
có 2 bản tin về ông mà Cuội tôi nghe xong đều mang
tâm trạng bàng hoàng. . .
Một là: Nhạc sĩ Phạm Duy có trái tim mới, đăng trong
nhiều báo, khi họ tường thuật về việc người nhạc
sĩ thiên tài này được thông các van tim. Được thay
các mạch máu nơi tim bằng những ống dẫn máu lấy
từ cổ chân..
Hai là gần đây; Tin Nhạc sĩ Phạm Duy về ở hẳn Việt
Nam. . .
Với bản tin thứ nhất, Cuội tôi nhớ lại, lúc bấy
giờ đã đọc đi đọc lại tờ báo mà trong lòng ngẩn
ngơ, y như nghe lại những bản tình ca bất hủ, mà
mỗi nốt nhạc, mỗi lời ca đã từng ươm đỏ trái tim
của hàng triệu tâm hồn Việt Nam. Cuội tôi không
thể nào kể hết từng bài được, vì mỗi bài có sắc
thái riêng, mang âm hưởng độc đáo. . .Hình như không
phải bắt nguồn từ con người, mà như từ lòng đất
sâu thẳm, từ không gian vời vợi của giòng thời gian
Việt Nam vĩ đại..
Cuội tôi, cùng với những đồng môn, còn nhớ mãi hình
ảnh của ông, với bộ bà ba đen, cùng với cây đàn
ghita và một người bạn Mỹ, đến hội trường,của trường
Võ bị Quốc Gia Việt Nam trên cao nguyên Lâm Viên,
để hát cho chúng tôi nghe. Trong hơi lạnh của thời
tiết tàn đông năm ấy, ông đã truyền cho chúng tôi
những âm giai hùng tráng của dòng nhạc đấu tranh
chống Cộng, lúc ấy, chúng tôi có cảm tưởng đang
nghe người mẹ kể những câu chuyện cổ tích, có cô
Tấm nhân hậu, có cô Cám ích kỷ trong ổ rơm ấm đậm
hơi người, trong gió mùa đông bắc gầm rú bên ngoài..
. .
Cuội tôi và thế hệ mình yêu ông từ những ngày ấy..
Với
bản tin thứ hai. . .
Gần đây, tin ông về ở hẳn Việt Nam đã khiến cho
những người dân Việt ở 2 bên bờ đại dương mang những
nỗi vui buồn lẫn lộn. Vui để tiễn ông về, về với
tình tự quê hương, còn buồn vì phải, một lần nữa
thất vọng về một người nghệ sĩ, lại một lần qua
sông, nhưng khác với những nghệ sĩ có tâm hồn thuần
khiết, ông đã qua sông, chuyến đò dọc hay đò ngang
thì chỉ có ông mới biết nhưng ông đã rũ áo làm kẻ
ngu phu để . ." Đấm b. vào sóng. . ."
Rồi ông về đến Việt Nam để trả lời những câu hỏi
của báo chí, ông đã phủi ngay quá khứ chống Cộng
bằng nụ cười trơ trẽn: Có 4 câu "lập ngôn"
mới toanh của ông khi về đến Việt Nam là:
1/
Họ bảo tôi bỏ phe họ về với Cộng sản. Từ trước
giờ, tôi có ở phe nào đâu? Rồi ông cười. .Chả lẽ
tôi lại bảo họ: Tôi không ở phe các anh. .
."
Những người ở Hải ngoại vì lỡ thương ông, không
nỡ buông lời phản đối vì họ nghĩ, vào cái tuổi tuổi
ngả theo bóng chiều ấy, hoặc những lời giối già
không đúng lúc ấy, mà ông đã quẳng đi lý tưởng chống
Cộng, vốn dĩ từ đó chúng tôi yêu ông, dù ông có
chối, hoặc buông ra những câu phân trần tội nghiệp,
nhiều người trong đó có Cuội đã giận ông, thậm chí
có người buông ra những câu thất vọng về cái quá
đáng của ông, đó là một lý do người đời bây giờ
ghét ông.
2/ Ông
còn tuyên bố: Ông về Việt Nam là về để sống chung
với những con người " Việt nhân ái", Có
lẽ nhạc sĩ đã quên 2 hàng nhạc mà chính ông đã sáng
tác tại Mỹ năm nào:
"Từ vượn lên người mất mấy triệu năm. Chứ
từ người xuống vượn chỉ mất có mấy năm."
