Bên Gịng Nước
CHƯƠNG 8
Mấy ngày kế tiếp đó. Giữa tôi
với Tiểu Song là một cuộc chiến tranh lạnh.
Tôi cố tạo một khoảng cách, không nói chuyện,
lạnh lùng. Nhưng Tiểu Song cũng không vừa, cô
ấy phớt mặc. Và ngày nào cũng vậy. Sau khi
dạy xong, Tiểu Song không về nhà ngay, mà bỏ đi
chơi đến mười một mười hai
giờ khuya. Về tới nhà là tắm rửa rồi lên
giường ngủ. Khiến tôi càng tức, càng giận.
Con gái ǵ mà thay đổi như chong chóng. Vũ Nông thấy
tôi không vui, một bữa nói:
- Thi B́nh này, không lẽ em không chịu nh́n
sự thật? Thử nghĩ xem giữa Tiểu Song và anh
Thi Nghiêu họ đă có cái ǵ chưa?
Tôi nhún vai không đáp. Vũ Nông nói tiếp.
- Th́ em cứ nói đi? Họ đă từng
thề non hẹn biển, gắn bó keo sơn chưa?
Họ đă được người khác công nhận
như chuyện chúng ḿnh chưa, hở?
Tôi bối rối, một chút mới nói:
- Chuyện anh Thi Nghiêu yêu Tiểu Song, đúng
ra cô ấy phải hiểu chứ?
- Hay lắm. Chuyện đó th́ em biết
thôi, mà em biết th́ có tác dụng ǵ? Em đâu phải là Tiểu
Song? Mà dù có là phải đi nữa nếu Tiểu Song không
yêu anh Thi Nghiêu th́ cũng chẳng giúp được ǵ. Họ
hoàn toàn đứng bên lề. Chưa hề trao nhau một
cái hôn, chưa nói chuyện t́nh yêu th́ làm sao em kết tội
là cô ấy không chung thủy? Em sai rồi B́nh ơi. Tỉnh
lại đi. Chuyện này đâu phải em muốn là
được? Sự nhiệt t́nh của em chỉ tổ
làm Tiểu Song giận, anh Thi Nghiêu cũng chẳng vui và em
cũng tự làm khổ ḿnh.
Câu nói
của Vũ Nông như làm tôi thức tỉnh. Đúng
rồi, tội ǵ thế? Tiểu Song chẳng nói chẳng
rằng với tôi, anh Thi Nghiêu th́ có bộ mặt lạnh
lùng, đi biệt từ sáng sớm đến tối ṃ
mới về. Rơ ràng là chỉ có tôi tự chuốc lấy
sự bực ḿnh. Tôi thở ra, và tự hứa với
ḷng. Thôi th́ mặc kệ họ... Và buổi tối hôm
ấy, tôi và Vũ Nông đi xem phim. Thời tiết
tương đối nóng, tan rạp tôi và Vũ Nông rủ
nhau ăn kem. Chúng tôi kéo nhau đến quán kem lừng danh
Minh Tinh. Lâu lâu phá tiền một bữa cũng chả sao. Vừa
kéo ghế ngồi xuống, th́ mắt tôi chợt ngỡ
ngàng. Trước mắt là anh Thi Nghiêu và cô Huỳnh Lệ.
Họ đang nói đùa thân mật. Chợt nhiên tôi nổi
sùng. Tôi đứng dậy và bỏ chạy ra khỏi quán,
để khỏi trông thấy cảnh chướng
mắt. Vũ Nông ngơ ngác chạy theọ
- Em
thề, từ nay về sau, anh Thi Nghiêu làm ǵ th́ làm, em
chẳng thèm xía vào nữa. Nếu c̣n xía vào, em không phải
là con của ba má, không c̣n là người mà là con chó.
Vũ
Nông bực ḿnh:
- Thi B́nh,
em làm ǵ kỳ cục vậy? Phải tỏ ra lịch
sự một chút, đến chào hỏi rơ ràng, vừa
tỏ ra ḿnh có phong độ, vừa... Biết đâu ăn
kem khỏi phải trả tiền?
Tôi
giận dữ.
- Thôi
dược rồi. Ngay cả chuyện ăn kem anh cũng
tính toán, anh định lợi dụng tôi để
được anh tôi bao ăn nữa ư? Ích kỷ!
