| 
Bất
Chợt Một Chiều Mưa
Chương 1
Giưã khuya, tôi lại bị cơn
ác mộng hành hạ. Lúc nào thì cũng giống như lúc
nào, cơn ác mộng cũng bắt đầu bằng gương mặt của
mẹ. Một khuôn mặt hốc hác xanh xao, có đôi mắt mở
to đầy vẻ khiếp đảm và một đâù tóc rối bù. Mẹ nắm
lấy tay tôi, bàn tay khẳng khiu trơ xương của nguời
như một gọng kềm, khiến tôi không làm sao vùng thoát
được. Mẹ dẫn tôi ra tận sau nhà, nơi có những chiếc
nong nuôi tằm bà chỉ cho tôi những chiếc kén trắng
toát, nói:
- Đấy thấy không, những chiếc kén!
Tôi sợ hãi muốn rút lui nhưng không làm sao rút
được. Người lại chỉ một chiếc kén khác, nó có màu
đen. Nó nằm riêng rẽ một chỗ.
- Đấy xem kià, một chiếc kén màu đen. Đẹp quá phải
không? Nó chắc lắm đấy, cắn mãi không đứt đâu, nó
là chiếc kén của mẹ đấy!
Và bỗng nhiên, chiếc kén kia hóa to ra. To dần,
nó trở thành một chiếc quan tài màu đen. Mẹ cười
lí nhí rôì nói:
-Mẹ sẽ chun vào đấy! Mẹ sẽ nằm trong đấy mãi mãi...mãi
mãi!
Tôi đã vùng vẫy, lắc đầu, tôi định thoát khỏi bàn
tay của mẹ. Nhưng cái gọng kềm cứng ngắc đó làm
tôi không sao thoát đuợc. Tiếng của mẹ lại vang
bên tai:
- Một cái kén màu đen! Một cái kén màu đen thật
chắc đó, con thấy không?
Tiếp đó chiếc quan tài chợt nhiên lay động, nó phình
to ra như sắp nuốt chửng lấy tôi. Tôi sợ quá hét
to lên, và tiếng hét đã khiến tôi giật mình tỉnh
dậy.
Thật khiếp đảm, mồ hôi tôi vã ra như tắm.
Khi đã hoàn toàn tỉnh táo, tôi thấy mình vẫn còn
nằm trên giuờng, nhưng cả người tôi lại mỏi nhừ,
tay chân tôi tê cứng. Phải cố gắng lắm mới ngồi
dậy được, tôi lau nhẹ mồ hôi trên trán rôì chồm
người qua bật sáng chiếc đèn bàn. Ánh sáng toả ra
thật chói mắt. Tôi thấy Nhất Vỹ chau mày trong cơn
ngủ say. Có lẽ ánh đèn đã khiến anh khó chịu. Chồng
tôi lại quay người vaò trong và tiếng ngáy tiếp
tục vang lên đều đều.
Cái khiếp đảm của cơn ác mộng vẫn còn đó, khiến
tôi không làm sao dỗ lại giấc ngủ của mình. Tôi
ngồi bó gối, ngắm người chồng đang ngủ say bên cạnh.
Anh ấy lúc nào cũng vậy, bình thản, tự nhiên. Những
con người có cuộc sống đơn giản vô tư thường có
những giấc ngủ ngon như thế. Tôi chợt thấy ganh
tị, tôi không muốn Vỹ ngủ ngon trong khi tôi phải
thức. Thế là tôi lấy tay lay lay, Vỹ làu nhàu cái
gì đó trong miệng, rôì lại tiế tục ngủ. Tôi giận
quá, đẩy mạnh. Tôi muốn Vỹ phải thức với tôị Sau
nhiều lần lay như vậy, cuối cùng, Vỹ cũng thức,
chàng lấy tay dụi dụi mắt, rôì quay qua tôi, có
vẻ không hài lòng.
- Em làm gì vậy ? Sao không ngủ đi ?
Tôi lắc đầu.
- Em không ngủ đuợc, em cứ nằm mơ hoài, toàn là
ác mộng.
Đôi mày của Vỹ chau laị
- Nhưng bây giờ em đã thức rôì. Biết đó chỉ là mộng
chứ?
-Vâng.
-Vậy thì chưa sáng, hãy ngủ lại đi.
Vỹ nói, rồi kéo chăn lên, chuẩn bị ngủ tiếp. Tôi
không chịu, kéo lấy chàng.
- Em đã bảo là.....em không ngủ đuợc mà.
- Ngủ không được? Vỹ có vẻ bực mình.
- Vậy thì, anh biết làm sao bây giờ? Này Thanh Thanh,
em cũng không phải là trẻ con. Tắt đèn đi, rồi nhắm
mắt lại, cố dỗ giấc ngủ, đừng có quấy râỳ người
khác.
Nói xong, chàng kéo chăn lên phủ đầu, không đoái
hoài gì đến tôi nữa.
Tôi yên lặng ngôì đấy. Biết có quấy rầy Vỹ chỉ khiến
chàng nổi nóng. thế là tôi quay mặt nhìn ra cửa
sổ. Bóng cây in trên nền trời như những con quái
vật đen đúa lay động. Tôi chợt rùng mình, đêm yên
lặng quá, đêm đầy đe dọa. Tôi quay sang nhìn Nhất
Vỹ. Mới đấy mà anh chàng laị ngáy đều. Tiếng ngáy
của chàng tạo cho tôi cái cảm giác như một người
đang bị bỏ rơi trên hoang đảo một mình. Tôi chợt
muốn khóc. Nhưng rồi thấy khóc cũng chẳng ai thèm
nhìn đến, nên lại ngưng. Vâng, tôi đâu còn là trẻ
con nưã mà được nuông chiều. Và đã không còn là
trẻ con thì chỉ cái chuyện khóc hay cười cũng không
thể tự phát, mà phải lệ thuộc vào nhiều thứ. Thế
là tôi lại tắt đèn, nằm xuống. Mắt mở to nhìn bóng
đêm, tôi biết từ đây cho đến sáng trắng tôi sẽ không
làm sao dỗ giấc ngủ lại được. Chỉ có tiếng ngáy
đều của Nhất Vỹ. Ngoài ra không có gì hết ngoài
bóng đêm. Một đêm nặng nề trôi qua.
Cho đến lúc các vệt sáng đầu tiên của một ngày mới
xuất hiện, tôi mới bước xuống giường, khoác chiếc
aó khoác vào, mang thêm đôi dép da, rồi bước ra
vườn hoa.
Ngôi nhà của chúng tôi khá rộng. Đúng hơn đấy là
một biệt thự nhỏ, có vuờn hoa bao quanh. Đó là quà
của cha mẹ chồng cho chúng tôi sau ngày cưới. Nhờ
công việc làm ăn của Nhất Vỹ ngày càng phát đạt,
nên chúng tôi sắm sửa thêm đủ mọi thứ. Vỹ đi làm
mỗi ngày, tôi thì ở nhà. Nhưng việc làm trong nhà
cũng có tôi tớ chăm lo nên tôi thật rảnh rỗi. Tôi
chỉ có việc làm vườn. Và khu vườn nầy phần lớn là
do tôi vun bón, chăm sóc nên.
Tôi thích nhất là hoa hồng, hoa đỗ quyên và cả phù
dung nên tôi đã chia vườn hoa làm ba khu vực chính
để trồng cả ba loại hoa đó. Ngoài ra tôi còn trồng
thêm cúc, thược dược...
Sáng sớm, vườn hoa im lìm, nền đất còn ướt đẫm sương
đêm. Cái không khí mát lạnh buổi sáng bao trùm vạn
vật. Đạp chân lên bãi cỏ non ẩm ướt, đi giữa những
cánh phù dung đang nở rộ, tôi thấy lòng khoan khoái
hơn. Sự sợ hãi vì ác mộng đã tan biến và tôi chọn
một băng ghế đá ngồi xuống. Giờ này chỉ có một mình
tôi thức giấc. Tôi cứ ngồi như vậy lắng nghe tiếng
gió thổi, tiếng chim hót trong vườn mà không bị
ai quấy rầy.
Rồi trời sáng dần, cả một chân trời phía đông ửng
đỏ. Và mặt trời như một chiếc bánh tròn từ từ bò
lên ngọn cây dừa. Cái màu hồng của nền trời nhạt
dần. Sau đấy mới thấy khói bốc lên ở ống khói nhà
bếp. Vậy là cô người làm đã thức giấc, con bé đang
làm điểm tâm cho chúng tôi. Sau nhiều lần thay đổi,
tôi mới tìm được người làm ưng ý. Đấy là một cô
gái còn trẻ tuy hơi lười, ngủ dậy trễ, nhưng được
cái lanh lẹ và không đứng núi này trông núi nọ.
Những người ở trước tuy khá thaọ việc, nhưng chỉ
biết có tiền, nơi nào đó làm cao giá hơn là bỏ đị.
Đó là một thứ chuyện bực mình.
Tôi tiếp tục ngôì giữa vườn hoa bất động. Có một
con chim nhỏ từ trên cây sà xuống trước mặt tôi,
nó nghểnh cổ nhìn tôi như thăm dò, rôì bạo dạn nhảy
nhảy đến bên chân tôi. Nó nhặt những hạt hoa, hạt
cỏ rơi dưới đất. Có lẽ nó nghĩ tôi chỉ là một pho
tuợng và tôi cũng thích như vậy, tôi thích thú ngắm,
và nó chỉ tung mình bay lên khi có một chiếc lá
vàng từ trên cành cao rơi xuống chạm đất tạo thành
tiếng vang. Tôi đứng dậy, ngắt lấy mấy chiếc lá
hoa trà đưa lên muĩ ngưỉ. Mùi thơm của lá thật dễ
chịu. Mặt trời đã dâng cao, nắng bắt đầu nóng. Tôi
hít một hơi dài vào lồng ngực, rồi chậm rãi đi vào
nhà. Một ngày vô vị lại bắt đầu.
Khi tôi bước chân vào phòng ăn. Đã thấy Nhất Vỹ
ngôì bên bàn với tờ báo trên tay, che cả khuôn mặt.
Đó là thói quen của chàng. Vừa ăn sáng vưà xem báo.
Tôi kéo ghế ngồi đối diện. Tiếng kéo ghế của tôi
không làm Vỹ buông tờ báo xuống. Tôi ngôì đấy chờ
đợi, xem thử đến bao giờ thì Vỹ nhận ra sự hiện
diện của mình -- nhưng có vẻ hoài công.
Đợi một lúc, tôi thấy Vỹ đặt tờ báo xuống, rôì cầm
đũa lên, chàng ăn mà mắt vẫn không rời trang báo.
Vỹ hoàn toàn không hề để mắt đến tôi. Không chịu
được nữa. Tôi tằng hắng một tiếng. Vỹ vẫn tảng lờ
như không biết. Tôi đành thở dài, rồi cũng cúi xuống
dùng phần ăn sáng của mình. Mãi sau khi Vỹ coi xong
tờ baó cũng như ăn xong phần ăn. Bấy giờ chàng mới
quay qua nhìn tôi. Cái nhìn của chàng khiến cho
tôi ngừng ăn chờ đợi. Nhưng rôì Vỹ lại không nói
gì. Thái độ chàng khiến cho tôi có caí cảm giác
mình chỉ là một thứ đồ vật vô tri nào đó, chẳng
hạn như một cái ghế, một cái bàn hay là một bức
tranh treo trên tường. Nó có đó một cách tự nhiên
chứ chẳng có gì xa lạ. Tôi thấy Vỹ đưa tay vào túi
lấy thuốc ra, rồi bật lửa đốt. Chàng ngả người ra
sau, thở khói. Mắt thì nhìn lên trần nhà, tư lự
như một nhà triết gia. Chàng cứ ngồi như vậy thở
khói. Sau khi tàn hết một điếu thuốc, mới đứng dậy
hỏi trỏng.
- Mấy giờ rồi ?
Tôi không có mang đồng hồ, nhưng hoạt động của chàng
thì như một công thức bất dịch nên đáp.
- Khoảng tám giờ kém mười.
- Vậy à? Anh đi làm nhé!
Rồi Vỹ kéo ghế, chậm rãi bước ra khỏi phòng ăn.
Một lúc sau, tôi biết chàng đã thay đồ. Tiếng chân
bước ra cửa, rôì cổng mở, tiếng nổ maý ở nhà xe.
Sau đấy là tiếng kèn, rồi xe chạy vút ra ngoài.
Mọi thứ trở lại với cái yên tĩnh cố hưũ, giống như
mặt nước hồ sau cái khuấy động do chiếc lá rơi,
đã phẳng lại như gương. Tôi bưng chén cháo lên mà
chẳng muốn ăn tí nào. Nhìn chén chaó từ lúc nó bốc
khói, mãi cho đến khi nguội lạnh, tôi mới đặt xuống
rôì đi vào phòng khách.
Ngồi co ro trong phòng khách, đặt thêm chiếc gối
sau lưng cho đỡ lạnh, tôi cầm lấy quyển "Chuông
gọi hồn ai" đã xem qua hằng trăm lần rồi mà
chưa chán. Thời gian sao mà dài lê thê. Một ngày
rồi một ngày cứ lặng lẽ như vậy trôi qua. Tôi như
một loài thực vật ký sinh. Cô tớ gái tên Thu lặng
lẽ bước vào, đặt ly trà nóng trên bàn cho tôi, rôì
nói:
- Bà chủ, hôm nay nhà ta ăn gì?
- Ồ, cái gì cũng được. Em thấy ông chủ thích ăn
cái gì thì mua thứ đó.
Cô tớ biết ý tôi, không hỏi thêm, đi ra. Thứ gì
cũng được. Phải, lúc gần đây chẳng hiểu sao tôi
lại không thiết dùng một thứ gì cả. Cái gì cũng
nhạt nhẽo. Dù đấy là cao lương hay là mỹ vị. Điệu
này mà kéo dài, có lẽ rồi tôi sẽ chết mòn mất.
Tôi cứ ngôì như thế. Cô tớ đã xách giỏ đi ra chợ
từ lâu. Nhà chỉ còn lại một mình tôi. Một khoảng
trống lạnh lẽo. Mọi thứ như ngưng đọng.
Tôi ngôì đấy trong trạng thái nữa mê nửa tỉnh, cả
một đêm không ngủ làm tôi mệt mỏi. Tôi biết nhiều
người đã nhìn vào toà biệt thự xinh xắn này, những
tiện nghi trong nhà và địa vị của Vỹ rồi cho rằng
tôi là người đan` bà hạnh phúc. Tôi thực sự hạnh
phúc chăng? Không biết. Tôi chỉ cảm thấy là vô tri
nhiêù lúc hay hơn. Vô tình nhiều lúc hơn cả hữu
tình. Còn hạnh phúc thì nó là một cái gì không cụ
thể, xa vời quá.
Một đêm không ngủ được làm tôi mệt mỏi. Đôi mắt
nặng trĩu, mà đầu thì như choáng, thế là tôi lại
rơi vào trạng thái đó tôi lại thấy chiếc quan tài
màu đen. Vâng, màu đen, nó rất to. Người ta đang
dùng dây thừng đưa nó xuống huyệt mộ. Chiếc quan
tài màu đen, hay cái kén màu đen? Tôi đã chạy xông
đến định giữ lại, không cho người hạ nó xuống. Tôi
vừa khóc vưà hét:
- Đừng! Đừng! Đừng nhốt mẹ tôi trong cái kén màu
đen đó. Hãy thả mẹ tôi ra, bằng không mẹ tôi sẽ
chết mất! Hãy thả mẹ tôi ra!
Có người bước tới giữ tôi lại, rôì đưa tôi ra khỏi
khu mộ. Một chiếc khăn ướt được mang đến lau mặt,
lau tóc cho tôi. Khi tôi mở mắt ra, thì đã trông
thấy cha. Người thật tiêù tụy. Đôi mắt sâu của người
ngập đầy bi thương người buồn buồn nói với tôi:
- Đừng có khóc nữa Thanh Thanh ạ! Mẹ dù sao cũng
đã mất rồi. Mẹ con chết được như vậy có lẽ cũng
còn sướng hơn là sống.
Tôi vẫn vùng vẫy la khóc.
- Con không chịu đâu. Con không muốn thấy mẹ bị
nhốt trong cái khối màu đen kia. Hãy thả mẹ tôi
ra.
Cha đã ôm chầm lấy tôi, mắt người rơm rớm nước mắt.
Rôì sau đấy hình như có một người bà con nào đấy
đã đến bế tôi đi khỏi vòng tay của cha. Mấy người
xúm lại vỗ về, dụ ngọt, khuyên nhủ
Tôi lại nghe tiếng xầm xì đâu đó:
- Xem kìa, con bé ăn nói gì kỳ quá. Chắc chắn một
điêù là nó có cái gen điên di truyền trong người.
Quí vị để ý hành động của nó xem, không chừng đã
phát bệnh rôì cũng nên.
Điên? Đã phát bệnh? Tôi giật mình khi nhớ lại chuyện
cũ. Chuyện đó xảy ra đã lâu lắm rồi. Mười mấy năm
về trước. Vậy mà tôi vẫn nhớ rõ như in. Ngồi ngay
ngắn lại, kéo chiếc gôí lót lưng ra. Ly trà đã nguội
lạnh, tôi hớp một hớp, nước trà lạnh khiến tôi rùng
mình. Điên à? nếu được điên không chừng hạnh phúc
hơn là không điên. Người điên đâu còn khát khao,
đâu phải suy nghĩ, bận tâm, phiền muộn. Đúng không?
Chỉ có hoàn cảnh sống như hiện tại mới đáng làm
cho con người sẽ trở thành điên mới đúng.
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi. Mới chín giờ hơn.
Tôi đứng dậy, bước ra sân vườn. Dưới ánh nắng mặt
trời, vườn hoa rực rỡ, tôi chớp chớp mắt nhìn thẳng
về phiá mặt trời, nhưng chỉ được một chút là mắt
đã hoa lên....Nghĩ laị, con người cũng thật kỳ cục,
họ như thích bóng tối nhiều hơn là ánh sáng. Nhưng
bóng tối lại tượng trưng cho sự đe dọa, xấu xa,
tội lỗi cơ mà?
Tôi còn đang phân vân thì chuông cửa reo, rôì cô
tớ tên Thu với chiếc giỏ đi chợ trên tay bước vào.
Không biết chuyện gì đã xảy ra mà cô bé có vẻ hốt
hoảng. Nó đi thẳng một mạch đến bên tôi, vừa thở
hổn hển, vưà nói:
- Thưa bà, sợ quá! Ngoài kia, ngoài cổng ta kia
kià....Có một người đàn ông cứ đứng ở đó nhìn vào
nhà. Con để ý thấy đã ba hôm nay, ông ta đứng như
vậy. Và mỗi lần thấy con đi ra cửa, là ông ta nhìn
theo. Nhìn một cách kỳ lạ lắm....Ban nãy con đi
chợ lại thấy ông ta, bây giờ quay về, ông ta vẫn
còn đứng đấy! Lạ thật!
Con bé ấp úng một chút lại tiếp:
- Bà ra cổng mà xem. Ở ngay cạnh cột đèn đường trước
của nhà ta đó, con ngại quá!