Có thể nào trong cái chu kỳ sinh hoá của cái vòng
luân hồi từ vượn trở thành người, đối với ông bây
giờ lại chóng vánh đến thế hay sao, Ông Nhạc sĩ
?
3/ Trong các nhân vật của những bộ võ hiệp tiểu
thuyết của nhà văn Kim Dung, Cuội tôi mê nhất cái
cá tính của Mộ Dung Phục, một trong vài nhân vật
hiếm hoi, đã trốn tránh tình yêu như tránh hủi,
vì chỉ sợ ngộ lỡ lạc bước sa chân vào đó là rơi
vào những đa đoan phù phiếm, trong khi cuộc đời
còn bao nhiêu việc cao hơn, có ý nghĩa hơn phải
làm.
Ông thì lại khác, dù ở độ tuổi nào chăng nữa, ông
vẫn tay buông tay bắt. . .Cuội tôi có cảm tưởng
ông ung dung lầm lẫn một cách tự tin, trong hai
phạm trù có liên quan, nhưng chưa hẳn đã là nhất
thể. Đó là tình yêu và tình dục. Có người bảo: Nghệ
nhân vốn là thế, có thế mới là nghệ nhân, nhưng
đã là nghệ sĩ thì phải có một cái Tâm nhân hậu,
có Con Tim ngăn nắp, kín cổng cao tường. Ông thì
ngược lại, hai thứ đó, lúc nào cũng như muốn rối
tung cả lên, khiến người trong cuộc, cũng như những
người, hơn một lần ngưỡng mộ ông phải băn khoăn,
thở dài..
Đó là ý của Cuội tôi về một câu hỏi: Ông dự
tính làm gì khi đã về ở hẳn Việt Nam? Ông cười:
Việc đầu tiên là tìm mua một căn nhà mới, và cưới
một cô vợ mới.
Tất cả những người chưa biết nhiều về ông, tưởng
rằng ông nói đùa nhưng Cuội tôi thì biết không phải
như vậy, ông nói thật đấy, vì quá khứ đã cho thấy
ông không phải là một người mà, sách Luận Ngữ gọi
là “ Khắc kỷ phục lễ vi nhân” có nghĩa
là kiềm chế bản thân để phụng sự lễ giáo . Còn ông
thì lúc nào cũng như con ngựa không cương. Con ngựa
bất kham của lòng dục, cõi mê, có trải vó trên thảo
nguyên bạt ngàn trăng gió thì đã làm sao nào? Đằng
này, Con ngựa không cương ấy, không biết chừa ra,
vùng nào là vùng cấm địa của cương thường, vùng
nào là vùng bất khả xâm của nhân luân gia giáo.
. .Người ta khinh ông cũng là vì ông cứ luôn lơ
mơ về một giới hạn đạo đức trong những vó ngựa hoang
ấy đấy Nhạc Sĩ ạ!
4/
Ông nửa đùa nửa thực: Tôi đã "chay tịnh"
để tang bà xã Thái Hằng của tôi 5 năm trời rồi.
Rồi ông nói tiếp:Tôi bây giờ là Con Người
Mới, có hai nơi mà tôi rất muốn đến là Hà Nội và
Thiên thai..
Bây giờ thì ông đã về đến Hà Nội, còn ý muốn lên
thiên thai của ông, Cuội tôi rất tâm đắc, có thể
ông sẽ được gập lại Nữ thánh Thái Hằng ở đó, nhưng
vấn đề là: ông còn ngầm ý sẽ cưới vợ mới cơ mà?
và quan trọng hơn nữa, chính là :Liệu bà Thái Hằng
có còn muốn gập lại người chồng trăng hoa, mà bà
phải chịu đựng từ ngày bà hát xong bản Chú Cuội,
của ngày xưa thân ái ấy không đã ?
5/Còn
nữa, Câu này tuy cũ nhưng vẫn còn mới trong đầu
những người hâm mộ: những người yêu nhạc của ông,
vẫn còn ê chề vì câu tuyên bố sống sượng: "Tôi
viết những bài nhạc các bạn thích ấy từ trong cầu
tiêu !"
Thức giả vẫn nói với nhau như thế này:
- Thông điệp của các nhà văn lớn, không phải
ở những dòng chữ, mà ở giữa các dòng chữ, có nghĩa
là tác giả thường gửi ý nhưng dấu lời.
- Thông điệp của các nhạc sĩ lớn, thường nằm giữa
những nốt nhạc.. .
