

Ánh
Hỏa châu
Nguyễn
Trọng Hoàn
Con
không tin có thiên đường.
Nhưng tin có lắm đoạn trường, Chúa ơi!
LỜI KỂ CỦA
DIỄM.
Nghe
mẹ tôi kể lại, bố tôi là
người thích đi hát cô đầu. . .Tôi là con lớn
nhất trong nhà, lại sinh ra đời
đúng vào cái đêm quân đội Quốc
gia của cụ Diệm tổng tấn
công nhóm Bình Xuyên. Lúc mẹ trở bụng,
bố tôi phải chở mẹ tôi bằng
chiếc xe mobylette. Giữa đường,
mẹ tôi quằn quại, may nhờ
có một xe tuần cảnh kéo mẹ
tôi lên xe chạy thẳng vào nhà hộ
sinh tư Ðức Chính ở đường
Cao Thắng. Bố tôi chạy sau, không
mang giấy tờ, bị bắt. Ngày
hôm sau, bố được thả,
bố tôi vỗ nhè nhẹ vào tôi cười:
- Con bé này lớn lên xinh lắm đây, nhưng
lại sinh ra trong một đêm dông
bão như đêm qua thế này. . .
Mẹ
tôi cười:
-
Anh đặt tên cho con đi! Ðừng lấy tên đám cô đầu con hát đấy!
Vận vào nó tội nghiệp! Bố
tôi cười bí mật, đặt
tên tôi là Diễm, diễm là diễm
lệ, là cao sang.
Khi
tôi một tuổi, bố tôi gặp
lại một người bạn cựu
giao, rủ ông vào ngành cảnh sát, vì
trước khi vào Nam, có thời bố
tôi làm trong ngành hiến binh. Sở dĩ tôi kể
chi tiết ấy, vì nó có liên quan đến
cuộc đời của tôi sau này.
Ðúng
như bố tôi nói đùa, tôi càng lớn
càng xinh đẹp. Hãy nghe một con
nhỏ bạn nói về tôi: - Ðôi
mắt của con Diễm trong veo, ngơ
ngác, dưới hàng mi cong chơm chớm.
Ðến thánh cũng phải mềm lòng
!
Bà
ngoại tôi, mỗi khi có ai khen tôi trước
mặt bà, bà ngậm ngùi: “ Hồng nhan
đa truân! Mẹ tôi gắt: “ Bà cứ nói vậy,
nó vận vào người cháu.” Bà bảo:
“ Vẽ, nói ra hết sui!”
Trái
với sắc đẹp bề ngoài,
việc học hành của tôi thật
là tồi tệ. . Có tháng tôi gần đội sổ!
Mẹ tôi, do bác Thận giới thiệu,
đã nhờ Hinh đến kèm cho tôi
học.
Hinh
gọi mẹ tôi bằng mợ, “ Mợ
bắn cà nông không tới ấy mà!"
Mẹ tôi vẫn nói đùa như vậy,
nhưng khi mẹ nói đến lần
thứ hai, thứ ba thì tôi mới vỡ
lẽ ra rằng, câu nói răn đe
ấy, chỉ nhắc tôi tập quán
cổ xưa “ Nam nữ thụ thụ
bất thân” mà thôi. Dù có lời cảnh
giác bóng gió đó nhưng mẹ tôi hình
như vẫn chưa yên tâm, bà cho Kim
Anh, đứa em kế tôi và thằng
Tuấn, thằng em út, học chung.
Mẹ tôi giáo đầu với Hinh:
- Cốt yếu là cháu dạy con Diễm cho
mợ, còn mấy đứa kia, cho
nó ngồi vào đấy để chúng
khỏi chạy nhông mà thôi.
Hinh
không đẹp trai, lại cao và đen. Cặp mắt lúc nào cũng mở to như
đang đắm chìm trong một cõi
xa xăm nào đó. . . Hinh không bao giờ
cười trong suốt thời gian
từ khi bước vào cửa nhà cho
đến khi anh ra về.
Căn
nhà tôi có hai tầng. Cả từng lầu dưới, mẹ tôi mở
tiệm may phụ nữ, " Tiệm
May Áo Dài Diễm". Lầu trên
chia làm hai phòng, có một ô cửa sổ
nhỏ, không có cánh cửa, thông với
hai phòng, để lâu lâu bố tôi ở
phòng bển thò đầu ra, quan sát
xem gian bên này chúng tôi làm trò trống gì,
hoặc để nói chuyện với
Hinh về một tin thời sự
nào đó. Trái với mẹ tôi, bố
tôi gọi Hinh bằng cậu, mỗi
khi chấm dứt câu chuyện, bố
tôi cười chỉ thằng Tuấn:
- Thằng ông mãnh kia, cậu giáo cứ đánh
khỏe, cho bật chữ ra mới
được!
Như
tôi đã nói ở trên, tôi rất chậm
hiểu, nhưng Hinh luôn luôn kiên nhẫn
giảng giải rất cặn kẽ
cho tôi học, thậm chí giúp tôi làm bài
vở ở trường. Tôi không muốn Hinh
chê, nên càng cố gắng. Tôi đã trở
thành học sinh giỏi trong lớp,
nhưng tôi chỉ thích những môn thuộc
khoa học nhân văn, lại chúa ghét
môn toán. Cho nên phần lớn thời
gian, Hinh chỉ toán cho tôi.
Thời
gian ấy, Hinh đang học năm
thứ hai y khoa. Có lần tôi đang
đứng thử chiếc áo dài, thì
tôi nghe thấy thằng Tuấn từ
ngoài đường chạy vào, vừa
chạy lên cầu thang vừa la lớn:
- Thần sấm sét đã đến, nhanh lên!
Nhanh lên!
Mẹ
tôi cười:
-
Phải vậy mới được.
Tôi
khoanh tay:
-
Chào cậu ạ.
Mẹ
tôi cười, bà nói to cho các cô thợ
may nghe:
-
Thấy không, nó cao gần bằng cậu
giáo rồi đấy, con gái mà chẳng
có ý tứ chút nào!
Hinh
chào mẹ tôi, anh cúi đầu chào các
cô thợ may, rồi đi thẳng
lên lầu. Mẹ tôi lại nói to:
- Thấy con nhà người ta mà phát thèm, ngần
ấy tuổi mà sắp ra bác sĩ
rồi đó!
Có
lúc Hinh đỏ mặt cải chính:
-
Còn lâu mợ ạ, vả lại thời
buổi này, học được ngày
nào biết ngày ấy.
Riêng
tôi, tôi biết, nếu trông thấy
được ước mơ. tôi
biết mẹ tôi mơ ước có
một ông con rể làm bác sĩ.
Rồi
một hôm, Hinh đến sớm hơn
thường lệ.
Anh ngồi nói chuyện với bố
mẹ tôi rất lâu trên căn gác bên.
Sau cùng anh đi qua chỗ chúng tôi. Anh
nói, hai tay xoắn lại với nhau.
Cái cử chỉ bối rối ấy,
tôi chưa từng thấy ở Hinh.
Anh không nhìn tôi nhưng nhìn chằm chằm
vào thằng Tuấn:
- Hôm nay, cậu dạy các cháu là hôm cuối
cùng. Sáng thứ hai tuần sau. Cậu
nhập ngũ rồi.
Thằng
Tuấn cười hô hố, xòe tay
ra :
-
Chúc cậu giáo thượng lộ bình
an!
Tôi
tê cứng cả người Tôi cắn chặt môi để cố
nén một cảm giác quặn thắt
bất chợt. Nước mắt
tôi tràn ra, tôi vội lấy cả hai
bàn tay úp vào mặt. Con Kim Anh cũng
bật khóc.
Suốt
thời gian còn lại, tôi không nghe Hinh
giảng bài gì cả. Những vòng tròn hình
học to nhỏ, Hinh vẽ trên bảng
cứ như đang thắt cả
lòng tôi lại. . . Tôi ngồi bất
động như thế cho đến
khi tôi nghe tiếng Hinh:
- Cậu về các cháu nhé. Cậu đi nghe
Diễm !
Cả
đêm hôm ấy tôi không ngủ . Tôi trằn trọc, rồi bật dậy,
mở toang cửa sổ. Ở phía
Tây của bầu trời, có một
ông trăng mờ nhạt, méo mó đang
cùng với những trái hỏa châu lập
lòe, mong manh, xa lắc như đang
lắng nghe những tiếng đạn
đại bác rì rầm vọng từ
dưới đất. Rồi hắt
vào tận trái tim non nớt của tôi,
mách báo tôi rằng, tôi đã yêu anh từ
lâu lắm rồi mà bây giờ tôi mới
biết. . .
Sáng
hôm sau, tôi chào mẹ để đến
trường. Mẹ tôi nhìn ngay vào
đôi mắt xưng đỏ của
tôi:
- Chiều nay, mẹ cho các con đi xem ciné với
cậu giáo một bữa. Khí khái hão!
Anh hùng rơm! Thiếu gì người
đánh giặc kia chứ!
