| 
Dân
tộc giả cầy
Nếu
cứ nghĩ rằng vào những restaurant mang nhiều cái
tên thấm đượm hồn quê là có thể làm chuyến du hành
ngược thời gian thì có lẽ phải xem xét lại. Bên
cạnh cái "bill" tính tiền "chẳng
quê" tí nào là cả nỗi thất vọng tràn trề...
Vài năm gần đây những restaurant với các bảng hiệu
đượm hồn dân tộc như Hương quê, Chốn xưa, Hương
cau, Nhà sàn, Chợ quê...mọc lên như nấm sau mưa.
Nhưng nếu cứ tưởng vào những chốn đó để được hưởng
một chuyến đi ngược thời gian trở về với cội nguồn
của mình thì có lẽ rất cần phải xem xét.
Những nhà hàng hoa ban, hoa sim với thức ăn đổ ra
lá chuối để thêm phần...dân tộc
Theo Đẹp, ai đó từng vào những nhà hàng được mang
tên "nhà quê" hẳn phải khâm phục cách
bài trí của chủ nhân. Hầu như tất cả các loại vật
liệu xây dựng có "tí quê" đều được tận
dụng bố trí đó đây để có một nội thất... thật quê.
Một dãy các lán chợ lợp mái lá với những hàng chõng
tre cùng các bóng thôn nữ ngày nào thướt tha áo
nâu, yếm trắng. Sóng với các thôn nữ là các... thôn
nam với nguyên cả bộ quần áo nâu, trông cứ như vừa
bước lên từ ruộng cày để tràn vào hàng quán vậy.
Nhưng chất quê dường như chỉ có thế, tôi đã từng
một lần vì tò mò mà lĩnh đủ khi bước chân vào một
cửa hàng như vậy. Dáng vẻ phục phịch, sợi dây chuyền
không ít hơn nửa cây vàng, chiếc đồng hồ Omega lấp
lánh và chiếc nhẫn mặt đá to bự trên bàn tay chuối
mắn của ông chủ khiến thực khách phát hoảng liên
tưởng đến dáng vẻ của mấy tay anh chị nơi bến xe,
bến tầu.
Đến màn thức ăn thì thôi rồi, bánh cuốn Thanh Trì
vốn nổi tiếng là như thế đã bị những bàn tay của
mấy cô thôn nữ với những móng tay sơn đỏ chót biến
thành món mà các cụ vẫn gọi là "cánh cửa chấm
nước vối... pha đường"; Bún riêu đã nhạt lại
đượm mùi tanh sộc lên mũi, nem cuốn thì thà ra siêu
thị mua nem cuộn sẵn của mấy công ty chế biến thực
phẩm còn ngon gấp mấy lần, rau sống thì thôi, tuyệt
không dám bàn đến nữa. Tóm lại là nếu món ăn quê
mà thế này thì thà ăn kiểu thành thị còn hơn.
Lại có bận, tôi mạnh dạn quảng cáo với mấy anh
bạn từ Sài Gòn ra chơi về món "cực kỳ Bắc bộ"
bao gồm cơm niêu, canh rau tập tàng, cà muối, cá
rô rán giòn. Ngay từ màn đập niêu đất của hàng cơm
niêu đã thực sự khai vị cho một bận thất vọng tràn
trề. Hai gã phục vụ trình diễn màn tung hứng niêu
cơm qua bàn ăn, sau một khoát tay để hua cái niêu
cơm lên, mấy vị khách hãi quá giạt ra tứ phía để
tránh, một tiếng "bộp" khô khốc vang lên,
mảnh niêu vung ra toé loe để lộ cái phần thực khách
sẽ ...xơi. Khi ăn vào mới hay rằng cơm được nấu
bằng nồi cơm điện, sau đó xới ra cho vào niêu đất,
đốt lên cho cháy vòng quanh để cho giống cái được
gọi là cơm niêu. Sau cơn vã mồ hôi lạnh, mấy ông
khách Sài Gòn tấm tắc khen quán ăn trình diễn mô
típ mồ hơi lạnh thực là sành điệu!
Khi đã nếm trải đủ ngần ấy thứ khốn khổ, màn cuối
cùng là thanh toán thì, than ôi, có đến địa chủ
cũng không dám vác mặt vào cái chốn được mạo danh
là nhà quê ấy!
Rời "chốn quê" để lên với miền núi rừng
Tây Bắc, thôi thì không có hương quê của vùng đồng
bằng Bắc bộ thì cố tìm cảm giác ở mấy nhà hàng kiểu
hoa ban hoa sim gì đó. Và sự thất vọng là cảm giác
còn đọng lại ở mỗi thực khách khi họ ra về. Với
một nhà sàn rước về cùng mấy thứ cồng chiêng, pheng
la treo trên vách, cùng vài cái đầu thú rừng với
dàn phục vụ mặc đồ dân tộc là...đã có bản sắc dân
tộc rồi. Mấy em "sơn nữ" chỉ giống ở mỗi
bộ trang phục dân tộc họ bận trên mình, không biết
hát múa đã đành, bước đi uyển chuyển đặc trưng của
người con gái dân tộc còn bị thay bằng những bước
dội chân băm bổ trên những đôi giày cao gót. Mỗi
bận khách yêu cầu, các em lại nhoẻn cười "ok".
Khi khách đến và ra về thay vì cúi chào các em lại
toe toét "hê-lô anh" hoặc "si-diu-ơ-gên".
Thôi thì dân ta với nhau thì cũng chẳng cần nhiều
lắm, thích thì đến, không ưa thì thôi, nhưng những
quán ăn tự cho mình là có bản sắc dân tộc ấy lại
toạ lạc ở những khu du lịch trọng điểm mà lỡ trình
diễn với người nước ngoài, không biết họ có cho
rằng bản sắc dân tộc mà các ông chủ quán đang cố
dựng lại (để bảo vệ!?) ấy có kỳ quái quá không nhỉ?


Về
trang chủ
XEM
TIẾP
|