Đấy là lối thẩm âm của người quốc gia, người quốc
gia nghe nhạc bằng trái tim, khác với người Cộng
Sản nghe nhạc bằng cái đầu, cái đầu của tính toán,
nghi kỵ. Mới đây thôi,trong cuốn hồi ức “Tầm Xuân”
( Nhà xuất bản Phụ nữ, Hà Nội) Cô con gái của Lý
thuyết gia Maxít Đặng Thái Mai có thổ lộ như sau:
.. . “ Sau này, vào những năm 60- 70, có lần
tôi nghe cán bộ nói chuyện, anh ta liệt “ Thiên
Thai,” “ Trương Chi”, “ Buồn tàn thu’’ vào loại
“ Nhạc Vàng”. Theo anh, người ta đã thí nghiệm cho
lợn ( heo) nghe mấy bản nhạc này. Kết quả: Lợn bỏ
ăn! Quả thực là điều phi lý nhất, nghe mãi cũng
quen tai. Một thời gian dài, người ta không dám
hát những bài hát ấy nữa”
Bài viết của Đặng Anh Đào ở trên, làm Cuội tôi rùng
mình. Người ta đã duy vật hóa mọi thứ, mọi việc
đến cái độ tởm lợm, cái gì cũng có thể dính dáng
đến cái bao tử được sao? Khi chê, lúc đói, người
ta cho Lợn nghe nhạc. Khi no, lúc rửng mỡ, người
ta lấy chất liệu sáng tác, lấy hứng từ cái Cầu Tiêu.
Trong đó Văn Cao, suốt một đời sống chết với nghệ
thuật, với Cộng Sản là nạn nhân, còn ông tự dương
danh là người Quốc Gia lại là thủ phạm. Đấy là nghịch
lý. Cuội tôi cười chua chát trong ý nghĩ như thế
này:
Người ta vẫn thường xếp ông cùng chung chiếu với
Văn Cao, với Trịnh Công Sơn. . .Nhưng 2 ông sau,
tuy sống trong chế độ Cộng sản, tuy có những bài
hát ca ngợi chủ nghĩa, nhưng họ hơn hẳn ông về tính
nhất quán, tính thủy chung, họ không nói trước phủi
sau, không tuyên bố những câu một tấc đến trời,
Trong tình cảm, họ cũng có yêu nhưng tình yêu của
họ trong sáng như ánh trăng rằm. Còn ông thì đi
ngang về tắt (trong cả trái tim và hai cái đầu gối
) với những người mà ông đã đoạn tuyệt với họ từ
sống áo kháng chiến Liên Khu Ba, đến những người
quốc gia mà ông đã thề non hẹn biển để bây giờ ông
buông ra những tiếng đàn ngang cung trơ trẽn, lố
bịch. . .Đừng, xin đừng bắt chước bọn giá áo túi
cơm phản cũ, nịnh mới như Bùi Tín. . .Xin Đừng.
.
Bây
giờ thì ông đã có Trái Tim Mới, trái tim cũ lẫn
lộn trăng đèn. Lẫn lộn chân ngụy, lẫn lộn nụ cười
hồn hậu của bà tiên, với giọng cười hô hố của loài
ác quỷ.
Hãy để trái tim mới này,cùng đi với ngày trở về
quê hương của ông, đừng xôn xao bằng những câu nói
chính trị đãi bôi, bạc bẽo, lấy lòng chủ nhà nữa,
để trở về với nhịp đập chung của tình tự âm nhạc
cho thênh thang những con đường cái quan, cho nồng
thắm những ngày mùa, cho hồn hậu những chàng nông
phu, cho ấm đậm ngày trở về, cho con đường làng
ngợp mùi hoa chanh hoa bưởi, cho âu ca tự do khoan
ái trải khắp xóm làng.. .
Hãy
đem tiếng đập dạt dào của trái tim mới làm nhạc
nền cho những bài ca mới, để trả nốt những món nợ
ấy với nhân quần, với Mẹ Việt Nam đi, nhạc sĩ ạ.
. .
Thư bất tận ngôn
Chú
Cuội Nguyễn Trọng Hoàn.
MỜI
CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG CHUYỆN PHIẾM ĐÃ ĐĂNG
TRÊN HNPĐ TRƯỚC ĐÂY (
PHẦN THỨ II )
MỜI
CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ XEM NHỮNG CHUYỆN PHIẾM ĐÃ ĐĂNG
TRÊN HNPĐ TRƯỚC ĐÂY (
PHẦN THỨ I
)
TRỞ
VỀ TRANG CHUYỆN PHIẾM

|