Bên Gịng Nước

 

LỜI CUỐI.

 

       Câu chuyện của Tiểu Song viết đến đây đúng ra đă được kết thúc, nhưng vẫn c̣n nhiều việc khác cần nói thêm một chút.

       Sau khi Lư Hữu Văn qua đời, mộ chàng được xây trên triền núi ở phía Bắc Đâu Phu. Tiểu Song vẫn cùng bé San San ngụ trong ngôi biệt thự bên bờ suối Ngoại Song. Tiếng đàn của Tiểu Song và tiếng cười của bé San San ḥa lẫn tiếng suối reo, tiếng gió thổi qua rừng thông tạo thành một bản nhạc khác phong phú.

       Tôi nghĩ dù sao ở ngôi biệt thự kia, Tiểu Song cũng đă thật sự hưởng được t́nh yêu, hưởng được cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Tiểu Song đă yêu được người ḿnh yêu mặc dù chỉ vỏn vẹn có hai tháng, nhưng hai tháng đó rất tuyệt vời để giữ kỷ niệm cho đời ḿnh. Tiểu Song đă thương lượng với chủ nhà dùng phương thức trả góp để mua hẳn ngôi biệt thự đó.

       Cả nhà tôi vẫn c̣n yêu quí Tiểu Song, đám trẻ chúng tôi từ anh Thi Nghiêu cho đến tôi đều coi ngôi nhà của Tiểu Song là nơi tụ họp. Có lúc chúng tôi ở hẳn nơi đó qua đêm. Tiểu Song nay đă là một thiếu phụ dễ thương thanh nhă, nàng thường hay ngồi bên đàn dạo những nốt nhạc làm ấm màn đêm.

       Quyển tiểu thuyết “Những chuyện b́nh thường xảy ra trong ngày” của Lư Hữu Văn bán không chạy lắm, nhưng cũng gây được tiếng vang trong giới văn nghệ. Tiếc là Hữu Văn mồ đă xanh cỏ, không thấy được kết quả thành tích của ḿnh. Tôi vẫn thường nghĩ, nếu lúc đầu Tiểu Song không cương quyết đưa chuyện ly dị ra, th́ chưa hẳn Lư Hữu Văn đă viết được sách.

       Tiểu Song thường ngồi bên một tảng đá lớn bên bờ suối, với quyển “Những chuyện b́nh thường xảy ra trong ngày” trên tay. Nàng ngồi đó lặng lẽ hàng giờ. Tôi biết rằng Tiểu Song đă thuộc ḷng từng chữ, từng câu trong sách nhưng nàng vẫn xem. Nàng ngồi đó với mái tóc xơa dài lặng lẽ bên bờ suối, để suy tư, để tưởng nhớ. Nước vẫn chảy măi, vẫn nhấp nhơ, bóng của nàng lay động bên ḍng. Tôi nhớ đến bản nhạc ngày xưa và Tiểu Song là h́nh ảnh người con gái bên sông.

       Nội hay ghé qua thăm Tiểu Song, Nội vẫn yêu cô ấy như một cô cháu út, Nội vẫn thường nói riêng với tôi:

       - Tiểu Song là người của nhà ta đấy con ạ.

       C̣n Tiểu Song? Tiểu Song có nghĩ như vậy không? Chúng tôi cũng không biết. Ông anh Thi Nghiêu của tôi vẫn giữ vững lập trường. Hữu Văn đă qua đời, mặc dầu anh không thẳng thắn bày tỏ t́nh cảm của ḿnh đối với Tiểu Song, anh chỉ bày tỏ bằng cách lặng lẽ giúp đỡ chăm sóc người con gái ḿnh hằng yêu quí. Nhiều lúc đến nhà Tiểu Song chơi, tôi thấy anh Thi Nghiêu ngồi với điếu thuốc trên môi hằng giờ không nói, tôi thắc mắc không hiểu chuyện nhân quả có thật hay không? Hay là kiếp trước Tiểu Song đă thiếu nợ của Lư Hữu Văn và ông anh của tôi lại nợ Tiểu Song một món nợ t́nh?

       Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoát Hữu Văn mất đă một năm.

       Buổi chiều hôm ấy, tôi, Vũ Nông và anh Thi Nghiêu cùng đến thăm Tiểu Song. Tiểu Song và bé San San đang ngồi bên bờ suối, bé nh́n thấy tôi và tung tăng chạy đến, với hai chiếc bím ngộ nghĩnh phía sau. Tiểu Song đứng dậy dáng dấp một thiếu phụ đài các, bóng nàng in trên làn nước mờ ảo chợt làm tôi nhớ lại bản nhạc “Bên Ḍng Nước”.

              Sóng nước mây mù cỏ xanh non

              Có người thiếu nữ đứng bên ḍng

              Và tôi xuôi ngược cùng năm tháng

              Mơ được cùng ai cạnh măi ḷng.

       Anh Thi Nghiêu nghe tôi hát, anh có vẻ xúc động, anh bước nhanh về phía Tiểu Song, nh́n nàng chăm chú:

       - Tiểu Song, hai chúng ta không lẽ sống măi thế này sao?

       Tiểu Song cúi đầu không đáp. Anh Thi Nghiêu nói.

       - Thôi được. Mấy năm nay, anh với em chỉ là chiếc bóng trong ḍng. Nếu em muốn như vầy măi th́ anh đành đứng bên kia bờ lặng ngắm em. Em có nh́n thấy ngôi nhà mới bên kia không?

       Tiểu Song nh́n qua bên kia sông, có một ngôi nhà mới xây.

       - Ngôi nhà đó có dính dáng ǵ tới em?

       Anh Thi Nghiêu khẳng định.

       - Anh sẽ mua ngôi nhà kia. Anh sẽ ở đó và ngắm em bất cứ lúc nào, mưa hay nắng, sáng hay chiều. Anh sẽ chờ đợi em măi cho đến bao giờ em chịu bắc nhịp cầu cho anh sang đây với em.

       Tiểu Song chớp mắt thật lâu mới nói.

       - Tại sao anh phải khổ như vậy?

       Anh Thi Nghiêu nháy mắt.

       - Ai bảo em là anh khổ? Người xưa từng nói đời là một chuỗi đợi chờ và hy vọng, kế tiếp, nếu anh có cả hai thứ đó th́ có ǵ đâu mà khổ?

       Tiểu Song yên lặng. Trong nước, bóng của hai người như chập chờn vào nhau. Nắng chiều hắt những tia nắng cuối cùng qua cành lá. Ḷng tôi chợt vun đầy niềm tin. Tôi và Vũ Nông dẫn bé San San đi nơi khác. Một ngày sắp tắt để ngày mai đến và sẽ bắt đầu, sẽ đẹp hơn hôm nay...

 

 

 

HẾT.