Tôi nghe con bé nói, rôì nhìn nó. Chuyện như vậy
mà cũng ngại. Hớt hải thật sự hay là một sự làm
dáng giả vờ? Con bé năm nay mười saú tuổi, tuổi
bắt đầu mơ mộng, nhưng mà cái khuôn mặt dẹt, răng
hô, lại đầy tàn nhang của nó. Một khuôn mặt như
vậy mà hấp dẫn đàn ông được à?
Tôi lại ngắm kỹ thân hình gầy gầy như con khô hố
của nó chẳng có một chút gì biểu hiện cho cái hấp
dẫn của thiếu nữ ở tuổi dậy thì. Vậy thì làm sao?
Tôi không nhịn được cuời, nhưng cũng nói:
- Không sao đâu...Tại em bị cái gì ám ảnh đó. Chứ
tôi thấy có lẽ ông ta chỉ là một người qua đường
hoặc có hẹn hò, đứng đấy chờ ai thôi. Em đừng để
ý nữa vào nhà đi. Nhưng tôi chưa dứt lời thì đã
thấy một bóng người đàn ông xuất hiện ngay trước
đôi cánh cổng mở toang, mà cô Thu khi vào chưa kịp
đóng lại. Tôi giật mình nhìn sững. Gã mặc chiếc
chemise trắng, quần dài màu cà phê sữa. Bên ngoài
khoác thêm chiếc aó gió màu đen. Mái tóc dài, đôi
mắt đen sâu, đăm đăm nhìn về phiá chúng tôi. Cô
Thu sợ hãi lùi ra sau, lắp bắp nói:
- Thưa bà, hắn đấy, chính hắn đấy!
Người đàn ông không đợi chúng tôi hỏi, đã bước vào
trong sân. Anh ta đứng tưạ lưng vào tường, đưa tay
lên vuốt lại mái tóc. Lặng lẽ nhìn tôi. Bấy giờ
tôi mới giật mình. Một gương mặt quá quen thuộc,
trái tim chợt nặng trĩu. Nó nặng đến độ làm tôi
như nghẹt thở. Tôi lùi ra sau một bước. Cô bé Thu
không hiểu, tưởng tôi sợ, nó vội chạy ra sau núp
sau lưng tôi.
Nhưng rôì tôi cũng lấy lại được bình tĩnh. Tôi quay
lại đẩy nó vào nhà, nói:
- Vào trong đi, không sao đâu, người quen mà!
Cô bé Thu ngạc nhiên nhìn tôi, rôì nhìn người đàn
ông lạ. Xong mới chịu rút lui vào trong. Đợi con
bé đi xong, tôi mới bước tới. Cố nén cơn xúc động
trong lòng, tôi nói:
- Tôi không ngờ anh lại quay trở về đây.
Anh ta cười buồn nói:
- Về được hơn một tuần rồi.
- Thế hôm nay mới đến thăm tôi? Tôi hỏi, nhưng cố
tỏ ra thật bình thản. Vào phòng khách ngôì nhé?
Nói chuyện mà đứng ngoài cửa coi không đẹp tí nào.
Anh ta không phản đối, lặng lẽ theo tôi vào nhà.
Tôi bảo cô Thu ra khép cửa lại cẩn thận. Chúng tôi
đi vào phòng khách. Anh chàng đứng giữa phòng đưa
mắt nhìn quanh. Sau đấy mới chịu ngôì xuống ghế
salon, rôì châu mày nói:
- Sống thế này tốt quá rôì còn gì.
Tôi nói như phân bua:
- Ngôi nhà này là của cha mẹ anh Vỹ cho chúng tôi
như một món quà cưới. Sau đó anh Vỹ cho sửa chữa
lại một chút mới thế này.
Chàng yên lặng nhìn tôi. Không khí hơi ngột ngạt.
Tôi đưa hộp thuốc thơm qua mời, nhưng chàng không
lấy thuốc, mà lại chụp lấy tay tôi, rồi hỏi:
- Em làm sao vậy ? Em lạnh à? Tại sao lại run rẩy
chứ?
Tôi giật mình, rút tay lại, rồi đặt hộp thuốc lên
bàn, tôi thu người trong ghế, không nói gì cả.
Anh chàng trườn người qua, lấy quyển sách tôi đang
xem dở để trên bàn, xem tựa ở trang bìa rôì nói:
- Cũng lại là quyển này "Chuông nguyện hồn
ai" cuả Heminways? À lúc này còn xem thơ Đường
nữa không? Có nhớ một bài thơ ngày cũ có đoạn: "Chuyện
cũ đã qua rồi. Tôi vẫn mơ tìm lại" không?
Chàng ngưng lại, ngẩng đâù lên nhìn tôi, rôì tiếp:
- Thanh Thanh biết không, con người mãi đến khi
mất đi rồi cái mình yêu quí, mới thấy hối tiếc nhưng
lúc đó thì đã quá muộn rồi. À!, Thanh có còn nhớ
là ngày xưa khi đọc quyển "Cuộc tình đã mất"
Thanh cứ lập đi lập lại mãi câu của nhân vật nam
nói: "Linh hồn của cô ấy đã tha thứ cho tôi.
Còn quý vị. Xin quí vị cũng tha thứ nốt cho tôi.
Bởi vì quý vị thấy đấy tôi đã biết khóc..."
Đấy! Một giọt nước mắt ăn năn, cũng có thể rửa đi
một niềm đau. Thế thì...Thanh Thanh...Thanh Thanh
đã khóc qua bao giờ chưa chứ?
Tôi cúi đâù nhìn xuống, cố tỏ ra cứng cỏi:
- Đâu có chuyện gì cần thiết đến độ phải khóc đâu
anh?
- Thật không?
Anh chàng nhìn tôi, có một nụ cuời nhếch trên môi.
Rôì yên lặng thật lâu. Sau đó tôi nghe anh nói:
- Thanh Thanh này, em có hạnh phúc không? Tại sao
cuộc hôn nhân không làm cho đôi má em bừng đỏ. Tại
sao đôi mắt em cứ buồn vời vợi. Tại sao đôi vai
em cứ mãi gầy ? Và môi em lại không có lấy nụ cười
chứ?
- Kiến Quân! Anh...
Tôi không còn chịu được, tôi kêu lên. Chàng đứng
dậy bước tới gần tôi, cúi xuống nhìn rồi nói:
- Em còn nhớ tên tôi sao ? Dù gì thì cũng phải cảm
ơn em. Em đã gọi được hai chữ Kiến Quân. Vậy mà
tôi cứ tưởng, em đã quên bẵng cái tên đó từ lâu
rôì chứ?
Tôi ngôì thẳng lưng lại, đã qua được cơn xúc động
nhất thời. Thay vào đấy là một chút sợ hãi, Tôi
hỏi:
- Anh Kiến Quân! Anh đến đây làm gì chứ? Anh tìm
tôi có việc chi ?
- Tìm có việc chi à? Đôi mắt Quân nhìn tôi với những
ánh lữa. Em có biết là, tôi đã đứng ngoài cửa nhà
em chờ hơn ba hôm nay. Anh cứ hy vọng là rôì em
sẽ bước ra. Nhưng mà... Em giống như con chim hoạ
mi nhốt trong lồng vàng, em khép cửa quá kín. Mãi
cho đến sáng nay, anh mới có cơ hội để vào đây.
Và đột nhiên, Kiến Quân chụp lất tay tôi trong lúc
tôi còn chưa rõ là anh chàng muốn gì. Thì đôi môi
của chàng đã đặt nhanh lên môi tôi. Không hiểu sao
tôi lại không phản ứng, tôi cũng không chống đối.
Nụ hôn thật vội vàng nên cũng chẳng mang lại cảm
giác gì.
Sau nụ hôn, Kiến Quân nhìn lên. Mắt chàng đỏ ngầu.
Giọng nói như tắt nghẹn:
- Đấy chính là lý do tại sao anh đến đây.
Rôì như không dằn được sự giận dữ, Kiến Quân đã
mạnh tay đẩy tôi ngả bật ra sau ghế. Chàng đưa tay
lên như định đánh. Nhưng rôì bàn tay đưa cao đó
lại buông xuống một cách bất lực. Chàng nói trong
cái nghiến răng:
- Thanh Thanh, tại sao em lại hành động một cách
ngu muội như vậy chứ? Tại sao? Em trả thù bằng cách
lấy nguời mình không yêu ư? Em thật là tàn nhẫn!
Rôì như không dằn đuợc sự xúc động, Kiến Quân đã
quay nguời đi thẳng ra ngoàị Chàng buớc như chạy
trốn. Tôi nghe cả tiếng cửa cổng bên ngòai đóng
sầm lại. Tôi ngả nguời trên ghế, bất động. Từng
tế bào tên nguời như tê cứng. Một lúc sau cô Thu
mới buớc vào, vớt tách trà nóng trên taỵ Cô bé đặt
trà lên bàn, rôì ngạc nhiên nhìn tôi hỏi:
- Ủa khách đâu rôì, hở cô ?
- Đi rôì.
Tôi đáp như một chiếc máy.
Vâng, đi rôì...Kiến Quân đã bỏ đi, và chắc không
còn trở lại đây nữa. Nhưng mà biết làm sao hơn.
Ta cũng không nên buồn. Cuộc đời, có lúc hợp thì
phải có lúc tan chứ! Nó như một phiên chợ. Tôi chợt
nhớ đến lời ban nãy của Kiến Quân.
"Thanh Thanh, tại sao em lại hành động một
cách ngu muội như vậy?"
Ngu muội? Làm sao biết đó là ngu muội hay thông
minh? Lấy cái gì để khẳng định trong tình thế đó?
Tôi nhắm mắt lại. Chợt thấy tức cười nhưng nước
mắt đã tràn ra mi, không làm sao ngăn được. Những
giọt nước mắt đã chảy xuống má

CHƯƠNG 2 
Câu chuyện bắt đầu sau ngày mẹ tôi mất.
- Thanh Thanh nầy, con có biết tại sao mẹ con bị
điên rồi mất hay không?
Dì Ba, em gái của mẹ, ôm tôi vào lòng mà nước mắt
chảy dài hỏi.
Tôi lắc đầu. Lúc đó tôi chỉ mới chín tuổi, cái tuổi
chỉ biết vui đuà, nào có để ý gì đến chuyện khác
đâu ? Vậy mà dì lại bất bình. Dì kề môi sát tai
tôi nói:
- Con ngu lắm, con không biết gì cả. Dì cho con
biết nhé. Tất cả cũng tại vì cha con cặp với một
mụ goá chồng. Mẹ con chiụ không được cú sốc tình
cảm đó nên phát điên...Để rôì bây giờ mới chết...Dì
bảo đảm là chỉ một thời gian ngắn thôi. Một hoặc
hai năm nữa là cha con sẽ mang mụ ta về đây, để
chiếm luôn vị trí của mẹ con cho con xem.
Dì nói xong siết chặt lấy tôi, ấp đầu tôi vào lồng
ngực của người, vừa khóc vừa nói:
- Cháu Thanh Thanh yêu quí của dì... Cháu nhỏ nhắn
yếu đuối thế nầy làm sao có thể chịu nổi chuyện
mẹ ghẻ con chồng. Tội nghiệp cháu tôi. Mẹ ghẻ mà
về đây thì thế nào cũng có màn hành hạ khắc nghiệt.
Đó là chưa nói chuyện mụ ta còn có con riêng. Thật
là bất hạnh. Cháu chỉ hưởng được tình yêu của mẹ
ruột trong một thời gian ngắn. Sau đó mẹ cháu phát
điên thì đâu còn biết gì đến cháu. Mẹ mà không nhận
ra cả con ruột của mình. Thanh Thanh, rôì cháu sẽ
sao đây ? Cái con hồ ly tinh kia mà vào nhà. Sẽ
có biết bao xáo trộn. Biết bao bất hạnh cho cháu
chứ?
Tôi ngơ ngác trong lòng dì. Mơ hồ đón nhận những
đe dọa sắp đến. Nhưng thú thật lúc đó tôi không
hiểu gì cả. Dì có nói gì thì nói. Tôi cũng bị xúc
động nhưng chẳng qua chỉ xúc động vì tiếng khóc,
tiếng than thở của dì...Tôi lờ mờ biết là...Cha
tôi sắp có một người đàn bà khác nhưng chuyện đó
có gì quan trọng?
Ngồi trong lòng dì, chật chội lại nóng. Tôi chỉ
muốn dì nín khóc và buông ngay tôi ra thôi, nhưng
lại không dám lên tiếng.
Cuối cùng rồi dì cũng buông tôi ra. Và sau lần viếng
thăm đó. Người không còn đặt chân đến nhà tôi một
lần nào nữa. Có điều từ đó mãi về sau, những lời
của dì như khắc sâu trong cái đầu non nớt của tôi.
Tôi không sao quên được...
Và đúng như điều dì Ba nói, lời của dì khá chính
xác, mẹ tôi qua đời được một năm, thì cha tôi đã
mang dì Huyên về. Đấy là mẹ kế của tôi. Cùng đến
với dì còn có một thằng con trai lớn hơn tôi ba
tuổi, đấy chính là Kiến Quân.
Trước khi đi rước dì Huyên về, cha có báo trước
với tôi, người nói:
- Thanh Than này, mẹ con qua đời đã hơn năm. Cha
con mình không thể sống mãi thế này, sống vầy thật
là bất tiện. Cha là đàn ông, không thể đảm đang
việc đàn bà. Con là con gái lớn rôì, phải có một
người mẹ. Vì vậy, ngày mai. Dì Huyên sẽ về đây ở
với chúng tạ..Dì ấy sẽ chăm sóc con. Được chứ?
Đã có lời báo trước của Dì Ba. Tôi đã biết sớm muộn
gì người đàn bà kia cũng đến. Nỗi khiếp đảm về chuyện
mẹ ghẻ con chồng làm tôi sợ hãi. Nhưng tôi không
dám phản kháng cha mặc dù không muốn dì Huyên vào
nhà.
Thế là qua hôm sau cha tôi đi rước dì Huyên về.
Hôm ấy, một ngày đầu căng thẳng. Tôi núp mãi trong
phòng riêng, khóa chặt cửa lại. Ai có gọi cũng không
mở. Hôm đó cha tôi mở tiệc, mời khách đến đầy nhà,
có đàn ca hát xướng. Mọi nguời đều vui, chỉ có tôi
nằm trong phòng riêng âu lo, sợ hãi.
Khi khách đã về hết, thì đêm đã khá khuya. Cha mới
đi vào phòng tôi, người gọi:
- Thanh Thanh
Và tôi không có lý do gì không mở cửa phòng. Người
đi vào, vực tôi dậy, dỗ ngọt, rôì đưa tôi ra phòng
khách. Người bắt tôi ngồi trên chiếc ghế trường
kỷ đẹp nhất nhà. Hôm ấy hình như có đốt cả nhang
trầm hương, nên phòng khách hương thơm ngaò ngạt.
Người đứng đó, ngắm tôi, rồi nói với dì Huyên:
- Đây là hạt trân châu của ta, nhưng cũng là một
cánh hoa hồng dễ thương và yếu đuối nhất nhà đấy!
Nói xong, người bước tới đặt nụ hôn lên trán tôi,
rồi mới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Bấy giờ tôi mới để ý thấy, trong phòng ngoài cha
còn một người đàn bà, khoảng trung niên. Bà có vóc
dáng dong dỏng cao, quí phái, dù lớn tuổi nhưng
đôi mắt vẫn đẹp và đang nhì tôi với nụ cười hiền
hoà.
Tôi ngờ ngợ nhìn và bà. Không dám tin. Lời của dì
Ba bây giờ chẳng còn chính xác. Khuôn mặt người
đàn bà trước mặt, hay con hồ ly tinh không hề có
một cái nét ác, hay quỷ quyệt gì.
Lúc đó cha bảo tôi:
- Gọi mẹ đi con!
Nhưng tôi không làm sao thốt ra được cái tiếng đó.
Hình như với tôi mặc dù bấy giờ còn nhỏ, nhưng đã
biết cái từ "mẹ" chỉ dành riêng cho mẹ
ruột của mình. Trong lúc tôi ngần ngừ, người đàn
bà trước mặt vẫn nhìn tôi với nụ cười. Rôì một bàn
tay trắng nuốt với những ngón tay thon dài nắm lấy
tay tôi nhỏ nhẹ nói:
- Thôi gọi tôi là dì Huyên được rôì.
Tôi đăm đăm nhìn dì. Cái diụ dàng của dì như có
một sự quyến rũ lạ lùng đã chinh phục và tôi không
thể cưỡng lại được. Thế là tôi kêu khẽ. Thật khẽ:
- Dì Huyên!
Dì có vẽ mãn nguyện, sau đấy tôi thấy dì kéo tay
một đứa con trai cũng có dáng gầy gầy. Cao hơn tôi
cả cái đầu đến gần. Dì nói với tôi:
- Đây là Kiến Quân, anh của con đấy!
Kiến Quân. Cái tên nghe đã sắc ý, vậy mà còn có
đôi mắt xếch, một khuôn mặt lầm lì. Chắc chắn phải
là con người ương ngạnh lắm. Mà rõ là ương ngạnh
thật. Không phải chỉ thế mà còn là ngang tàng. Lúc
đầu tôi không có cảm tình với hắn.
Trong cái buổi tối được giới thiệu, Kiến Quân cũng
chỉ nhìn tôi với cặp mắt lạnh. Anh ta lầm lì và
suốt buổi cũng không thèm nói với tôi một lời nào
cả...
Rồi mọi thứ không hoàn toàn giống như dì Ba nói.
Dì Huyên từ khi bước vào nhà cho mãi về sau một
mực cư xử hoà nhã với tôi. Dì nuôn chìu, chăm sóc,
đến độ tôi không có một lý do gì để trách cứ được
dì. Nhưng có lẽ vì ảnh hưởng lời của dì Ba, ảnh
hưởng của những sách baó tiểu thuyết về chuyện mẹ
ghẻ con chồng nên cái hố ngăn cách tình cảm của
tôi với dì không làm sao san bằng được. Lúc nào
tôi cũng e dè giữ kẽ.
Dì Huyên vào nhà chẳng bao lâu. Thì cuộc nội chiến
bùng nổ. Chiến cuộc từ miền Bắc đã lan tràn xuống
tận miền Nam. Và để tránh cảnh tán gia bại sản.
Cha đã mang cả gia đình lánh nạn sang Đài Loan.
Chúng tôi định cư bên bờ sông Aí, gần thành phố
Cao Hùng.
Cuộc sống dần dần ổn định. Nhưng tôi thì chưa hề
an ổn. Từ khi mẹ ruột mất. Tôi cứ hay nằm mơ. Mà
phần lớn lại là ác mộng. Cơn ác mộng mỗi lần khác
nhau, những lần như đều có liên hệ đến cái cỗ aó
quan màu đen. Và mỗi lần như vậy, là tôi la hét,
tôi tỉnh dậy trong nỗi khiếp đảm. Và lần nào cũng
vậy, tôi thấy người đầu tiên chạy vào phòng bật
đèn lên cho tôi là dì Huyên. Rôì dì ngồi xuống cạnh
tôi vỗ về, an ủi. Nhưng mà...Mỗi lần như vậy, khi
ánh đèn điện bật sáng. Tôi nguớc mặt nhìn lên. Người
đàn bà đứng trước mặt tôi trong chiếc aó ngủ với
mái tóc xõa dài đứng trước đầu giường đều khiến
cho tôi có một ý niệm so sánh. Sao lại có chuyện
lạ lùng như vậy ? Người trong cơn ác mộng là bà
mẹ ruột điên của tôi, còn người đến an ủi khi tôi
đã thức giấc lại là bà mẹ kế. Nguyên nhân đã đưa
đến cái điên và cái chết của mẹ ruột mình? Cái ý
niệm đó làm tôi rùng mình, để rôì sau đấy, trùm
kín người trong chăn. Tôi nằm khóc đến sáng.