Do
Hinh giới thiệu, Quân, một bạn
cùng học y khoa với anh nhưng sắp
ra trường đến kèm cho chúng
tôi.
Khác với Hinh, Quân hoạt bát, cười
nói luôn mồm. Anh nhanh chóng chinh phục
được cảm tình của mẹ
tôi và thằng Tuấn. Riêng Kim Anh càu
nhàu:
- Ðàn ông, con trai cái gì mà miệng mồm cứ
như bà già trầu!
Còn
tôi, sau một thời gian dài từ
ngày Hinh đi, tôi như người
mất hồn, lúc nào đầu óc tôi
cũng nghĩ quanh nghĩ quẩn,
nghĩ đủ thứ chuyện,
mà chuyện nào cũng có thấp thoáng
bóng hình Hinh ở trong đó. Tôi không cười,
không nói trong suốt thời gian Quân
đến dạy học.
Tôi
vốn là đứa con gái thiếu
tự tin, và thật quái lạ: Mỗi câu nói, tiếng
cười của Quân, kể cả
lúc anh đùa cợt, tôi có cảm tưởng
như những ngọn gió thổi từ
một tai ương hung hiểm, mà
cứ mỗi lần chờm qua tôi
lại làm cho tôi sờn gai ốc. .
.
Có
lần Kim Anh đứng phắt dạy:
-
Cậu luôn luôn nói, cậu Hinh giảng
như thế này là sai, thế kia là
lòng vòng. Cháu không thích cậu nói như vậy nữa!
Ba
tôi thò đầu qua, quát to:
-
Con Kim Anh, không được hỗn.
Do
sự xúc động khi kể câu chuyện
về cuộc đời của tôi,
cũng vì tôi muốn so sánh Hinh và Quân
mà tôi quên kể một chi tiết, trước
ngày Hinh lên Ðà Lạt nhập ngũ. Chi tiết này, nó
có liên quan đến tôi, đến
những khúc quanh trong cuộc đời
tôi sau này.
Hinh
đến xin bố mẹ tôi để
dẫn ba chị em tôi đi ciné.
Phim chiếu thường trực nên
khi chúng tôi vào rạp thì bên trong tối
hù. Hinh cầm tay Kim Anh và Tuấn. Tôi
đi theo, người soát vé lia ánh đèn
pin về phía những ghế trống,
thì thằng Tuấn len vào ngồi giữa
tôi và Hinh. Cái miệng nó bô bô:
- Mẹ dặn em phải ngồi giữa cậu
giáo với chị Diễm!
Cho
đến khi ngồi viết lại
những dòng này, tôi không còn nhớ hôm
đó chiếu phim gì, tôi chỉ còn nhớ
như in, tôi và Hinh sóng vai trên đường
trở về con đường
Lê Thánh Tôn chiều cuối năm chớm
lạnh. Nắng phai vàng bên cạnh
tiếng xao xác của lá me gọi gió
. . . Mới ba, bốn giờ chiều
mà trời như có hơi sương
lễnh loãng. Tà áo dài trắng của
tôi bay bay trong gió, có lúc quấn cả
vào người Hinh. Tôi bồi hồi,
muốn ôm cả chiều chớm đông
của Sài Gòn hôm ấy vào lòng: Trước
mặt tôi, từ cây cỏ đến
con người, cái gì cũng đẹp,
những vệt nắng quái như còn
đang chần chờ trên những
tàn lá thấp. Tiếng ríu rít của
đàn chim sẻ như một tấu
khúc cho tình yêu đầu đời
của tôi thăng hoa. Tôi muốn nói
điều gì với Hinh để
anh hiểu nỗi lòng của tôi lúc
bấy giờ, nhưng tôi mắc cỡ
không thốt ra lời. . . Bỗng một
ý nghĩ lóe ra trong đầu: Tôi thèm
được nép sát đầu tôi
trong vòng tay của anh, thèm nhìn sâu vào
đôi mắt anh, mà ở đó, tôi
biết, tôi đã đánh rơi tâm hồn
tôi cho mãi mãi về sau. . .
Còn
Hinh thì vẫn lầm lì đi bên cạnh. Chỉ có một lần, anh dừng
lại nhìn vào mắt tôi, tiếng anh
thảng thốt trong gió:
- Diễm này.
Tôi
nhìn Hinh chờ đợi, tôi có linh
cảm âm hưởng của hai tiếng
ấy đang len lén đi vào tận
trái tim tôi.
-
Gì cơ anh?
Lần
đầu tiên tôi gọi Hinh bằng
anh. Trong đôi mắt sâu thẳm quen thuộc
long lanh kia, có tia nhìn là lạ! Tôi đã
biết Hinh muốn nói điều gì
rồi! Nhưng con tim con gái của
tôi đang chờ một câu câu tỏ
tình mà tôi đã từng khao khát. . . Bỗng,
có tiếng của thằng Tuấn
từ phía sau:
- Cậu giáo dẫn tụi cháu đi ăn
kem đi!
Ðêm
hôm ấy, lại một đêm nữa,
tôi thao thức mãi không ngủ được Trăng khuya vằng vặc chiếu lọt
qua cửa sổ như mơn man cánh
tay trần của tôi, như một
giòng nước đang tan chảy trên
da thịt tôi. Có lúc tôi mê đi. . . Có
lúc, tôi thấy tôi và Hinh đang ngồi
trong một căn nhà nơi đồng
không mông quạnh, có gió lạnh rít ngoài
liếp cửa, có bếp chấu đỏ
hồng cho tôi vùi vào đấy mối
tình thơ nồng ấm. . . Có lúc, tôi
thấy một giòng sông lấp lánh mặt
trời, có những tia sáng ấm nóng
đang cuồn cuộn cuốn Hinh
và tôi vào một miền sông nước
bạt ngàn, đất trời toàn một
mầu xanh kỳ ảo.
Sau
ngày Kim Anh to tiếng với Quân, anh
bớt dè bỉu về Hinh, nhưng
có một hôm, trong lúc nghỉ giải
lao giữa giờ. Thằng Tuấn đột
nhiên nói:
- Sao cậu Hinh lại phải đi lính? Cậu
ấy có quyền xin hoãn dịch mà!
Câu
nói vô tình của Tuấn như lưỡi
dao sắc cứa vào lòng tôi đau buốt.
Kim
Anh nói:
-
Làm trai , khi quốc biến thì phải
ra trận, chứ cứ ru rú ở
thành phố thì đâu có phải là con
trai!
Lần
đầu tiên tôi thấy Quân nổi
nóng:
-
Nào có phải ai cũng học được
đâu! Ði lính cũng là một
lối thoát. . .
Tôi
thì vẫn lặng thinh. Hình như mọi chuyện, mọi vấn
đề, nhất là khi nhắc đến
Hinh, Quân chỉ nhằm xem phản ứng
của tôi. Tôi biết Quân yêu tôi.
Tháng
Sáu năm ấy, Quân nghỉ dậy
vì anh phải lên Ðà Lạt học quân
sự trước khi mãn khóa. Mẹ tôi cũng
cho chúng tôi đi ciné với cậu giáo
bữa chót (Nhưng lần này, bà không
dặn Tuấn ngồi xen vào giữa
tôi và Quân, như lần trước
với Hinh nữa). Kim Anh lấy lý
do nhức đầu không chịu đi.
Tôi biết, thế nào hôm nay, tôi cũng
phải trả lời Quân một câu
hỏi. Một câu hỏi rất dễ
cho tôi trả lời.
Kim
Anh tuy nhỏ hơn tôi một tuổi
nhưng nó khôn hơn tôi nhiều lắm,
tính tình nó lại cứng rắn. Nó tuy là em, nhưng
ngay cho đến bây giờ, nó vẫn
như một chiếc dù, che mưa
nắng, che cả những dông bão trong
cuộc đời cho tôi. . .
-
Nếu anh chàng có hỏi, mà thế nào
cũng hỏi, chị cứ nói thẳng
với hắn Yêu làm sao được cái bản mặt
ấy!
Hơi
lạnh trong rạp làm tôi ơn ớn,
Có những lúc tôi thấy một nỗi
sợ hãi mơ hồ, y như có một
làn hơi thở nóng hổi của
Quân đang chờn vờn trên gáy, trên
má tôi.
Tôi
rút ngay tay lại khi Quân cầm tay tôi:
-
Anh yêu Diễm.
Tôi
lạnh toát cả người, bàn tay
nhơm nhớp mồ hôi của Quân
làm tôi nghĩ đến con lươn,
con vật mà mỗi khi, chỉ trông
thấy lớp da nhờn nhờn, đôi
mắt ti hí của nó là tôi đã ù té
chạy.
Lần
đầu tiên trong đời con gái,
tôi nghe một người con trai nói
với tôi như thế. Tôi bàng hoàng, len ra phía thằng Tuấn,
đang ngồi ở tận đầu
dãy.
-
Tuấn đổi chỗ cho chị.