- C̣n ǵ
nữa nói tiếp đi.
Vũ
Nông hỏi, tôi chợt thấy ḿnh giận vô cớ, ph́
cười.
Thế
là đêm ấy, tôi chủ động làm lành với
Tiểu Song. Về đến nhà, vào pḥng thấy Tiểu
Song c̣n chưa ngủ. Cô ta đang cầm quyển Tập
Truyện Ngắn của Trương Ái Linh đọc, tôi
bước tới lấy quyển sách ném sang bên nói.
-
Tiểu Song cô định từ đây về sau không nói
chuyện với tôi nữa phải không?
Tiểu
Song cười, bá vai tôi nói:
- Hèn ǵ
Nội chẳng nói. Chị là chúa nói ngược, ai không nói
chuyện với ai trước chứ?
Tôi thở ra.
- Hừ. Phải nói là tôi quá sốt sắng,
không những chỉ sốt sắng trở nên làm chuyện
bao đồng. Muốn cho mọi chuyện êm đẹp,
không ngờ chuyện chẳng xảy ra như ư. Tôi ôm
một trái tim nóng bỏng đụng phải tảng
băng, chỉ là công cốc.
Tiểu Song quay lại nằm đối
diện với tôi, v́ trời nóng nên chúng tôi mở quạt,
gió thổi mái tóc dài của Tiểu Song ra sau khiến
gương mặt trở nên sáng sủa. Vừa vuốt
mái tóc ngắn của tôi Tiểu Song nói.
- Chị Thi B́nh! Trái tim nhiệt t́nh của
chị, em hiểu chứ, em không có anh chị, em mất
mẹ lúc ba tuổi, mười tám tuổi lại mô côi
cha, hầu như cả đời em chưa hưởng
được một tí ǵ là hạnh phúc gia đ́nh.
Đến đây ở, em mới biết thế nào là gia
đ́nh, thế nào là t́nh huynh đệ, thế nào là
hạnh phúc. Em làm sao không mong được ở măi
dưới mái nhà này, trở thành một con bé vĩnh
viễn của nhà họ Chu. Nhưng làm sao em ngăn
cấm được tiếng gọi của trái tim,
chị hăy suy nghĩ xem có đúng không? Tính t́nh của anh Thi
Nghiêu th́ nóng nảy c̣n em tuy xuất thân bần hàn, nhưng
rất cao ngạo, em và anh ấy không thể ḥa hợp nhau
được chị hiểu không? Chị Thi B́nh? Đó là
chưa nói cái hoàn cảnh nghề nghiệp của anh
ấy, lúc nào cũng vắng nhà và giao tiếp với
những người con gái trong giới văn nghệ
dễ dăi, em lại trực tính và như vậy khó tránh
được những phiền phức xảy ra sau này.
Chị nghĩ có đúng không?
Tôi chăm chú
nh́n Tiểu Song, có một câu mà tôi muốn nói măi không
thốt ra được. Tôi muốn nói cho Tiểu Song
biết là: Anh Thi Nghiêu yêu Tiểu Song, nhưng mặc
cảm tàn tật và sự cao ngaọ đă làm cho anh ấy
không dám tỏ bày. Có lẽ... Nhưng rồi tôi chợt
nhớ lại cái h́nh ảnh thân mật của Thi Nghiêu và
Huỳnh Lệ trong quán cà phê, thế là tôi không nói ra
được. Tôi chưa hiểu hết được
ḷng người, v́ tôi mới có hai mươi mốt
tuổi. Tôi hỏi.
- Như vậy có nghĩa là Tiểu Song
đă yêu Lư Hữu Văn?
Tiểu Song quay mặt, không nh́n thẳng vào
mắt tôi nữa.
- Thời gian c̣n ngắn quá, làm sao có thể
nói là đă yêu. Nhưng em cũng thừa nhận là anh
Lư Hữu Văn rất lôi cuốn, rất dễ mến,
anh ấy có cùng một thân thế tương đồng
với em, nên có những ư nghĩ cảm xúc tương
tợ. Anh ấy lại dũng cảm, có ư chí, có nhiệt
t́nh, có ước mơ, lúc nào ở gần bên anh Văn là
em khó có thể không bị ảnh hưởng và cảm
thấy không có ǵ khó khăn trên cuộc đời này
cả, chưa kể là kiến thức anh ấy quá
rộng, mỗi lần nói chuyện văn học với
Văn em đều có cảm giác như ḿnh chỉ là
một đứa bé mới học mẫu giáo.