Tôi không đủ can đảm để hỏi cha về nguyên nhân đưa
đến bệnh điên và cái chết của me, tôi cũng chưa
hề kể cho ai nghe về cái giấc mơ có chiếc kén màu
đen của mình. Tất cả những thứ đó tôi chỉ giữ kín
trong lòng. Và tôi chịu đựng ngày này qua tháng
nọ... Có điều tôi tin chắc là lời dì Ba tôi nói
là thật. Dì Huyên đẹp và khéo như vậy. Chắc chắn
phải là cái nguên nhân chính đưa đến cái chết của
mẹ tôi. Vì vậy lúc nào tôi cũng cảnh giác, thờ ơ
với những săn đó của dì. Nhiều lúc nghĩ đến nỗi
đớn đau của mẹ, tôi còn thù hận. Nói vậy thì cũng
chưa công bằng. Với một đứa con gái có trái tim
yếu đuối như tôi thì làm gì không biết cảm xúc trứơc
những cư xử tốt của người khác? Vì vậy đôi lúc tôi
như bị giằng co.
Tóm lại, tôi là một con người đầy mâu thuẫn và phức
tạp.
Với Kiến Quân, gã con trai có nét mặt lạnh lùng
với một chút ngạo mạn, thì từ khi hắn vào ở hẳn
trong nhà...Tôi cũng rất ít tiếp xúc. Ba năm kế
tiếp. Mặc dù ở chung dưới một mái nhà, nhưng chúng
tôi rất ít khi nói chuyện với nhau. Gặp nhau nhiều
lúc chỉ trơ mắt ngó, chớ cũng không chào. Giữa chúng
tôi hình như có một bức tường ngăn cách một mối
thù hận truyền kiếp. Cho mãi đến lúc tôi lên trung
học. Tôi còn nhớ hôm ấy vào mùa hè, thì một sự kiện
xảy ra đã làm đảo lộn hết mọi thứ.
Muà hè năm đó, cha và dì Huyên kéo nhau đến Nhật
Nguyệt Đầm du lịch. Ở nhà còn lại tôi, Kiến Quân
và một người tớ gái mà đã làm cho chúng tôi lâu
năm. Và để tránh mặt Kiến Quân, suốt ngày tôi cứ
rúc trong phòng riêng. Chỉ khi đến giờ cơm tôi mới
ra ngoài và chỉ chạm mặt Kiến Quân lúc đó. Cha và
dì Huyên đi nghỉ mát được ba ngày, thì gởi một bức
thư về nhà. Hôm ấy khác với thường lệ, tôi có mặt
ở ngoài nên nhận được thư. Mặc dù ngoài phong bì
ghi là gởi cho Kiến Quân, nhưng nhìn nét chữ thấy
là của cha tôi, nên tôi bực mình. Thư của cha mình
gởi sao không gởi cho mình lại gởi cho Kiến Quân.
Nhưng mà đã là thư của cha mình thì mình có quyền
coi, bất luận đó là gởi cho ai. Thế là lợi dụng
lúc Kiến Quân bận, tôi xé thư ra đọc. Nhưng đọc
xong lá thư tôi lại càng bực mình hơn. Thư cha viết
cho Kiến Quân, hoàn tòan không đá động gì đến tôi.
Phần lớn ý thư chỉ bảo Quân gắng chăm sóc nhà cửa,
lo lắng cho tôi. Cũng chính vì bức thư chẳng hề
hỏi han gì đến, nên tôi cảm thấy tự ái bị xúc phạm.
Đọc xong thư, tôi mang đến trước mặt Quân, ném ngay
trước mặt anh chàng. Bức thư quá đà lại rơi xuống
đất, nhưng tôi cũng không buồn nhặt lên.
Quân kiên nhẫn cúi xuống nhưng khi nhìn vào phong
bì, thấy đề tên mình. Anh chàng đã ngẩng lên, lạnh
lùng nói với tôi:
- Cô là con người bất lịch sự, cô không có quyền
mở thư tôi ra xem, biết không?
Nhưng tôi ngang bướng nói:
- Thư này là của cha tôi viết, chứ không phải là
cha của anh thì tôi có quyền đọc.
Kiến Quân hừ một tiếng trong cổ họng rồi nói:
- Bộ cô tưởng tôi thích ông ta làm cha tôi lắm à?
Nhưng mà dù có thế nào, thì cô cũng không có tư
cách mở thư tôi ra, cô hiểu chưa? Cô có học cơ mà!
Hắn nói với thái độ khiêu khích. Hắn lại dám khinh
thường cả cha tôi, điều đó làm cho tôi nổi giận,
tôi nói ngang:
- Tôi thích mở thì mở, đây là nhà của tôi. Anh và
mẹ anh đều không phải là người của nhà này. Anh
chỉ là một kẻ không cha, không nhà.
Lời của tôi như một xúc phạm. Kiến Quân trừng mắt,
hai nắm tay anh ta nắm lại như muốn đấm tôi. Nhưng
không hiểu sao, đôi tay vừa cong lên đã buông thõng
xuống. Anh ta chỉ nghiến răng nói:
- Mi đúng là một con điên!
- Không phải!
Tôi hét, nhưng Kiến Quân vẫn nói:
- Phải, vì mẹ mi điên thì chắc chắn là sau này mi
cũng sẽ bị điên!
Tôi đứng sững đó. Từ xưa đến giờ chưa ai dám xúc
phạm tôi như vậy. Tôi cũng không quen chuyện cãi
nhau. Vì vậy mỗi lần nói không lại ai, điều trước
tiên là tôi sử dụng vũ khí duy nhất của mình là
nước mắt. Nước mắt tôi cứ chảy dài xuống má. Hắn
dám nói tôi điên, lại còn cười ngạo là mẹ tôi điên
nữa? Tôi tức đến độ thở không ra hơi. Mà khi đã
tức thì lưỡi tê cứng, không nói năng gì được. Chỉ
có nước mắt.
Lúc đầu Kiến Quân còn sừng sộ. Nhưng rồi nước mắt
của tôi hình như cũng có sức mạnh. Đôi nắm tay của
Kiến Quân nới lõng ra, anh chàng có vẻ như nao núng.
Tôi thấy Quân nhún vai, như tỏ ra bất cần. Nhưng
rồi anh chàng như áy náy. Anh ta trợn mắt, rồi nói
luôn một hơi:
- Thôi đủ rôì, đủ rồi! Đừng có khóc nữa, tôi có
nói gì nặng đâu mà cô khóc chứ? Sau mau nước mắt
dữ vậy? Học trung học rồi chứ còn nhỏ nhắn gì đâu?
Người lớn không được khóc.
Mặc cho Kiến Quân nới, tôi vẫn khóc. Và sau khi
khóc hả hê. Tôi vẫn giận nên giáng một dòng nặng
nề với Quân:
- Anh có biết mẹ tôi vì mẹ anh mà phát điên không?
Ai cũng biết chuyện đó. Tất cả các người đều là
kẻ giết người cả.
Kiến Quân như bi quật bất ngờ. Anh chàng đứng ngẩn
ra. Trong khi tôi thì quay người bỏ đi ngay. Tôi
vào phòng riêng của mình, đóng sập cửa lại, không
thèm biết chuyện gì xảy ra bên ngoài nữa.
Nhưng thật không may. Tối hôm ấy trời lại mưa giông.
Trận mưa bắt đầu từ chiều. Tôi vì không chịu ra
ngoài, nên cô tớ phải mang phần ăn riêng của tôi
vào phòng. Ăn xong, tôi lên giường trùm chăn. Gió
ngoài song cửa ù ù không ngớt. Mưa càng lúc càng
nặng hột, rồi sấm chớp. Những tia sáng vẽ lên nền
trời những khuôn mặt ma quái. Gió quật cả những
cành cây vào tường tạo nên những âm thanh ghê rợn.
Bóng tối càng lúc càng dày đặc. Nhưng như vậy chưa
hết. Gần chín giờ tối lại cúp điện. Thế là bóng
đen bao trùm. Tôi hét lên. Cô tớ gái quá quen thuộc
với cái nhát gan của tôi, nên vội vã mang nến vào.
Cây nến to màu đỏ sáng rực, vậy mà trước cái gió
ào ào, nó cũng leo lét như đóm lửa ma trơi. Lại
không đứng yên cứ lay động như chợt tắt. Tôi quấn
chặt chăn trên giường, mà mắt lại cứ nhìn ra cửa
sổ. Sấm chớp sáng rực ngoài song như đe dọa, rôì
những tiếng nổ lớn thỉnh thoảng lại vang lên, khiến
tôi không làm sao ngủ đuợc. Mưa gió bên ngoài aò
aò lại khiến tôi nhơ" tới người mẹ điên đã
mất làm đầu óc tôi căng thẳng. Mãi đến thật khuya
tôi mới ngủ được.
Nhưng chợp mắt chỉ được một chút, tôi lại nằm mơ.
Vẫn là cơn ác mộng. Người mẹ điên của tôi với mái
tóc rối bù. Vẫn đôi mắt thất thần, chụp lấy đôi
vai của tôi. Đôi cánh tay như đôi gọng kềm của người
làm tôi không thoát đi đâu được. Người lại chỉ cho
tôi xem chiếc kén màu đen, rồi cỗ quan tài gỗ mun
bóng. Thế là tôi hét, tôi vùng vẫy kêu to... Sau
đấy tôi nghe có tiếng cửa mở, rôì ai đdó lại nắm
lấy tôi lắc mạnh. Tôi tỉnh dậy, mở mắt ra. Tôi phát
hiện là mình đang nằm trong vòng tay của Kiến Quân.
Ánh mắt của anh chàng nhìn tôi lo lắng, chăm sóc
chứ không thù hận. Anh chàng vỗ vỗ nhẹ lên vai tôi,
nói:
- Không sao chứ Thanh Thanh? Chẳng có gì cả chứ?
Tôi không còn la hét, nằm yên trong vòng tay của
Kiến Quân. Tôi hơi ngạc nhiên. Anh chàng không giận
tôi? Và tôi cứ thế nằm yên. Ánh mắt của tôi hình
như khiến Quân hơi ngượng. Chàng cũng ngồi yên như
vậy. Nhưng Quân lại không buông tôi ra. Nằm trong
lòng Quân tôi thấy thật ấm. Tôi không lo sợ gì nữa
cả. Một lúc sau, Quân mới đặt tôi nằm xuống, rôì
kéo chăn đắp lên người tôi. Chăn được đắp đến tận
cổ. Tôi như một chú meò con ngoan ngoãn nằm đấy.
Sau đó Quân cứ đứng ở cạnh giường trông chừng. Điện
vẫn chưa có, nên căn phòng tối om, chỉ có ngọn nến
với ánh sáng leo lét. Dưới cái ánh sáng mờ ảo đó,
khuôn mặt Quân thật xa vời. Rồi không biết nghĩ
sao. Quân hành động giống hệt như cha tôi. Chàng
cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi, vỗ về:
- Ổn cả, không có chuyện gì nữa đâu. Ngủ đi, mưa
sắp tạnh rồi.
Hơi ấm trên môi chàng phả lên mặt tôi, tạo một cảm
giác lạ lùng. Quân cứ thế ôm miết lấy tôi không
buông ra. Môi chàng lại kéo dài xuống má, rồi xuống
môi.
Tôi nghe tim mình đập mạnh. Năm đó tôi mới tròn
muời ba và Kiến Quân đã mười sáu. Tôi chưa biết
đó có phải là tình yêu không. Nhưng đã thấy có cái
gì lao xao trong lòng. Vòng tay ôm của chàng thật
ấm. Cơn bão đã tạnh thật sự, vì khi tôi mở mắt ra
thì mưa gió đã dịu bớt. Những hạt mưa chỉ còn rả
rích trên tàu lá. Kiến Quân thấy tôi nằm yên, chàng
thổi tắt nến và lặng lẽ rời khỏi phòng.
Sau cái đêm giông baõ đó. Tôi và Kiến Quân không
còn mặt trắng mặt đen nữa. Đôi lúc nghĩ lại tôi
vẫn thấy ngượng, nhưng Kiến Quân thì khác, chàng
khoan dung như một người lớn có lẽ chàng đã quên
và hết lòng chăm sóc tôi.
Rồi thời gian vùn vụt trôi qua. Chúng tôi như những
cây lúa trong đồng, Kiến Quân là chàng trai thật
sự, còn tôi là cô gái đang trổ mã. Kiến Quân tốt
nghiệp phổ thông xong, lên Đài Bắc tiếp tục học
đại học. Trong khi tôi vẫn còn ở lại Cao Hùng lo
nốt những năm cuối ở trường phổ thông. Và khi Quân
vắng nhà, thì Vỹ xuất hiện.
Năm đó tôi vừa mười bảy tuổi
CHƯƠNG 3 
Nhất Vỹ là con trai của một người bạn của cha. Gia
đình anh ấy khá giả hơn chúng tôi. Cha là giám đốc
một công ty dệt lớn ở Đài Loan. Lần đầu tiên anh
Vỹ đến nhà, lá lúc anh mới tốt nghiệp đại học, được
cha phân phụ trách một phân xưởng của công ty tại
Cao Hùng. Vì phân xưởng này nằm ở Cao Hùng, thế
là Nhất Vỹ về Cao hùng ở. Vỹ được cha đưa đến nhà
làm quen. Năm đó tôi đang học lớp mười hai, sắp
thi tốt nghiệp phổ thông, đứng trước ngưỡng cửa
đại học mà các môn toán, lý, hoá của tôi lại rất
yếu. Thế là dựa vào chỗ quen biết, cha đã nhờ Vỹ
kèm cặp cho tôi. Vỹ trở thành thầy dạy kèm. Vỹ giống
như Kiến Quân. Chàng có vóc dáng cao lớn, nhưng
nếu Quân ngang tàng cố chấp thì Vỹ là con người
nho nhã như thư sinh. Cái đôi kính cận trên mũi
và nụ cười lúc nào cũng nở trên môi chàng, càng
làm tăng thêm cái vóc dáng trí thức. Vỹ rất nề nếp.
Lúc nào cũng làm việc đúng giờ. Chàng đến dạy không
công cho tôi nhưng lại rất nghiêm khắc. Tôi không
làm sao biếng lười được.
Giống như Kiến Quân, lúc đầu Nhất Vỹ cũng coi tôi
như một đứa em gái, nhưng Vỹ khác với Quân một điều
là ngoaì chuyện học, còn muốn làm gì thì làm. Vỹ
không can thiệp vào đời tư của tôi. Bấy giờ tôi
là một cô gái mới lớn. Tôi đã biết thế nào là tình
yêu. Vỹ có đủ mọi điều kiện. Khoẻ, đẹp trai, giàu
có. Nhưng ở bên Vỹ, tôi lại không hề bị tiếng sét
aí tình. Bởi vì...Vỹ toàn bích quá...Chàng như một
viên ngọc sáng chỉ để ngắm hơn là để dùng. Vỹ sống
một cách máy móc. Trong khi tôi lại là cô gái có
một chút óc lãng mạn, tôi thích đuợc nguời khác
săn đón, quan tâm hơn. Ở cái tuổi mười tám. Cái
tuổi đẹp nhất của con gái. Bấy giờ vào dạo hè, Kiến
Quân từ Đài Bắc quay về. Hôm đó tôi lại đi phố.
Đến lúc quay về thì nghe cha nói:
- Kiến Quân nó về tới nãy giờ. Nó đang đợi con ở
trong phòng đấy.
Tôi vội đi vào...Trông thấy Quân đang đứng trước
bàn học của tôi. Lưng chàng quay về phía cửa. Anh
chàng đang xem trộm nhật ký của tôi. Thế là tôi
hét lên. Giật nhanh quyển vở trên tay chàng. Tôi
không muốn ai biết chuyện riêng tư của mình. Nhất
là khi phần lớn đề tài trong ấy là nói về Quân.
Nhưng hình như Quân đã đọc được. Chàng quay qua
nắm lấy tay tôi, rồi buông tiếng thở dài, nói:
- Thanh Thanh, em đúng là con người đa sầu đa cảm.
Em cứ nghĩ ngợi lung tung như vậy, hèn gì cứ gầy
mãi.
Tôi tự ái:
- Chứ mập để làm gì? Để trở thành chiếc thùng ruợu
biết đi à?
Quân cuời rồi hỏi tiếp:
- Thế nào? lúc này còn nằm mơ không? Có bị ác mộng
quấy rầy để kêu thét lên như trước không?
Tôi bẽn lẽn:
- Thỉnh thỏang vẫn có.
- Vậy à? Quân chăm chú nhìn tôi rồi thở ra nói -
Thanh Thanh cần phải thay đổi nếp sống. Cần phải
tự tin hơn. Đi xa một thời gian quay về, thấy Thanh
vẫn nhút nhát, yếu đuối. Thanh không lớn được chút
nào cả.
Tôi bĩu môi:
- Lớn để làm gì?
- Để là gì ư? Kiến Quân nhìn thẳng vào mắt tôi -
Em có biết năm nay em bao nhiêu tuổi rồi? Em muốn
anh phải đợi đến bao giờ chứ?
- Anh nói thế là thế nào?
Tôi giả vờ như không hiểu. Quân trợn mắt:
- Em thật sự không hiểu, hay là giả vờ không hiểu?
Và bất ngờ, Quân cuối xuống hôn tôi. Tuy bất ngờ
nhưng không hiểu sao tôi cũng không phản kháng.
Tôi như đã có cái linh cảm là một ngày nào đó rồi
tôi sẽ thuộc về Kiến Quân, nên đã đón nhận nụ hôn
trên một cách tự nhiên.
Thế nhưng khi Quân buông tôi ra. Vừa quay lại, tôi
đã nhìn thấy cái bóng của dì Huyên vừa khuất sau
cửa. Điều này tạo cho tôi một phản ứng khó chịu,
một phản kháng. Thế này là thế nào? Tôi cảm thấy
như sự thân mật của chúng tôi đã có sự sắp xếp của
người lớn. Mặc dù bấy giờ tình cảm của tôi với Kiến
Quân phải nói là rất tốt đẹp. Vắng Quân thấy nhớ.
Quân về tôi mới thấy vui. Nhưng mà tại sao chuyện
tình cảm của tôi với Quân lại không thóat sự thanh
sát của người lớn? Tại sao? Đấy là tình yêu ư? Không!
Tình yêu như vậy không trọn vẹn.
Hay là...đấy không là tình yêu! Người lớn và biết
đâu cả với Kiến Quân, họ đã có sự thỏa thuận ngầm?
Chẳng hạn như để có được tình yêu của dì Huyên.
Cha đã bán đứng tôi cho Quân? Tôi phân vân nghĩ.
Và cái ý niệm đó làm cho tôi khó chịu. Mọi người
đã coi tôi như một món hàng trao đổi? Và tuy không
nói ra, nhưng cái mặc cảm đó đã hình thành trong
đầu tôi.