Khi
về nhà, tôi đi nhanh đến bồn
rửa mặt, tôi nhớ đến
hơi thở của Quân, nhớ đến
bàn tay của Quân, nhớ tới anh
Hinh. . . Nước mắt
tôi trào ra. Kim Anh đến bên:
- Kỳ cho sạch đi, cái thứ. . . Cà chớn
ấy đi chị Diễm ạ!
LỜI KỂ
CỦA PHẬN.
Tôi
tên là Phận, Hạ sĩ Phận,
người ta đặt cho tôi nhiều
cái tên nghe ngồ ngộ, nào là: “ Thằng
Ô Ðô”, “chú Tà Loọc”, “ anh Cao Bồi” Ôi thôi! Nhiều tên lắm, mà cái tên nào
cũng ám chỉ công việc thường
ngày của tôi là giúp đỡ việc
riêng cho ông Tiểu đoàn trưởng
. . .
Ông
sếp mới của tôi là Thiếu
tá Hinh, còn rất trẻ, hơi đen
nhưng có hàm răng đẹp, năm
thì mười họa tôi thấy ông
cười. Mặt luôn luôn buồn rười rượi.
Tôi luôn mang một cảm giác rằng,
người chỉ huy tốt bụng
của mình hình như nặng chĩu
một tâm sự khắc khoải gì
đó! Chắc lại chuyện yêu đương
gì đó mà thôi! Chứ tôi biết rất
rõ, ông ấy chỉ có một bà mẹ
già đang bị bệnh tê thấp.
Hàng tháng, chiếc phong bì mầu vàng
của ban quân lương đưa
cho ông thế nào, thì ông đưa nguyên
như thế cho tôi, nhờ tôi về
trao cho bà cụ ở Ngã ba ông Tạ,
với chỉ một lời dặn
duy nhất:
- Chú nhớ đấy, mẹ tôi có hỏi,
chú nói độ này Tiểu đoàn đang
huấn luyện nên không phải đi
hành quân. Nhớ đấy!
Cho
đến một hôm tôi nhớ rất
rõ, y như chuyện này mới xẩy
ra hôm qua Sau gần ba tháng hành quân ở biên giới Việt Miên.
Tiểu đoàn tôi về dưỡng
quân tại Chà Rầy, một căn
cứ cũ của Mỹ ở ngay
sát phía Nam của mật khu Bời Lời,
thuộc địa phận của
quận Trảng Bàng.
Khoảng
hai giờ chiều ngày hôm ấy, một
người con gái, đi chiếc xe
honda, dừng lại trạm gác cổng,
chiếc áo dài màu trắng đỏ
quạch bụi đường. . .
Người
con gái dựng xe, bước xuống
đến gần ông Thượng sĩ
già lễ phép.
-
Bác cho cháu hỏi, đây có phải Tiểu
đoàn 3 không ạ ?
-
Cô muốn gặp ai?
-
Cháu muốn gặp anh Hinh.
Ông
Thượng sĩ già cao giọng gắt:
-
Hinh nào mới được chứ.
Ðại đội nào chả có Hinh. Có
biết cấp bậc gì không?
-
Thưa Hinh, Thiếu tá.
Ông
già giật nẩy mình, những ông sếp
trước, bà lớn bà nhỏ, nhân
tình nhân ngãi ra vào tấp nập, chưa
kéo kịp con ngựa gỗ chặn
cổng lên là đã bị la rầy.
Ðằng này. . . Sao dịu dàng quá!
-
Thưa bà, bà là.
. .
Người
con gái đỏ mặt bình tĩnh trở
lại.
-
Không! Không, tôi chỉ là em
của ông ấy. . . Cho tôi vào nhé!
Chiếc
xe đậu trên thềm bộ chỉ
huy.
-
Sao Diễm biết anh về mà lên?
Người
con gái phụng phịu:
-
Kim Anh chỉ cho em, eo ơi! Con đường vào đây thấy mà ghê!
Lại gặp ông già ở cổng lục
vấn muốn đứng tim luôn! Nào
anh! Cho em vào trong đi, lính của anh
đông quá! Họ đang nhìn em kìa! Mắc
cở muốn chết!
Hai
người ngồi nói chuyện trong
phòng khách. Tôi tò mò lắng nghe, nhưng không biết
họ nói chuyện gì. Tôi lại ngạc
nhiên, trước kia chẳng có cô gái
nào lên thăm sếp cũ mà lại
ngồi ở phòng khách cả. Họ
thường nói chuyện dăm ba câu
rồi vào thẳng phòng ngủ đóng
cửa lại, rồi những tiếng
rì rầm, tiếng kót két của chiếc
giường đóng bằng gỗ
thông pháo binh, những tiếng thở
dồn dập, rồi sau cùng là những
tiếng nước xối ào ào ở
phòng tắm kế cận.
Ðằng
này, cả giờ đồng hồ
rồi mà hai mái đầu vẫn chụm
vào nhau, hai người vẫn cứ
xoay xoay mãi hai ly chanh đá. Tôi đứng ở phía hông nên chỉ thấy
đầu của Thiếu tá cúi gầm
xuống, còn đôi vai của người
con gái rung lên từng chặp. . . Những
lúc tôi đến gần, họ ngưng
bặt. . .
Con
mắt của người con gái hơi
đỏ và ướt.
Tôi
bỗng thấy Ðại úy Trưởng
ban 3, từ phòng hành quân cầm tấm
bản đồ chạy ra. Ông khựng lại:
- Thưa Thiếu tá. . . Chào bà. . .
Hai
người đứng lên :
-
Xin giới thiệu, đây là Diễm
em tôi, còn đây là Ðại úy Hiếu.
Tôi
thấy Ðại úy Hiếu có vẻ bối
rối:
-
Thật rất may mắn cho chị,
đường từ ngoài ngã ba Trảng
Bàng vào căn cứ, có một chiếc
xe lam vừa bị giật mìn.
Người
con gái không ngạc nhiên, không tỏ vẻ
sợ hãi. Cô như một tiên
cô vừa hạ giáng xuống trần.
Cô xa lạ với người và cảnh
ở đây và hình như cô xem việc
cô ngồi bên cạnh Hinh là đã yên
ổn lắm rồi, như cô đang
mang một nỗi khổ tâm, mà dù có
chết chóc, đau khổ thế nào
cũng không sánh bằng. . .
Cô
thờ ơ hỏi:
-
Có sao không anh?
Thiếu
tá Hinh cười:
-
Còn sao nữa, em đã vào được
đến đây rồi! Có
điều, không chắc chiều nay
em có thể về được đâu!
Thiếu
tá quay lại nói với Ðại úy Hiếu:
-
Cậu thử điều động
thằng 1 ra đó xem sao?
Không
biết vì sao tôi cứ thấy vui vui
khi con đường bị tắc
Và người con gái phải ở lại
thật! Bố Hiếu này cố tình
lề mề đây ! Ông biết, cấp
chỉ huy của ông mới đi hành
quân xa lâu ngày mới về. . .
Họ
lại ngồi nói chuyện rất
lâu trong phòng ngủ mở toang cửa. Tôi đưa lên hai tô cháo gà. Người con
gái lúc này đã thay chiếc áo dài bằng
bộ đồ màu đen, loại
của cán bộ xây dựng nông thôn
mà ông Hinh thường mặc ngủ.
Bộ đồ vừa rộng thùng
thình, vừa tăng thêm một vẻ
đẹp đài các.
Người
con gái thật thà:
-
Tôi lên đây làm phiền chú quá nhỉ?
Bỗng
người con gái chỉ về phía
cửa sổ:
-
Ánh sáng gì mà chập chờn như ánh
lửa vậy anh?
-
Ánh hỏa châu đấy!
-
Thích quá, hàng đêm nó là bạn với
em đấy! . . Vào những đêm
không ngủ, em thường ngồi
nhìn những ánh hỏa châu ấy. Kim
Anh nó gọi là ánh thiên chương!
-
Sao lại là thiên chương?
-
Nó bảo thiên là trời, chương
là sáng. Trời soi sáng cho những bước
quân hành!
-
Lát nữa, anh đưa Diễm ra ngoài,
tha hồ mà ngắm!
Ông
Hinh cầm một gói đi ra, chỉ
một lát sau, ông bước vào:
-
Chú cho tôi xin hai cái móc áo. . . Treo ở đây, chỉ sáng mai là khô chứ gì!
Tôi
chạy đi lấy móc áo, trở lại
thấy ông đang rũ rũ chiếc
áo dài trắng. Tôi giật mình:
- Sao Thiếu tá không để cho em giặt?
Ông
Hinh cười:
-
Cậu tưởng ai cũng có cái diễm
phúc giặt áo cho người yêu hay
sao?
Tự
nhiên tôi cảm thấy vui vui. Từ ngày ở Trung tâm huấn luyện Quang
Trung ra, nhờ mau mắn, kín miệng
tôi đã được về giúp việc
cho nhiều ông Tiểu đoàn trưởng.
Tôi đã phải khổ sở, nhục
nhã với biết bao nhiêu tính đỏng
đảnh tai quái của những bà
vợ lớn vợ bé của những
ông sếp ấy.