Tôi nh́n Tiểu Song, lúc nàng nói mắt long lanh
như vậy làm sao có thể bảo là chưa yêu? Đó
không phải đơn thuần là một sự sùng ái, tôi
hít vào một hơi dài, hỏi:
- Em có nói chuyện âm nhạc với anh
ấy không?
Tiểu Song phồng đôi má.
- Chuyện âm nhạc ư? Đó chẳng qua
là một thứ để giải buồn, làm sao có
thể so sánh được với văn học.
À! Tôi nh́n lên trần nhà. Nghĩ đến
những sự kiêu hănh mà Tiểu Song đă có trước
kia. Khi nói đến cái kiến thức về âm nhạc
của ḿnh, nghĩ đến những tấu khúc đàn
dương cầm và sự sáng tác âm nhạc mà
trước kia Tiểu Song và cả cha nàng đều
mơ ước. Thế mà bây giờ tất cả không
được coi như một vấn đề quan
trọng. Ôi! T́nh yêu, sức mạnh của nó quả là vô
địch và chỉ cần trong giây phút đó, tôi thây
mọi chuyện đă ngă ngũ. Anh Nghiêu của tôi bất
chiến tự bại rồi! V́ sao? V́ Lư Hữu Văn
đă xóa được sự cao ngạo trong tim của
Tiểu Song c̣n anh th́ không làm được việc ấy.
Tôi hỏi.
- Có nghĩ là mấy ngày nay. Cô và anh Văn lúc
nào cũng bên nhau?
- Vâng.
Tiểu Song cười nói.
- Ông ấy mới mướn
được một căn gác nhỏ. Mấy hôm nay tôi
bận phụ anh ấy sắp xếp, bày biện, bao
giờ xong là anh ấy sẽ khởi đầu. Anh ấy
là người có lư tưởng và phân minh rất rành
mạch giữa lư tưởng với thực tế v́
vậy tiền thuê nhà anh ấy cũng giao cho tôi.
Tôi hỏi:
- Như vậy khi lănh tiền tác quyền th́
sao?
- Bao giờ viết được tác
phẩm có được tiền tác quyền sẽ tính
sau.
Tôi ngẫm
nghĩ rồi nghiêm chỉnh nói:
- Thôi được Tiểu Song, coi như
chị đại diện cho gia đ́nh thừa nhận
chuyện của Tiểu Song với anh ấy. Ở nhà này
con gái có bạn trai không dược phép giấu giếm
người lớn. Nội cũng thường nói
"Trai lớn có vợ, gái lớn có chồng. Đó là
một điều quang minh chính đại, dĩ nhiên không
có ǵ mắc cở giấu giếm". V́ vậy sau này
rảnh rỗi Tiểu Song cứ đưa Văn về
đây chơi.
Tiểu Song nh́n tôi. Nh́n thật lâu, mắt
rướm lệ, hôm ấy tôi không nói.
- Chị Thi B́nh, chị không giận em
nữa chứ? Từ rày nếu có chuyện ǵ xảy ra, dù
có ở gần bên nhau hay đă xa nhau, chúng ta măi măi là
chị em phải không chị B́nh.
Tôi cũng xúc động muốn khóc. Chúng tôi
ôm chặt lấy nhau giống như cái hôm đầu tiên
Tiểu Song đến nhà. Có điều, tâm trạng
của tôi lại buồn vui lẫn lộn. Tiểu Song
đúng ra phải là người mang họ Chu mới
phải.
Và chỉ mấy ngày sau, một buổi
tối. Tiểu Song đưa Lư Hữu Văn về
nhà. Hôm ấy vắng mặt anh Thi Nghiêu. Lư Hữu Văn
ngồi giữa pḥng khách vẫn gương mặt
rạng rỡ dáng tự tin. Chúng tôi mời Văn ở
lại ăn cơm tối và trong bữa cơm đó,
Văn lại huyên thuyên về chuyện văn học
nghệ thuật với cha, cái ǵ Văn cũng tỏ ra am
hiểu, măi khi đến mười giờ anh Thi Nghiêu
mới về tới. Vừa nh́n thấy anh Nghiêu, Văn
đứng dậy chào hỏi rất lịch sự
- Chào ông phó giám đốc.