Tối hôm ấy. Khi ngủ tôi lại mơ thấy ác mộng. Mẹ
tôi với mái tóc rối bù, đôi mắt ngây dại, và những
ngón tay khẳng khiu đến rủ tôi trốn đi bằng chiếc
kén màu đen tối tăm... Tôi giật mình thức giấc,
mồ hôi ướt đẫm lưng. Tôi ngồi cạnh giường và suy
nghĩ. Tôi biết mẹ tôi không hài lòng...Người không
muốn tôi và Kiến Quân yêu nhau. Bên tai tôi như
vang rõ tiếng nói của người.
- Thanh Thanh này, tuyệt đối không được nghe con!
Con nghe mẹ dặn này, tuyệt đối con không được lấy
con trai của kẻ thù, con đừng làm dâu cho nó. Vì
như vậy là chịu thua. Con cố tránh xa, tránh thật
xa cái tay con trai nguy hiểm đó đi con ạ.
Và thế là có một sự giằng co tình cảm trong tôi.
Suốt muà hè đó, tinh thần tôi xuống thật thấp, tôi
sống trong trạng thái phân vân. Dù có được mọi người
chìu chuộng rủ rê đi chơi, tôi chẳng có một cảm
giác thoải mái. Tôi cứ bị cái cảm gíac trao đổi
ám ảnh.
Và chính cái mâu thuẫn giằng co kia đã làm cho con
người tôi trở nên lạnh lùng, đôi khi tôi thờ thẫn
như người mất hồn, làm Kiến Quân tức giận. Chàng
không hiểu, tại sao tôi lại thờ ơ với chàng như
vậy? Nhưng lại đoán "mò" cái nguyên nhân
tạo cho tôi thái độ thờ ơ đó. Có lúc không dằn được,
Quân đã nổi nóng gây gổ với tôi. Cái tính nóng nảy,
ngang ngược của Quân, khiến bất cứ một chuyện nhỏ
nào cũng có thể là nguyên nhân của một trận gay
gổ. Chẳng hạn như, có một hôm Kiến Quân rủ tôi đến
hồ Đại Bối bơi thuyền, hôm ấy tôi mệt tôi không
muốn đi, nên từ chối. Thế là Quân chụp lấy đôi vai
tôi lắc mạnh, lắc đến độ tôi tối tăm mày mặt, Kiến
Quân buông tôi ra thì tôi lảo đảo muốn ngất xỉu.
Bấy giờ Quân mới biết là tôi mệt thật. Chàng vội
ôm lấy tôi vào lòng, hôn hít rồi xin lỗi:
- Xin lỗi, Thanh Thanh nhé. Anh thật vô tâm, anh
nào có muốn vậy, nhưng tại yêu em quá mà.
Suốt cái mùa hè năm đó, tuy yêu nhau nhưng tình
cảm của chúng tôi lúc nào cũng vần vũ mây đen. Sự
gây gỗ có thể đến bất cứ lúc nào.
Cuộc sống căng thẳng. Kiến Quân suy luận rồi bắt
đầu nghi ngờ Nhất Vỹ.
Nhất Vỹ mỗi ngày vẫn đều đặn đến dạy, đến ôn bài
cho tôi. Điều này làm Kiến Quân ganh tị. Như tôi
đã nói Kiến Quân và Vỹ là hai thái cực khác nhau.
Vỹ mực thước, đúng giờ. Làm việc có nguyên tắc.
Cha tôi thường hay ca ngợi, còn Quân thì hay bốc
đồng, điều này khiến Quân ghét Vỹ, gọi Vỹ là cái
"đồng hồ quả lắc", là con người máy. Bất
cứ việc gì cũng phải canh cho đúng giờ. Cả hai gần
như không hề nói chuyện với nhau.
Hôm ấy Vỹ vẫn đến kèm cho tôi. Chỉ còn hơn tháng
nữa là kỳ thi tốt nghiệp đến và sau khi tốt nghiệp
xong tôi còn phải chuẩn bị cho kỳ thi vào đại học.
Vào được đại học tôi sẽ là người lớn. Tôi ngồi vào
bàn học. Sự căng thẳng giữa tình yêu của Kiến Quân
và mối thù của mẹ cứ hành hạ tôi. Bài tập giở ra
trước mặt. Tay chống cằm nghe Vỹ giảng toán mà tôi
chẳng nghe lọt câu nào. Tiếng của Vỹ đều đều về
"xác suất"
- Giả sử như bây giờ mình cơ bạn nhé - Vỹ thấy thái
độ lơ đễnh của tôi, chàng như muốn gây sự lôi cuốn
nên viện dẫn một thí dụ rất lạ - Chúng ta có thất
cả bốn con lúc lắc này. Mỗi con có saú mặt. Ở đây
cần nhấn mạnh một điều là, sáu mặt có sáu con số
khác nhau từ một đến sáu. Đúng không? Bây giờ chúng
ta ném xuống. Hỏi chúng ta có thể có mấy trường
hợp xảy rả Đấy Thanh Thanh thấy đấy. Chỉ với một
con lúc lắc ta đã có đến saú trường hợp...
Vỹ nói, nhưng lời của Vỹ vừa chui vào lỗ tai bên
này thì đã lọt qua lỗ tai bên kia ra ngoài. Nắng
chiều xuyên qua cửa sổ, giọi xuống bàn học tạo thành
hai mảnh lụa sáng dài. Cái khuôn mặt nghiêm túc
của Vỹ trông buồn cuời làm sao. Chợt nhiên tôi không
nhịn được cười và cười phá lên.
Vỹ châu mày nhìn lên. Chàng nhìn tôi với ánh mắt
ngạc nhiên rồi như giận dữ. Tôi chợt thấy sợ hãi,
nên phân bua:
- Anh Vỹ, anh có cái nút ruồi đen ngộ quá ở bên
dái tai đấy.
Thái độ của tôi làm Vỹ như một quả bóng xì hơi,
anh chàng nói:
- Hình như Thanh Thanh có cái tật vui buồn bất chợt
thế nào đấy. Thanh không được bình thường.
Lời của Vỹ làm tôi giật mình. Tôi có cái mặc cảm.
Tôi cứ bị ám ảnh bởi cái điên của mẹ. Với cái gen
di truyền, nên thấy ai cho là tôi bất thường, tôi
thường rất ngại. Tôi vội ngồi ngay ngắn lại một
cách hối lỗi. Tôi nghe Vỹ nói:
- Thế nào? Thanh Thanh. Hôm nay cô có tâm để học
không? Nãy giờ tôi đoán là tôi đã làm một việc rất
hoài công. Chẳng có một cái chữ nào chui vào đâu
cô cả. Nếu cô không muốn học, thì buổi học hôm nay
sẽ ngưng lại ở đây vậy?
- Ơ! Tôi lúng túng một cách kỳ cục. Tôi không muốn
Vỹ về lúc này. Vì nếu Vỹ về tôi phải đối diện với
Quân, nên nói- - Em xin lỗi, em sẽ cố gắng nghe
đây, ban nãy em cũng có nghe chứ?
- Đuợc rồi - Vỹ nghiêm giọng nói - Vậy thì Thanh
Thanh hãy nói lại cho tôi biết xem, ban nãy tôi
đã giảng đến đâu rồi?
- Anh đang giảng đến...giảng đến...Mắt tôi rảo trên
bàn cố tìm ra một chứng tích gì về bài học. Nhưng
chẳng có gì cả. Và chợt nhiên tôi nhớ ra con lúc
lắc - À, đúng rồi anh đang nói đến chuyện đánh bạc.
Tôi nó một cách mừng rỡ. Có lẽ Vỹ đang giận lắm.
Nhưng thấy cái thái độ trẻ con của tôi, anh chàng
lại mềm lòng đi. Không nỡ rầy. Nhưng Vỹ vẫn chưa
hết bực dọc:
- Đánh bạc? Nhưng tại sao tôi lại nói đến chuyện
đánh bạc chứ?
- Cái đó. ..cái đó thì...Tôi quay lại chớp chớp
mắt nhìn Vỹ rồi chịu thua. Tôi nói - Em cũng không
biết.
- Sao lại không biết? Tôi đang dạy Thanh Thanh học
cơ mà?
Tôi bối rối, nhưng cũng phản ứng thật nhanh:
- Ồ...anh làm gì mà hung dữ vậy chứ?
Lời của tôi có tác dụng ngay. Sắc mặt của Vỹ dịu
hẳn xuống, anh chàng thở dài rồi nói:
- Thôi được rồi. Bây giờ chúng ta bắt đầu trở lại.
Lần này Thanh Thanh phải chú ý lắng nghe nhé...Nếu
mà thi rớt đại học là quê lắm. Thanh Thanh sẽ làm
tôi mang tiếng cả với bác ở nhà. Này nhìn vào bài.
Truớc hết ta định nghĩa thế nào là xác suất...Và
Vỹ bắt đầu trở lại. Vỹ là con người như vậy đó.
Không biết Vỹ có biết chuyện tình cảm giữa tôi với
Kiến Quân không, có điều chàng rất tỉnh. Khi đến
nhà là chỉ lo dạy học chứ không nói năng gì đến
chuyện khác.
Và muà hè lặng lẽ trôi quạ Kiến Quân rồi phải khăn
gói lên đường trở lại thành phố. Mặc dù giữa chúng
tôi như đã có tình yêu. Nhưng mà không hiểu sao,
tôi lại chẳng có một chút bức rứt gì về chuyện chia
ly cả. Tôi như một kẻ đầy mâu thuẫn. Sự ra đi của
Quân tuy có tạo khỏang trống tình cảm, nhưng cũng
khiến tôi thấy nhẹ nhàng. Buổi tối trước ngày Quân
lên đường. Quân đã đi vào phòng tôi, chàng ôm tôi
hôn nồng nhiệt. Nhưng những nụ hôn hôm đó hình như
quá thô bạo, không gây hứng thú cho tôi. Trái lại
chỉ tạo thêm mặc cảm. Từ tiềm thức, tôi cảm thấy
như nguời mẹ điên của tôi đang núp ở một góc cạnh
nào đó trong phòng đang theo dõi từng hành vi của
tôi. Và chính cái cảm giác đó, làm cho nụ hôn kia
trở nên tội lỗi khiến tôi sợ hãi và mất cảm giác
hứng khởi.
Kiến Quân đang hôn, chợt đẩy tôi ra, hỏi:
- Thanh Thanh, em làm sao thế?
Tôi lắc đầu:
- Không có gì cả
Kiến Quân chăm chú nhìn tôi, như muốn tìm kiếm một
cái gì đó. Rồi chàng nói:
- Nhiều lúc, tôi thấy em thật nhiệt tình, nhưng
đôi lúc nó lạnh lùng làm sao đấy. Anh thấy em khác
người thế nào ấy.
Tôi im lặng chẳng nói gì. Kiến Quân lại siết chặt
tay tôi trong tay chàng chàng:
- Thanh Thanh, em có biết là...Anh yêu em lắm không?
Tôi gật đầu, chàng hỏi tiếp:
- Vậy thì...Em có yêu anh không?
Tôi không đáp. Bởi vì khuôn mặt của mẹ tôi không
cho tôi đáp, tôi chỉ mở to đôi mắt nhìn. Quân có
vẻ nóng nảy. Chàng kéo tôi sát bên chàng rôì nâng
cằm tôi lên, hỏi:
- Nếu em cho là không biết, thì để anh nói cho em
nghe nhé. Em yêu anh...Và anh sẽ dạy cho em biết
tình yêu là thế nào? Em phải hôn anh thế này đây.
Rồi chàng lại cúi xuống. Cuồng nhiệt hôn lấy tôi,
Quân làm tôi muốn nghẹt thở. Và cái phản xạ tự nhiên
làm tôi phải vòng tay qua cổ chàng. Tôi thấy mình
như chới với, bay bổng đến nơi nào đó. Nhưng rồi
tôi lại rùng mình. Cái lạnh chạy dài trên sống lưng,
làm tôi đẩy Quân ra. Tôi nhìn quanh khắp phòng tìm
kiếm. Hình như mẹ đứng đâu đấy với đôi mắt nghiêm
khắc lại nhìn tôi. Kiến Quân hỏi:
- Em làm sao nữa vậy? Có chuyện gì chứ?
- Em cũng không biết- Tôi nói - Em cũng không biết
tại sao nữa.
Kiến Quân nhìn tôi thật lâu, rồi không hiểu nghĩ
sao, chàng nói:
- Thế này anh không chịu được, em có đồng ý là chúng
mình đính hôn nhau trước không?
Tôi lắc đầu, viện cớ:
- Chúng ta là anh em, không thể như thế được.
Quân trừng mắt:
- Tôi họ La còn em họ Từ, làm sao gọi là anh em?
Vả lại mình nào có cùng dòng máu đâu? Tôi cũng đã
nghiên cứu luật pháp rõ ràng. Chúng ta có thể kết
hôn với nhau một cách hợp pháp, tự nhiên mà không
sợ ai dè xiên cả
Tôi cũng biết chuyện đó nhưng tôi kiếm kế hoãn binh:
- Em còn nhỏ quá. Em thấy là tốt nhất chỉ nên lập
gia đình sau khi đã tốt nghiệp đại học
Kiến Quân nhìn tôi chau mày. Chàng suy nghĩ gì đó,
rồi buông tôi ra, chàng nói:
- Thôi được, anh lên thành phố và mong là dịp nghỉ
tết tới về đây sẽ thấy em đổi ý kiến.
Rồi chúng tôi đi ra ngoài.
Sáng hôm sau, trời còn tờ mờ sương, khi tôi còn
chưa thức dậy thì Kiến Quân đã ra đi. Mãi tháng
sau, khi dịp nghỉ tết đến chàng mới quay về. Lúc
trở về. Kiến Quân vẫn nuôi hy vọng. Nhưng thật ra
thì cái tình trạng mâu thuẫn trong tôi vẫn không
thay đổi. Kiến Quân càng nhiệt tình, tôi càng trốn
lánh, càng sợ hãi. Mặc dù trong tiềm thức, tôi lại
rất khao khát được gần chàng. Tôi như một kẻ mà
thần kinh có vấn đề. Một thứ tâm thần phân liệt.
Lúc Quân hững hờ, thì tôi đau khổ nhớ nhung. Nhưng
khi Quân tìm đến, thì tôi lại tìm cách lẫn tránh.
Cái tình trạng đó càng khiến cho Quân bực tức, nóng
nảy. Nhưng rồi khi cơn giận nguôi đi, Quân lại phải
xin lỗi. Tôi thì càng lúc thấy tinh thần căng thẳng,
tôi đau khổ, nhưng lại không thể bày tỏ cho Quân
biết cái mặc cảm phạm tội khi quá thân mật với chàng.
Khuôn mặt xanh xao của mẹ, hình như lúc nào cũng
sẵng sàng hiện ra để trách cứ tôi. Cứ thế tôi đau
khổ
Rồi ngày nghỉ tết lại qua. Cuộc sống trở lại phẳng
lặng như cũ. Tôi dồn hết tâm trí vào việc học. Kết
quả tôi tốt nghiệp cấp III đạt loại giỏi. Lại được
tuyển thẳng vào trường đại học Thành Công. Trường
đại học ở Đài Loan, phần lớn theo chế độ nội trú.
Nên bốn năm ở đại học, tôi ở luôn trong truờng.
Thỉnh thỏang trong dịp hè tôi cũng có quay về Cao
Hùng, và dĩ nhiên là có gặp lại Kiến Quân. Nhưng
tình trạng mâu thuẫn về tình cảm giữa chúng tôi
cũng chưa đuợc cải tiến. Khi tôi lên năm thứ hai,
thì Kiến Quân cũng đã ra trường. Vì tôi, chàng đã
bỏ mất một chỗ làm béo bở ở Đài Bắc, để nhận một
nhiệm sở khiêm tốn ở một xí nghiệp quốc doanh phía
nam. Tôi biết Quân làm như vậy là để được gần gũi
và để canh chừng tôi.
Bây giờ, vì tôi đã học đại học, nên Vỹ không phải
kèm cặp bài vở cho tôi nữạ Nhưng anh chàng vẫn cứ
đến, đến một cách đều hòa. Mỗi lần có tôi ở nhà,
Vỹ cũng ghé qua. Không để làm gì. Chỉ ngồi trong
phòng khách xem báo, nghe nhạc. Anh chàng thật lạ.
Có thể ngồi như vậy suốt mấy tiếng đồng hồ liền.
Lẳng lặng không nói, không động đến ai.
Vỹ làm cả nhà tôi ngạc nhiên. Lúc đầu người nhà
còn sợ Vỹ buồn. Ngồi tán gẫu với chàng. Nhưng sau
thấy Vỹ hình như thích ngồi một mình hơn nên lại
thôi. Gần như ai cũng thắc mắc Vỹ đến với mục đích
gì? Vỹ trái lại như rất thoải mái khi được ngồi
một mình trong phòng khách nhà tôi, nhưng cứ như
vậy hoài thì Kiến Quân nghi ngờ. Có lần Quân bực
dọc, nói toẹt với tôi:
- Cái anh chàng Nhất Vỹ này, chắc hắn đến đây vì
em đấy.
- Vì em sao không lên tiếng?
Tôi cuời hỏi.
- Cần gì lên tiếng, người ta chỉ cần kiên nhẫn ngồi
như vậy, lâu ngày là em sẽ phải xiêu lòng thôi.
Quân nói, tôi chỉ cuời. Làm gì có chuyện đó. Bởi
vì trong đầu tôi, từ nào đến giờ chưa hề nghĩ đến
chuyện có tình yêu với Vỹ. Cái anh chàng sống như
chiếc máy. Lại không biết nịnh đầm. Ai yêu cho được?
Kiến Quân khéo là đa tâm.
Và như để trắc nghiệm điều mình đã nghĩ. Sau đó,
khi Vỹ đến nhà. Quân đã cố tình giả vờ như rất thân
mật với tôi. Đứng trước mặt Vỹ nói chuyện, Quân
còn vòng tay qua người tôi, đôi lúc nắm lấy tay
tôi cợt nhã. Nhưng mà Vỹ vẫn tỉnh bơ, chàng cứ cắm
đầu đọc báo như chẳng thắc mắc gì hết. Sau mấy lần
thử thách như vậy. Quân có vẻ yên tâm. Không còn
để ý chuyện Vỹ đến nhà tôi nữa. Có lẽ Quân nghĩ
Vỹ vì sống xa nhà nên thích có một điểm thân mật
nào đó để ngồi chơi thôi. Nhưng sự đời nào có bình
thản như vậy. Có nhiều thứ phải đến đã đến, mà lại
đến một cách bất ngờ nữa và nó lại không giống như
ý ta.
Năm đó tôi vừa tốt nghiệp đại học. 
CHƯƠNG 4 
Sau bốn năm đại học, tôi đã trưởng thành.
Hôm ấy, cả nhà ngồi quây quần trong phòng khách
nói chuyện. Chuyện thì đủ thứ, sau cùng đề cập đến
tình trạng của tôi và Kiến Quân. Thật ra thì chuyện
hai đứa gần như ai cũng biết. Chỉ thiếu một lễ cưới
thôi. Bấy giờ tôi cũng đã trưởng thành, thì đề cập
đến chuyện tác hợp cũng là một điều rất hợp lý.