Người
con gái thấy tôi thẫn thờ, cô
dịu dàng.
-
Thôi chú đi nghỉ đi để
đấy tôi lo cho.
Sao họ đẹp đôi quá, sao
họ phúc hậu quá, ước gì họ
lấy được nhau!
Tôi
vẫn không ngủ được Tôi chỉ chờ cái cửa phòng kia đóng
lại, nhưng tôi đã thất vọng!
Cánh cửa cũng đóng, nhưng chỉ
có cô gái ngủ ở bên trong, còn Thiếu
tá Hinh tội nghiệp của tôi thì
nằm ngủ trên một chiếc ghế
bố nhà binh ở ngoài.
. . Cũng có những
tiếng cót két nhưng đó là tiếng
trở mình liên tục của cả
hai người, mà tôi biết chắc
họ còn đầy ắp những
điều không thể nói ra được.
. .
Sáng
hôm sau, người con gái chuẩn bị
ra về. Cô gọi tôi đến, hai tay đưa
cho tôi một phong bì:
- Tôi nghe anh Hinh nói chú sắp đi phép, có chút
quà gửi cho thím và các cháu!
Tôi
đã cảm động muốn khóc Thiếu tá đưa cô ra Trảng Bàng.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cánh áo đen cô
đơn ở đầu giường.
. .
Ðó
là lần đầu tiên và là lần
cuối cùng tôi gặp cô Diễm.
LỜI KỂ
CỦA KIM ANH.
Thưở
còn bé, nhất là thời gian còn đi
học, ai cũng bảo tôi giống
chị Diễm. Tôi vẫn thường đỏ mặt
vì sung sướng khi có ai nói với
tôi điều ấy.Nhưng chị
là người mềm yếu. Việc
hôn nhân của chị, vào người
khác, chắc không đến nỗi
tồi tệ như thế đâu!
Trong
gia đình tôi, chỉ trừ có mẹ
tôi, còn ai cũng phản đối
việc chị Diễm tôi lấy Quân. Thấy yếu thế,
mẹ tôi dọa sẽ tự tử.
Tôi nói với chị:
- Bà già chỉ dọa thôi, đừng mủi
lòng đổi ý.
Nhưng
mẹ tôi đã làm thật. Lúc xe cứu thương đến để
đưa mẹ tôi đi rửa ruột.
Chị tôi ôm lấy khuôn mặt nhợt
nhạt của mẹ khóc nức nở:
- Mẹ tỉnh lại đi mẹ ơi!
Mẹ cứ khỏe lại rồi
mẹ bảo như thế nào con sẽ
chiều ý mẹ!
Thế
là chị tôi đi lấy chồng.
Tôi thấm thía với câu thơ Nguyễn
Bính:
Người ta pháo đỏ rượu
hồng.
Nhưng
trên đầu chị một vòng hoa
tang.
Trước
khi lên xe hoa, mà chị tôi chua chát gọi
là xe tang, tôi xúi chị nên đi thăm
anh Hinh Chị do dự mãi nhưng cuối cùng
cũng đi. Không may, tối hôm ấy,
chị không về được. Không
may hơn nữa, Quân tới nhà. Thằng
Tuấn không biết ất giáp gì bô
bô cái miệng:
- Chị Diễm em đi thăm anh Hinh rồi!
Quân
hầm hầm ra ngoài xe, ngồi chờ
suốt đêm, mẹ tôi gọi thế
nào, Quân cũng không vào nhà. Ngồi cho đến
sáng, Quân mới bỏ đi.
Chị
Diễm về. Mẹ tôi lồng lộn như một con thú bị
thương. Trái với tính tình thường
ngày là cả nể và thiếu tự
tin. Chị nói thẳng với mẹ
tôi:
- Con đi thăm anh Hinh thật, con có ngủ
lại đêm thật đấy, nhưng
con không có làm gì bại hoại gia phong
như mẹ vừa nói đâu!
Mẹ
tôi vẫn chì chiết.
-
Ăn nói với người ta như
thế nào bây giờ? Hở trời! Thay
quần áo, mẹ dẫn đi xin lỗi
nó!
Tôi
bật lên :
-
Không phải xin lỗi ai hết. Việc gì mà phải xin lỗi cơ chứ?
Mẹ
tôi lấy cái thước đo quần
áo, run run chỉ vào mặt tôi:
-
Mày, muôn sự cũng tại mày mà ra
cả!
Rồi
mẹ tôi chụp cái kéo, xoay ngược
mũi nhọn vào ngực:
-
Con không đi, mẹ chết cho con xem!
Chị
Diễm tôi nói:
-
Thôi được, mẹ để
Kim Anh nó đi với con được
rồi!
Tôi
ngồi dưới xe chờ chị. Khoảng hơn một tiếng đồng hồ
sau chị bước xuống. Chị
phải vịm tay vào lan can mới lê
được những bước
chân nặng nhọc. Mặt chị
xanh mét. Tôi chạy tới đỡ
chị. Bỗng, tôi tái mặt khi nhìn
thấy vạt áo phía sau có mấy vệt
máu đỏ. Tôi nghiến răng gầm
lên:
- Khốn nạn hết sức! Ðể em lên
xem nó là con thú hay là bác sĩ đây?
Chị
khóc, giữ tay tôi lại:
-
Thôi mà Kim Anh! Ảnh
muốn chị chứng minh xem đêm
qua. . .
Chiến
cuộc càng ngày càng khốc liệt
giữa một bên là những chiến
sĩ can trường của QLVNCH,
đang càng ngày càng bị đồng
minh và những cuộc biểu tình phản
chiến có mang màu sắc tôn giáo làm lung
lay, cô lập. . Những cuộc phản kháng của những nhà
văn nhà báo, lẽ dĩ nhiên, có sự
giật giây của Cộng sản.
Họ đòi cho bằng được
những thứ mà chiến tranh muốn
khất lại họ. Nhưng Tổ
quốc thì đang cần những thứ
khác kia kìa! Những thứ mà lòng vị
kỷ, tham vọng cá nhân và đảng
phái không có. . . Với một bên là những
người Cộng sản, mang khát
vọng dùng giáo điều máu để
thôn tính miền Nam bằng bất cứ
giá nào!
Ðám
cưới chị tôi buồn như
một đám cưới chạy tang.
Ngay
buổi sáng ngày hôm ấy, tôi đang
đứng trên lan can thì có một cái
xe jeep trờ tới. Tôi thấy một chú lính quen quen đang
ngơ ngác tìm số nhà. Tôi chạy vội
xuống.
-
Chú kiếm chị Diễm tôi phải
không. Có chuyện gì không chú?
-
Tôi là Phận, Trung tá bị thương
nặng lắm, tôi đến báo cho
cô Diễm. Ðây là số phòng của ổng.
Tôi
lặng người, rồi vội
cầm vội tờ giấy, rồi
chạy nhanh lên lầu. Chị Diễm đang ngồi thẩn
thờ trên chiếc ghế nhìn ra ngoài
cửa sổ ( Vẫn vị trí
mà từ ngày anh Hinh ra trận, chị
vẫn ngồi đấy để
dõi theo những bóng hòa châu chập chờn,
leo loét, lắc lư trên vòm trời
tối đen của vùng Hố Bò, Bời
lời. Có những trái thả lạc,
rất gần, hắt vào phòng những
tia sáng chập chờn, đầm đìa
trên gối)
Tôi đứng lặng thinh nhìn chị một
lúc rồi vội vã thay đồ, chạy
xuống nhà Mẹ tôi nói, hỏi gì tôi
cũng không nghe thấy nữa! Tôi phóng
xe thẳng tới Bệnh viện Cộng
Hòa.
Tôi
vừa đi vừa chạy trên những
hành lang đầy thương binh.
Mùi máu, mùi ê-te, cùng những tiếng
rên xiết cứ như muốn níu
chân tôi lại. Chiến tranh! Lần
đầu tiên tôi mới thấy tận
mắt chiến tranh khốc liệt
là chừng nào! Lần đầu tiên
tôi mới thấy sự hi sinh và lòng
dũng cảm của người lính
trận thật là vô bờ vô bến.
Chị
Diễm ơi! Chị đã không lầm khi trao trái tim của chị
cho một người người
anh hùng. . .
Hinh
thiêm thiếp trong phòng hồi sức. Vầng trán cao cao của anh còn vương
lại những giòng máu đen sậm.
Cả phần dưới cặp lông
mày chữ mác của anh được
băng kín. Chân phải anh cũng bị
thương, máu đỏ còn thấm
đậm trên những dải băng.
Tôi đang đứng lau những vết
máu, vết đất trên thân thể
anh thì Phận dẫn một cụ
già bước vào. . .
Bà
cụ đứng trân trân nhìn Hinh. Hai hàng nước mắt chảy trên hai gò má nhăn
nheo. Tôi bước vội ra ngoài hành
lang. Một thiếu phụ, từ
phòng giải phẫu chạy vụt
ra, tay ôm con, vừa chạy vừa gào
khóc, vừa gọi tên thảm thiết
một người. Tiếng gào khản
đặc làm lòng tôi quăn đau.