- Không dám. Chào ông.
Hai người dùng tiếng ông thật khách
sáo. Anh Nghiêu không ở lại với chúng tôi để nói
chuyện, mà đi về pḥng riêng của ḿnh, trước
khi tôi thấy anh liếc nhanh Tiểu Song và Tiểu Song
chớp mắt quay về hướng khác, dường
như tôi nghe có tiếng thở dài và anh Nghiêu bước
khập khễnh đi vào trong. Tôi nh́n theo và chợt cảm
nhận một sự cô đơn lạc loài, buồn bă
của người thất trận. Khi quay lại tôi
cũng thâùy mẹ đang yên lặng nh́n theo Nghiêu, ánh
mắt thương yêu lo lắng và một chút thương
xót.
Khi anh Nghiêu đă vào pḥng. Pḥng khách trở
lại không khí nói cười vui vẻ như cũ, như
sự hiện diện của Thi Nghiêu có hay không cũng
chẳng là một sự bận tâm. Cha đem tṛ đố
chữ ra đố và Hữu Văn đáp ứng rất
ḥa hợp, mặc dù anh ta không hoàn toàn giải đáp
hết. Thái độ ḥa nhă của Văn khiến cha
rất vui ḷng, tôi c̣n nhớ trước khi vào pḥng
nghỉ, cha c̣n nói:
- Đúng là một thanh niên ưu tú.
Tôi nghĩ không biết lúc nói câu đó, cha có
quên đi bóng dáng của thằng con trai làm nên sự
nghiệp của cha trong pḥng riêng không? Hôm ấy Tiểu
Song rất lặng lẽ, suốt buổi tối cô ta
chỉ yên lặng ngồi cạnh Hữu Văn nh́n anh
chàng với đôi mắt say sưa. Và khi tất cả
những người lớn đă về pḥng. Anh Lư Khiêm và
chị Thi Tịnh đi t́m chỗ khuất để tâm
sự th́ pḥng khách chỉ c̣n lại tôi Vũ Nông va Tiểu
Song với Văn. Bấy giờ ngoài cửa sổ,
bầu trời của đêm hè đang lấp lánh
đầy sao, tiếng côn trùng trong các lùm cây ngoài sân thi nhau
gọi bạn và xa xa là tiếng gơ nhịp của anh bán ḿ
gọi khách. Đêm mùa hè với bao âm thanh rộn ră. Lư
Hữu Văn nắm lấy tay Tiểu Song nói.
- Tiểu Song chúng ta ra ngoài dạo một tí
đi.
Tiểu Song, quay lại nh́n chúng tôi và tôi nói.
- Cứ đi đi tôi sẽ trông cửa cho.
Tiểu Song ngoan ngoăn đi theo Lư Hữu
Văn, tôi bước đến bên cửa sổ nhảy
lên thành cửa bắt chéo chân ngồi. Ngoài sân cảnh
vật êm đềm có mấy con đom đóm đang
lấp lánh trên những cánh hoa hồng, gió mùa hè thổi
nhẹ lay tóc tôi. Với một tâm trạng mơ màng tôi
nghĩ bâng quơ đủ thứ. Vũ Nông bước
tới lúc nào không hay, chàng kéo tôi ngă vào người chàng
với giọng ru êm:
- Em nghĩ ǵ đấy? Thi B́nh dễ
thương của anh?
Tôi đưa đầu vào vai chàng nói:
- Có phải chăng mỗi người
đều có hạnh phúc riêng của mỗi người?
Vũ Nông nói.
- Mỗi người cũng có cái bất
hạnh riêng của họ.
Và không hiểu tại sao câu nói của chàng
làm tôi rùng ḿnh.
Khi Vũ Nông từ giă ra về, tôi mở
rộng cửa đưa chàng ra. Và trước mắt tôi
là Tiểu Song với Lư Hữu Văn họ đang
đứng tựa người vào một thân cây lớn.
Họ đang ôm nhau với môi trên môi. Ánh trăng xuyên qua
tạo thành một khung ảnh mờ ảo.