Vậy mà không hiểu sao, tôi lại thấy căng thẳng.
Khi cha tôi đưa ra ý kiến là lễ cưới nên cử hành
càng sớm càng tốt. Tôi đã thấy như bị đe dọa. Tôi
ngồi cuộn người trong ghế, cứ cắn miết cái móng
tay. Mọi người thảo luận vui vẻ, còn tôi thì yên
lặng. Có một bóng ma vô hình đâu đây, ngăn cách
tôi với mọi người. Sau đó, dì Huyên nói :
- Theo tôi thì, lễ cưới nên cử hành trong mùa thu
là hay nhất. Không cần phải rình rang lắm cũng khỏi
phải mua nhà riêng. Toà nhà này khá rộng, ta chỉ
cần nới rộng căn phòng của Kiến Quân ra gấp đôi
là được. Cho chúng nó ở chung nhà với mình, có phải
là đỡ buồn tẻ hơn không?
- Ý kiến của em khá hay, nếu chúng không phản đối
ta thông qua. Chắc không còn vấn đề gì nữa chứ?
Cha nói và quay qua nhìn chúng tôi, rồi như chợt
nhớ ra điều gì thú vị lắm, người cười với dì Huyên,
tiếp :
- Bây giờ mọi thứ coi như ổn cả, tôi chỉ còn một
thắc mắc, mà không biết phải giải quyết làm sao
đây.
Dì Huyên tròn mắt hỏi :
- Chuyện gì vậy anh?
Cha gãi đầu, rồi làm ra vẻ bức rứt :
- Chúng lấy nhau đã đành, nhưng mà sau này khi có
con, bất luận con trai con gái gì cũng được. Nhưng
lúc đó lũ chaú nó sẽ gọi ta là gì nè? Gọi là ông
nội bà nội hay ông ngoại bà ngoại mới phải lẽ? Phải
tính trước chứ bằng không chúng sẽ gọi lung tung.
Lời của cha khiến dì Huyên và Kiến Quân cười lớn.
Chuyện buồn cười lắm ư? Tôi hết nhìn cha, nhìn dì
Huyên rồi nhìn Kiến Quân. Khuôn mặt của mẹ tôi,
ánh mắt trách móc và cái quan tài đen lại như hiện
rõ trước mặt. Và chợt nhiên tôi thấy cái lạnh chạy
dài trên cột sống. Tôi sợ hãi nhìn quanh tìm kiếm.
Mồ hôi lấm tấm trên tráng. Tay tôi lạnh buốt. Và
bất chợt, tôi đột ngột đứng dậy, rồi hét :
- Không !
- Cái gì không?
Mọi nguời ngồi quanh tôi đã ngạc nhiên.
Cha tôi chau mày...Bấy giờ, tôi mới nhận ra sự lạc
điệu của mình, tôi ấp úng nói :
- Dạ...Dạ...Con chưa muốn lập gia đình.
Lời của tôi làm Kiến Quân quay qua. Chàng tròn mắt:
- Thanh Thanh, em nói thế là thế nào chứ? Em đâu
có phải là trẻ con nữa đâu.
Tôi lặp lại :
- Em chưa muốn lặp gia đình.
Kiến Quân tái mặt, và mỗi khi như vậy tôi biết chàng
sắp nổi nóng. Quân nhìn tôi, bậm môi rồi nói :
- Tôi hiểu rồi, không phải là em không muốn lập
gia đình. Mà chỉ có nghĩa là...Em không muốn lấy
tôi. Phải không? Em đã gặp thằng nào trong thời
gian học ở đại học chứ?
Thật ra thì, tôi cũng biết là mình khá đẹp. Trong
khoảng thời gian dài ở đại học, tôi không phải là
không có bạn trai đeo đuổi. Nhưng tôi như một cây
hoa trong vườn đã có chủ nên tôi đã từ chối tất
cả. Vậy mà bây giờ Kiến Quân lại nói vậy. Tôi sợ
hãi :
- Không, không...
- Không, làm sao chứ?
- Em không có một bạn trai nào khác ngoài anh.
Cha thấy tình hình căng, vội hỏi tôi :
- Con làm sao vậy Thanh. Con thấy trong người thế
nào?
Dì Huyên nãy giờ ngồi yên lặng. Dì nhìn tôi như
dò xét, rồi bỗng nói :
- Thanh Thanh, tự nhiên sao tái nguời vậy? Có thấy
trong người thay đổi gì không? Hay là dì gọi bác
sĩ đến khám cho con được chứ?
Thật ra thì giọng hỏi của dì đầy vẻ quan tâm, chứ
không hề có ý khác. Nhưng lúc đó không hiểu sao
tôi lại giống như một chú nhím tự vệ , đầy phản
kháng. Thế là tôi trợn mắt :
- Dì nói sao? Gọi bác sĩ đến à?
Dì Huyên vẫn vô tình :
- Vâng, dì mới quen một ông bác sĩ, từ nước ngoài
mới về. Ông ta là một tiến sĩ về tâm lý học. Dì
nghĩ, con cũng không có bệnh gì đâu, chẳng qua vì
tinh thần căng thẳng quá. Con đến gặp ông ấy đi,
cứ trút hết những vướng mắc thầm kín trong lòng.
Dì nghĩ là ông ta có thể giúp ích được nhiều cho
con.
Tôi quay sang dì Huyên. Cơn giận chợt bùng lên trong
đầu. Tôi đứng dậy, bao nhiêu ẩn ức tích trử trong
người mười mấy năm qua chợt như một cơn hồng thủy
phá vỡ đê, như kho thuốc súng bị châm ngòi, tôi
trợn mắt mà nói lớn đến độ tôi không ngờ :
- Dì nói sao? Dì bảo tôi phải đi gặp bác sĩ tâm
thần, phải không? Dì cho là tôi điên? Điên giống
mẹ tôi chứ gì? Hừ, dì lầm rồi, tôi đã không chịu
lấy Kiến Quân là một lý do khác chứ không phải bởi
vì tôi có bệnh, dì hiểu không? Nhưng mà tại sao
bắt buộc tôi phải lấy Kiến Quân chứ? Mấy người nghĩ
là tôi điên ư? chẳng lẽ không lấy Kiến Quân là tôi
sẽ không lấy được ai khác à? Hừ...Mấy người lầm
rồi. Tôi sẽ không là vợ của Kiến Quân. Mãi mãi không
là vợ của anh ấy. Vì tôi căm thù các người. Căm
thù hết tất cả !
Rồi tôi ôm mặt khóc, tôi chạy về phía cửa phòng
tôi. Nhưng chưa đến nơi, tôi đã quay lại, chỉ dì
Huyên bồi thêm một tiếng :
- Tôi cho dì biết, dì tưởng tôi không biết sự thật
à? Lầm rồi. Mấy người đã bức thì tôi nói đây. Chính
dì và cha đã làm mẹ tôi đau khổ mà điên rồi chết,
tất cả đều là những kẻ sát nhân, lại làm ra vẻ như
vô tội...Tôi biết chuyện này mười mấy năm nay rồi,
nhưng tôi không nói...Bây giờ mấy người còn muốn
tôi điên nữa. Tôi sẽ không ngu đâu mà điên. Mãi
mãi tôi sẽ không điên. 
Nói xong tôi chạy ngay vào phòng riêng, cài kín
cửa lại. Sự xúc động cực điểm làm đầu tôi choáng
váng, mắt tôi hoa lên. Chưa đến giường tôi đã ngã
ập xuống như một thân cây đổ. Sau đấy tôi không
còn biết gì hết...
Sau cái đêm đó, tôi đã ngã bệnh, bệnh thật lâu,
hơn cả tháng trời. Tôi bị sốt cao, mê sảng. Cha
phải đưa tôi vào bệnh viện, nằm điều trị ở đấy cả
một mùa thu. Khi thần trí tôi hồi phục, thì người
đầu tiên tôi muốn gặp là Kiến Quân. Tôi không nói
ra, chỉ nằm trên giường bệnh mong chờ. Có điều Kiến
Quân không đến. Con người rõ là vô tình. Ngoài miệng
nói là thương yêu. Nhưng khi có việc thì trốn mất.
Tôi nằm đấy thất vọng, đau khổ, lặng lẽ khóc. Tôi
chỉ khóc khi có một mình. Lúc cha đến thì tôi lại
gạt nước mắt, giả tỉnh không nhắc đến Quân một câu.
Suốt khoảng thời gian tôi nằm trong bệnh viện. Chỉ
có một mình cha và Nhất Vỹ vào thăm. Quân không
đến mà dì Huyên cũng không đến. Cha thì chỉ hỏi
han sức kkhỏe thế nào? Thích đọc sách hay món ăn
gì không chứ. Người không biết săn đón hay giúp
được gì cả. hình như người cố tránh không nhắc gì
đến chuyện hôn nhân của tôi với Kiến Quân, cũng
không nhắc lại chuyện không vui cũ của mẹ.
Nằm trong bệnh viện, tôi thấy thật cô độc. Tôi cứ
nằm đấy nhìn mãi lêN trần nhà. Trong phòng bệnh
cái gì cũng màu trắng một cách đơn điệu. Màu trắng
của tang chế! Tôi chợt giật mình, không dám nghĩ
tiếp.
Một hôm, Nhất Vỹ vào thăm, chàng là con người ít
nói. Chỉ hỏi vơ vẩn một vài câu rồi ngồi yên cạnh
giường mở quyển sách ra. Vỹ đã ngồi như vậy, hơn
ba tiếng đồng hồ với quyển sách trên tay. Nhưng
tôi không phàn nàn, trái lại... trong khi tình cảm
trống trải, cô đơn thì sự hiện diện của Vỹ đã là
cả một sự an ủi. Tôi chợt thấy thương Vỹ. Nước mắt
trào ra má, tôi nắm lấy tay Vỹ nói:
- Anh Vỹ, cảm ơn anh.
- Hừ!
Vỹ chỉ "hừ" rồi ngồi yên. Tôi hỏi tiếp:
- Anh Vỹ, anh có thương em không?
- Hừ.
Lại "hừ". Hình như với Vỹ, sự diễn đạt
tình cảm chỉ bằng một tiếng "hừ". Tôi
còn chưa hiểu ý Vỹ, thì trước khi ra về, Vỹ chợt
hỏi tôi:
- Thanh Thanh nầy, em sắp lành bệnh rồi chứ?
- Dạ.
- Vậy thì, bao giờ lành bệnh, mình làm đám cưới
nghe?
Lời của Vỹ quá bất ngờ làm tôi giật mình. Nhưng
ánh mắt lúc đó của Vỹ rất thành khẩn. Vậy là chàng
nói thật chứ không nói đùa. Tôi hỏi rõ lại :
- Anh cầu hôn tôi đấy ư?
- Ừ - Vỹ gật đầu nói - Thanh Thanh thấy sao?
Tôi nằm yên. Cái cách cầu hôn nầy của Vỹ quá lạ.
Tôi không thương Vỹ. Tôi không rung động được trước
một cái máỵ Nhưng mà... tôi nghĩ, Nhất Vỹ dù gì
cũng biết đến tôi, ghé thăm tôi, chàng còn có tình
cảm với tôi. Còn Kiến Quân?... Hoàn toàn không đoái
hoài hỏi han đến. Cả dì Huyên nữa. Mẹ con họ là
những người vô tình. Rồi tôi lại nghĩ đến ngôi nhà
tôi đã ở. Ở đấy có quá nhiều thứ cần tôi phải chạy
trốn. Tôi không muốn quay về cái nhà đó nữa. Thế
là tôi khóc. Và trong khi khóc, tôi đã gật đầu với
Vỹ.
Dáng dấp tôi vốn đã thon thả. Sau cơn bệnh lại gầy
hơn. Tôi như một bộ xương biết đi. Nằm trên giường
đã quen, khi bước xuống đất tôI có cảm giác phiêu
diêu của người đi trên mây. Tôi nghĩ mình lúc đó
hẳn xấu lắm. Và mong rằng hôm xuất viện về nhà,
đừng để Kiến Quân thấy mặt. Nhưng cái khéo lo của
tôi chẳng có nghĩa lý gì. Lúc xuất viện về nhà.
Cha là người đến đón. Chẳng thấy dáng Quân đâu,
dù hôm ấy là ngày chủ nhật.
Đến nhà, tôi đi thẳng vào phòng riêng của mình.
Cũng chẳng gặp Kiến Quân. Dì Huyên ân cần chăm sóc
tôi. Dì như quên bẵng chuyện xảy ra hôm trước. Dì
cũng không nhắc đến Kiến Quân. Tôi đoán có lẽ Quân
bận công tác xa. Nhưng chờ mãi hết mùa thu mà Quân
cũng không về. Rồi mùa đông đến. Trong suốt cái
khoảng thời gian tôi chưa bình phục hẳn, chỉ có
cha, dì Huyên là lo lắng cho tôi. Kiến Quân cứ đi
biệt, Vỹ thì đến gần như hàng ngày. Con người cù
lần đó hình như không biết nói chuyện tình yêu.
Đến hỏi han mấy câu, là ngồi xuống cạnh lấy quyển
sách mang theo ra đọc. Đọc miết cho đến lúc đứng
dậy ra về. Tôi thấy Nhất Vỹ hiền như bụt. Lúc đó
tuy bực mình, nhưng tôI đã nghĩ như vậy cũng tốt
thôi. Có một ông chồng như vậy, không có cái nồng
cháy, say đắm, thì cũng sẽ bớt đi những dỗi hờn,
trẻ con, khỏi phải thất vọng. Giống như mặt nước
hồ thu. Cuộc đời rồi sẽ trôi đi trong sự phẳng lặng,
như vậy cũng xong một đời.
Vỹ là con người khá mê đọc sách. Xin đan cử thí
dụ: Có một lần tôi tò mò khi thấy Vỹ đọc, tôi hỏi
:
- Anh đang đọc gì đấy?
- A.Q. Chính truyện (Lỗ Tấn).
- Quyển truyện đó em có đọc qua, tuyệt quá.
- Vâng, đất là một "bài ca tổng hợp" (Pablo
Neruda - Chi Lê).
- Anh chàng AQ sống trong cái thời buổi nhiều nhương...
- Vâng , như một "Chùm nho uất hận" (J.
Steibok - Mỹ
- Nhiều lúc em thấy AQ như một "Chàng ngốc"
(F.M. Dostoievski - Liên Xô).
- Nhưng sống trong thời buổi đầy "Bão táp"
(Shakespeare - Anh) như vậy, đôi lúc lại phải như
"Người quả phụ khôn ngoan" (Gôn dô ni).
- Em thấy thì anh chàng AQ tiêu cực quá !
- Không hẳn. Trong một xã hội đầy "Giông Tố"
(A. Ostrovki - Nga) thì "Những con người khốn
khổ" (Victor Hugo - Pháp) phải hành động như
"Cô gái điên" ở say ô (Tean Giraudouse
- Pháp) mới tìm được con đường sống em ạ.
Tôi lắc đầu:
-Anh có vẻ lậm sách nhiều quá.
Vỹ cãi lại:
- Sách là "Vương quốc của thế giớ này "
(A. Carpentier - Cuba).
- Nhưng chỉ nên đọc một cách vừa phải.
- Anh mà không đọc sách, lại cảm thấy mình như "những
linh hồn chết" (N. Gogol - Nga)
Thế đấy. Vỹ là như vậy đấy.
Nhưng sau cơn bệnh, tôi thấy lòng mình như trơ hẳn
ra. Kiến Quân cũng đã bỏ đi rồi chẳng có gì để tôi
thiết tha với cuộc đời này nữa. Hay là lấy chồng?
lấy chồng để thay đổi cách sống xem sao?
Thế là... Với sự ưng thuận của cha. Tôi đi lấy chồng.
Nhất Vỹ là chồng tôi. Hôm cử hành lễ cưới, Kiến
Quân cũng không về tham dự. Không biết là Quân có
biết không? Nhưng tôi cũng không hỏi. Cái chuyện
xảy ra tối hôm ấy đã làm lở dở mọi thứ. Bây giờ
tôi có chồng. Âu cũng là định mệnh vậy.
Sau lễ cưới chúng tôi đến hồ Bích Đầm hưởng tuần
trăng mật.
Hồ Bích Đầm, khung cảnh khá hửu tình. Ở đấy mây
nước đều như thơ. Nhất là bấy giờ lại là mùa xuân.
Những cây anh đào trổ đầy hoa bên sườn núi, tạo
thành một màu hồng rực rỡ. Thời tiết lại ấm áp.
Chúng tôi mướn một túp lều tranh bên bờ hồ nghĩ
ngơi. Nhưng cái tuần trăng mật của chúng tôi lại
không mật ngọt như bao nhiêu quyển tiểu thuyết tình
yêu đã diễn tả. Hình như chỉ có tôi là nghĩ đến
cảnh đẹp. Còn Nhất Vỹ? Đi đâu cũng cầm quyển sách
trên tay. Ra khỏi nhà chỉ một ít lâu, là lại chọn
một gốc cây ngồi xuống giở sách ra đọc. Nhiều lúc
tôi thấy Vỹ như yêu sách nhiều hơn cả tôi.
Chuyện đó khiến tôi thất vọng.Nhưng rồi, một tháng
trăng mật rồi cũng trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi
quay về nhà.
Vỹ được cha tặng cho một biệt thự nhỏ làm quà cưới.
Chúng tôi sống chung ở đấy, thỉnh thoảng lại về
thăm cha. Và một bửa tình cờ tôi nghe cha tiết lộ.
Sau cái đêm bão tố đó, Kiến Quân đã bỏ nhà ra đi.
Còn đi đâu thì chẳng ai biết, Quân cũng không hề
thư từ gì về nhà cả. Tôi nghĩ, Quân đã rất giận
tôi. Nhưng mà biết làm sao bây giờ, khi lòng đã
không kiềm chế được? Một lần khác, khi chỉ có một
mình tôi và cha trong phòng, cha đã nắm tay tôi
nói:
- Thanh Thanh nầy, con đừng nghi oan cho dì Huyên.
Mẹ con điên không phải là vì dì ấy mà vì một nguyên
nhân khác.
Tôi quay qua, nhìn thẳng vào mặt cha. Phải chăng
người định biện bạch cho người yêu của mình?
- Vậy thì vì nguyên nhân nào?
Tôi hỏi. Cha đã ngân ngừ một chút, rồi nói:
- Đó là vì một người đàn ông không phải cha!
- Không, con không tin, cha nói dối - Tôi đã hét
lên. Tôi nghĩ là cha đã đem một bóng mà nào đấy
ra để đỡ tội cho dì Huyên. Nếu dì Huyên không cướp
cha thì mẹ con làm sao điên được chứ?
Cha đã lắc đầu :
-Không, còn lầm rồi, cha nói thật với con đấy. Mẹ
con và người đàn ôg kia đã yêu nhau trước khi mẹ
lấy cha. Con có biết không. Trước kia, gia đình
của cha và mẹ con ở cạnh bên nhau. Ông nội và ông
ngoại con lại là bạn tâm giao nhau, nên ai cũng
nghĩ là không sớm thì muộn cha với mẹ sẽ lấy nhau.
Ngay chính cha cũng nghĩ như vậy.. Bởi vì cha và
mẹ đã chơi thân nhau từ nhỏ. MỗI ngày cha và mẹ
con cùn cắp sách đến trường. Cha học cao hơn mẹ
hai lớp. Nhưng điều đó nào có nghĩa lý gì? mọi chuyện
đã diễn biến một cách tốt đẹp thì cha vào đại học.