Tôi bước nhanh đến chiếc
ghế đá dưới gốc cây
trứng cá, ngửa mặt nhìn bầu
trời cao vời vợi, có những
giải mây trắng vắt ngang. Tôi
nhắm mắt lại như muốn
được chắp cánh cùng mây lên
cao, lên cao mãi. . . Tôi đã nhìn thấy
các anh rồi! Các anh rực rỡ như
muôn ngàn ánh hào quang! Các anh đẹp
hơn cả thiên thần, hào hùng hơn
cả những tráng sĩ trong chuyện
cổ tích!
Lại
có tiếng gào thét của một bà già
kêu tên một người con nào đó
Tôi mím môi, tôi lại thấy buốt
nhói trong lồng ngực. Tôi nuốt
những giọt nước mắt
mằn mặn. . .
Bây
giờ thì tôi mới vỡ lẽ ra
rằng: Cuộc chiến khốc liệt
này đã gây ra biết bao nhiêu nỗi
thương đau, mà không có ai có thể
chia xẻ cho ai được cả!
Những
hình ảnh và âm thanh ấy cứ chập
chờn, bám riết lấy tôi, theo tôi
về tận đến đầu
đường Nguyễn Thiện Thuật.
Cả một góc phố đang bị
kẹt xe, đang ngập tràn khói pháo!
Nhà trai đã đến rước
dâu rồi! Tôi nghĩ ngay đến
khuôn mặt hí hửng của Quân. Rồi
lại nghĩ đến cái đầu
băng kín của anh Hinh. Cái đầu
có quấn băng trắng ấy, y
như một dải khăn tang. Anh
đang để tang cho một cuộc
tình dang dở. . .
Ðêm
hôm ấy, trong lúc cô dâu chú rể đang
đi chào bàn. . Bỗng có một
người đàn bà, dắt theo một
đứa bé trai. Người đàn
bà đi thẳng đến chỗ
chị Diễm, còn đứa bé, trông
giống Quân như đúc, chạy tung
tăng đuổi bắt những
trái bong bóng đang bay lơ lửng
giữa tiếng cười, tiếng
nói, tiếng bật của nút chai rượu
. . .
Mẹ
tôi là người ân hận nhất. Bà lao tới, bao nhiêu tức giận
của bà đồn vào một ly nước
đầy, hắt mạnh vào mặt
Quân. Bà lôi xềnh xệch chị Diễm
tôi ra khỏi cửa.
Ðêm
ấy, mẹ tôi uống thuốc độc
quyên sinh. . .
Bố
tôi trước sau vẫn bậm chặt
đôi môi, không nói một lời. Hôm
đưa ma mẹ tôi. Bố tôi chỉ
nói vỏn vẹn :
- Bà đi bình an. Gia đình và con Diễm đã
tha thứ cho bà.
LỜI
KỂ CỦA TUẤN.
Cả
tiểu đoàn râm ran khi nghe tin Trung
tá Nhung, Tiểu đoàn trưởng
sắp bị thay thế. Tin ấy, có lẽ
bắt nguồn từ sau ngày đoàn
thanh tra của Sư đoàn (không báo
trước) đã đến Tiểu
đoàn để thanh tra về quân
số. . . Rồi lại xẩy ra chuyện
bắn lộn tại bến phà Neak-Luông
giữa toán biệt kích của Tiểu
đoàn với một toán quân của
chính quyền Lon-Nol.
Nhưng
chuyện Thiếu tá Hinh, một sĩ
quan rất trẻ đến thế
“ Ông già” Nhung, làm tất cả bàng hoàng,
nhất là cánh sĩ quan. Riêng tôi phấn chấn hơn. Tôi dù về ngay Sài Gòn
để khoe với chị Diễm.
Chị Kim Anh xía vào:
- Chị Diễm nói thế là không đúng. Vui
cái gì cho thằng Tuấn kia chứ!
Chỉ làm cho anh ấy khó xử mà thôi!
Tôi chúa ghét cái thứ con ông cháu cha!
Tôi
xin nói thêm: Tôi có hai người chị Chị Diễm tôi tính tình dịu dàng,
nhân hậu nhưng đa sầu đa
cảm, còn chị Kim Anh đã đẹp
sắc sảo , lại có rất nhiều
nam tính. . . Hàng đêm, Hai chị ngủ
chung một chiếc giường đôi
sát cạnh cửa sổ. Bên ngoài là
tàn lá của cây vú sữa thật to
của nhà ông Tích. Trong khi chị Kim
Anh ngủ khò, thì từ ngày anh Hinh đi
lính, chị Diễm tôi thường
tựa hai tay vào thành cửa sổ.
. . Cùng với bầu trời mùa hè chan
hòa ánh trăng, bầu trời mùa đông
xám xịt, để mùa này đến
mùa khác, mòn mỏi nhìn về khoảng
trời có những bóng hỏa châu chao
qua nghiêng lại, cùng với tiếng
đại bác từ vùng “ anh ấy
chắc đang đụng địch”
vọng về. Chị say nhìn những
chiếc C47 lập lòe trong đêm tối,
vừa thả hỏa châu, vừa ném
vào vòm trời đêm vô vàn tia đạn
, vô vàn hạt sáng, giống như những
dải sao ở trên trời! Những
âm thanh từ mặt trận vọng
về ấy, có lẫn với tiếng
rơi khô khốc, não lòng của những
chiếc lá vú sữa khua ròn trên mái tôn.
. .
Cũng
may trong Tiểu đoàn không ai biết
việc tôi và “ Cậu giáo” có dính dáng
với nhau, chứ nếu họ biết
thì còn quê cho tôi biết là chừng nào Vì từ ngày về cả tháng trời
đến giờ, mà cái ông tướng
nhà trời này không thèm hỏi thăm
tôi đến một tiếng!
Phải
nói cho ngay, tức thì tức thật. Nhưng từ khi có ông sếp mới,
không khí trong Tiểu đoàn tôi có nhiều
lột xác: Lính tráng được luân
phiên đi phép. Quân số đào ngũ
giảm đi rất nhiều. Khu gia
binh của Tiểu đoàn được
anh cho mấy thợ mộc về tu
sửa. Chỉ có những anh chàng ở
hậu cứ là bắt đầu từ
nay, không còn được lè phè nữa
rồi. . .
Tháng
Năm năm ấy, thời gian khi
anh Hinh về Tiểu đoàn được
hơn hai tháng. Tiểu đoàn tôi trở lại chiến trường
Căm Bốt lần thứ hai. Lần
này, không phải lén lút như lần
trước nữa, Chiến đoàn
333 của chúng tôi đã công khai giao chiến
với những đám tàn quân của
Việt Cộng còn đang lẩn quất,
dưỡng quân, tái trang bị võ khí.
. .
Biết
được bên phía Quốc gia sót
từng tính mạng người lính
một , lại rất sợ phi pháo
và không yểm, Việt Cộng đã
đổi chiến thuật, chúng đào
hầm, chờ những toán tiền
sát của quân ta tới sát gần mới
nổ súng Thế là kẹt rồi! Gần quá làm
sao đánh bom, làm sao dùng pháo tầm xa
đây?
Tôi
nằng nặc xin với Ðại úy
Khương, Ðại đội trưởng:
-
Tôi không thể đứng nhìn mấy
“ thằng nhỏ” của tôi nằm
chết như thế được!
Ðại úy cho trung đội
tôi xung phong, lấy xác ra bằng được!
-
Không được, Thiếu úy Tuấn
giải quyết như vậy là không
ổn rồi Phải rút ra xa, cho pháo dập mới tiến vào được.
Chúng ta không có quyền phung phí nhân mạng
được đâu!
Chúng
tôi quay nhìn lại: Tiểu đoàn trưởng
Hinh tay cầm bản đồ, địa
bàn đứng ngay sau lưng chúng tôi
lúc nào không biết! Tôi vốn là đứa ít tự chủ,
vội vàng đứng nghiêm, hai chân
rập vào nhau:
- Chào Cậu giáo!
Thế
là từ bữa đó, cả Tiểu
đoàn biết được sự
quan hệ giữa tôi và Thiếu tá Tiểu
đoàn trưởng.
Cũng
tại mặt trận ấy, tôi bị
thương, vết thương này
làm tôi phải vĩnh biệt trận
mạc Trong lúc chờ trực thăng tản thương.
Anh Hinh đến ngồi sát bên tôi,
lần đầu tiên, tôi mới thấy
anh cười đùa, anh vỗ vỗ
vào vai tôi:
- Nhà có một cậu con trai, xuất ngũ
làm thừa tự là phải lắm
rồi!
Tôi
còn gặp anh Hinh hai lần nữa,
một lần hôm đưa ma mẹ
tôi.
Một lần nữa, anh Hinh về
gặp ba tôi để xin hỏi cưới
chị Diễm, nhưng bị chị
tôi cự tuyệt.
Cho
đến cái ngày cả miền Nam
tan vỡ. . .
LỜI
KỂ CỦA CÔ Ý TÁ PHÒNG MẠCH BÁC
SĨ QUÂN.
Ngay
sau khi chiếm trọn miền Nam, tôi
được bố đem tôi vào Sài
Gòn
Sau này tôi mới biết, sở dĩ
mẹ tôi cho tôi đi theo bố tôi vào
đây, vì nghe nói, thời chia cắt
đất nước, lúc chưa lấy
mẹ tôi, bố tôi có chia tay với
một mối tình lớn, mà người
ấy bây giờ đang ở trong Nam!
Hèn gì, ngay khi đặt chân vào “ Vùng
vừa giải phóng”. Người ta
từ cán bộ đến thường
dân, chạy đôn chạy đáo mua
gom những thứ mà, mới vài tháng
trước đây thôi, họ nghĩ,
chỉ có thiên đường mới
có. Còn bố tôi thì cứ cầm một
mảnh giấy, đi hết đường
này đến phố khác để
kiếm tìm cái gì mà tôi không thể biết
được!
Bố
tôi làm trong Ủy ban An ninh Nội chính,
nên ông đã không ngần ngại cho
tôi thâm nhập vào ngành y ( Vì tôi đang
học y khoa ở Hà Nội) để
theo dõi các y, bác sĩ của chính quyền
Sài gòn đang phục vụ cho cách mạng.
. . Ðó là những thời điểm mà dân chúng
miền Nam, với không ít là những
người dân thân Cộng, những
người đã từng, mặt này
hay mặt khác, đã giúp đỡ cho
Cộng sản tiến chiếm miền
Nam, thì bây giờ đã hoàn toàn vỡ
mộng. Nhưng vẫn còn vô số
những người mà trong muôn vàn thống
khổ của người dân, họ
đã ăn nên làm ra. Trong đó có bác
sĩ Quân. . .
Thế
là tôi được vào làm việc tại
đây. Tôi có một chút nhan
sắc, lại được biết
bà vợ của ông bác sĩ có nhiều
máu ghen. Ðối với ông bác sĩ, đó
là một nỗi khổ, nhưng đối
với tôi. Nó là cái khiên che chắn cho
tôi khỏi bị sự tấn công
liên tiếp của ông chủ háo sắc.
Tôi
cũng nói thêm, như rất nhiều
trí thức bỏ ý niệm Quốc
gia chạy theo Cộng sản, ông Quân
đã làm tới Phó giám đốc của
một bệnh viện lớn
Ông đã được kết nạp
vào đảng, và đã được
mời chữa bệnh cho các đảng
viên cao cấp. . .
Một
buổi chiều cuối năm 1978,
có một người phụ nữ
hình dung tiều tụy nhưng rất
đẹp, trong một bộ đồ
bà ba đen sờn vai.
-
Có lẽ chị khám bệnh lần
đầu. Cho tôi xin chứng minh
nhân dân để tôi làm hồ sơ
bệnh án!
Người
phụ nữ:
-
Tôi chỉ muốn gặp Bác sĩ có
chút việc riêng, xin chị cứ nói.
. . Tôi là Diễm. . .
Bác
sĩ Quân chạy ra, như một con
hổ đói lâu ngày thiếu mồi,
như không hề biết việc có
mặt của tôi, bác sĩ Quân kéo tay
người phụ nữ vào phòng. Vừa đi vừa
thở hỗn hển.
-
Anh đã nhắn em! Vào
đây, vào đây anh giúp cho!
Người
phụ nữ vừa khóc vừa phân
bua:
-
Xin anh hiểu cho: Không còn cách nào khác,
tôi mới đến đây tìm anh!
Một
tấm ván ép nhỏ ngăn cách phòng
khám bệnh và căn phòng nhận bệnh,
nơi tôi ngồi. Ðủ để cho
tôi, lần đầu tiên thấy người
ta làm chuyện giới tính. Bác sĩ
Quân bế thốc người phụ
nữ đặt lên cạnh bàn. . .
Tôi tròn mắt nhìn, đứng tim, mặt
nóng bừng. Tôi run rẩy như đang
có một ngọn lửa thiêu đốt
ở trong người. Cho đến
khi, người phụ nữ ấy
vừa gạt nước mắt, vừa
nhét một nắm tiền vào cạp
quần, ống thấp ống cao,
đi như chạy ra khỏi cửa.
. .
LỜI
KỂ THÊM CỦA TUẤN.
Sau
ngày đội quân tinh nhuệ bị
bức tử . Hai ông Trung tá, một trong ngành Cảnh
sát, một Trung đoàn phó, thuộc
Sư đoàn 5 BB. . . Là hai người
thân nhất của gia đình tôi bị
đưa đi cải tạo bằng
chuyến tầu Sông Hương đầu
tiên để ra Bắc. Gia đình tôi
cũng như bao nhiêu gia đình khác,
tan nát, khốn khổ vô cùng tận.
. .
Cứ
vài tháng một lần chị Diễm
phải tìm người đến để
bán những đồ đạc trong
nhà, để lấy tiền ra Bắc
thăm nuôi bố tôi và anh Hinh Cách đây khoảng
nửa tháng, gia đình lại nhận
được tin ba tôi bệnh nặng,
rồi lại được tin anh
Hinh trốn trại, bị bắt lại,
bị đánh đập, bị đem
đi bệnh viện. Cái gì bán được
thì gia đình đã bán rồi! Sau cùng,
tôi phải đến mượn tiền
anh Quân. Anh ấy không thèm nhìn tôi, lạnh
lùng nói:
- Cậu bảo cô Diễm đến đây
gặp tôi!
Ðồng
tiền lúc này đã vượt lên trên
cả lòng tự trọng, trên mọi
giá trị đạo đức và nhân
cách.
Lẽ dĩ nhiên chị ấy phải
tới. . . Rồi một hôm, vợ
ông ấy, đem hai cô em gái đến
tận nhà tôi. . . Chị Diễm đã
phải quỳ xuống khóc lóc van xin.
Tôi ở trên lầu chạy xuống,
nhào tới. Ba người đàn ba
không dám làm dữ nữa, đứng
trước cửa nhà tôi tru tréo cả
tiếng. . .
Vào
những lúc ấy.
. Càng thương bố tôi, thương
anh Hinh, thương chị Diễm,
tôi lại càng thấm thía, càng hiểu
vì sao bao nhiêu chiến sĩ quốc
gia, bao nhiêu chàng trai dũng cảm như
anh Hinh đã phải nằm xương
gối đất, xông pha trước
làn tên mũi đạn để bảo
vệ cho miền Nam không lọt vào
tay Cộng sản. Ðể hàng triệu
người vô tội không phải sống
lầm than như bây giờ.
Ðang
lúc gia đình tôi đi vào ngõ tắt
không lối ra, thì nhận được
tin của chị Kim Anh từ một
trại tỵ nạn.
Ngay tháng sau, chị đã mượn
tiền người quen để gửi
về cho gia đình. Chị Diễm
thoát ngay cơn bĩ cực. Thỉnh
thoảng, trên đôi mắt bồ câu
lúc nào cũng như muốn khóc ấy.
Ðã có le lói những tia sinh khí. Chị
đem tiền lên biếu mẹ anh
Hinh, nhưng cụ bà không nhận. Khi
chị kể chuyện chị Kim Anh
đã đi thoát và gửi tiền về.
Cụ quẹt nước mắt:
- Rồi ra, những người làm phải
cũng sẽ được trời
đất phù hộ độ trì. .
.
Chị
em tôi đang định chào cụ xin
về, thì bằng một cữ chỉ
như muốn ngăn lại. Cụ đi vào trong
nhà. Một lúc sau đi ra, cụ vẫy
chị Diễm đến gần:
- Con ơi! Ðến đây mẹ bảo!
Cụ
lấy ra một sợi dây chuyền,
có tượng Phật màu xanh lá mạ,
đeo vào cổ chị tôi:
-
Thằng Hinh cứ tù biền biệt
, mẹ biết sức mẹ không còn
chờ nó được nữa rồi.
Từ nay, con là con
của mẹ. . .
Cụ
lau nước mắt. Hai
chị em tôi đều khóc.
LỜI
KỂ CỦA NGƯỜI . . . KỂ CHUYỆN.
Tôi
bị bạn bè cũng như độc
giả, nhất là nữ độc
giả thường chì chiết tôi
về những câu chuyện không đầu
không đuôi, lại không có hậu tôi
thường viết đăng trên
báo, có người còn nghi ngờ những
tình tiết tôi dẫn chuyện. . . Và chính tôi cũng chẳng dựng nên truyện
này, khi buổi sáng ngày hôm ấy : . .