Trường đại học cha học ở tận Bắc Kinh xa nhà hàng
cây số, nên chỉ thuận tiện cho việc học, cha theo
chế độ nội trú. Một học kỳ ba tháng mới về nhà một
lần. Chính cái lúc đó, chuyện đã xảy ra. Mẹ con
trng thời gian vắng cha, đã yêu một anh chàng ca
sĩ không chuyên. Không những nghề nghiệp hắn không
cố định, mà cả cuộc sống của hắn cũng rày đây mai
đó. Ông ngoại con hay được, đã ngăn cản. Ông không
muốn con gái mình có một kiếp sống phiêu lưu.
- Lệ Uyên, cha không đồng ý con giao du với tay
hát rong đó.
- Nhưng hát có gì là xấu đâu cha. Đi hát cũng là
một nghề nghiệp?
- Một nghề nghiệp chết đói thì có, cha nghĩ hát
chỉ là một cái thú tiêu khiển thôi.
- Cha không thấy là ở Mỹ có Elvia Presley, ở pháp
có Johny Holyday, ở Anh có John Lennom đều trở thành
tỉ phú nhờ hát ư?
- Nhưng đó là chuyện ở bên Mỹ, bên trời Âu. Còn
đây là cái xứ Đài Loan. Con có thấy ai làm giàu
nhờ đi hát không? Hay là đến lúc cuối đời phải chết
như một tay ăn mày? Hãy thực tế một chút con ạ.
COn còn nhỏ, hãy cố lo tốt nghiệp phổ thông trước
đã, lên đại học có công ăn việc làm đàng hoàng rồi
hãy nghĩ đến chuyện tình yêu. Cha thấy là thằng
Chu Cần mới là đứa chân đạp đất. Thực tế và có tương
lai. Ông ngoại con đã đánh giá cha như vậy. Nhưng
bấy giờ mẹ con đang chìm đắm trong tình yêu. Mẹ
con nào có nghĩ đến cha? Thế là mẹ lại tiếp tục
giao du với tay ca sĩ đó. Để ngăn chặn mối tình
không được chấp nhận đó ông ngoại con bắt mẹ con
nghĩ học và nghiêm khắc canh chừng. Mặc dù vậy như
cô ấy vẫn liên lạc với người yêu. Cuộc tình vô vọng
đó gây đau khổ cho mẹ con không ít. Ngoại con không
muốn con gái mình sa chần vào chỗ khổ nên lại sng
hội ý với nội con, và người cho gọi cha về. Bấy
giờ cha mới là sinh viên năm thứ hai. Cha thì lúc
nào cũng yêu mẹ con. Cái tình yêu của cha đã sẵn
có từ lúc cha mới vừa lớn. Chính vì cha yêu mẹ con
nên cha cũng đau khổ vô cùng khi biết mẹ con không
yêu cha. Nhưng cái tự ái của người đàn ông nhiều
lúc thành ngu muội. Biết không được mẹ con yêu,
nhưng khi nghe ngoại con gợi ý, cha đã chấp thuận
ngay. Cha hứa sẽ cưới mẹ con ngay sau khi cha ra
trường.
- Anh Chu Cần, tại sao anh hành động như vậy? Anh
biết là tôi không yêu anh mà?
Mẹ con đã gặp cha và thẳng thắn đặt vấn đề.
- Anh biết chuyện đó. Nhưng anh yêu em.
Cha đã đáp.
- Nhưng tình yêu đó sẽ dẫn đến đâu? khi anh chỉ
chiếm được cái thể xác vô hồn của tôi?
Mẹ con nói. Cha biết rỏ chuyện đó chứ. Nhưng cha
vẫn bất chấp. Con thấy đấy, một cuộc hôn nhân mà
chỉ có tình yêu đơn phương, kế quả là cả hai người
cùng khổ. Nhưng mẹ con là người đàn bà tốt. Một
người đàn bà phương đông hiếu nghĩa trọn tình. Một
người gia giáo nề nếp. Khi chưa có chồng thì thôi,
mà đã có chồng rồi th` mặc dù không yêu chồng, vẫn
làm tròn bổn phận một người vợ.. Cái tay ca sĩ kia
lại rất chung tình, biết là mẹ con đã có chồng vẫn
đeo theo nài nỉ. Kết quả là mẹ con đã trong nỗi
đau dằn vặc, chơi vơi giữa ngã ba lòng.... Thanh
Thanh... Con bây giờ lớn rồi, hẳn con cũng nhận
chân được nổi đau đó. Và có lẽ vì nổi ray rức, nhớ
nhung buồn phiền, rồi còn cái lương tâm của một
người vợ. Mặc cảm tội lỗi với chồng con. Nên mẹ
con bị chứng tâm thần phân liệt mà trở thành điên.
Cha ngưng lại nhìn tôi buồn bã, rồi tiếp:
- Riêng về dì Huyên, thì dì ấy hoàn toàn vô tội,
trong chuyện điên của mẹ con. Cha chỉ gặp dì ấy
sau khi mẹ con phát bệnh.
Tôi bàng hoàng nhìn cha. Sự thật sao mà đến muộn
thế. Thì ra tôi đã lầm. Dì Ba đã nói dối. Dì Huyên
vô tội. Vậy mà tôi đã trút hết trách nhiện lên dì,
lên cả Kiến Quân! Tôi thở dài. Nhưng nếu đó là sự
thật thì mọi chuyện bây giờ cũng đã lỡ dở cả. Tôi
nhớ đến chiếc kén màu đen. Tội nghiệp mẹ tôi. Thì
ra người nói đến chiếc kén như nhân mà tình yêu
đã tạo thành. Mẹ sống với cha mà lại bị chiếc kén
trói chặt. Tội nghiệp cho mẹ ! Chắc mẹ tôi đã khổ
lắm. Nhưng còn tôi? Tại sao tôi lại lấy Vỹ khi mình
không yêu? Như vậy chiếc kén của Kiến Quân tạo thành
kia sẽ thế nào... Tôi lại sa chần vào tình cảm của
mẹ ư?
- Kiến Quân !
Tôi kêu lên. Hình bóng người thanh niên ương ngạnh,
ngang ngược như hiện ra trước mắt. Tình yêu mà thù
hận lầm lẫn đã đẩy chàng đi xa mất rồ
CHƯƠNG
5 
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Tôi và Nhất Vỹ lấy nhau được một năm, thì Kiến Quân
như một bóng ma lại xuất hiện. Bây giờ tôi là gái
đã có chồng, nhưng sự xuất hiện của Quân đã khiến
cho những tháng ngày hoa mộng cũ thức giấc sau cơn
đông dài.
Ngồi thu hình trên ghế. Tôi chẳng buồn cử động.
Tôi rã rời đến độ chẳng còn muốn thở. Sự xuất hiện
của Quân. Rồi thái độ giận dữ bước nhanh ra cửa,
đóng sầm cổng lại của chàng. Nụ hôn vội vàng, nóng
hổi còn phảng phất hương vị trên môi. Tôi mở to
mắt nhìn ra khung cửa sổ. Nắng chói chang để cho
tôi thấy chuyện vừa xảy ra là thật, chứ không phải
nằm mơ. Kiến Quân quay về... Nhưng chuyện đó bây
giờ nào có liên hệ đến bà Nhất Vỹ nữa chứ.
Mùa xuân! Tiết trời đang độ vào xuân, đúng chứ?
Cái mùa đầy sức sống. Mọi vật đã tỉnh giấc sau một
mùa đông buốt giá mê ngủ. Cây cối đang đâm chồi
nẩy lộc. Chim chóc đang hót vang trên cành... Vậy
mà không hiểu sao lòng tôi lại nặng trỉu. Có cái
gì như lỡ làng hối tiếc. Tôi nhắm mắt lại và cảm
thấy như có những giọt nước mắt chảy dài xuống má.
- Anh Quân, hãy tha thứ cho em. Anh biết không?
Khi biết ra sự thật, em đã khóc thật nhiều. Khóc
muốn cạn cả nước mắt, nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi
có hối tiếc không còn kịp.
Tôi lẩm bẩm trong miệng. Mong mỏi là Kiến Quân sẽ
nghe. Nhưng chàng đã đi xa rồi, làm sao nghe.
Tôi ngồi như vậy đến tận trưa. Cô Thu đã làm xong
thức ăn, bày trong phòng ăn, và bước ra mời tôi
vào dùng cơm. Đến giờ cơm trưa rồi? Vậy mà tôi chẳng
thấy đói... Ngày tháng máy móc như vậy đó. Hết điểm
tâm đến cơm tối, xong đến giờ ngủ. Và như vậy là
chấm dứt một ngày.
Tôi uể oải đứng dậy đi vào phòng ăn. Chẳng có lấy
một chút khẩu vị, dù thịt cá rất là đầy đủ. Tôi
chỉ ăn có một chén, rồi quay trở về phòng khách.
Vẫn ngồi thu mình trong ghế salon, mắt hướng ra
bầu trời ngoài cửa sổ. Mặt trời đang ngã về tây.
Ánh sáng trong phòng dịu dần. Tôi cứ ngồi như vậy.
Quan sát cái bóng tối đang chiếm dần từng góc nhà
mà đầu hoàn toàn trống rỗng... Tôi như rơi vào trạng
thái mộng du.
- Sao giờ nầy mà không mở đèn?
Chợt nhiên tiếng hỏi làm tôi giật mình. Và tiếp
theo đó, ánh sáng tràn ngập gian phòng. Thật chói
mắt. Phải một lúc tôi mới làm quen. Tôi thấy Nhất
Vỹ đang cởi giày. Xong bước tới ngồi đối diện với
tôi. Chàng có vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc.
- Anh mới về đấy à?
- Ừ.
Tôi gọi cô Thu rót nước cho Vỹ, lấy khăn mặt ướp
lạnh cho chàng lau mặt. Vỹ có vẻ tươi tỉnh hơn.
Và chàng lấy thuốc ra đốt. Từng lọn khói tròn bay
lên, bay lên, tan dần. Đó là những chiếc vòng định
mệnh ư? Tôi ngồi ngay người lại, định kiếm chuyện
gì đó nói để phá tan cái không khí nhạt nhẽo trong
phòng. Nhưng chưa kịp làm thì Vỹ đã mở cặp táp ra,
lấy một quyển tạp chí kỹ thuật, chàng không hề nhìn
tôi, chàng chỉ quan tâm đến sách vở, báo chí.
Vỹ mở ra và bắt đầu đọc. Tôi không chịu được, tằng
hắng một tiếng, rồi nói:
- Anh!
- Hử?
Đôi mày Vỹ châu lại, nhưng mắt vẫn không rời trang
báo. Tôi thật khó chịu. Không biết những người chồng
khác thế nào? Họ có "lạnh" đến độ như
vậy không? Nếu vậy cưới vợ để làm gì? Sách vở thường
nói đến " Gia đình hạnh phúc" cơ mà? Hạnh
phúc là thế nầy đây sao?
Tôi lại kiếm chuyện nói:
- Hôm nay, anh Kiến Quân có đến đây.
- Vậy à?
Vỹ hỏi mà mắt không rời tờ báo, anh chàng không
hề quan tâm đến chuyện đó.
TôI càng khó chịu. Không những chỉ khó chịu mà còn
có một chút giận dữ. Tôi trừng mắt nhìn Vỹ, rồi
khiêu khích:
- Anh Vỹ , anh có bi^'t là ngày xưa tôi và Kiến
Quân đã từng yêu nhau không?
Tôi nói lớn. Không biết là vì ý nghĩa câu nói hhay
là vì giọng nói của tôi quá lớn, mà Vỹ giật mình,
quay lại:
- Hử, em nói gì?
- Tôi nói cho anh rõ.. Kiến Quân đã từng là người
yêu của tôi.
Tôi lặp lại và chờ đợi. Nhưng phản ứng của Vỹ thật
đáng thất vọng, anh ta nhìn tôi dò xét, rồi gật
gù :
- À.. Vậy à?
Rồi lại cúi xuống, tiếp tục đọc báo.
Tôi chồm người tới trước, chống tay lên cầm nhìn
Vỹ ngạc nhiên. Con người sao lạ vậy? Trên đời nầy
có những ông chồng có trái tim bằng đá như vậy ư?
Không khí trong phòng ngưng dod.ng. Yên tỉnh một
cách mệt mỏi. Sau đấy tôi lắc đầu. Vậy là hết thuốc
chữa. Tôi chợt có cái ao ước. Phải chi cái cặp mắt
kính cận kia bỗng nổ tung đi, để Vỹ không còn đọc
thấy gì hết. Nhưng cái ao ước của tôi không bao
giờ xảy đến.
Tôi khiêu khích Vỹ một lần nữa:
- Anh Vỹ nầy, anh có biết là... Mãi đến bây giờ
tôi vẫn còn yêu Kiến Quân không?
Vỹ chợt kéo cặp mắt kính xuống, rồi nhìn tôi.
- Hử? Em vừa nói cái gì?
Tôi cất cao giọng:
- Em nói là mãi đến bây giờ em vẫn còn yêu..
- Yêu ai?
- Kiến Quân.
- À !
Vỹ à, rồi nhìn tôi với nụ cười.
- Thôi, em bây giờ lớn rồi, nào có phải là con nít
đâu mà cứ nói đùa mãi. Yên đi, để anh đọc báo nào.
Con người của Vỹ lúc nào cũng vậy. Sống khép kín
và không nhìn vào thực tế. Vỹ lúc nào cho là tôi
vẫn bé bỏng. Thật chán nản. Tôi ngồi ngả lưng ra
sau. Mắt nhìn lên trần nhà. Có một con thằn lằn
đang tìm mồi trên đấy. Phải chi tôi là chú thằn
lăn kia thì sướng biết bao.
Vỹ lại cúi xuống tiếp tục đọc báo. Và tôi biết có
nói thế nào cũng vô ích thôi.
***
Sau khi dùng cơm tối xong Nhất Vỹ vào thư phòng
đọc sách. Chỉ có một mình tôi ngồi ngoài phòng khách.
Không có việc gì làm, tôi dũa móng tay.. Nhưng rồi
mười ngón tay cũng hết. Thời gian như đã chết tự
bao giờ. Tôi không chịu nổi cái không khí nầy nữa.
Tôi lựa một bộ áo tươi nhất, nổi nhất để mặc. Chiếc
áo dài đen bông đỏ chói. Chung quanh mép áo lại
viền thêm kim tuyến sặc sỡ. Tôi lại đánh son môi
đỏ, phấn hồng đậm, chân mày thật đen. Nhìn vào gương,
tôi hoàn toàn biến thành con người khác. Nhưng tôi
vẫn chưa hài lòng. Tôi vấn tóc cho cao lên để lộ
chiếc gáy trắng và mang thêm một sợi dây chuyền
vàng. Bây giờ thì tôi không dám ngắm mình nữa. Lấy
thêm chiếc áo khoác màu đỏ. Tôi đi qua thư phòng:
- Anh Vỹ, em muốn ra phố.
Tôi nói, nhưng Vỹ cũng không ngẩng đầu lên, chàng
chỉ hỏi:
- Vậy à?
- Anh không đưa em đi sao?
Tôi hỏi và đứng áng trước mặt Vỹ. Có lẽ vì chiếc
bóng của tôi là Vỹ không đọc sách được nữa nên chàng
nhìn lên với nụ cười:
- Anh bận quá, em đi một mình đi nhé.
Vỹ vừa nói vừa nhìn tôi. Cách ăn mặt của tôi hình
như làm chàng giật mình. Nhưng rồi cái bản chất
lạnh cố hửu khiến chàng bình thản lại thật nhanh.
Chàng lại nhìn xuống trang sách.
Tôi uể oải:
- Vậy em đi nhé?
Tôi khoác chiếc áo lên vai, rồi cúi đầu bước ra
cửa. Bên ngoài tuy đã là mùa xuân, nhưng cái lạnh
của mùa đông vẫn rơi rớt lại. Rồi gió từ bờ sông
Ái thổi lên. Đã khoác thêm chiếc áo mà vẫn thấy
rùng mình. Tôi đi không định trước nên chỉ một lúc
sau đã đến bờ sông. Đêm thật vắng. Những ngọn đèn
hai bên bờ soi bóng xuống dòng nước. Nước chảy làm
áng sáng lay động theo. Tôi thả dọc theo bờ sông
nhìn sang bên kia bờ. Chỉ cách đó có một cây cầu
là thành phố Cao Hùng với những ánh đèn màu rực
rỡ. Một chiếc băng quảng cáo, kem đánh răng Hynos
với chú chà và đen đang nhe hàm răng trắng ra như
cười với tôi.
Bây giờ đi đâu đây? Tôi tự hỏi và cũng không biết.
Nhưng có thế nào đi cũng đã ra khỏi nhà. Phải sử
dụng cho hết cái buổi tối, chớ không lẽ quay về
ngay? Mà quay về thì cũng vậy thôi. Cũng lại nằm
một mình vì Vỹ chỉ biết những quyển sách của chàng.
Một ý niệm chợt loé lên trên đầu, tôi tự hỏi, nếu
suốt đêm nay tôi không về thì Vỹ thế nào? Chàng
có hớt hải đi tìm không? Chuyện đó chắt không xảy
ra đâu. Trong cuộc đời Vỹ, hình như không có hai
chữ "hớt hải". Dối với chàng mọi thứ đều
tuần tự xảy ra, tuần tự đến. Cái gì cũng bình thương
rồi đâu sẽ vào đấy? Tôi mà có đi thì một lúc nào
đó cũng phải quay về thôi.
Nghĩ vậy, tôi lại thất vọng, bước lên cầu, tôi qua
bên kia sông. Rồi men theo con lộ Trung Chánh, tôi
đến khu vực náo nhiệt nhất của thành phố Cao Hùng.
Những con lộ rộng rãi với người qua lại tấp nập.
Những toà nhà cao tầng với các ngọnd dèn xanh đỏ.
Hàng quán, siêu thị, cửa hàng bách hoá. Đi hết con
lộ này đến lộ khác. Đại Công, Đại Đồng, Đại Nhơn...
Tôi cứ đi lòng vòng không mục đích. Để rồi khi đôi
chân đã mỏi, tôi dừng lại trước cửa hàng trang sức
Đại Tân. Những khung cửa kính to bày đầy những chiếc
vòng vàng sáng ánh. Cô bán hàng bên trong, thấy
tôi đứng cạnh cửa kính, nghĩ tôi định mua, nên bước
ra chào đón.
- Mời cô vào trong nầy xem. Ở bên trong mới có đủ
mặt hàng.
Tôi không tiện từ chối, bước vào. Cửa hàng với những
đèn sáng choang. Đâu cũng là cửa kính. Có một pho
tượng bán thân đeo trên cổ một sợi dây chuyền rất
đẹp, tôi chỉ và hỏi.
- Sợi dây đó bao nhiêu?
Cô bán hàng không trả lời ngay, lấy xuống cho tôi
xem. Sợi dây chuyền với chiếc mặt hình chử phước.
Tôi lặp lại:
- Bao nhiêu vậy?
- Dạ tám trăm đồng.
Cô ta cười thật tươi đáp. Tám trăm đồng? Số tiền
không lớn lắm. Nhưng tôi là người ít đi phố. Có
mua thì cũng để đó thôi. Nhưng mà, tôi nghĩ tám
trăm đồng để được tiếp đãi ân cần, để có người hỏi
han đến thế nầy thì cũng khá đáng. Dù gì thì hôm
nay cô bán hàng cũng là người duy nhất nói chuyện
với tôi bằng nụ cười. Tôi mân mê sợi dây trên tay.
Cô bán hàng hỏi:
- Bà có cần đeo thử không?
Tôi thấy thừa, nên lắc đầu:
- Ồ không cần, cô cứ gói lại cho tôi đi. Tôi đồng
ý mua đấy.
Rồi tôi mở ví lấy tám trong đồng ra đặt lên quầy.
Cho chiếc hộp nữ trang vào ví, nhận lời cảm ơn của
cô bán hàng xong, tôi định đi thêm một vài quầy
khác xem mẫu. Thì thấy đèn tắt bớt. Thế nầy có nghĩ
là cửa hàng sắp đóng cửa. Một cách đuổi khách khéo.
Tôi đi về phía cửa. Quả nhiên cánh cửa đã được kéo
xuống hai phần bao. Đã mấy giỜ rồi mà cửa hàng đống
cửa? Nhìn vào đồng hồ. Chín giờ đúng. Như vậy là
đã khuya. Nhưng tôi lại chưa muốn về. Tôi quẹo qua
đường Tân Lạc. Khu phố có nhiều nhà hàng và khiêu
vũ trường. Con đường vẫn tấp nập. Khách đi chơi
ngoài, bao giờ cũng đông. Vậy thì phần lớn nhân
loại vẫn thấy nghẹt thở khi ở trong nhà, nào có
phải chỉ có một mình tôi?
Chợt có tiếng ai đó kêu :
- Nầy cô kia, có đi khách không?
Tôi giật mình quay lại, một người đàn ông mặt mày
dữ tợi ngồi trên chiếc Vespa trờ đến. Tôi sợ hãi
lắc đầu. Thì ra anh ta đã lầm mình là thứ hạc ăn
đêm. Có thể như vậy sao? Tôi diêm dúa đến độ như
vậy à?
Tôi bối rối ghé vào một chiếc quán cà phê. Bồi bàn
lại nhìn tôi với ánh mắt ngờ ngợ. Nhưng rồi khi
vào trong, tôi chợt hiểu. Ở đây là nơi dành cho
những người đi đôi. Quán thiết kế đèn mờ. Mỗi chiếc
bàn ngăn với bàn khác bằng một bức bình phong, để
không ai có thể nhìn thấy ai cả. Trên sân khấu có
một chiếc đàn piano mà nhạc công kiêm luôn ca sĩ.
Cô ta đang hát một bản nhạc trữ tình:
"Trời đất nầy dành riêng đôi ta
Anh và em là đôi cánh bướm
Bay lượn bên vừờn hoa
Không hề cách xa.
Trời đất nầy danh riêng cho tình yêu
Không gian nầy dành cho hạnh phúc
ANh không thể sống thiếu em
Và em cũng không thể thiếu anh".
.....
Tôi gọi một ly cà phê đen nóng, phòng có máy sưởi
mà không hiểu sao tôi vẫn thấy thật lạnh. Cái hạnh
phúc mà cô ca sĩ đang hát nào có dành cho tôi đâu?
Uống vội ly cà phê, trả tiền, rồi ra khỏi quán.
Con đường đã thưa dần xe cộ, vậy là đã khá khuya.
Các quán bên đường phần lớn đã tắt đèn ngoài cửa,
đóng kín. Chỉ có gió đêm và tôi là mãi lang thang
trên đường. Đêm thật lạnh. Mắt tôi nặng trĩu, chân
tôi đã mỏi nhừ, nhưng tôi vẫn không muốn về nhà.
Giờ nầy về làm gì? Có ai đoái hoài đến, quan tâm
đến đâu? Có sống hay chết thì cũng chẳng ai buồn
để ý đến. Chắc chắn giờ nầy Nhất Vỹ đang ngủ say
trong nhà.
Cứ vậy tôi đi bất định trên đường vắng. Lòng ngập
đầy những suy tự Tất cả cũng tại cái vu khống của
dì Ba. Lúc đó tôi còn nhỏ quá. Thành kiến đã khiến
mọi sự hỏng bét. Bây giờ biết được sự thật thì đã
lỡ làng. Tôi đã có chồng. Kiến Quân có quay lại
thì chuyện đã lỡ dở. Cuộc đời như dâu bể, tạo hoá
hay trêu người. Tháng năm khÔng bù đắp. Trên đời
nầy biết tin ai? Tại sao sự thật những cạm bãy lù
lù trước mắt, nó phô trương để người ta lầm lẫn.
Còn sự thật chỉ được mở ra khi mọi thứ an bài. Vậy
thì... Cuộc đời nầy có còn đáng không? Khi mọi thứ
đã bế tắc. Ta không thể sống mãi trong một cuộc
sống nghẹt thở như vầy được. Phải tìm ra lối thoát.
Nếu không, rồi sẽ dẫn đến kế thúc như mẹ. Chiếc
quan tài đen kia là một chiếc kén oan gia.
Trên đường quay về, tôi lại qua cầu. Con sông Ái
lặng lỡ chảy dưới ánh đèn đêm. Tôi tựa người bên
lan can ngắm nước chảy, mà nhớ tới một bài thơ đã
đọc lâu lắm rồi.
Gió đông thổi nhẹ mưa qua núi
Ngàn cổng xa trông, sắc cỏ nhàn
Nhà ở trong mơ nào ai đến
Xuân về trên nước mấy ai sang
Sông đồng uốn lượn ngàn mây nổi
Cung khuyết so le dưới nắng tàn
Ai nghĩ trần đời hay hoạn nạn
Tóc còn làu khách chốn Tần Quan.
Bài thơ làm xao động lòng tôi. Tại sao cuộc sống
nhiều khi éo le như vậy? Tôi cười buồn, rồi chảy
nước mắt lúc nào không hay.
Ngay lúc đó bỗng có bàn tay ai chụp lấy bàn tay
của tôi. Tôi giật mình quay lại. Thì ra là Kiến
Quân. Chàng đứng cạnh mà tôi không hay. Dưới ánh
đèn đường, Kiến Quân tiều tuỵ như một người bệnh.
Mái tóc bù. Đôi mắt đầy tia lửa đỏ.
- Thanh Thanh, em làm gì vậy? Giọng Kiến Quân nghiến
qua hàm răng - Em làm gì mà đi lang thang suốt đêm
vậy chứ? Em có biết là tôi đã đi theo em, đi gần
khắp cái thành phố Cao Hùng nầy rồi, em biết không?
Tôi yên lặng nhìn xuống, nhưng Kiến Quân không để
tôi yên. Chàng nâng cằm tôi lên, bắt tôi phải nhìn
thẳng vào mặt chàng:
- Tại sao em phải khổ sở như vầy chứ? Kiến Quân
hỏi mà đôi mày châu lại - Tại sao phải hy sinh tình
yêu của hai đứa một cách lãng xẹt như vậy chứ? Anh
nào có lỗi lầm gì? Cả hai chúng ta đều không hề
dính dáng gì tới tình yêu của cha mẹ. Vậy mà.. Em
đã hành động một cách quá nông nỗi.
Rồi Kiến Quân chụp lấy bờ vai tôi, lắc mạnh:
- Thanh Thanh, nghĩ đến cái hành động rồ dại của
em. Nhiều lúc anh định giết em. Ðịnh hủy diệt em
đi. Anh thù em, anh hận em! Hận đến độ không thuốc
chữa. Anh muốn nghiền nát em ra trăm mảnh mới hả
dạ. Trời ơi sao lại có người ngu muội thế nầy.
Kiến Quân buông mạnh tôi ra, ôm lấy đầu đau khổ:
- Không có ai lại như em, quyết định cuộc đời mình
một cách không cẩn nhắc. Không chịu tìm hiểu một
cách rõ ràng. Bán đứng hạnh phúc mình một cách không
tiếc thương.. Để rồi tối đến lại phải lang thang
cả đêm dài trên phố. Thật là ngu xuẩn, sao em lại
ngu xuẩn như vậy được chứ?
Chàng nói với giọng điệu tắt nghẹn. Chàng tựa đầu
chàng lên trán tôi. Sau đó chợt nhiên Kiến Quân
lại đưa cả hai tay lên bấu chặt cổ tôi. Chàng nghiến
răng nói:
- Không được, tôi phải giết em! Phải giết chết em.
Chỉ có cách đó.. Tôi mới thấy an ổn... Tôi mới giải
thoát được khỏi nỗi khổ đau nầy.
Hai gọng kềm siết chặt, siết chặt. Tôi nhắm mắt
lại. Thôi được, anh cứ giết chết em đi... Em cũng
chẳn thiết tha gì đến kiếp sống nầy chút nào.. Em
đồng ý. Tôi nghĩ và mong mỏi Kiến Quân giết tôi
thật. Cái chết bây giờ đối với tôi chẳng nghĩa lý
gì. Biết đâu đó là một hạnh phúc. Tôi không lãng
mạn đến độ được chết trong tay người yêu như trong
tiểu thuyết. Nhưng tôi nghĩ chết sẽ giảy thoát được
mọi thứ. Nhưng giữa lúc tôi bắt đầu thấy nghẹt thở,
thì đôi tay của Kiến Quân lại lơi ra.
Sau đó chàng cúi xuống hôn tôi, rồi nghẹn lời nói:
- Thanh Thanh, em có biết là.. em đã giết. Không
phải chỉ một mình em mà còn giết cả anh nữa, em
biết không?
Tôi chảy nước mắt mà không nói được gì cả. Trong
đầu tôi, bỗng nhiên lại hiện ra chiếc kén màu đen.
Lần nầy chiếc kén lại do chính tôi tạo ra.. và lại
quấn chặt lấy chính mình.
- Thanh Thanh nầy !
Nụ hôn của Quân phủ đầy khuôn mặt tôi. Chàng vuốt
lấy mái tóc tôi, rồi buồn bã nói tiếp:
- Tại sao em lại hành động như vậy chứ? Bây giờ
em có hạnh phúc không, khi trả thù anh bằng cách
đó?
Tôi không biết trả lời sao. Tôi đứng yên. Kiến Quân
chợt đẩy tôi ra xa. Chàng ngắm lấy tôi một chút
rồi nghiến răng nói:
- Chắc chắn là em cũng không sung sướng gì.. Em
trang điểm cho thật đậm để che giấu cái xanh xao
phiền muộn của mình nhưng mà..lần rồi, em có biết
là... cách trang điểm của em nó giống gì không?
Nó như một con gái làng chơi. Em tưởng là em đã
làm đẹp lên, để người khác hiểu lầm mình hạnh phúc
à? Còn lâu ! Nhìn em, anh chỉ thấy thương hại hơn
mà thôi.
Rồi Kiến Quân buông xuôi tay nói:
- Thanh Thanh! Xong rồi, bây giờ em hãy nói đi.
Em hãy lựa một lời cho thật độc, thật khiếp mạt
để mắng anh. Để anh thấy không còn hy vọng, anh
bỏ đi luôn, không bịn rịn gì nữa, em hãy nói đi
chứ?
Tôi mở miệng nhưng rồi chẳng nói được gì, tôi cúi
đầu xuống, mặc cho những giọt nước mắt rơi. Nước
trong dòng sông vẫn chảy, những con sóng lăn tăn
đầy cả lòng sông. Tôi chỉ đứng lặng người, Quân
nói:
- Đấy thấy không, em nào có ghét bỏ anh? Em không
thể nặng lời với anh được, có nghĩ là em còn yêu
anh. Vậy thì mọi việc phải dức khoát. Anh muốn gặp
em ngày mai để dứt khoát mọi chuyện em

CHƯƠNG 6 
Qua hôm sau đợi Vỹ đi làm xong, tôi mới thay áo
đi ra ngoài. Tôi nhớ tối qua trước khi chia tay,
Quân đã dặn:
- Ngày mai anh muốn gặp em ở công viên số một, lúc
chín giờ.
- Không, em sẽ không đến - Tôi nói - Em đã có chồng,
anh hãy quên em đi.
- Nhưng mà, em tìm thấy hạnh phúc chưa?
Tôi yên lặng, Kiến Quân tiếp:
- Vậy thì mai lúc chín giờ. Anh sẽ đợi em trong
công viên, ở ghế đá đầu tiên đi từ cổng chính vào
đấy.
Tôi yên lặng, Quân lại tiếp:
- Anh sẽ chờ ở đấy dù em có đến hay không đến, anh
cũng vẫn chờ, em nghe không? Anh sẽ ngồi ở đấy đến
bao giờ em đến thì thôi.
Rồi Kiến Quân bỏ đi.
Ra cổng, tôi gọi một chiếc xích lô, cho hắn biết
địa chỉ rồi lên xe. Nhưng cái mặc cảm tội lỗi vẫn
đeo lấy. "Thôi quay lại đi, chẳng nên đến đó".
Lý trí tôi bảo, nhưng rồi tình cảm lại cho rằng.
"Tại sao phải quay về. Lấy Vỹ ta được những
gì?" Không có gì cả, ngoài một danh xưng cũng
là vợ. Cuộc sống vẫn trống trải, vô vị. Cuộc sống
không có một ý nghĩa gì. Không được. Ta đã trả một
cái giá quá đắc cho sự dại dột nhất thời, tuổi xuân
ta sẽ héo mòn một cách vô ích như vậy ư? Ta không
thể chịu đựng mãi thế nầy cho đến khi già. Ta phải
làm chủ được vận mệnh của chính mình. Phải tìm lại
niềm vui... Không thể chôn mình một cách vô bổ như
thế.
Xe đã dừng lại trước công viên. Tôi xuống xe trả
tiền. Không hiểu sao trái tim tôi lại đập mạnh.
Tôi do dự không biết có nên bước vào hay không thì
Kiến Quân xuất hiện.
- Anh tưởng là em không đến.
Buổi sáng mùa xuân, tiết trời lành lạnh. Gió nhẹ,
đúng ra thì phải dễ chịu, vậy mà đầu tôi thật căng
thẳng.
Kiến Quân đã đưa tôi vào trong công viên. Chọn một
chiếc ghế đá nằm hơi khuất. Chúng tôi ngồi xuống.
Quân lấy thuốc ra đốt, thở khói rồi nói:
- Thanh Thanh, anh muốn kể cho em nghe một chuyện.
- Chuyện gì. Có cần thiết lắm không?
- Không cần thiết lắm, nhưng em phải nghe.
Kiến Quân nói rồi yên lặng thở khói. Bụi hoa hồng
trước mặt, không hiểu sao chỉ có độc nhất một cánh
hoa, mà lại đang héo úa.
- Em biết không cái hôm họp gia đình đó, hôm ấy
anh thật vui, vui như chưa bao giờ được vui như
vậy. Anh đã nghĩ rằng. Mọi thứ đâu đã sẵn sàng...
Bất ngờ hành động của em làm mọi thức sụp đổ. Khi
em hét lên... Em căm phẫn, em kết tội cha em, mẹ
anh và cả anh. Rồi em chạy vào phòng riêng. Trái
tim anh cũng tan vỡ. Anh không tin điều em nói,
nhưng anh cũng nghi ngờ. Anh bắt đầu hận mẹ anh.
Tại sao mẹ lại đi vào cái nhà họ Từ này làm gì để
cho rắc rối. Thật ra thì anh xúc động quá. Chứ nếu
mẹ anh không vào nhà họ Từ thì làm sao anh lại gặp
em? Sau đó vì thất vọng anh đã bỏ đi. Anh đi lên
miền Bắc tìm việc làm để quên lãng. Anh đi trước
khi biết là em ngã bệnh. Lúc ra đi anh đã nói với
mẹ anh "vĩnh biệt!" Vì anh nghĩ là sẽ
không bao giờ anh quay về nữa. Nhưng rồi nỗi nhớ
theo năm tháng hằn sâu, nó làm cho trái tim anh
nhức nhối. Và anh không dằn lòng được, anh mới viết
thư về nhà. Lá thư đầu tiên anh gởi về nhà sau khi
ra đi, chỉ cách đây một tháng... Anh mới hay sau
cái đêm bão tố đó, em đã ngã bệnh. Rồi em lấy Nhất
Vỹ. Mẹ cũng một lần nữa xác định với anh, là mẹ
hoàn toàn vô tội trong cái bệnh và cái chết của
mẹ em. Anh ngẫm lại cũng đúng, vì nếu tính theo
thời gian, thì khi mẹ em phát bệnh. Thì lúc đó mẹ
anh đang sống hạnh phúc bên cha anh. Khi cha anh
bị tai nạn đột ngột rồi qua đời, mẹ anh mới gặp
cha em. Rõ ràng là mẹ anh vô tội! Đấy em thấy không?
Tất cả câu chuyện xảy ra hoàn toàn không dính dáng
gì đến mẹ cả. Còn em? Em đã nghe lời ai đó, Thanh
Thanh, mọi chuyện chỉ do hiểu lầm. Nhưng anh và
em phải trả giá cho sự hiểu lầm đó một cách quá
đắt. Em có thấy không?
Kiến Quân quay qua nhìn tôi, với đôi mắt đỏ ngầu:
- Anh biết, em đã lấy Vỹ không phải là vì tình yêu,
anh cũng biết là em yêu anh. Nhưng em đã hành động
như vậy chỉ để trả thù cho một sự hiểu lầm em không
muốn lấy anh vì muốn tránh cái mặc cảm tội lỗi.
Nhưng mà bây giờ... Khi hiểu rõ sự thật thì em có
thấy là em đã hành động quá nông nổi không? Em đã
tự tay giết chết tình yêu và cuộc đời mình không?
Thanh THanh tại sao em lại hành động dại dột như
vậy?
Tôi ngồi yên nhưng ánh mắt thương hại của Quân làm
tôi phản kháng, tôi nói:
- Bây giờ có thể nào thì em cũng đã có chồng. Em
đã sống hạnh phúc bên chồng em như bao nhiêu người
khác.
- Em sống hạnh phúc? Kiến Quân trừng mắt - Thật
không? Nếu hạnh phúc tại sao em lại xanh xao tiều
tụy như vậy? Tại sao em phải phấn son lòe loẹt đi
lang thang suốt đêm ngoài đường như đêm qua? Em
đừng ngụy biện, cũng đừng có dối lòng... Anh về
đây cả tuần nay rồi, anh theo dõi rất kỹ em, anh
đã thấy hết.
Kiến Quân ngưng lại, thở khói rồi tiếp:
- Trước khi quay về anh đã nghĩ: nếu về đây mà thấy
em sống hạnh phúc với Vỹ thì thôi, bằng không thì...
- Không thì thế nào?
- Anh sẽ giải thoát cho em. Giải thoát cho cả hai
đứa. Phải tìm lại những gì mình đã dại dột làm mất
em ạ.
Tôi lắc đầu:
- Trễ rồi, em đã có chồng.
- Cái chuyện chồng không quan trọng. Cái quan trọng
là hạnh phúc. Em nói thật đi, em có thấy vui và
hạnh phúc không chứ?
- Nhưng đấy là chuyện riêng của em.
- Riêng của em sao được, nó còn liên hệ cả với anh.