Tôi bị tù chung với Hinh ở Yên
Bái, nằm ngay bên cạnh. Tôi và Hinh
thân nhau có lẽ vì nỗi bất hạnh
của chúng tôi na ná như nhau. . . Anh
rất kín tiếng, nhưng khi đã
thân rồi, anh đã kể cho tôi nghe
về người cha đã chết
trận, về một bà mẹ già đang
bị thấp khớp, về một
cô người yêu đang chịu những
đắng cay ngoài đời. Tôi chỉ
biết có thế. Cho đến một
hôm. Tôi và Hinh cùng được gọi
ra thăm nuôi một lúc. Tôi ngạc
nhiên vì tôi vốn là một “ đứa
mồ côi” Mồ côi có nghĩa là trong
thời gian ở tù không được
thư từ, thăm nuôi gì cả.
. . Có hai cánh áo bà ba đen
vẫy chúng tôi từ đằng xa.
. . Hinh ghé tai tôi nói nhỏ : "Có đứa
em của Diễm đi theo, cậu
nhớ nhận nó là thân nhân như đã
ghi trong giấy thăm nuôi.”
Diễm
được chỉ định ngồi
trước mặt Hinh. Tôi và người em
ngồi ngượng nghịu nhìn nhau.
Người quản giáo ra lệnh :
- Các anh các chị bắt đầu quan hệ
đi.
“ Người em” dúi cho tên quản
giáo bao thuốc. Nó cầm ngay lấy, rồi đi đến cuối
phòng, nơi có một khung cửa sổ
trông ra vườn rau xanh, như một
dấu hiệu cho phép chúng tôi tự
do.
-
Em là Kim Anh, em của chị Diễm.
Tôi
đỏ mặt lúng búng. . . Cho đến bây giờ, khi vợ hỏi tôi:
- Sao bữa hổm, lần đầu gặp
mặt, mặt anh cứ đỏ
nhừ, ấp a ấp úng như thày
vụng mất kim vậy?
-
Em đừng có cười, tính từ
ngày anh bắt đầu vào tù, cho đến
ngày gặp em hôm ấy, gần ba năm
trời. Anh mới được
nói chuyện với người khác
phái !
-
Thế chị Thư.
. .
Bỗng vợ tôi ngừng bặt,
nàng biết ngay rằng, nàng đang
chạm vào nỗi đau tận cùng
của tôi. . Ðó là lần duy nhất, vợ tôi nhắc
đến tên một người đã
bỏ tôi đi. . .
Vợ
tôi hỏi tiếp:
-
Thế lần đầu tiên gặp
em, anh thấy em thế nào?
Tôi
trâng tráo:
-
Thì như anh đã nói, lúc ấy, ai cũng
là tiên nữ cả thôi!
Sau
này, tôi đã kể cho vợ tôi nghe
về Thư, Thư đã rẽ sang
đường khác, ngay sau khi tôi bước
chân vào trại cải tạo, để
bỏ lại mình tôi bơ vơ trong
nỗi nhục nhằn của một
người ngã ngựa.
. Mẹ tôi đã già, các anh em tôi thì kiến
giả nhất phận. Những ngày
trại có cho thăm nuôi, là niềm
vui to lớn của những người
có thân nhân đến thăm, nhưng
cũng là nỗi tủi thân khôn cùng
của những người mồ
côi. Thường thường vào những
ngày đó, tôi cùng những anh em trong
cảnh ngộ ấy, lủi thủi
mang bàn cờ tướng ra những
tảng đá vắng, tiéng là đánh
cờ, chứ thực ra để
chạy trốn những tiếng lao
xao, những tiếng cười ròn
rã, những mùi thơm ngào ngạt của
đồ ăn, của mùi khói thuốc
đê mê. . .
(
Các bà Xin tha lỗi! Trước
kia, tôi cứ nghĩ chỉ có phụ
nữ mới có thói hợm mình, khoe
của, khoe hạnh phúc, nhưng đàn
ông chúng tôi, đã ở chung với nhau
trong hoàn cảnh như thế này, tôi
mới thấy, những ý nghĩ trên
là có chút khắt khe.)
Họ
cũng đem đồ ăn chia cho
chúng tôi, đem bánh kẹo ép chúng tôi
ăn, nhưng trong cái nhìn xót xa đo,
cũng có lấp ló những niềm
tự hào, là mình có được bà
vợ tần tảo, chính chuyên.
Những
trường hợp ấy, dù cho cái
bao tử xúi bẩy, tôi khéo léo từ
chối, chỉ xin mấy điếu
thuốc lào, cầm về chỗ ngủ
rít vài hơi cho trời đất quay
cuồng rồi ngã lăn ra ngủ.
Cho
đến khi Kim Anh ra thăm tôi lần
thứ hai, lần này, nàng cho biết,
là lần cuối cùng trước khi
nàng vượt biên.
(.Nếu các bạn
còn được đọc những
dòng chữ trên, ấy là do tính tham lam
của người viết. Tôi đã
tính bỏ chúng đi nhiều lần,
viết quá nhiều chi tiết về
một nhân vật phụ như thế
là người viết đã vô tình lộ
ra cái vụng về của mình rồi
) Vì thế, tôi xin trở về với
những nhân vật chính:
Khi Kim Anh xem xong bản thảo, nàng băn khoăn:
- Chi tiết nào của anh cũng đều
xác thực cả, chỉ có phần
kể của cô ý tá, hình như không
đúng! Anh đào ở đâu mà ra vậy?
-
May quá, em đã giúp cho anh hoàn thành truyện
ngắn này mà không sợ bị xúc phạm
đến chị ấy!
Tôi
cười giả lả với vợ
tôi:
-
Viết toàn chuyện thật, thì khác
nào như viết nhật ký, câu chuyện
sẽ nhạt lắm! Ðoạn của cô y tá cũng là chuyện
thật, lẽ ra anh phải để
ở trên mới phải! Thể hiện
một sự thật, cho gần giống
như hư cấu thì chỉ nhà văn
bậc thày mới làm nổi! Anh thì
vốn không có cái tài phân cảnh như
thế. . .
(
Cho nên những đoạn sau, lẽ
ra phải để trong: “ Lời kể
thêm của cô y tá phòng mạch bác sĩ
Quân”):
.
“ . . Sau khi người
thiếu nữ ấy bỏ đi,
tôi như người bị lên cơn
sốt. Tai tôi chỉ nghe thấy những
tiếng ú ù như gió thổi, hai má
tôi nóng bừng như đang ngồi
bên bếp lửa. Toàn thân tôi căng
cứng, tất cả tế bào trong
như muốn bật văng ra khỏi
cái cơ thể đầm đìa mồ
hôi.
Bác
sĩ Quân bước ra, trên gương
mặt ông lộ ra vẻ thỏa mãn
Ông nhìn tôi như nhìn một con mồi
đã bị mắc bẩy. Ông lấy
xe, phóng nhanh ra cửa.
Gần
tối ông ta mới về, mặt đỏ
bừng, toàn thân bốc ra mùi rượu.
Tôi
nói:
-
Tưởng bác sĩ không về. Tôi đã không nhận bệnh nữa!
Quân
nheo mắt nhìn tôi, có lẽ hắn đã
đọc được nỗi khao
khát đang bừng bừng trong tôi!
Quân
quàng tay qua vai tôi, kéo tôi vào phòng trong. . Lần này, tôi không chống cự nữa.
Ðến giờ này, tôi không còn nhớ
được cái cảm giác đầu
đời ấy ra sao nữa, nhưng
tôi nhớ. . . Tôi đã khóc khi nghe Quân
nói:
- Ủa, hóa ra em vẫn còn trinh cơ à?
Tôi
nghe tiếng xe của Quân bỏ đi. . Tôi nhìn xuống dưới gầm
bàn. . . Có một lá thư của một
cải tạo viên từ miền Bắc
gửi cho một người tên Diễm,
chắc là tên người con gái buổi
chiều đánh rơi. . .
Ðêm
hôm đó, toàn thân tôi đau nhừ, phần
vì lần đầu tiên chung đụng
xác thịt, phần nữa là vì một
nỗi tủi nhục cứ như
những đợt sóng ma, đập
liên hồi vào thể xác và tâm hồn
tôi. Tôi không ngủ được,
rồi đem lá thư tôi lượm
được ra đọc.
Tôi
bật khóc khi xem xong lá thư ấy,
rồi lại đọc lần nữa. Lời lẽ của một người tù gởi
cho cô Diễm y như một dòng suối
chảy trên những ghềnh thác, có
những hạt cuội là những
nỗi khổ đau triền miên của
cả người viết lẫn người
nhận! Họ còn chính khí lắm! Một
đạo quân, gồm những sĩ
quan như người tù này, làm sao lại
thua trận được nhỉ?
Một người tình hi sinh cho người
mình yêu như cô Diễm, tôi đã thấy
rất nhiều như thế ( từ
ngày tôi đặt chân đến miền
đất mà trước khi lên đường,
tôi chỉ nghe những lời tuyên truyền
xấu về ho. Sao lại bảo đó
là một xã hội đồi trụy
được nhỉ?
)
Bác
sĩ Quân bị mất chức Phó giám
đốc bệnh viện. Trước đó,
bà vợ ông đã bỏ ông ta, đem
hai con đi vượt biên. Tôi nghiễm
nhiên trở thành bà bác sĩ hờ.
Sau
đó một năm, thấy không thể
sống chung với chế độ
mới được nữa Quân dẫn tôi vượt
biên. Trước khi đi, tôi đã
lần theo địa chỉ của
bức thư để tìm đến
nhà cô Diễm, lúc ấy, cô Diễm đã
ra ngoài Bắc thăm nuôi. Tôi gửi
lại anh Tuấn cuốn nhật ký
của tôi. Tôi là đàn bà, tôi biết,
những ý nghĩ và nỗi nhục
nhằn tôi ghi lại những ngày đầu
khi thất thân với người mình
không yêu, của cả tôi và của cô
Diễm chắc phải giống nhau.
Tôi nghĩ, khi đọc lại những
dòng tâm sự ấy, cô Diễm sẽ
nhẹ đi sự dằn vặt,
khổ đau”
LỜI
KỂ CỦA BÀ MẸ.
Cậu
là người Công giáo, chắc cậu
không tin vào thuyết nhân quả đâu
nhỉ?
Tựu chung, cả một lý thuyết
cao siêu vời vợi như thế,
chỉ tom gọm vào có một câu cửa
miệng của dân gian: Gieo nhân , gặt
quả!
Ngay
từ khi nó còn đi học, già đã
cấm thằng Hinh chơi với cái
thằng Quân ấy rồi Thế nhưng, thằng
Hinh cứ như bị bỏ bùa! Mợ
Thận vẫn áy náy, về việc
giới thiệu cho Hinh đến dậy
kèm tại nhà ông Ðức Thịnh, để
dẫn tới việc thằng Quân
lọt vào cái nhà ấy, nó làm cho gia đình
nhà người ta tan nát. Nhưng, trời
cũng có mắt cậu ạ, rồi
người ác cũng bị đoản
hậu mà thôi! Nghe nói sau này, vợ bỏ,
mang cô y tá Bắc kỳ bẩy-mươi-lăm
vượt biên, mất cả tăm
cả tích. . .
. . Mãi cho đến
năm 1986, thì thằng Hinh được
tha, cái hôm cậu lên báo cho già, già cứ
tưởng nằm mơ kia đấy!
Nhưng thật tội nghiệp, sau
khi ở tù ra. Ðó lại là cả một
thời kỳ xáo trộn về tâm
lý. Cả ngày, cứ lầm lì như
chó ăn vụng bột. Con Diễm
ở bên thì không sao, nhưng nó mới
về Nguyễn Thiện Thuật là
cu cậu đã bồn chồn, đã
cáu gắt rồi! Ngày xưa nó đâu
có như thế?
Một
hôm, già bảo nó:
-
Phải tính làm sao đi chớ! Con người ta hi sinh cả một đời
cho mình. . .
Hinh
nó bứt đầu bứt tai:
-
Mẹ bảo, con phải làm sao bây giờ?
Cổ không chịu. . . Cô ấy bảo,
không còn xứng đáng với con nữa!
Chiều nay cô ấy lên, mẹ nói giúp
con một tiếng. Cổ rất thương
mẹ.
Buổi
chiều hôm ấy, già đã dự tính
những câu để nói với con
Diễm, thì thằng Tuấn chạy
xe lên báo tin con Diễm bị xe tông,
đang nằm nhà thương. Thằng Hinh đến
nơi, chỉ để nghe Diễm
nói được có mấy tiếng:
- Em bằng lòng lấy anh rồi. . . Nhưng,.
. .
Rồi
con Diễm mê đi, rồi cả hơn
tuần sau mới được chuyển
qua phòng hồi sức. . .
(
Ghi chú của người viết: Hinh
đi HO 30, trước đó một
tháng, bà cụ qua đời)
KẾT.
Ngày
nào cũng vậy. Ðúng vào lúc chuông nhà thờ Tin lành ở góc đường
Texas và Louisiana đổ, thì có một
người đàn ông, tóc hoa dâm đẩy
một chiếc xe lăn, trên xe là một
thiếu phụ rất đẹp về
hướng công viên Balboa. . . Thỉnh
thoảng, người chồng dừng
xe lại, cúi xuống âu yếm sửa
cho vợ cái khăn quàng cổ, đó
là một chiếc vải dù màu trắng
của loại đạn 80 ly chiếu
sáng.
Khi
đến công viên, người đàn
ông lấy ra một chiếc ghế
xếp bằng vải, rồi hai người
chụm đầu vào nhau nói chuyện,
rúc rích như một cặp nhân tình.
Công
viên có những hàng cây cao, nhìn về
phía tây, những hôm trời lãng đãng
sương chiều, chiếc cầu
Coloredo ngoằn ngoèo, cao tít , có những
đốm đèn xe màu đỏ, nối
đuôi nhau, như một con rồng
lửa. . Diễm thường
chỉ cho chồng:
- Anh xem kìa, giống như những tia đạn
lửa. . . đuổi nhau trên vòm trời
đêm ngày xưa. . .
Hinh
cũng thường âu yếm chỉ
cho Diễm:
-
Em có thấy, những ánh đèn lù mù
chập chờn trong sương kia,
y như những bóng hỏa châu, ủa
quên! Như bóng thiên chương
tỏa sáng qua những tháng năm chiến
tranh, những thân phận lận đận
ngày nào. . .
Hinh
thường xoay cái xe cho đối
mặt với anh, rồi anh dùng hai
bàn tay xoa bóp đôi chân cho Diễm Diễm xúc động nhìn chồng:
- Tội cho anh quá, biết bao giờ em mới
khỏi được đây. . .
-
Bác sĩ châm cứu bảo rằng,
cứ cái đà này, thế nào em cũng
đi lại được, nhưng
mình đừng giận.
. Ngày xưa, anh chỉ có một ước
ao, khi nào chinh chiến tàn, sẽ bắt
chước anh chàng Trương Vô Kỵ
gác kiếm quy ẩn, cùng Triệu Minh
lãng du quan ngoại, chăn ngựa,
nuôi cừu, vẽ lông mày cho người
yêu!
-
Thương thay cho Triệu cô nương
bây giờ đã bị phế bỏ
võ công rồi Còn anh chàng Trương thì phải cả
ngày phải quần quật đi cầy,
tối về còn phải hầu vợ.
. .
-
Với võ công như thế này, thế
nào chàng ta chẳng tìm được
thuốc giải cho vợ cơ chứ! Yên tâm đi muội
muội!
Hai
người cùng cười vang.
Bóng
thiên chương của một thời
xa vắng, từ vùng sương lạnh,
lóe ra những hạt nhỏ li ti như
những chiếc đèn cù bé tí, đang
như muốn kéo cả những cơn
dông gió cùng với hai người về
nơi chân trời cũ của những
ngày trận mạc, có tiếng súng nổ
tứ phía, có tiếng hô xung trận,
có tiếng phành phạch của trực
thăng tản thương. . Về căn nhà
ở đường Nguyễn Thiện
Thuật, nơi đã lưu giữ
của họ tất cả những
ước mơ cùng nỗi niềm
bất hạnh, căn nhà có khung cửa
sổ nhỏ, có ánh trăng như những
bóng hỏa châu huyền hoặc, vật
vờ khắc khoải. . .
Nguyễn
Trọng Hoàn
( Trích từ Ðặc San Trưng Vương-
Chu Văn An , Toronto, Tháng Tư, 2002)
Trở về Trang Truyện Ngắn

ÐẠI
TƯỚNG VÀ. . . TÔI ( Nguyễn Trọng Hoàn)
TÔI
VÀ. . . “ TRUNG TƯỚNG” NGUYỄN ÐỘC LẬP (Chú
Cuội Ng.Trong Hoàn)
KIẾP
NÀY EM GÁNH LỜI THỀ
-
Nguyễn Trọng Hoàn
SỰ
LỪA DỐI HÀO NHOÁNG -_Nguyễn
Trọng Hoàn
ÐIẾM
CỎ CẦU SƯƠNG - Nguyễn Trọng
Hoàn
Thà
Như Cánh Chim - Nguyễn Trọng Hoàn
Nét
Thời Gian -Nguyễn Trọng Hoàn
Người
mang thánh giá - Nguyễn Trọng Hoàn
Cỏ
Khải Tượng - Nguyễn Trọng Hoàn
Giăng
sáng - Nam Cao
Áo
Gấm Đi Đêm - Phạm Lưu Vũ
Hạc
vừa bay vừa kêu thoảng thốt - Nguyễn Huy Thiệp
Cái đêm hôm ấy... đêm gì ?-
Phùng Gia Lộc
Bữa
cơm trưa - Nguyễn Thị Vinh
Ba
- Đỗ Đức Thu
Ai
phải? - Trần Tiêu
Bữa Tiệc Nhân Sinh - Phạm
Lưu Vũ
Ám
thị - Phạm Thị Hoài
Ẩn
Lan (Quế Hương )
Một
cuộc đua - QUẾ HƯƠNG

|