Cuộc đời anh nằm trong tay của em. Vì vậy anh phải
biết để xem xem mình có còn cái cơ hội lấy lại cái
hạnh phúc mà mình đã mất hay không?
Tôi đã chảy nước mắt:
- Chắt không còn cái cơ hội đó nữa đâu, anh ạ.
Kiến Quân đã nhìn tôi với ánh mắt đầy lửa:
- Thật không? Em hãy nói thật lòng mình đi. Nói
thật đi.
Tôi nghẹn lời không nói được tiếng nào.
Khi quay về nhà, trời đã tối. Nhất Vỹ đang ngồi
trong phòng khách, chàng cũng đang đọc sách. Nhất
Vỹ không phải là không thấy tôi về, nhưng chàng
vẫn thản nhiên. Không thắc mắc tại sao tôi lại bỏ
nhà đi suốt như vậy. Tôi đi vào phòng thay áo rồi
ra ngoài. Căn phòng lạnh như một bãi tha ma. Kiến
Quân đã nói đúng. Cái vấn đề ở đây là hạnh phúc.
Cuộc sống còn cả vài mươi năm, không lẽ để tình
trạng thế nầy kéo dài.
Tôi mệt mõi ngồi xuống ghế đối diện với Vỹ. Tôi
muốn cả hai đứa cùng đối diện với sự thật nhưng
Vỹ vẫn cắm cúi đọc sách. Tôi tằng hắng một tiếng
thật to. Vỹ có ngước mắt nhìn lên nhưng rồi lại
cúi xuống với quyển sách. Với chàng hình như trên
đời này chỉ có sách là sách mà thôi.
Tôi bực dọc gọi:
- Anh Vỹ!
- Hử?
Vỹ ngẩng lên. Vỹ từ xưa đến giờ là người tiết kiệm
ngôn ngữ. Tôi chống tay lên cằm nói:
-Anh Vỹ, anh nghe em nói nầy.
Vỹ đã châu mày:
- Muốn nói gì thì cứ nói đi !
Tôi nhìn "người máy" chậm rãi:
- Anh Vỹ, anh cưới tôi chi vậy?
Vỹ lại châu mày:
- Hừ. Sao lại hỏi khùng vậy?
Tôi sợ Vỹ lại tiếp tục chúi đầu vào sách nên nói
tiếp:
- Tôi nói thật đấy. Tôi không hỏi giỡn đâu.
Vỹ trừng mắt nhìn tôi.
- Tại sao cô lại hỏi như vậy chứ?
- Vì tôi thấy anh nào có yêu thương gì tôi đâu?
Anh chỉ biết có mấy cuốn sách.
Vỹ ngạc nhiên nhìn tôi:
- Thế nào mới gọi là thương chứ? Không lẽ phải nựng
nịu cưng chiều như trẻ con?
- Không nhất thiết phải như vậy. Nhưng ít ra cuộc
sống giữa hai người phải có cái tình cảm.
Vỹ nhún vai:
- "Phía tây không có gì mới" (Remarque
- Đức)
Tôi giận dữ đáp lại:
- Nhưng sống thế nầy với anh, tôi "Trăm năm
cô đơn" (G.Garcia Marquez - Colombia) anh biết
không?
vỹ có vẽ nhẫn nại:
- Thế bây giờ cô muo6'n tôi phải thế nào? Cô nói
đi?
Tôi đã thu hết can đảm nói:
- Em đề nghị là... Chúng ta ly dị đi..
Vỹ nhún vai:
- Hừ, đừng có trẻ con như vậy. Đúng là truyện cổ
Grim.
Rồi Vỹ sửa lại cặp kính trên mũi, chuẩn bị cúi xuống
xem sách tiếp. Tôi kêu lên:
- Em không hề trẻ con ! Em noi chuyện một cách đứng
đắn đấy. Chúng ta cần phải ly dị.
Vỹ nhăn mặt nhìn tôi:
- Làm gì ầm ĩ thế? Sao lại có chuyện quan trọng
thế kia?
Tôi vẫn hét:
- Em nói là em muốn chúng mình ly dị, anh hiểu không?
Em nói bằng tiếng mẹ đẻ, chứ đâu phải bằng tiếng
nước ngoài đâu, mà anh không hiểu chứ?
Vỹ quay qua nhìn lịch rồi lẩm bẩm.
- Hôm nay là ngày gì vậy cà? Đâu phải là ngày một
tháng tư đau mà nói chuyện "Cá tháng tư"?
Em cũng không còn trẻ con nhé Thanh Thanh ạ.
Tôi đứng bật dậy. Không còn chịu đựng được. Tôi
giật ngay quyển sách trên tay Vỹ. Ném mạnh ra ngoài
cửa sổ. Rồi quay lại trợn mắt hét lớn:
- Anh cũng dư biết tôi không còn là trẻ con từ lâu.
Tô là một người đàn bà, có nghĩa là tôi đã trưởng
thành, tôi cũng không nói đùa trong lúc này. Tôi
nhấn mạnh: Tôi muốn ly dị! Đó là ý nguyện thật sự
của tôi. Anh hiểu không? Đúng ra anh không nên lấy
tôi. Anh đã sớm biết tôi không yêu anh mà? Người
tôi yêu là Kiến Quân ! Mà anh, anh cũng nào có yêu
thương gì tôi đâu? Anh chỉ có yêu những quyển sách.
Anh chỉ coi tôi như một vật sở hữu, anh cưới tôi
rồi ném một xó như một cái bàn, cái ghế. Lúc nào
cần là lôi ra xài. Anh khiến tôi trơ cứng. Anh đâu
phải cần một người vợ? Sống với anh chưa đầy một
năm tôi đã không chịu nổi. Làm sao tôi có thể ăn
đời ở kiếp với anh chứ? Anh có hiểu chưa? Con người
có trái tim bằng đá !
Tiếng hét của tôi như làm cho Vỹ giật mình. Chàng
sợ hãi lùi ra sau. Chàng tròn mắt nhìn tôi, rồi
lắp bắp hỏi:
- Có phải là.. em không muốn tôi đọc sách nữa, phải
không? Nhưng không đọc sách thì rồi tôi sử dụng
thời giờ vào việc gì chứ?
- Thiếu gì cách! Tại sao anh không nói chuyện, đùa
giỡn hay đưa tôi đi phố, đi chơi...
- Hừ, thôi được rồi. Nói chuyện...
Nhất Vỹ ngồi ngay ngắn lại, nghiêm nghị nhìn tôi
nói:
- Nói chuyện? Chúng ta nói chuyện, đề tài gì đây?
Em muốn ta đề cập đến đề tài gì?
Tôi trừng mắt, giận run, không còn chịu được, tôi
vớ lấy chiếc bình hoa đặt trên bàn đưa lên. Tôi
thật tình muốn ném vào đầu Vỹ, để cho nó vỡ tan
ra, xem bên trong nó đựng những gì mà không khai
phóng chút nào cả.
Nhưng khi tôi vừa đưa lên, thì Vỹ đã hét lên một
tiếng, rồi bỏ chạy ra cửa. Vừa chạy vừa la to:
- Trời ơi! Con vợ tôi. Nó đã phát điên lên. Nó đã
phát điên lên thật rồi. Trước kia người ta bảo mà
tôi nào có nghe. Nó có gen điên di truyền. Bây giờ
nó đang phát !
Tôi không chịu được lời của Vỹ. Tôi ném mạnh chiếc
bình hoa xuống đất. "Rổn!" Chiếc bình
hoa rơi xuống đất vỡ tan. Nhất Vỹ sợ hãi thật sự.
Chàng với lấy chiếc áo khoác treo gần đấy chạy ra
ngoài, vừa chạy vừa nói:
- Phải đi gọi điện thoại cho bệnh viện tâm thần
ngay ! Phải gọi ngay ! Không thể để thế này được.
Và Vỹ chạy ra cổng mất dạng.
Tôi uể oải lắc đầu. Muốn khóc, nhưng cũng không
khóc được. Tôi bước vào phòng riêng thay áo nhìn
đồng hồ, chỉ mới có chín giờ, còn sớm chán. Tôi
lấy ví tay rồi đi ra cửa, khép cửa lại. Đầu tôi
là một khoảng trống rổng. Tôi đi như một hồn ma
lang thang trên phố khuya.
8
Tôi cứ bước như vậy một cách không chủ tâm. Nhưng
những bước chân của tôi đã đưa tôi đến trước nhà
cha ruột.
Thật ra thì cũng không có gì ngạc nhiên. Nhà của
chúng tôi và nơi ở cũ của tôi đền nằm bên này bờ
sông Ái. Khoảng cách chỉ độ trên trăm thước nên
có lẽ vì quen chân, tôi đã về nhà. Đứng ngoài cổng
nhìn vào, trong nhà ngoài phòng cũ của tôi, còn
tất cả đều đèn đuốc sáng choang, nhất là phòng khách.
Không những thế còn có tiếng cười nói từ trong đang
vọng ra. Tôi tựa người bên thân cây vệ đường nhìn
vào. Vườn hoa ở n hà cha mẹ tôi chỉ là một khoảng
sân nhỏ. Nên từ ngoài có thể trông rạ bóng người
bên trong nhà. Nhà có khách? Ai vậy? Hình như rất
đông. Vậy hôm nay là sinh nhật của ai? Hoặc lễ lộc
gì? Suy nghĩ mãi mà tôi không tìm ra câu trả lời.
Tôi đứng như vậy thật lâu, gió lạnh, sương đêm rơi
ướt cả vai mà khác ở trong nhà vẫn chưa tan. Ai
vậy? tò mò làm tôi bước tới cổng. Tôi quá quen thuộc
với cách mở cổng này mà không cần dùng chìa khoá.
Thế là tôi bước vào, lên cả bực thềm. Tôi đang ở
sát cửa vào phòng khách, ở đây có thể nhìn rõ bên
trong.
Ở trong phòng khách. Kiến Quân đang ngồi trên ghế
salon với một cô gái. Cô ta còn rất trẻ, trang điểm
đậm. Có đôi mắt to, chiếc mũi thẳng và khuôn mặt
trái soan. Cô gái đang cười với ánh mắt thật tình.
Tôi không thể so với cô ta. Nhất là trong cái hoàn
cảnh này. Chiếc váy đầm màu đỏ hở ngực, cho thấy
một cơ thể phát trể đầy đặn. Hình như ai mới pha
trò một câu gì thật vui, nên cô ta đã cười ngặt
nghẽo. Kiến Quân ngồi cạnh, trong chiếc quần dài
đậm, áo chemise trắng giản dị. Khuôn mặt chàng vẫn
còn cái vẻ hốc hác kém vui ban ngày. Nói chuyện
với cô ta mà mắt chàng cứ thỉnh thoảng nhìn ra cửa
sổ.
Trong phòng khách không phải chỉ có một mình Kiến
Quân và cô gái, mà ở một góc phòng, nơi bàn uống
trà, còn có một cặp vợ chồng đứng tuổi, và cha với
dì Huyên. Có lẽ cặp vợ chồng đúng tuổi kia là cha
mẹ cô gái. Tôi chợt hiểu ra. Có lẽ vì muốn giữ chân
Kiến Quân lại. Nên từ khi Quân trở về đến nay, ngày
nào cha và dì Huyên đều mở tiệc mời những bật cha
mẹ có con gái đến chơi. Mục đích chính là để giới
thiệu bạn gái cho Kiến Quân, để chàng khuây khỏa,
quên tôi... Bây giờ thì chưa đạt được mục đích nhưng
biết đâu một ngày nào đó một bóng hồng sẽ lọt vào
mắt xanh của Quân. Chuyện đó chắc chắn sẽ đến thôi.
Và rồi nếu bấy giờ vẫn còn yêu tôi, thì Kiến Quân
cũng vậy, chàng cũng phải chun vào chiếc kén oan
tình không bao giờ giải nổi. Nghĩ đến đấy, bất giác
tôi cười buồn. Thôi vậy cũng được. Kiến Quân dù
gì cũng là đàn ông. Chàng sẽ thích ứng thôi. Chỉ
có ta, đàn bà lúc nào cũng thiệt. Khi đã không còn
con gái, thì như một nụ hoa đang ở độ tàn. Rút lui
đi là vừa! Tôi nghĩ, chỉ như vậy Quân mới giữ mãi
hình ảnh đẹp về ta. Thôi vĩnh biệt! Và tôi lùi chân,
định lặng lẽ bỏ đi.
Nhưng chân tôi đã dẫm lên hòn đá, gây nên tiếng
động. Kiến Quân nãy giờ cứ ngóng ra ngoài. Có lẽ
chàng đã nghe thấy, đứng dậy chạy ra. Tôi hoảng
hốt chạy nhanh ra ngoài nhưng vẫn nghe tiếng gọi
từ phiá sao đuổi theo :
- Thanh Thanh! Thanh Thanh! Vào đây em !
Không không! Tôi chạy nhanh hơn. Vượt ra cổng. Tôi
hướng về phiá bờ sông. Bước chân của Kiến Quân đuổi
theo càng lúc càng gần. Tôi không thể để chàng bắt
kịp. Thế là tôi quanh qua một góc ngoặt và núp sau
một thân cây to.
Một lúc thấy bóng Quân vượt qua, chàng vừa chạy
vừa gọi:
- Thanh Thanh! Thanh Thanh! Em hãy đợi anh với!
Đợi bóng Quân khuất xa. Tôi mới đi ra khỏi thân
cây, thẫn thờ đi theo bờ sông ra thành phố cao Hùng.
Tôi bước lên cầu, mà lòng đầy cảm xúc chua xót.
Cuộc đời đã không còn ý nghĩa. Cuộc sống không có
gì là thú vị, còn hạnh phúc thì quá xa vời. Và như
vậy tôi bắt đầu một cuộc lang thang trên phố.
Tôi cứ đi, đi mãi, đi mãi, cho đến lúc đôi chân
rã rời, không còn lê nổi. Nhìn vào đồng hồ, chín
giờ. Sao lạ vậy? Tôi lắc mạnh cánh tay và chợt hiểu
nó đã chết tự bao giờ, chớ không giờ hẳn đã nửa
khuya. Bởi vì không còn mấy bóng người trên phố.
Con đường rộng thênh thang, tối đen và buồn. Tôi
mỏi lắm rồi. Những con đường đi qua ví như cuộc
đời đã sống. Chỉ có sự phiền muộn và tuyệt vọng.
Chỉ có những bứt rức, lỡ làng.
Như vậy thì một ngày đã trôi qua, phải quay về thôi.
Nhưng quay về đâu? Về nhà? Nhà ai? Vỹ chắc đã gọi
điện thoại cho bệnh viện tâm thần. Bác sĩ đã đến
đấy nhưng không gặp tôi. Có lẽ Vỹ lại gọi điện thoại
cho cảnh sát để truy tìm một người điên. Có thể
lắm. Bất giác tôi thấy buồn cười. Chắt cũng không
có chuyện đó đâu. Bởi vì Vỹ nào có quan tâm tỉ mỉ
đến tôi như vậy bao giờ. Đúng hơn sau khi trở về
nhà, không thấy tôi, chàng đã nhún vai, rồi ngồi
xuống cầm quyển sách bỏ dở lên đọc tiếp. Vậy thì
ta quay về nhà cha đi? Tôi nghĩ nhưng chuyện đó
càng không thể được. Ta đã trốn chạy từ đấy ra cơ
mà. Không lẽ bây giờ lại quay về?
Và cứ thế tôi đứng tựa vào chiếc cột đèn. Đèn đường
từ trên cao chiếu xuống vàng vọt. Tôi nhớ hình như
mới hôm qua. Kiến Quân còn hôn tôi. Cũng dưới ngọn
đèn đường thế nầy... Và có lần Quân đã bảo là con
người tôi không có cái nóng của một giống cái. Tôi
là một con thú lạnh lùng. Hay chỉ là một cái xác
vô hồn?
Bước lên cầu, nhìn xuống dòng nước đen ngòm chảy
dưới sông. Tôi chợt khóc, khi nhớ lại chuyện hôm
qua. Dòng sông nầy đã chứa cả nước mắt của tôi và
Quân. Những giọt nước mắt muộn màng. Tôi chợt nhớ
đến một lần cách đây khá lâu, tôi có đọc một bài
thơ không hiểu của ai, trong đó có đoạn:
Có nhớ thương, lời đâu nhắn?
Có tiếc thương, đã muộn màng.
Vẽ chiếc vòng như muốn nói
Lời ở ngoài, mà tâm ở trong
Giữa chúng ta chiếc vòng ngăn cách
Anh ở ngoài mà tôi ở trong
..........................
Bây giờ thì tôi đã hiểu rồi. Bài thơ kia là tâm
trạng của tôi. Đứng tựa người vào lan can cầu, tôi
nhìn xuống dòng nước. Nước mắt tôi chảy xuống má,
rơi xuống dòng sông và lại tạo thành những chiếc
vòng. Từng chiếc từng chiếc vòng... Rồi tôi nhìn
thấy khuôn mặt của Kiến Quân, khuôn mặt của Nhất
Vỹ, khuôn mặt của mẹ tôi trong những chiếc vòng
ấy.
Vâng khuôn mặt của mẹ. Hiện rõ dần trong nước. Đôi
mắt ngơ ngác đang đau khổ nhìn tôi. Đôi mắt đó như
muốn nói:
- Sao? Thanh Thanh. Thế nào... con cũng đã tạo cho
mình chiếc kén. Con đã cột chặt lấy bản thân và
không làm sao cởi ra được rồi phải không? Vậy thì...
Vâng, mẹ ạ! Con đang bế tắc. Tôi lẩm bẩm. Chiếc
kén con tạo thành nó dày quá, nó dai quá. Không
làm sao cởi ra được bây giờ mọi thứ đã lỡ dỡ cả.
Con không biết phải làm thế nào, phải xử trí ra
sao đây. Tôi nói và xúi xuống nhìn dòng nước. Nước
trong đem hẳn lạnh, nó đen ngòm như chiếc kén của
mẹ. Gió đêm chợt thổi mạnh. Những đợt sóng lăn tăn
trên mặt nước. Những chiếc vòng tạo thành, lan rộng
rồi vỡ tan. Tôi chợt có cảm giác như nghe có tiếng
giục của mẹ:
- Vậy thì hãy đi theo mẹ, đi theo mẹ đi, còn chần
chờ gì nữa.
Vâng. Đi đâu thì cũng như vậy thôi. Bởi vì... Bây
giờ thì tôi không còn nơi nào để về nữa. Mọi thứ
đã bể tắc. Chung quanh tôi chỉ có bóng tối và gió
lạnh. Tôi bước xuống cầu... Tôi không thể trở về
với Vỹ. Cũng không thể trở lại nhà cha. Tôi bây
giờ như kẻ không nhà. Khuôn mặt của mẹ trên dòng
nước như vẫy gọi. Tôi không làm sao cản được đôi
chân. Tôi hiểu chuyện gì rồi sẽ đến. Nước dưới chân
lạnh buốt, dâng cao dần. Nhưng thà là như vậy...
Để rồi không có gì phải khổ tầm. Và tôi bình thản
tiến tới. Chung quanh tôi một màu đen yên lặng.
Tôi không còn thấy gì nữa. Mọi chuyện đã được giải
quyết một cách dễ dàng.

~~~~~@@@@@ Hết@@@@@~~~~~
XEM
TIẾP
|